Đúng lúc đó, có khách vào tiệm may, ông chủ liền bước ra tiếp khách.
Sử Đại tò mò nhìn xung quanh, vô thức bước lại gần bàn cắt vải.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào một mảnh vải vừa được cắt xong.
Ngay lập tức, một giọng nói vang lên bên tai:
[Ting Ting Ting! Kích hoạt nhiệm vụ – Tôi là thợ may tài năng!]
[Haizz, haizz, tại sao ông chủ tiệm may nhà họ Trần lại thở dài?]
[Vì tiệm quá đông khách, mà ông ấy lại không xoay xở kịp!]
[Thợ cả của tiệm may nhà họ Trần đã về quê gả con gái ba ngày nay, để lại một đống đơn hàng chưa xử lý...]
Trong đó có một đơn hàng rất quan trọng: chiếc sườn xám của nhị phu nhân tổng giám đốc ngân hàng Hội Phong phải giao vào ngày mai, nhưng vẫn chưa may xong. Ông chủ rất lo lắng, rất sốt ruột. "Quý cô đáng mến, cô có sẵn lòng giúp ông chủ hoàn thành chiếc sườn xám này không?]
Sử Đại phấn khích đến mức nhảy cẫng lên, dậm chân liên tục:
"Chúng ta kích hoạt nhiệm vụ rồi! Lúc trước xem video ngắn, tôi nghe nói phó bản Như Hoa có nhiệm vụ, không ngờ là thật!"
Cô quay sang Mẫn Uyển Nhiên, giọng đầy mong đợi:
"Mẫn Nhiên, làm sao đây? Chúng ta có nhận nhiệm vụ không?"
Mẫn Uyển Nhiên chớp mắt, điềm tĩnh hỏi:
"Cậu biết may vá không?"
Sử Đại chột dạ, gãi đầu cười gượng:
"Ờ thì… tớ chỉ biết buộc dây giày."
Mẫn Uyển Nhiên thở dài, bất đắc dĩ nói:
"Thôi được rồi, để tớ thử vậy."
Cô không phải người khéo tay, nhưng cũng còn đỡ hơn Sử Đại một chút. Hồi nhỏ, cô từng may quần áo cho búp bê Barbie, ít nhất cũng biết luồn kim xâu chỉ.
Cô tiến lên, nhận nhiệm vụ.
"Wow, quý cô tốt bụng, cô đúng là người tuyệt vời. Ông chủ tiệm may nhà họ Trần sẽ rất cảm kích cô!"
Mẫn Uyển Nhiên lùi lại một bước, thản nhiên nói:
"Đừng cảm ơn vội, với tay nghề của tôi, có khi ông ấy còn muốn đánh tôi ấy chứ."
Sử Đại bật cười, tựa vào vai bạn, vừa che miệng vừa nói:
"Haha, cậu đừng làm hỏng mảnh vải đã cắt sẵn của người ta là được rồi."
Mẫn Uyển Nhiên lườm cô bạn một cái, rồi ngồi xuống ghế, cầm kim chỉ lên bắt đầu may.
Cô mới khâu được một mũi, liền nghe thấy giọng nói vang lên đầy cảm thán:
"Wow, đây là khâu vải sao? Nhìn giống khoan lỗ thì đúng hơn!"
Mẫn Uyển Nhiên: "…"
Ngay cả hệ thống cũng không tin tưởng tay nghề của cô?
Sử Đại ôm bụng cười đến mức suýt lăn ra bàn.
Lúc này, giọng nói lại vang lên, lần này mang theo vẻ quan tâm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nha-ma-cua-ta-thong-voi-dia-phu/237.html.]
"Quý cô xinh đẹp dường như không giỏi may vá, có muốn bật chế độ hướng dẫn không?"
Còn có cả chế độ hướng dẫn?
Mẫn Uyển Nhiên và Sử Đại nhìn nhau, đồng thanh đáp:
"Bật!"
