Cô thấy trong nhà còn nhiều rau, bèn múc một bát lương thực từ bao , đổ túi vải, bảo Bạch Xuyên: "Anh mang lương thực sang nhà thím Khiên Ngưu đổi ít rau về đây . Rau đổi hôm qua nhiều lắm, nếu miến thì đổi thêm một ít."
Bạch Xuyên cái bao lương thực xẹp lép, trong lòng cảm động, vội : "Cảm ơn cô, cô yên tâm, lương thực chắc chắn ăn . Lát nữa để tiền và phiếu gạo cho cô, phiền cô huyện thành một chuyến. Thực sự là về gấp quá, thì mua về cho cô ."
"Ôi dào, , lương thực hết thì mua , còn tiết kiệm cho tiền mua gian nhà cơ mà."
Bạch Xuyên tìm cái bọc nilon bọc kín bát lương thực, lôi cái mũ rơm trong phòng đội lên, đội mưa tìm thím Khiên Ngưu đổi rau và miến.
Tưởng Vân ở trong phòng bận rộn. Thừa dịp nước trong nồi sôi, cô vội vàng lấy ít đậu cove chần chín từ Chỗ tránh nạn , để sang một bên lấy đĩa úp lên, nếu Bạch Xuyên nghi ngờ thì bảo là chần nước sôi từ sớm .
Mấy loại lương thực thô đội sản xuất cho vay, ăn rát cả họng, tống sớm chút nào chút , Tưởng Vân thích ăn.
Bạch Mẫn ngoài xách nước mấy , tiếng trong phòng cô cuối cùng cũng dịu xuống. Tai yên tĩnh, Bạch Mẫn bốc một nắm hạt dưa sang tìm Tưởng Vân tán gẫu.
"Cô c.ắ.n hạt dưa ?"
Tưởng Vân nghĩ đến Trương Xuân Hoa mới phòng Bạch Mẫn, nghĩ đến thứ dính cô ... còn Bạch Mẫn giúp dọn dẹp, hạt dưa trong tay Bạch Mẫn tự nhiên trở nên " mùi".
"Thôi thôi, đang bận! Cô thế? Sao chạy đến đây?"
Tưởng Vân hỏi, "linh hồn hóng hớt" của Bạch Mẫn trỗi dậy ngay. Cô xuống bếp lò, ném vỏ hạt dưa bếp kể chuyện .
"Cô ? Cái gã Bạch Cẩu T.ử hôm nọ rình trộm cô đụng ma , c.h.ế.t ."
Tưởng Vân ngẩn : "Hả? C.h.ế.t ? C.h.ế.t bệnh ?"
Bạch Mẫn lạnh hai tiếng: "Không c.h.ế.t bệnh, là ngã hố phân c.h.ế.t đuối."
Tưởng Vân: "..." Cái c.h.ế.t kiểu kỳ quái gì thế ?
Nghĩ đến cảnh Trương Xuân Hoa lóc chạy , trong lòng Tưởng Vân chợt hiện lên một suy đoán hoang đường: "Không lẽ là..."
"Chính thế! Cái lão già súc sinh đấy đúng gì! Nghe bảo tỉnh táo , còn nhận hết mặt, chạy nhà xí điểm thanh niên trí thức rình. Cô thấy nhà xí bên đó , hai cái hố song song. Trương Xuân Hoa đang bên trong, lão súc sinh hì hì . Trương Xuân Hoa sợ quá hét lên kéo quần, lão liền vồ tới, kết quả trời mưa đất trơn, lão trượt chân cắm đầu xuống hố phân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-an-dua-cua-than-y-thap-nien-70/chuong-22.html.]
"Người bảo ch.ó bỏ tật ăn phân, lão súc sinh cũng , khi c.h.ế.t ăn một bữa no."
Tưởng Vân tưởng tượng cảnh đó, biểu tình dần dần vỡ vụn.
"Cô đừng nữa, đang nấu cơm đấy." Tưởng Vân bực bội .
Bạch Mẫn nhai hạt dưa trong miệng, não bổ hình ảnh , bỗng thấy hạt dưa đổi vị, phì phì mấy cái mới ép cơn buồn nôn xuống.
Cô hỏi Tưởng Vân: "Mới ăn sáng xong, cô nấu cơm trưa ? Nhìn cái tư thế là định bữa thịnh soạn ?"
"Trưa nay là giỗ đầu cha Bạch Xuyên, nhờ nấu giúp." Tưởng Vân giải thích ngắn gọn.
Bạch Mẫn bắt đầu chép miệng ngớt.
"Còn bảo hai quan hệ trong sáng, chỗ nào nửa điểm trong sáng ? Đồ cúng giỗ đầu cha đều do cô lo liệu, ngờ cô là kiểu hiền thê lương mẫu đấy."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tưởng Vân lườm một cái: "Cô mà rảnh mồm quá thì về phòng an ủi Trương Xuân Hoa , kẻo cô sợ quá nghĩ quẩn. , thế lão... lão Bạch Cẩu T.ử rốt cuộc thế nào? Vớt lên ?"
Bạch Mẫn bĩu môi: "Có vớt , nhà lão cũng thật. Cô đoán Trương Xuân Hoa bảo gì với ?"
Tưởng Vân Bạch Mẫn đang khao khát kể lể, điều diễn vẻ mặt tò mò: "Bảo gì?"
"Cô bảo, nhà lão đến điểm thanh niên trí thức, việc đầu tiên hố xí vớt , mà là tìm cô đòi bồi thường. Cô bảo báo công an, nhà còn định đ.á.n.h cô , cô mới chạy đây..."
Tưởng Vân mà choáng váng: "Thế nên Trương Xuân Hoa dám về điểm thanh niên trí thức nữa ?"
"Chứ còn gì nữa? Nhà chắc chắn sẽ ầm lên, cô dám về . Bảo là tạm thời ở bên hai ngày, đợi nhà Bạch Cẩu T.ử quậy nữa thì về. đoán đợi hạ huyệt xong chắc sẽ quậy nữa ."
Tưởng Vân lạc quan thế, cô liếc xéo Bạch Mẫn: "Cô thấy khả năng ? Chuyện vốn dĩ nhà họ đuối lý, rình trộm nữ thanh niên vệ sinh ngã xuống hố, toạc trời thì nhà họ cũng mất mặt. Thế mà còn mặt mũi đến loạn, chứng tỏ nhà vứt mặt mũi xuống đất mà giẫm lên . Cô còn trông chờ họ tự nhiên ngừng á? Không trấn lột một khoản từ Trương Xuân Hoa, nhà đời nào chịu yên."