Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 78: Nhìn Thấu Dã Tâm, Mượn Tay Cha Ruột Bảo Vệ Của Hồi Môn
Cập nhật lúc: 2026-04-02 10:39:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người Lâm gia kiếp chiếm đoạt của hồi môn của nàng của riêng, nhưng Thanh Thư nhà cửa cửa tiệm thực là phần nhỏ, những sản nghiệp cộng cũng chỉ mấy ngàn lượng. Của hồi môn của nàng thực sự đáng giá là trang sức cùng đồ cổ đồ sứ các loại. Có điều những thứ kiếp nàng đều từng thấy, về phần nàng cũng suy đoán.
Cố Nhàn thấy Thanh Thư đang ngẩn , hỏi: "Con đang nghĩ gì thế? Nghĩ đến nhập thần như ?"
Thanh Thư : "Mẹ, nếu chúng kinh thành, điền sản cửa tiệm đều bán ."
Không bán cũng là hời cho đám Lâm gia, còn bằng đổi tiền tiêu.
Cố Nhàn chút do dự: " mà tổ mẫu con đồng ý. Hơn nữa tổ mẫu con lo lắng cũng đúng, luôn để một ít đồ cho con cháu."
Chẳng qua là cái cớ chiếm đoạt sản nghiệp của riêng thôi. Thanh Thư : "Mẹ, bây giờ bán sản nghiệp , chúng lấy tiền kinh thành? Về phần tương lai, chỉ cần cha đỗ cao đến lúc đó trở về mua sắm chút sản nghiệp là ."
Cố Nhàn cảm thấy lý: "Chỉ là tổ mẫu con đồng ý, còn đưa chúng hai trăm lượng bạc."
Vì nuốt trọn của hồi môn của nàng, lão thái thái keo kiệt nỡ bỏ hai trăm lượng bạc.
"Mẹ, hai trăm lượng bạc đủ?" Thấy thần sắc phức tạp mặt Cố Nhàn, Thanh Thư hiểu : "Mẹ, tổ mẫu sẽ bảo mượn tiền bà ngoại chứ?"
Cố Nhàn nghiêm mặt : "Con thật sự trốn cửa sổ lén?"
Nếu Thanh Thư thật sự lén nàng nhất định dạy dỗ thật , thói quen là vạn thể .
Chỉ chút tâm tư đó của tổ mẫu nàng còn cần lén . Thanh Thư : "Mẹ, bà ngoại chỉ một là con gái, mượn tiền bà còn cần trả ? Bàn tính của tổ mẫu đ.á.n.h thật ."
Thấy sắc mặt Cố Nhàn khẽ biến, Thanh Thư vội vàng : "Mẹ, thư cho cha, để cha quyết định. Nếu cha cũng bán những sản nghiệp , con nghĩ tổ mẫu cũng sẽ phản đối nữa."
Thanh Thư cãi Cố Nhàn, m.a.n.g t.h.a.i giữ tâm trạng , cho nên liền đá quả bóng cho Lâm Thừa Ngọc. Mẹ nàng đơn thuần sẽ nghĩ về khác, nhưng cha của nàng giống .
Thanh Thư từ chỗ Trần ma ma, nàng lúc phủ thành đề nghị với Lâm Thừa Ngọc mỗi năm đưa cho hai Lâm lão thái gia hai mươi lượng bạc tiền dưỡng lão. Tuy nhiên, Lâm Thừa Ngọc khéo léo từ chối, lý do là tự kiếm tiền phụng dưỡng cha , chứ lấy tiền của hồi môn của Cố Nhàn.
Lúc Cố Nhàn xong cảm động tự hào, cho rằng Lâm Thừa Ngọc trách nhiệm. Thanh Thư cảm thấy là để nhị phòng và tam phòng chiếm hời. Bằng chứng chính là khi thi đỗ tiến sĩ quan, nhị phòng và tam phòng cũng nhận lợi ích thực tế gì. Cho nên, nhất định sẽ để bán sản nghiệp mang tiền kinh.
Cố Nhàn gật đầu : "Con đúng, chuyện để cha con quyết định."
Lâm Thừa Ngọc bạc tình bạc nghĩa, vì lợi ích ngay cả con gái ruột cũng thể đẩy hố lửa, thể thật lòng với nàng. Thiên hạ nàng đơn thuần dễ dỗ, thật khiến phát sầu.
Nghĩ nhiều, đầu Thanh Thư bắt đầu đau.
Cố Nhàn tức giận, : "Con đang nghĩ những thứ lung tung rối loạn gì ?"
Thanh Thư tự nhiên sẽ .
Cố Nhàn tức giận, : "Những chuyện sẽ giải quyết, cần con bận tâm."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Không bận tâm e là sẽ rơi kết cục kiếp . Thanh Thư chọc Cố Nhàn tức giận, chỉ đành buồn bực : "Con cũng , nhưng khống chế ."
