Tưởng Vân thầm nghĩ, nếu châm cho mụ Cảnh Quế Hoa một mũi, chừng thể nhận một quyển kỹ năng biểu diễn nữ cao âm (Soprano).
"Thiên đường lối bà , địa ngục cửa bà xông . vốn dĩ so đo với bà, bà còn chủ động tới trêu chọc." Tưởng Vân xoa cổ tay từng bước ép sát Cảnh Quế Hoa. Cảnh Quế Hoa sợ tới mức bệt xuống đất.
Chỉ thấy Tưởng Vân lưu loát cắm ống nước máy bơm, lập tức tóm lấy cổ tay Cảnh Quế Hoa, dùng âm thanh còn lớn hơn tiếng thét ch.ói tai của bà mà hô: "Bắt trộm a! Có trộm đồ!"
Giọng Tưởng Vân và Cảnh Quế Hoa vang lên, cần nghĩ cũng hai nảy sinh mâu thuẫn.
Bạch Đại Xuyên vốn dĩ quản việc , ông lén lút về hướng khác của đầu ruộng, giả vờ như ở xa thấy tiếng kêu la, kết quả liền thấy câu tiếp theo của Tưởng Vân: "Trung Tử, đồn công an báo án, chị đè tên trộm ! Em với đồng chí công an nhé, đội sản xuất Hồng Kỳ ở Bạch Gia Trang một kẻ bại hoại, định hãm hại nữ thanh niên trí thức còn tụ tập đ.á.n.h , bây giờ trộm máy bơm nước của nữ thanh niên trí thức mua, bảo đồng chí công an mau ch.óng tới đây! Máy bơm nước rẻ , dám trộm máy bơm, ít nhất cũng phán ba năm! Cộng thêm chuyện , đủ cho bà bóc lịch bảy tám năm!"
Tưởng Trung là đứa thật thà, đáp một tiếng thực sự khỏi ruộng.
Huyết áp Bạch Đại Xuyên lập tức tăng vọt, ông còn trốn nữa? Nếu thật sự để Tưởng Vân chọc chuyện lên , đội sản xuất Hồng Kỳ chắc chắn sẽ nổi tiếng huyện, ngay đó là ông và trưởng thôn phê bình, huyện bình xét tiên tiến gì đó cũng sẽ xét đến Bạch Gia Trang... Đội trưởng đội sản xuất Hồng Tinh liên lụy, chừng sẽ chèn ép ông thế nào!
"Đừng mà! Thanh niên trí thức Tưởng, chuyện gì từ từ , đồng chí công an bận rộn như , vẫn là đừng quấy rầy các đồng chí ! Ai trộm đồ? Cô với , nhất định nghiêm trị tha!"
Bạch Đại Xuyên - lão diễn viên già trực tiếp chặn đường Tưởng Trung, gọi giật kéo đến mặt Tưởng Vân: "Thanh niên trí thức Tưởng, chuyện xử lý nội bộ là , đáng kinh động cấp . Cô bảo em trai cô xem, thằng nhóc sức lực lớn thế? Giống con lừa , kéo cũng !"
Tưởng Vân thầm nghĩ, Tưởng Trung từ khi theo cô luyện bản ma sửa võ thuật quân dụng , sức lực tăng lên thấy rõ. Bạch Đại Xuyên giữ c.h.ặ.t Tưởng Trung mà còn kéo về, điều chứng minh Bạch Đại Xuyên khỏe, mà là Tưởng Trung thu liễm sức lực, bằng ba ông Bạch Đại Xuyên cũng kéo một Tưởng Trung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-an-dua-cua-than-y-thap-nien-70/chuong-100.html.]
Sau vài giao thiệp với Bạch Đại Xuyên, Tưởng Vân cũng nắm tính tình ông .
Nói ông là ư, thật ông , nhiều lúc ông còn suy nghĩ cho đám thanh niên trí thức.
Nói ông là ư, ông cũng chẳng lắm, việc công chính, trong tình huống thể thiên vị trong thôn thì ông đều bênh làng. Điều cũng chẳng trách , rốt cuộc thanh niên trí thức là dân ngụ cư, dựa cái gì đòi giúp?
bản là thanh niên trí thức, dù hiểu vì Bạch Đại Xuyên , lúc vẫn thể cùng lập trường với ông .
Tưởng Vân nghiêm mặt : "Xử lý nội bộ, xử lý nội bộ, ông xử lý cái kết quả xem nào! Chuyện bà mới qua mấy ngày, bây giờ ngựa quen đường cũ. Cũng may là Bạch Mẫn tính tình mềm mỏng lớn chuyện, bằng đủ tống bà với thằng Bạch Ngọc Đản nhà bà tù !"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Chuyện đội cho qua loa xong chuyện, bà tới trộm bơm, đảo xem Đại Xuyên thúc ông định cho qua loa thế nào đây!"
" phản đối xử lý nội bộ, nhưng nếu kết quả xử lý nội bộ hài lòng, sẽ tự đồn công an và điểm thống kê thanh niên trí thức, thế nào cũng chọc chuyện lên! Bạch Gia Trang các đừng thấy chúng là dân ngụ cư mà tưởng chúng dễ bắt nạt!"
" ban đầu còn tưởng Bạch Gia Trang đều khá , giờ loại bại hoại ? Đầu tiên là Bạch Cẩu Đản, là Cảnh Quế Hoa, đàn bà chanh chua điêu dân cứ dứt là ?"
Tưởng Vân b.ắ.n một tràng pháo bản đồ về phía Bạch Đại Xuyên, Bạch Đại Xuyên lúc mới lĩnh giáo sự lợi hại của cô.
Đâu chỉ nắm tay lợi hại, công phu mồm mép cũng lợi hại quá mức.
Bạch Đại Xuyên nghĩ nghĩ, danh tiếng Cảnh Quế Hoa trong thôn vốn gì, hơn nữa đúng là cái gai trong mắt đám thanh niên trí thức quá lâu, ông mất mặt mặt ngoài, cần tay tàn nhẫn xử lý một chút! Bằng những kẻ tâm địa bất chính trong thôn đều học theo Cảnh Quế Hoa, ba ngày hai bữa gây chuyện, thì ông còn ngày nào yên ?