Ngay lập tức, trên hai mảnh vải xuất hiện những đường chỉ ảo, hiển thị rõ ràng từng bước may.
Từ vị trí bắt đầu, nơi xuyên kim, cách kéo chỉ, tất cả đều được hướng dẫn chi tiết.
Thật thú vị!
Mẫn Uyển Nhiên hào hứng, bắt đầu làm theo.
"Giỏi lắm! Tay nghề của quý cô thật khéo léo!"
Giọng nói vang lên đầy khích lệ, khiến cô cảm thấy mình thực sự có tiến bộ.
Cô tập trung làm theo hướng dẫn, từng mũi kim đều đặn, hoàn thành đường may đầu tiên.
Lần này, giọng nói không còn trêu chọc nữa, mà thay vào đó là sự khen ngợi:
"Chúc mừng quý cô xinh đẹp, bạn đã học được mũi khâu cơ bản! Đây là mũi khâu nền tảng nhất, thích hợp để ghép hai mảnh vải với nhau, phạm vi sử dụng rất rộng."
Mẫn Uyển Nhiên nở nụ cười, tiếp tục làm theo chỉ dẫn.
"Tiếp theo, bạn sẽ sử dụng mũi khâu lùi. Mũi này còn được gọi là 'mũi móc', chắc chắn, bền, thích hợp với các loại vải mỏng hoặc viền tay áo."
Cô chăm chú thực hiện từng bước, mỗi mũi khâu ngày càng chắc chắn hơn.
Cuối cùng, sau một hồi tỉ mỉ, chiếc sườn xám đã hoàn thành.
Nhìn sản phẩm trước mắt, cô không khỏi vui sướng reo lên:
"Đại Đại! Tớ biết khâu quần áo rồi!"
Sử Đại cũng vui mừng thay cho bạn:
"Cậu giỏi quá! Bây giờ cậu đã có kỹ năng cơ bản để sống ở thời cổ đại rồi. Nếu xuyên không, ít nhất cậu cũng có thể tự may quần áo."
Mẫn Uyển Nhiên bật cười, giả vờ giận dỗi đánh nhẹ vào vai Sử Đại.
Đúng lúc này, ông chủ tiệm may quay lại, nhìn thấy chiếc sườn xám đã được hoàn thành chỉnh chu, ông sững sờ, rồi lập tức vui mừng khôn xiết:
"Cảm ơn! Cảm ơn hai quý cô, thực sự rất cảm ơn!"
Nói rồi, ông lấy ra một tấm phiếu giảm giá, trịnh trọng trao cho họ.
Mẫn Uyển Nhiên cầm lên xem—đó là phiếu giảm giá 10 tệ tại nhà hàng Vượng Ký, có thể được trừ trực tiếp khi thanh toán.
Cô giơ tấm phiếu lên khoe với Sử Đại:
"Rất thực tế! Phó bản này thú vị thật, không chỉ học được mấy kiểu khâu, còn có quà nữa. Lát nữa, chúng ta đi ăn hải sản nhé!"
Sử Đại hào hứng gật đầu:
"Được! Học tập lao động hăng say, tối nay có bữa ngon!"
Cả hai vui vẻ rời khỏi tiệm may, trên mặt vẫn còn vương nét phấn khích.
Những nhiệm vụ như khâu vá chính là tính năng mới được bổ sung trong phó bản.
Để chào đón lễ Quốc tế Lao động, các nhân viên quỷ trong Nhà Ma đều nỗ lực hết mình, sáng tạo thêm nhiều hoạt động mới nhằm mang đến trải nghiệm phong phú hơn cho du khách.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Trong nhóm nhân viên quỷ mới đến, có không ít người giỏi may vá, nấu ăn, quản lý tài chính, dinh dưỡng, y tá…
Họ đã mô phỏng kinh nghiệm của mình thành những trò chơi nhỏ, nhiệm vụ nhỏ, giúp khách tham quan vừa có thể giải trí, vừa học thêm kỹ năng mới.