NHÂN VIÊN CHĂM SÓC MA TÔN - CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:04:17
Lượt xem: 11

01

ngơ ngẩn mất một lúc lâu mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật: xuyên sách .

phận hiện tại của là đại sư tỷ của Vạn Kiếm Tông - môn phái đầu tiên giới.

Theo dòng thời gian trong truyện, tiểu sư si tình của sắp sửa nhặt về từ chân núi một thiếu niên cô đơn, nơi nương tựa.

Mà thiếu niên ... chính là kẻ khiến các môn phái tu tiên danh khiếp vía - tên ma quân điên khùng, Phượng Ảnh.

C.h.ế.t tiệt, !

Một khi nhặt về… thì cái mạng nhỏ của coi như chấm hết!

Dù gì cũng chỉ là nữ phụ xui xẻo tiễn lên đường đầu tiên trong truyện mà!

tính toán thời gian xong xuôi, liền vác đao xuống núi luôn.

Phải nhanh chân tiêu diệt khi tiểu sư đưa Phượng Ảnh về tông môn!

Trong truyện , lúc đang thương nặng trận bao vây tấn công của cả trăm môn phái chính đạo - cơ hội mà!

Tập kích, đ.á.n.h lén? !

Vừa tự động viên bản , len lén mò xuống núi trong màn đêm.

“Đợi , để đào hố rộng thêm chút.”

“Nhị sư tỷ, trông cẩn thận, đừng để tỉnh .”

“Tứ sư , chuẩn sẵn sàng, bọn quẳng xuống là lấp đất liền.”

Giọng xì xào bàn tán vang lên từ phía .

thấy tiểu sư muộicủa đang hăng say đào đất, vẻ mặt vô cùng phấn khởi.

Còn nhị sư và tam sư thì đang khiêng một , chuẩn ném xuống hố.

Tứ sư ôm cái xẻng một bên, chằm chằm cái hố, bộ dạng sẵn sàng tay.

Cảnh tượng rợn đấy.

run rẩy cất tiếng: “Các đang cái gì thế?!”

Bôn kẻ đang lén lút phía đột nhiên khựng , đó đồng loạt đầu .

Khoảnh khắc , đôi mắt bọn họ dường như lóe lên một tia sáng xanh u ám.

“Đại sư tỷ~ Tới giúp một tay ~”

02

cũng gia nhập đội chôn .

Vì cái mà bọn họ đang chôn chính là mục tiêu định xử lý - Phượng Ảnh.

mỹ nam hố, mặt mày tái nhợt, chẳng còn chút sinh khí nào, tặc lưỡi: “Tiếc thật, trai mà.”

Dứt lời, xúc một xẻng đất ném xuống.

Nhị sư phụ họa: “Chuẩn luôn, gương mặt thế ở chỗ là siêu đấy.” Rồi cũng ném thêm một xẻng đất theo.

ngạc nhiên : “Muội là…?”

Nhị sư : “Muội là xuyên nhanh.”

Tam sư : “Muội xuyên .”

Tiểu sư : “Muội thì sống .”

vô thức sang tứ sư .

Hắn sửng sốt một chút: “Ơ…?”

Nhị sư giải thích: “Hắn là gì cả, bọn kéo đến công cụ lao động thôi.”

gật gù: “Thì là như .”

Thế là cả nhóm trò chuyện, lấp đất.

Chớp mắt một cái, Phượng Ảnh chôn tới nỗi chỉ còn mỗi cái đầu nhô khỏi mặt đất.

chau mày kỹ: “Mọi xem… hình như nhỏ thì ?”

Cả bốn cùng cúi xuống quan sát: “Ừ nhỉ, giờ trông như thiếu niên mười mấy tuổi thôi.”

Nhị sư đờ mấy giây, mới : “Muội hỏi hệ thống , nó bảo đây là trạng thái tự bảo vệ của ma quân - thu nhỏ cơ thể.”

Người xuyên nhanh đúng là cao cấp thật, còn cả hệ thống nữa.

giơ ngón cái lên cảm thán với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhan-vien-cham-soc-ma-ton/chuong-1.html.]

Nửa canh giờ , một mô đất nhỏ đắp lên chỉnh.

Tiểu sư còn nhảy lên đạp đạp, bảo là để nện cho chắc.

thở phào: “Giờ thì chắc còn vấn đề gì nữa nhỉ.”

Nhị sư : “ , c.h.ế.t , chúng an .”

Tam sư : “Cuối cùng cũng thể yên tâm mà ngủ một giấc ngon lành.”

… …

Một nén hương , nhị sư bỗng bật dậy từ mặt đất.

“XONG ĐỜI RỒI!”

“Hệ thống Phượng Ảnh là con cưng của thế giới, mà c.h.ế.t thì bộ thế giới sẽ sụp đổ!”

Chúng đồng loạt bật dậy, nhanh như cá chép vẫy khỏi mặt nước.

(*) Gốc là 鲤鱼打挺: cá chép nhảy dựng lên

“CÁI GÌ???”

túm cổ áo kéo phắt tiểu sư khỏi mô đất: “Đào lên mau!!”

… …

Thêm nửa canh giờ nữa trôi qua.

Cuối cùng chúng cũng đào Phượng Ảnh lên khỏi mặt đất.

Có điều… biến thành một đứa con nít.

túm gáy nhấc bổng lên: “Giờ thì đây?”

Bốn đồng loạt rơi trầm tư.

03

Hệ thống của nhị sư , bây giờ cách duy nhất là tranh thủ lúc Ma quân Phượng Ảnh còn phát triển đầy đủ ý thức, cử một tận tâm dạy dỗ , cảm hóa , để cải tà quy chính.

: “Má ơi, m.á.u ch.ó ghê!”

Nhị sư : “Sao quen dữ …”

Tam sư : “Hay là… chơi truyền hoa, ai thua thì theo đó?”

ngơ ngác: “Là cái gì cơ?”

Tam sư giải thích: “Tức là chuyền tay bồng , ai bồng tới mức thì đó thua, và sẽ theo đó.”

sửng sốt: “Quyết định kiểu đó… quá qua loa ?”

Nhị sư , tứ sư , tiểu sư đồng loạt giơ tay: “Chúng đồng ý!”

Thế là, trong một đêm điên rồ, một đám điên rồ chơi một trò chơi cũng… điên rồ kém.

Phượng Ảnh cứ thế chuyền qua tay hết đến khác như một món đồ chơi.

.

bắt đầu lo: “Cái cách thật sự hiệu quả—”

Còn dứt câu, nhị sư nhét tay .

Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng non nớt, vang dội như chuông ngân giữa thung lũng yên tĩnh.

: “…”

Nhị sư , tam sư , tứ sư , tiểu sư đồng thanh:

“Đa tạ đại sư tỷ!”

“Cực cho đại sư tỷ !”

“Làm phiền đại sư tỷ, hẹn ngày tái ngộ!”

chỉ trơ mắt bốn đó nháy mắt biến mất mặt .

Chỉ còn giữa gió đêm, hồn bay phách lạc.

cúi đầu đứa bé Phượng Ảnh đang ngoan ngoãn nắm lấy ngón tay , mút lấy mút để như đang gặm kẹo.

Tim nhói.

Ánh mắt vô tình lướt qua đùi , chợt sững - một vết bầm xanh tím nổi bật khiến giật .

bỗng nhớ tới nụ âm hiểm của nhị sư khi nhét cho ...

giật kinh hãi.

C.h.ế.t tiệt! Con nhỏ đó chơi bẩn!

Loading...