Nhà Ma Của Ta Thông Với Địa Phủ - 244
Cập nhật lúc: 2025-03-27 15:17:40
Lượt xem: 10
"Á á á! Tôi không mơ chứ, đây là Thế Giới Kẹo sao?"
Một tiếng hét đầy phấn khích vang lên.
Trước mắt họ, những viên gạch làm từ kẹo trái cây rực rỡ sắc màu, xếp chồng lên nhau thành những ngôi nhà nhỏ xinh đẹp. Xa xa, một dòng sông ngọt ngào đang chảy—đó là sô cô la đậm đặc, sóng sánh như trong truyện cổ tích.
"Thật không thể tin được! Đây có phải là giấc mơ không?"
"Nhìn kìa, tàu lượn siêu tốc! Trời ơi, nó chạy xuyên qua thác sô cô la kìa!"
Tiếng cảm thán, tiếng hét phấn khích vang lên không ngớt.
Ngưu Cố, một streamer nổi tiếng, lần này đến phó bản Nhiếp Tiểu Thiến để livestream cho khán giả. Nhưng ngay khi vừa đặt chân vào Thế Giới Kẹo, anh hoàn toàn quên mất nhiệm vụ của mình.
Cảnh tượng trước mắt quá choáng ngợp!
Anh ta cứ thế đứng sững lại, há hốc miệng, mãi mới thốt lên được một câu:
"Trời ơi! Nơi này có thật sao?"
Trong khi đó, hàng nghìn người đang theo dõi livestream của anh cũng sửng sốt không kém. Bình luận nổ ra như pháo hoa:
[Ngưu Đại, Ngưu Đại, anh đi xem bông hoa màu xanh kia đi, liệu nó có thật không?]
[Ngưu Đại, mau đi cưỡi đại bàng đi! Không lẽ ngay cả chim ở đây cũng làm từ kẹo à?]
[Ngưu Đại, anh cắn thử một miếng căn nhà đi! Tôi không tin nó được làm từ sô cô la đâu!]
Ngưu Cố hoàn toàn không kịp phản ứng.
Ban đầu, anh chỉ định livestream một buổi sáng, nhưng với những gì đang diễn ra, có lẽ anh phải ở lại đây cả tháng.
Phó bản Tiểu Thiến quá rộng lớn, quá đẹp, quá mơ mộng! Mỗi góc nhỏ đều khiến người ta trầm trồ, mỗi trò chơi đều đầy kích thích.
Tiếng hét phấn khích tràn ngập khung chat.
[Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó!]
[Không thể tin nổi! Đây đúng là thiên đường mà!]
[Nhất định phải đến một lần trong đời! Lập kế hoạch ngay thôi!]
[Ngưu Đại, đừng đứng đơ nữa, mau chơi cầu trượt lớn đi! Nó giống một cái thác sô cô la khổng lồ kìa!]
...
Ở một góc khác của phó bản Tiểu Thiến, Nghiêm Phán Phán đang chụp ảnh cho mẹ mình.
"Mẹ, cúi đầu xuống một chút, nhẹ nhàng ngửi bông hoa kia... Đúng rồi, giữ nguyên nào!"
"Tách!"
Một bức ảnh hoàn mỹ ra đời.
Nghiêm Phán Phán nhìn tấm ảnh trong điện thoại, gật gù hài lòng. Sau đó, cô chạy đến, hào hứng nói:
"Bố đâu rồi? Con muốn chụp ảnh chung với bố mẹ!"
Nhưng nhìn quanh một lượt, cô phát hiện ra—bố đã biến mất!
Mẹ cô cũng bất ngờ:
"Ừ nhỉ, vừa nãy bố con còn đứng đây mà?"
Hai mẹ con đảo mắt tìm kiếm, cuối cùng... phát hiện ông Nghiêm đang quỳ rạp trong một bụi cỏ tím.
Tư thế của ông trông vô cùng kỳ quái—đầu rạp xuống, m.ô.n.g chổng lên trời, tay cầm điện thoại bấm bấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nha-ma-cua-ta-thong-voi-dia-phu/244.html.]
