Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 55: Màn Kịch Hưu Thê, Thanh Thư Bắt Đầu Gian Nan Luyện Võ

Cập nhật lúc: 2026-04-01 19:05:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Lão Thái Thái đặc biệt dặn dò Thanh Thư: “Tiên sinh hạ tuần sẽ đến. Thời gian cháu ôn tập cho , đừng để đến lúc đó xảy sai sót.”

 

Tuy chỉ dặn dò nàng ôn tập cho , nhưng Thanh Thư hiểu ý trong lời . Vị sẽ tiến hành khảo hạch nàng, nếu qua cửa thì sẽ dạy nàng nữa, dù cũng sẽ tự đập biển hiệu của .

 

Thanh Thư gật đầu : “Bà ngoại yên tâm, cháu sẽ ôn tập thật , nhất định khiến nhận cháu.”

 

Cố Lão Thái Thái mỉm gật đầu. Một điểm là thông, đứa trẻ thông minh thế Phó Nhiễm nếu nhận thì tuyệt đối là mù mắt.

 

Buổi chiều, Cố Nhị Thái Gia đến cửa cầu xin Cố Lão Thái Thái: “Đại tẩu, tam hưu thê. Hiện giờ tam phòng náo loạn thể thống gì, đại tẩu qua khuyên tam một chút !”

 

Buổi trưa Viên thị dẫn đến phố Tiền Hà, phá cửa xông đ.á.n.h cho ả hoa nương thừa sống thiếu c.h.ế.t. Phải sức chiến đấu của Viên thị vẫn hung hãn, hoa nương .

 

Cố lão tam xưa nay sợ vợ, thế công nước mắt đáng thương của hoa nương liền gầm lên đòi hưu thê.

 

Viên thị ở trong nhà xưa nay xưng vương xưng bá, thấy Cố lão tam hưu thê, cơn thịnh nộ cào nát mặt Cố lão tam.

 

Lúc đó vây xem đông, Cố lão tam cảm thấy mặt mũi của Viên thị giẫm đất. Trong cơn thịnh nộ thật sự hưu thư, nếu Cố Hòa Quang ngăn cản thì Viên thị đuổi ngoài .

 

Cố Lão Thái Thái vui vẻ, : “Lão nhị, từ sớm , và Viên thị già c.h.ế.t qua với .”

 

Viên thị và Cố lão tam cá c.h.ế.t lưới rách bà cũng sẽ quản, đằng nào thì cả hai đều chẳng thứ lành gì.

 

Cố nhị thái gia khổ sở : “Đại tẩu, tam cũng uống t.h.u.ố.c mê gì, sống c.h.ế.t đòi hưu thê. Hòa Quang và Hòa Bình đều cầu xin qua khuyên giải, nhưng hai họ đều khuyên.”

 

Cố Lão Thái Thái : “Tục ngữ quan thanh liêm khó cai quản việc nhà, chuyện nhà bọn họ chú cũng đừng quản nữa. Chú nếu thấy phiền thì thể thăm bạn bè thích!”

 

ngộ nhỡ hưu thê…”

 

Cố Lão Thái Thái khẽ : “Yên tâm, lão tam là thế nào chú còn , thể nào hưu thê .”

 

Cố nhị thái gia khi trở về liền thu dọn đồ đạc phủ thành, Cố Hòa Quang đến cửa cầu xin thì tìm thấy nữa .

 

Thanh Thư chuyện bát quái , hỏi Cố Lão Thái Thái: “Bà ngoại, tam ông ngoại thật sự thể hưu thê ?”

 

Viên San Nương độc phụ , chính là do Viên thị rắp tâm bất lương chiêu mộ về. Tuy từng gặp mặt, nhưng chỉ qua những bên cạnh và những việc ả cũng thể đoán là một kẻ tham lam ích kỷ.

 

Cố Lão Thái Thái lắc đầu : “Hiện nay còn cách hưu thê nữa, sống cùng chỉ thể hòa ly. Gia tài của tam phòng đều danh nghĩa Viên thị, nếu hòa ly sẽ quét khỏi nhà, ăn mặc đều thành vấn đề.”

 

Lão thái thái rõ, cái gọi là hưu thê chẳng qua chỉ là một màn kịch.

 

Thanh Thư lập tức cảm thấy mất hứng.

