Tưởng Vân nghĩ gì nấy, hết chuyện thì dừng b.út.
Gấp thư nhét Chỗ tránh nạn, đợi lúc nào hỏi thím Khiên Ngưu xem trong thôn gửi thư theo đường nào? Có đưa thư đến lấy bưu cục trấn Thạch Đường hoặc huyện Cản Hải?
Tin Bạch Xuyên bán nhà cho đội sản xuất như mọc cánh, chỉ một buổi chiều truyền khắp Bạch Gia Trang.
Người trong thôn gì cũng . Có bảo Bạch Xuyên vong bản, ngoài nên chút danh tiếng là quên gốc gác, chê bai họ hàng nghèo, quên cả nơi chôn rau cắt rốn. Cũng bảo Bạch Xuyên thế là đúng, cha mất cả , còn về chốn đau lòng gì? Cưới vợ sinh con sống ở bên ngoài cũng , sống thì cha suối vàng mới yên lòng.
Đám thanh niên trí thức tin , tâm tư cũng d.a.o động.
Phòng nam và phòng nữ ở điểm cũ nhét đầy, trời dần nóng lên, mùi mồ hôi chân tay ở phòng nam bắt đầu thoang thoảng, đợi đến giữa hè thì chỉ là mùi mồ hôi mà còn cả mùi chua loét.
Hơn nữa, nội bộ thanh niên trí thức cũng chẳng khối sắt thống nhất, mỗi một ý, giờ chỗ ở rộng rãi, đương nhiên ai cũng ở thoải mái chút, ở cùng mâu thuẫn với .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bạch Mẫn và vội mấy miếng cơm chiều, rửa bát xong liền chuồn khỏi điểm thanh niên trí thức, chạy thẳng đến chỗ Tưởng Vân.
Tưởng Vân xào một đĩa cải thìa, nấu nồi cháo ngũ cốc, đang ăn trong sân.
Bạch Mẫn đến cũng chẳng khách sáo, đặt m.ô.n.g cạnh Tưởng Vân hỏi: "Tưởng Vân, cái viện cô đang ở sắp bán cho điểm thanh niên trí thức ? Hai bàn bạc chút, là ở cùng . Bên mấy nữ thanh niên tính tình , gàn dở, với bọn mấy câu mùi chua ngoa. ở cùng họ, chúng cùng , ở chung cũng tiện hơn."
Tưởng Vân mặt đầy vẻ xin giải thích: "Ngại quá, chuyện với Bạch Xuyên , mua gian nhà đang ở . ở một , đóng cửa rửa mặt vệ sinh cũng tiện, bếp riêng, ăn chung đụng. Đỡ bao nhiêu mâu thuẫn."
Bạch Mẫn ngẩn : "Còn thể thế á?"
Cô phắt dậy, chẳng thèm phủi bụi m.ô.n.g, ba chân bốn cẳng chạy ngoài: "Cảm ơn cô nhắc nhở nhé, chuyện với cô nữa, tìm đội trưởng xem mua một gian . Nếu ở một thì ai thèm chen chúc với khác chứ!"
Tưởng Vân: "..."
Cô nghĩ đến tình huống của Bạch Mẫn, quả thực thích hợp ở chung với khác, nhỡ sơ ý lộ chút dấu vết rêu rao lên thì chắc chắn kết cục .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-an-dua-cua-than-y-thap-nien-70/chuong-20.html.]
Lúc Bạch Xuyên về thì về cùng lúc với Bạch Mẫn. Bạch Mẫn ôm khư khư đồ đạc trong lòng, phía là Trương Xuân Hoa mặt đầy vẻ tình nguyện.
Tưởng Vân tấm tắc lấy lạ: "Mua thật ? Mua gian nào?"
Bạch Mẫn mặt đen , chỉ gian phía tây: " định mua gian chính giữa rộng rãi , nhưng rát cả họng họ cũng bán, bảo là gian giữa và gian đông để cho thanh niên trí thức ở, bán xây mới. lỳ mặt mãi họ mới đồng ý bán cho gian phía tây ."
Tưởng Vân liếc Trương Xuân Hoa, hỏi: "Hai mua chung ? Hết bao nhiêu?"
"Hết 50, tự mua. Xuân Hoa thấy nhiều tiền thế thì tiếc, quyết định vẫn ở chung với mấy nữ thanh niên cũ ."
Giọng điệu Bạch Mẫn mang theo chút chỉ tiếc rèn sắt thành thép, nhưng mặt chẳng tí tiếc nuối nào. Cô cũng ở một như Tưởng Vân, thế mới sướng chứ!
Gian phía tây Bạch Mẫn mua chắc chắn bằng gian chính. Sáng sớm nắng chiếu c.h.ế.t thôi, chiều tắt nắng, ánh sáng kém, phòng nhỏ hơn, bảo quản cũng bằng gian chính, thế mà đắt hơn gian cô ở tận hai mươi đồng...
Chắc là Bạch Xuyên giảm giá cho cô. Trong lòng Tưởng Vân cảm ơn Bạch Xuyên nữa.
Cô qua giúp Bạch Mẫn dọn dẹp, tư thế của Bạch Mẫn là định tối nay ở luôn.
Bạch Xuyên liếc đống củi trong nhà, thấy chỉ còn mấy cành cây nhỏ bằng bàn tay, với Tưởng Vân một tiếng ngoài.
Bạch Xuyên , ngọn lửa bát quái của Bạch Mẫn bùng lên ngay lập tức. Cô qua cửa sổ theo bóng lưng Bạch Xuyên, mặt quỷ hỏi Tưởng Vân: "Hai là... quan hệ gì thế? Mới một ngày mắt ?"
Tưởng Vân: "... Cô trát tường của cô , tối định ngủ đấy."
Bạch Mẫn nhanh tay nhanh chân phết hồ lên tường một lớp, dán báo lên từng lớp một, mồm vẫn quên hóng hớt: "Không thì nhặt củi cho cô? còn định hôm nào tan rủ cô rừng núi thôn nhặt củi đấy! Xem tự , cô giúp."
Tưởng Vân: "... Anh ngại thôi, về mấy ngày, với ăn chung mấy bữa, ăn lương thực của nên nhặt ít củi cho thì ? Cô đường đường là một thanh niên trí thức, mới xuống nông thôn mấy ngày biến thành bà thím buôn chuyện thế."