Cảnh tượng này khiến Nghiêm Phán Phán bật cười:
"Bố, bố đang làm gì vậy?"
Bố cô không trả lời, vẫn chăm chú vào thứ gì đó trong bụi cỏ.
Nghiêm Phán Phán tò mò đi tới, cúi xuống nhìn theo. Lúc này, cô mới nhận ra—bố mình đang chụp ảnh một bông hoa nhỏ màu tím.
Bà Nghiêm thở dài bất lực:
"Bố con ấy mà, cứ nhìn thấy hoa lá là chẳng nhấc chân nổi."
Nghiêm Phán Phán đang định đồng tình, nhưng ngay khi ánh mắt cô chạm vào bông hoa kia, cô lập tức sững người.
Bông hoa tím nhỏ xinh ấy có một vẻ đẹp kỳ lạ. Cánh hoa hơi phát sáng dưới ánh mặt trời, màu sắc thay đổi theo từng góc nhìn.
Nghiêm Phán Phán cũng bị thu hút, quỳ xuống bên cạnh bố, chăm chú quan sát.
Bà Nghiêm: "..."
"Bó tay, cha nào con nấy."
Bố Nghiêm Phán Phán vốn là một chuyên gia nghiên cứu sinh học y dược, có uy tín lớn trong ngành.
Nghiêm Phán Phán từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng từ bố, cũng yêu thích sinh học. Hiện tại, cô đang học thạc sĩ tại Đại học Bắc Kinh, chuyên ngành y dược sinh học.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Bởi vậy, hai bố con đều có chung một đặc điểm—hễ nhìn thấy loài cây nào lạ là không thể bước tiếp.
Nghiêm Phán Phán nhìn bông hoa, hỏi nhỏ:
"Bố, bố chưa từng thấy loài cây này sao?"
Bố cô gật đầu:
"Bố vừa chụp ảnh gửi cho sư huynh của con rồi, nhưng cậu ấy cũng không tra ra được thông tin gì."
Nghe vậy, Nghiêm Phán Phán kinh ngạc:
"Ý bố là... đây có thể là một loài thực vật mới, chưa từng được ghi nhận?"
"Rất có khả năng!"
Bố cô đứng dậy, chỉ vào các loài cây xung quanh:
"Không chỉ bông hoa này, rất nhiều loài thực vật ở đây bố đều chưa từng thấy. Có thể toàn bộ khu vực này chứa đựng những loài cây đặc biệt chưa từng xuất hiện trong nghiên cứu."
Nghiêm Phán Phán trợn tròn mắt, lòng tràn ngập sự phấn khích của một nhà khoa học.
Bố cô trầm ngâm một lúc, sau đó nói:
"Con ở lại đây với mẹ nhé, bố ra ngoài gặp bà chủ Nhà Ma một lát."
Bà Nghiêm giật mình:
"Gặp bà chủ? Không phải nói là gia đình mình đi chơi thôi sao? Sao ông lại định bàn chuyện nghiên cứu rồi?"
Bố cô nghiêm túc đáp:
"Những loài cây ở đây có thể rất quan trọng với ngành y dược. Nếu chúng thực sự có đặc tính dược liệu, chúng ta có thể phát triển ra các loại thuốc mới. Đây sẽ là một bước đột phá lớn, giúp ích cho nhân loại."
Nghe vậy, bà Nghiêm lập tức thay đổi thái độ, vội vàng xua tay:
"Vậy ông đi nhanh đi! Nhanh lên!"
Bố cô bật cười, không chần chừ thêm nữa, lập tức rời khỏi phó bản Tiểu Thiến.
Trên đường đi, ông không ngừng suy nghĩ—nên mở lời thế nào với bà chủ Nhà Ma? Liệu có thể sắp xếp các nhà nghiên cứu đến đây để tìm hiểu về những loài thực vật đặc biệt này không?
Nếu có thể... đây sẽ là một khám phá vĩ đại!