Ôm lấy Thanh Thư, Cố Nhàn vẻ mặt đau lòng : "Mẹ thà rằng con giống như cái gì cũng hiểu, chỉ cần mỗi ngày vui vẻ là ."
Thanh Thư rúc Cố Nhàn, gì.
Biết dự tính của Cố Nhàn, Lâm lão thái gia cũng yên, lập tức gọi nàng qua: "Vợ Thừa Ngọc, tiền đủ chúng nghĩ cách, những sản nghiệp là vạn thể bán."
Ruộng nước và ruộng dâu của hồi môn của Cố Nhàn đều ở bên sông, đặc biệt màu mỡ. Hiện giờ những ruộng đất , đều trong tay mấy nhà giàu ở huyện thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-78-nhin-thau-da-tam-muon-tay-cha-ruot-bao-ve-cua-hoi-mon.html.]
Cố Nhàn : "Cha, chuyện con thư hỏi tướng công một chút."
Lâm lão thái gia gật đầu : "Cũng ."
Cũng may Cố thị cái gì cũng Thừa Ngọc, nếu thật khiến phát sầu.
Sau khi Cố Nhàn , Lâm lão thái thái oán trách : "Cũng nó não nữa?"
Bà già chỉ một nó là con gái, tiền riêng đó còn đều là của nó , kinh thành tiền thể xin bà già mà! Kết quả cái đồ ngu phụ thà bán sản nghiệp thể đẻ tiền, cũng xin bà già .
Lâm lão thái gia tiếp lời, một chuyện chẳng liên quan gì: "Cố Hòa Bình mang theo vợ con, tháng dọn khỏi Cố gia ."
Lâm lão thái thái còn thật chuyện , ai với bà: "Cho nên ruột thịt thì đáng tin."
Lâm lão thái gia cảm thấy lão thái thái luôn nắm trọng điểm, lập tức kiên nhẫn : " ngoài đây."
Lão thái thái cũng để ý, đợi ông với Tề bà t.ử: "Người đàn bà con trai, lợi hại hơn nữa thì tác dụng gì? Ngươi bà già Cố gia xem, con trai gia nghiệp to lớn như hiện giờ cũng chỉ thể hời cho ngoài."
Cho dù Cố Hòa Bình dọn ngoài, nhưng chỉ cần lão thái thái c.h.ế.t những sản nghiệp đều là của .
Tề bà t.ử nhắc nhở: "Lão thái thái, Cố lão thái thái con trai, nhưng còn thái thái là con gái mà."
"Con gái gả như bát nước đổ ..." Lời còn dứt, hai mắt Lâm lão thái thái sáng lên: "Ngươi đúng, vợ Thừa Ngọc chính là con gái ruột của bà già đó mà!"
Con nuôi đáng tin, bà già Cố gia chắc chắn sẽ dựa con gái ruột. Nói như , những tiền tài tương lai mười phần chắc chín sẽ để cho Cố Nhàn .
Cố gia là thủ phủ, tuy rằng bây giờ nữa, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa. Trong tay bà già chắc chắn tích cóp ít tiền, nếu cũng sẽ đối với Thanh Thư hào phóng như .
Càng nghĩ, Lâm lão thái thái càng nóng lòng: "Cố Hòa Bình dọn ngoài bà thông gia chỉ còn một , xem chuyện đàng hoàng với vợ Thừa Ngọc, để nó về nhà nhiều hơn bầu bạn với bà thông gia."
Về phần Thanh Thư, lão thái thái trực tiếp bỏ qua.
Cố Nhàn phòng liền thấy Thanh Thư đang dạy Như Điệp thơ: "Nga nga nga, khúc hạng hướng thiên ca..."
"Nga nga nga, khúc khúc thiên thiên ca..."
Thanh Thư kiên nhẫn sửa sai, đó dạy Như Điệp một .
Dạy hơn mười , Như Điệp mới thể xong bài thơ một cách chính xác sai sót.
Cố Nhàn với Trần ma ma: "Thanh Thư kiên nhẫn như , đợi Tiểu Thủy lớn lên để nó dạy."
Với cái đà cần cù khắc khổ của Thanh Thư, qua vài năm nữa thầy vỡ lòng cho đứa thứ hai cũng dư dả .
Đọc xong một bài thơ, Như Điệp : "Nhị tỷ, tỷ thể luôn chơi với ?"
Đối với Như Điệp mà , sách thực chính là đang chơi.
Thanh Thư lắc đầu : "Không , nhị tỷ học thể ở đây. Đợi tỷ về, tỷ chơi với ."
Như Điệp tủi : "Nhị tỷ, thích tỷ, thích đại tỷ. Đại tỷ tỷ véo tay , đau lắm."
Thực véo là cánh tay, chỉ là Như Điệp tuổi còn nhỏ tay và cánh tay phân biệt rõ.