Nhân Viên Giao Hàng. - Chương 6

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-08 01:23:46
Lượt xem: 722

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rồi tìm một cuộn dây thừng gần đó, dùng thủ pháp thuần thục trói thành một kiểu vô cùng nhục nhã, nổi bật cơ thể.

Làm xong việc, kéo cánh tay Cố Thành, nửa xách dậy, xoay về phía Lão Bà Sưu Tập.

"Bà ơi!" lớn tiếng: "Bà thích kiểu ?"

Ánh mắt của Lão Bà Sưu Tập lập tức hình.

Đôi mắt ban đầu chỉ chằm chằm gã mặc áo mưa, giờ đây đồng t.ử mở lớn.

Ánh mắt bà như lưỡi d.a.o, cứ lướt qua lướt Cố Thành trần truồng, trói c.h.ặ.t và thể cử động, đặc biệt dừng lâu ở một vài vị trí nhất định.

Gã mặc áo mưa cũng đầu theo giọng của .

Khi đang xách thứ gì, và cái tạo hình của thứ đó, rõ ràng cứng đờ.

Anh sững tại chỗ. Vành mũ dường như nhấc lên một góc cực nhỏ.

Ánh mắt bóng râm của chiếc mũ nhanh ch.óng lướt qua giữa , Cố Thành đang trói trong tư thế kỳ lạ, và Lão Bà Sưu Tập đang trợn mắt .

Trong sự im lặng, tràn ngập sự kinh ngạc vô hình.

[Hahahaha vãi! Đây là cái diễn biến thần thánh gì !]

[Cố Thành: Cô thanh cao, cô giỏi lắm, cô lấy mồi!]

[Sao che mờ ? Có gì mà VIP như xem?]

[Kiểu trói... là kiểu trói đang nghĩ tới ?! (Mắt chữ A mồm chữ O)]

[Mắt Lão Bà Sưu Tập sáng rực lên ! Bà động lòng ! Bà đang phân vân!]

[Một bên là trai cứng khó nhằn, một bên là trai dâng tận miệng, bài toán chọn lựa ...]

[Anh Búa: sốc đấy.]

Đôi mắt đục ngầu của Lão Bà lóe lên chút ánh sáng gần như là tán thưởng. Bà chằm chằm , chậm rãi lắc đầu, trong cổ họng khàn khàn thốt lời cảm thán: "Hậu sinh khả úy mà!"

Khóe mắt kiềm mà giật nhẹ một cái.

... thật sự loại lời khen chút nào.

lúc , cơ thể đang kéo lê đất truyền đến một chấn động cực kỳ nhẹ, như thể cơ bắp đang căng lên.

chợt rùng , Cố Thành sắp tỉnh !

lập tức tăng tốc, gần như nửa kéo nửa lê phòng ngủ bên cạnh, ném lên chiếc giường bừa bộn .

"Bà ơi." nghiêng , tránh đường cửa, vội vàng hạ giọng với Lão Bà: "Chuyện nên chậm trễ, bà... mau hưởng thụ ."

Vết nhăn mặt Lão Bà giãn ngay lập tức, thậm chí còn ánh lên vẻ gần như hiền từ.

Lão Bà toe toét , bước chân còn trở nên nhẹ nhàng hơn, theo bước phòng ngủ.

Rút lui khỏi phòng ngủ, đóng hờ cánh cửa , chỉ để một khe hở nhỏ.

Quay , đối diện với gã mặc áo mưa, dường như vẫn định thần .

nhẹ nhàng nhích đến bên cạnh , gần như áp sát lớp áo mưa lạnh lẽo và ẩm ướt.

Kiễng chân, nén giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai thấy, nhanh ch.óng lệnh: "Đợi đến lúc bà ... nhập tâm nhất…" 

hất cằm về phía phòng ngủ: "... hãy xông , chớp lấy thời cơ, giải quyết bằng một cú b.úa thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhan-vien-giao-hang/chuong-6.html.]

Cơ thể gã mặc áo mưa khựng một chút khó nhận , đó gật đầu về phía .

8.

Năm phút .

Ngay khi đang nín thở, ngón tay chuẩn chạm cánh cửa đóng hờ, tiếng nuốt ừng ực dính nhớp nháp bên trong phòng đột ngột dừng .

Tiếp theo đó, là một tiếng động nặng nề, giống như vật nặng va thịt.

"Bộp!"

Rồi đó là tiếng vật gì đó đổ ập xuống sàn.

Tay đang vươn cứng đờ giữa trung.

Gã mặc áo mưa phản ứng nhanh hơn . Anh đột ngột túm lấy cánh tay , kéo liên tục lùi vài bước, cho đến khi lưng chạm bức tường lạnh lẽo.

Anh lập tức bước ngang nửa bước, che chắn cho ở phía , ánh mắt vành mũ dán c.h.ặ.t khe hở của cánh cửa phòng ngủ.

cũng lập tức nắm c.h.ặ.t chiếc cưa máy dính đầy m.á.u mà nhặt sàn.

Tay cầm kim loại lạnh buốt cấn lòng bàn tay, nặng trịch, nhưng chẳng thể mang đến chút cảm giác an nào.

Một luồng khí lạnh dọc theo sống lưng bò lên, da đầu kìm mà tê dại từng cơn.

Kẻ ngã xuống... là ai?

Cánh cửa giật mạnh mở từ bên trong.

Cố Thành ngay ngưỡng cửa, mặt mũi âm trầm như sắp nhỏ nước.

Hắn quấn vội chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo, dây đai thắt hớ hênh.

Ánh mắt lướt qua gã mặc áo mưa đang chắn mặt , đó, ghim c.h.ặ.t lên mặt .

Sự tức giận và vẻ tàn bạo của kẻ sỉ nhục trong ánh mắt đó gần như thiêu đốt .

"Mày..." Giọng khàn khàn, mỗi từ như ép từ kẽ răng, kèm theo tiếng thở dốc dữ dội: "Quả thật là giỏi lắm."

Hắn kéo khóe môi, nụ méo mó, dữ tợn.

"Tao đáng lẽ... nên g.i.ế.c c.h.ế.t mày ngay lúc nãy mới ."

Ngay trong bóng tối phía , Lão Bà Sưu Tập rạp trong vũng m.á.u, đôi mắt mở to thẳng về phía .

Cổ họng bà vật gì đó đ.â.m xuyên qua một cách thô bạo, m.á.u vẫn đang rỉ xối xả.

Mu bàn chân trần của Cố Thành dính đầy những vệt m.á.u đỏ tươi.

lập tức kéo dây khởi động cưa máy.

Trong khoảnh khắc tiếng gầm rú vang lên, lưỡi cưa tít điên cuồng, khiến lòng bàn tay tê dại vì rung lắc.

ngước mắt lên, nhếch mép: "Mày g.i.ế.c tao ? Vậy thì, mày thử bước qua đây xem."

Hắn cúi đầu khẽ, vai run lên, như thể thấy một câu chuyện ngớ ngẩn nào đó.

Sau đó, ngẩng mặt lên, đáy mắt lạnh băng: "Mày nghĩ... dựa thứ , thể ngăn tao ?"

vững vàng giữ chiếc cưa máy .

"Mày cứ thử, sẽ thôi."

 

Loading...