Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 75: Chị Em Tương Tàn, Lời Xin Lỗi Rẻ Tiền Ai Mà Thèm
Cập nhật lúc: 2026-04-02 10:39:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào trong phòng, Thanh Thư đem sách vở cùng b.út mực giấy nghiên mang theo bày từng cái lên bàn.
Cố Nhàn xuống giường, nàng : "Sau chuyện với tổ mẫu con như nữa?"
Thanh Thư : "Mẹ, chẳng lẽ con sai? Tổ mẫu bà vốn dĩ thích con."
"Vậy con cũng thể ."
Thanh Thư cãi Cố Nhàn, chỉ : "Con tổ mẫu chê con là con gái, trong lòng bà cháu gái là con nhà , chỉ cháu trai mới là nhà . Nếu đổi thành đại ca, sáu trăm lượng thể bái danh sư, bà chắc chắn gặp liền khoe khoang với đại ca thông tuệ danh sư trúng nhận học trò, chứ giống như bây giờ học phí đắt lãng phí tiền."
Lâm lão thái thái trọng nam khinh nữ Cố Nhàn thể , chỉ là lời nàng cũng tiện . Khụ, con gái quá tinh khôn cũng chuyện , cách nào lừa gạt nha!
Thanh Thư cố ý bực bội : "Mẹ, tuy rằng học phí đắt, nhưng bỏ tiền là bà, bà tức giận cái gì?"
Trần ma ma ở một bên châm ngòi thổi gió : "E là lão thái thái cảm thấy nếu tiền dùng đại thiếu gia, mới ."
Thanh Thư cảm thấy Trần ma ma là thần trợ công, lập tức thêm một câu: "Nực , tiền đó là của bà ngoại, dùng đại đường ca tính là chuyện gì chứ?"
Cố Nhàn day day thái dương: "Càng càng thái quá. Thanh Thư, tổ mẫu con cái gì con cứ là , cãi nữa."
Kiếp là ai chống lưng cho nàng chịu tủi chỉ thể nhịn, bởi vì nhịn chỉ sẽ nhận trách phạt nặng hơn. Kiếp chỗ dựa nàng mới nhịn nữa.
Thanh Thư : "Mẹ, tổ mẫu phân chỉ trích nh.ụ.c m.ạ con, con cách nào nhịn ."
Cố Nhàn đau đầu thôi: "Dù chỉ bốn ngày, bốn ngày con nhịn một chút là qua ."
Thực nàng cũng chịu nổi Cố lão thái thái, nhưng còn cách nào, ai bảo đó là chồng chỉ thể nhịn thôi.
Thanh Thư học theo thần thái lúc Nhạc Hương Hương tùy hứng: "Không , con việc gì nhịn?"
Có một Nhạc Hương Hương ở bên cạnh, Thanh Thư cần lo lắng nghi ngờ cái gì nữa. Đều cần ngụy trang, ở bên ngoài thỉnh thoảng học theo một hành vi cử chỉ của Nhạc Hương Hương là .
Cố Nhàn cũng vấn đề ở chỗ Lâm lão thái thái, lập tức nhỏ nhẹ : "Bà là tổ mẫu con, bà con hai câu con coi như thấy là ."
Thanh Thư cũng lùi một bước: "Chỉ cần bà vô duyên vô cớ mắng con, con sẽ cãi ."
Ngừng một chút, Thanh Thư : "Mẹ, nếu tổ mẫu còn đ.á.n.h con, con sẽ về huyện thành."
Nửa điểm cũng hiếm lạ ở chỗ , thậm chí nàng hận thể vĩnh viễn cần về nơi nữa.
Cố Nhàn gật đầu : "Được."
Thanh Thư lấy một quyển Đường thi , nàng học thuộc xong một quyển Đường thi, đây là quyển thứ hai. Phó với nàng, khi học thuộc lòng ba trăm bài Đường thi thì thể thử thơ . Cho nên, Thanh Thư gần đây thường xuyên ôm Đường thi học thuộc.
Học thuộc một bài, Thanh Thư cầm b.út bài thơ xuống. Như ôn tập một , coi như là luyện chữ.
Viết một nửa, Như Đồng bế Như Điệp , Thanh Thư cũng thèm nàng một cái.
Như Đồng văn phòng phẩm bàn, trong mắt toát sự khát vọng mãnh liệt.
Nàng chào hỏi Cố Nhàn , gọi Thanh Thư.
Thấy Thanh Thư để ý tới , Như Đồng cẩn thận : "Thanh Thư, vẫn còn giận ?"
Thanh Thư đầu cũng ngẩng lên.
Như Đồng khẩn khoản : "Thanh Thư, xin , là tỷ sai , đừng giận tỷ nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-75-chi-em-tuong-tan-loi-xin-loi-re-tien-ai-ma-them.html.]
Thanh Thư nàng một cái, lạnh : "Ta chính là yêu tà, dựa gần như sợ ăn thịt ngươi ."
