“Chỉ Cần Cậu Đừng Làm Hại Họ, Cậu Đưa Ra Yêu Cầu Gì, Chúng Đều Đồng Ý Với Cậu.”
“Đào Chính Nhã, g.i.ế.c là phạm pháp đấy, chắc sống nửa đời còn trong tù chứ?”
Từng tiếng khuyên can vang lên, nhưng nhận bất kỳ lời hồi đáp nào.
Sự im lặng trong phòng phẫu thuật giống như sự tĩnh mịch trong bóng tối vô tận khiến những bên ngoài rơi sự hoảng loạn tột cùng.
Bọn họ dường như thấy một chiếc kim giây đang tích tắc tích tắc nhảy múa trong tim, vô hạt bụi đen kịt bao phủ tới, kéo bọn họ xuống vực sâu tuyệt vọng.
Nỗi sợ hãi lan tràn từng chút một, giống như con ác khuyển địa ngục đang há to cái miệng rộng, nuốt chửng linh hồn của bọn họ.
Cảm giác ớn lạnh ập đến, ngay lúc tất cả đều cảm thấy trái tim sắp nổ tung, Thời Uyên dẫn theo quản lý phòng phẫu thuật chạy như bay tới.
“Mau, mau, mau, mau mở cửa .”
Khu phẫu thuật chỉ một phòng phẫu thuật, bình thường chỉ những ca đại phẫu mới mổ ở đây, cho nên vị trí khá hẻo lánh, bình thường ít về phía .
Lúc bởi vì động tĩnh của Thời Gia gây quá lớn, thu hút ít qua xem náo nhiệt.
Đến mức lúc Thời Uyên chạy tới chỉ dẫn theo quản lý phòng phẫu thuật, mà phía còn theo mười mấy nhân viên y tế đang hoảng loạn.
Bọn họ sợ bên xảy sự cố khẩn cấp gì, nên đặc biệt tới giúp đỡ.
Người quản lý phòng phẫu thuật từng thấy trận thế nào như , sợ tới mức tay mở cửa cũng run rẩy, đến nỗi bấm mật mã mấy đều đúng.
“Nếu để cửa khóa c.h.ế.t, lấy mạng .” Thời Bác Thao rống giận.
thêm một nữa, cửa phòng phẫu thuật sẽ cưỡng chế khóa một tiếng đồng hồ.
Đến lúc đó thì chuyện đều muộn.
Người quản lý sợ tới mức run rẩy, tay bấm mật mã càng run bạo hơn.
Cùng với con cuối cùng bấm xuống, khi quản lý quét võng mạc, cửa phòng phẫu thuật truyền đến một tiếng “tít” lanh lảnh, thuận thế mở .
Thời Lương Sách sốt ruột kéo cửa, nhưng cửa thứ gì đó chặn từ bên trong, đến nỗi mới mở một khe hở thì kẹt .
“Chuyện gì thế ?” Thời Bác Thao lo lắng.
Thời Lương Sách trong khe cửa, thấy mấy cỗ máy móc chặn cánh cửa, bực bội : “Đào Chính Nhã chặn cửa .”
Nói xong, ông dùng sức kéo thêm vài cái, nhưng vẫn kéo .
“Để .”
Thời Lương Sách nhường chỗ cho Thời Bác Thao.
Thời Bác Thao hai lời, thô bạo nhấc chân đạp về phía cửa phòng phẫu thuật.
Tiếng “loảng xoảng loảng xoảng” vang lên, mà khiến hoảng sợ trong lòng, nhưng vẫn đạp tung cánh cửa.
Có nhân viên y tế hiểu tình hình, sốt ruột hét lớn: “Thời tổng, những máy móc đó đều quý giá, ngài đừng đạp hỏng mất.”
“Mẹ kiếp, lão t.ử còn thiếu chút tiền ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nha-that-gia-co-mot-tieu-my-nhan-ngu/chuong-173.html.]
Thời Bác Thao tức giận rống to, cởi áo khoác vest vứt xuống đất, lùi về vài bước hung hăng lao về phía cửa phòng phẫu thuật, dùng sức đạp mạnh.
Hành động bạo lực của ông những mới tới sợ hãi.
Mặc dù sớm tính tình của Thời Bác Thao vô cùng nóng nảy, nhưng từng thực sự thấy, lúc thấy khỏi suy đoán rốt cuộc trong phòng phẫu thuật xảy chuyện gì, mà chọc cho Thời Bác Thao nổi trận lôi đình lớn như .
Một cước đạp tung , Thời Bác Thao bồi thêm một cước nữa.
Nga
Cùng với hành động bạo lực của Thời Bác Thao, hình ảnh trong phòng phẫu thuật cũng dần dần phơi bày mắt .
Đào Chính Nhã sắc mặt khó coi bàn mổ, hoảng hốt luống cuống che chắn cho Cơ Lạc, thần sắc lo âu ngừng về phía Cơ Lạc, dường như đang cực lực che giấu điều gì đó.
Mà sự hoảng loạn của càng khiến đám Thời Gia lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
“Rầm!”
Cửa phòng phẫu thuật đạp tung, máy móc cũng theo đó đập đổ nghiêng ngả.
Đào Chính Nhã giống như dọa sợ, run lên một cái, sợ hãi chằm chằm Thời Bác Thao đang ở cửa.
Trong mắt Thời Bác Thao phun lửa.
Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , Đào Chính Nhã chắc chắn thiêu thành tro bụi.
“Thời tổng, , đừng qua đây.” Đào Chính Nhã căng thẳng hét lớn, cố gắng ngăn cản bước chân của đám Thời Gia.
đám Thời Gia sớm Đào Chính Nhã chọc giận, bây giờ còn lọt tai nữa, trực tiếp đạp văng máy móc xông trong phòng bệnh.
“Biết điều thì cút ngay.” Thời Bác Thao nổi giận, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t bất cứ lúc nào cũng thể nện về phía Đào Chính Nhã.
“Mọi đừng qua đây.” Đào Chính Nhã cảm thấy sắp trụ nổi nữa .
“Cút ngay——”
Thời Bác Thao sải bước về phía bàn mổ.
Đào Chính Nhã Thời Bác Thao ngày càng đến gần, khóe mắt chợt thấy con d.a.o mổ ở bên cạnh, hoảng loạn vội vàng chộp lấy chĩa về phía những đang xông .
“Tất cả đừng qua đây, thấy , đừng qua đây——”
Đào Chính Nhã gào thét khản cả giọng, đồng t.ử nứt toác giống hệt như một kẻ tuyệt vọng ranh giới sinh t.ử, bất cứ lúc nào cũng thể những chuyện thể lường .
Thời Bác Thao sợ tới mức dừng bước, dang hai tay cản những đang xông theo.
“Đào Chính Nhã, đừng bậy.”
“Chúng chuyện gì thì từ từ , bỏ d.a.o mổ xuống .”
“Đào Tử, điên ? Cậu thật sự g.i.ế.c ?” Thời Uyên cũng dáng vẻ lúc của Đào Chính Nhã dọa sợ.
Bình thường, Đào Chính Nhã luôn mang dáng vẻ nho nhã lễ độ, giọng lúc nào cũng chậm rãi từ tốn bao giờ gào thét, càng từng thấy tức giận.
lúc Đào Chính Nhã luôn tính tình mà phát điên ?