Hành trình của Từ Hành Chi trong Man Hoang chẳng khác nào trong địa ngục. Cát bụi mịt mù, những cơn bão cát bất chợt ập đến như những bàn tay quỷ dữ xé nát y. Linh khí trong Man Hoang hỗn loạn độc hại, khiến cơ thể y dần trở nên suy kiệt. Những yêu thú dị hình, với ánh mắt đỏ ngầu, rình rập khắp nơi. Từ Hành Chi, một chỉ quen với cuộc sống "cá muối" bình thường, nay vật lộn từng bước để sinh tồn.
Y gặp gỡ những "nhân vật phản diện" đầu tiên. Không những kẻ hung tợn, mà là những sinh linh ruồng bỏ, với ánh mắt cảnh giác và đầy đau khổ. Họ co cụm thành những nhóm nhỏ, nương tựa để chống chọi với sự khắc nghiệt của Man Hoang. Một con yêu hồ với vết sẹo lớn mặt, một lão quỷ râu bạc với ánh mắt nhân từ, và một tiểu yêu mèo với đôi tai cụp lém lỉnh... Họ khác xa với hình dung về đám phản diện mà y . Họ chỉ đơn giản là những đang đấu tranh để tồn tại.
"Ngươi là ngoài?" Yêu hồ hỏi, giọng khàn khàn.
Từ Hành Chi gật đầu, "Ta... lạc."
Tiểu yêu mèo rụt rè tiến đến, dụi đầu chân Từ Hành Chi, kêu meo meo.
"Người ngoài thường sống lâu ở đây," lão quỷ râu bạc thở dài, "trừ khi ' đó' bảo hộ."
Ngay khi lão quỷ dứt lời, một luồng khí tức mạnh mẽ bao trùm. Gió cát bỗng chốc ngừng thổi, khí trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Từ Hành Chi ngẩng đầu. Phía xa, giữa làn bụi mờ ảo, một bóng dần hiện rõ.
Mái tóc bạch kim dài chấm gót, gương mặt thanh tú như tạc tượng, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa đông. Hắn vận một bộ hắc y thêu hoa văn phức tạp màu bạc, toát vẻ quyền quý nhưng cũng đầy cô độc. Chính là – Mạnh Trọng Quang trong giấc mơ của Từ Hành Chi. Mạnh Trọng Quang , khác với kẻ phản diện tàn độc trong tưởng tượng của y. Ánh mắt , dù vẫn lạnh lùng, ẩn chứa một nỗi u buồn sâu thẳm, như thể trải qua hàng ngàn năm cô độc.
Mạnh Trọng Quang bước đến, ánh mắt đều đổ dồn , kính sợ tin tưởng. Hắn ai khác, chỉ thẳng tiến về phía Từ Hành Chi. Mỗi bước chân của đều như gõ trái tim y, dồn dập và dứt khoát.
"Sư …"
Giọng , trầm ấm và dịu dàng đến lạ, vang lên trong gian Man Hoang khắc nghiệt. Mạnh Trọng Quang khẽ gọi, đôi mắt bạch kim khóa c.h.ặ.t lấy Từ Hành Chi, như thể y là báu vật duy nhất kiếm tìm bấy lâu nay. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên gò má y, đầu ngón tay lạnh lẽo nhưng truyền đến một dòng điện ấm áp, khiến trái tim Từ Hành Chi đập loạn nhịp.
"Sư , cuối cùng cũng trở về ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhan-vat-phan-dien-qua-xinh-dep/chuong-2-su-menh-vo-vun-va-vong-tay-am-ap.html.]
Từ Hành Chi sững sờ. "Sư ?" Y lắp bắp. "Ngươi... sư của ngươi. Ta là Từ Bình."
Mạnh Trọng Quang khẽ nhíu mày, nét đau lòng thoáng qua trong ánh mắt. Hắn gì thêm, chỉ nhẹ nhàng ôm Từ Hành Chi lòng. Vòng tay vững chãi và ấm áp đến lạ thường, như một chốn bình yên giữa Man Hoang đầy gió cát. Mùi hương thanh lãnh đặc trưng của bao bọc lấy y, khiến Từ Hành Chi cảm thấy một sự quen thuộc đến rợn , như thể y từng ôm ấp thế hàng ngàn .
Những giam cầm trong Man Hoang đều kinh ngạc. Mạnh Trọng Quang, thiên yêu lãnh khốc, thể dịu dàng đến . Sự cưng chiều và bảo bọc trong ánh mắt dành cho Từ Hành Chi là thứ mà họ từng thấy bao giờ.
"Huynh quên ?" Mạnh Trọng Quang thì thầm bên tai y, giọng đầy ai oán và đau khổ. "Huynh chờ đợi bao lâu ?"
Lời của Mạnh Trọng Quang, cùng với cảm giác quen thuộc đến khó hiểu, phá vỡ "thiết lập" về kẻ phản diện tàn độc trong tâm trí Từ Hành Chi. Y bắt đầu cảm thấy nghi ngờ sâu sắc về cái "thế giới" đưa y đến đây, về cái nhiệm vụ g iết Mạnh Trọng Quang. Rốt cuộc, ai mới là kẻ dối? Ai mới là kẻ ác?
Mạnh Trọng Quang khẽ buông Từ Hành Chi , nhưng bàn tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay y, như sợ y sẽ biến mất nữa. Hắn Từ Hành Chi bằng ánh mắt dịu dàng đến mức khiến nghẹt thở.
"Không , sư . Huynh quên cũng . Ta sẽ giúp nhớ . Từ nay, sẽ bao giờ chịu khổ nữa."
Hắn , sang đám đông. Giọng lạnh lùng và uy nghiêm vang vọng khắp Man Hoang: "Đưa Sư về tháp. Chuẩn nước ấm và thức ăn. Ai dám Sư vui, sẽ khiến kẻ đó sống bằng c hết."
Đám lập tức tuân lệnh. Từ Hành Chi Mạnh Trọng Quang nắm tay, dẫn . Y chằm chằm bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, lên tòa tháp sừng sững phía xa. Tòa tháp cao v.út, dường như vươn tới tận mây trời, mang một vẻ vững chãi và đơn độc giữa Man Hoang hoang tàn.
Mạnh Trọng Quang, kẻ phản diện trong truyện của y, đang bảo vệ y. Hắn hề hung ác, hề tàn nhẫn. Hắn chỉ một nỗi ám ảnh duy nhất: Từ Hành Chi. Và tòa tháp , nó là nơi tập trung tà khí, mà là một nơi ẩn náu, một mái ấm dựng nên từ sự kiên trì và hy vọng của một kẻ tình si.
Từ Hành Chi bỗng cảm thấy một sự bi ai dâng trào. Liệu , y đ.á.n.h mất một điều gì đó còn quan trọng hơn cả sinh mạng của ?
________________________________________