Mặt Như Đồng lúc xanh lúc tím, lúc tím lúc trắng.
Cố Nhàn thấy thể thống gì, : "Thanh Thư, chuyện đều qua thì thôi , đại tỷ con cũng cố ý."
Như Đồng đà lấn tới: "Thanh Thư, tỷ lúc là mỡ heo che tâm. Muội đại nhân chấp tiểu nhân, đừng so đo với tỷ nữa ."
Thanh Thư hừ lạnh một tiếng : " , bụng hẹp hòi, ngươi vu khống hại đ.á.n.h chuyện mười năm nữa vẫn nhớ."
Như Đồng bực bội thôi. Nàng đều hạ như , ngờ Thanh Thư còn buông tha như thế.
Như Điệp tuổi còn nhỏ hiểu chuyện, nhưng cũng theo bản năng cảm thấy khí đúng, lập tức chút sợ hãi kéo tay Như Đồng : "Đại tỷ, chúng về !"
Như Đồng bế Như Điệp ngoài.
Cố Nhàn là tức giận : "Con đứa nhỏ ? Vừa cãi tổ mẫu con, bây giờ với đại tỷ con những lời như . Thanh Thư, con từ khi nào trở nên ngang ngược tùy hứng như ? Thanh Thư, giáo dưỡng của con ?"
Thanh Thư : "Mẹ, nàng lừa chuỗi hạt của con thì cũng thôi , còn vu khống con là yêu nghiệt. Hiện giờ nhẹ nhàng bâng quơ một câu xin liền xóa bỏ chuyện , nghĩ thật đấy."
"Con đứa nhỏ , con trở nên hẹp hòi như ?" Cố Nhàn thật hiểu nổi, đứa bé ở huyện thành đang yên đang lành, trở Thôn Đào Hoa liền phảng phất như biến thành một khác !
Thanh Thư thẳng kiêng dè: "Mẹ, tha thứ, nàng giở trò cũ. Dù sai chuyện một câu xin là xong việc, cần chịu trách phạt gì. mà , đời gì chuyện hời như chứ!"
"Sao con cứ chịu buông tha như chứ?"
Thanh Thư : "Khổng phu t.ử 'Dĩ đức báo oán, hà dĩ báo đức.' Khổng phu nhân là thánh nhân, ngài đều như . Con chỉ là một bình thường càng dĩ đức báo oán !"
Cố Nhàn cảm thấy đầu đau.
Qua một lúc, Trương thị bế Như Điệp qua đây: "Đại tẩu, tỷ thể giúp trông Như Điệp một chút ."
Như Điệp vẫn luôn là Như Đồng trông, nhưng hôm nay tâm trạng nàng , nàng giao Như Điệp cho Trương thị về phòng. Trương thị nấu cơm lo cho bé, liền nhờ Cố Nhàn giúp trông một chút.
Cố Nhàn : "Được chứ, để Như Điệp ở đây !"
Thanh Thư về phía Như Điệp, nhịn nhớ tới chuyện kiếp .
Cô nương Lâm gia từ nhỏ đều việc, Như Điệp tự nhiên cũng ngoại lệ. Có điều Như Điệp tuy cũng việc, nhưng Trương thị ruột che chở ngược cũng chịu khổ. ngày lành của Như Điệp khi Trương thị treo cổ tự vẫn thì đột ngột chấm dứt.
Người đàn bà Lâm Thừa Chí cưới cửa mặt hiền tâm độc, lưng thường xuyên xúi giục Lâm Thừa Chí đ.á.n.h Như Điệp. Lúc sinh thần bảy tuổi của Như Điệp qua bao lâu, nàng khi Lâm Thừa Chí đ.á.n.h một trận bờ sông giặt quần áo ngã xuống sông mất mạng. Mà Lâm Thừa Chí lão thái thái mắng hai câu, chuyện cũng cứ thế trôi qua.
Như Điệp thấy Thanh Thư chằm chằm chút sợ hãi, nhịn lùi về một bước.
Thanh Thư một cái, lấy một miếng bánh đậu xanh mang từ huyện thành về đưa cho nàng : "Như Điệp, ăn ?"
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Như Điệp bỏ bàn tay đang nhét trong miệng xuống, một đôi mắt sáng lấp lánh bánh đậu xanh: "Muốn ạ."
"Vậy chúng rửa tay , rửa tay xong chúng ăn bánh."
Như Điệp vội gật đầu. Chỉ cần đồ ăn ngon, bảo nàng gì cũng .
Thanh Thư rửa mặt và tay cho Như Điệp, lúc mới đưa một miếng bánh đậu xanh cho nàng.
Thấy Như Điệp ăn ngấu nghiến, Thanh Thư : "Ăn chậm chút, ăn xong còn nữa, ai tranh với ."
Vừa còn đằng đằng sát khí mắng Như Đồng, lúc ôn thanh tế ngữ thành chị tri kỷ bụng. Sự đổi cũng quá lớn, Cố Nhàn đều chút hoảng hốt.