 

Cố Lão Thái Thái nhân cơ hội dạy bảo Thanh Thư, : “Ngoan ngoãn, cháu nhất định nắm giữ tiền bạc trong nhà. Thanh Thư, tiền để trong tay mới là an nhất.”

 

Chính vì trong tay tiền, bà bao giờ lo lắng vấn đề dưỡng lão, chỉ lo già bệnh bầu bạn sẽ cô đơn.

 

Thanh Thư gật đầu : “Bà ngoại, cháu sẽ .”

 

Tầm quan trọng của tiền, Thanh Thư vô cùng rõ ràng. Năm đó nếu nhờ bọc trang sức lớn nàng giấu , nàng cũng thể khiến đám ăn mày giúp nàng g.i.ế.c c.h.ế.t Thôi Kiến Bách.

 

Thấy Thanh Thư lọt lời , Cố Lão Thái Thái cũng ném chuyện tam phòng đầu.

 

Chiều hôm đó Đoạn sư phụ liền đưa vợ con chuyển Cố phủ, vì yêu cầu của Cố Lão Thái Thái nên bọn họ với bên ngoài là đến Cố phủ hộ viện.

 

Cố Lão Thái Thái gặp Đoạn sư phụ, : “Bắt đầu từ ngày mai, cháu gái mỗi ngày sáng sớm và chiều sẽ theo ông tập võ nửa canh giờ.” Thời gian khác, Thanh Thư sách luyện chữ.

 

Đoạn sư phụ đương nhiên sẽ dị nghị.

 

Sáng sớm hôm , Đoạn sư phụ thấy Thanh Thư ăn mặc như tiểu tư thì ngẩn : “Cô nương ăn mặc thế ?”

 

Thanh Thư giải thích: “Mẹ cháu nếu chắc chắn cho cháu tập võ, cho nên còn xin sư phụ đừng ngoài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nha-co-han-the-sao-co-the-yen-on/chuong-55-man-kich-huu-the-thanh-thu-bat-dau-gian-nan-luyen-vo.html.]

 

Đoạn sư phụ dáng vẻ nghiêm túc của nàng, lập tức nhịn : “Chuyện lớn thế giấu , cháu vẫn nên thật với cháu, tranh thủ sự đồng ý của bà .”

 

Thanh Thư lắc đầu : “Tính tình cháu cố chấp thông . Đoạn sư phụ, chỉ cần ông ngoài thì cháu tạm thời sẽ .”

 

Từ chính viện đến viện của Đoạn sư phụ xa, đường tắt nhanh là đến. Chỉ là ở giữa qua hai cánh cổng, hai cánh cổng ngày thường đều khóa, trời sáng mới mở. Chỉ cần cảnh cáo những chuyện để họ lung tung là thể giấu Cố Nhàn.

 

Đoạn sư phụ gật đầu : “Cháu yên tâm, ngoài đều đến Cố phủ là hộ viện.”

 

Đường đường là một Tổng tiêu đầu lưu lạc đến mức dạy một tiểu cô nương, chuyện mất mặt thế Đoạn sư phụ càng cho .

 

Thanh Thư hài lòng gật đầu một cái, : “Sư phụ, bây giờ thể bắt đầu ạ?”

 

Đoạn sư phụ tiên dạy Thanh Thư ép chân.

 

Thanh Thư chần chừ một chút hỏi: “Cháu tập võ bắt đầu từ cọc hoặc trung bình tấn mà.”

 

Vừa lời , là ngoài nghề .

 

Đoạn sư phụ : “Cơ bản công bao gồm thối công (công phu chân), yêu công (công phu eo), kiên công (công phu vai) và trang công ( tấn), chúng luyện thối công .”

 

Thanh Thư hỏi: “Luyện cái tác dụng gì ạ?”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Đoạn sư phụ trả lời câu hỏi , chỉ : “Đợi cháu luyện , cháu sẽ tác dụng gì.”

 

Không giả vờ cao ngạo trả lời, mà là ông trả lời thế nào. Trước sư phụ dạy thế nào ông học thế , nhiều câu hỏi như .

 

Thanh Thư ồ một tiếng, hỏi nữa.

 

Đoạn sư phụ : “Bước thứ nhất, ép chân chính diện. Gót chân trái đặt lên cọc gỗ, mũi chân móc lên, hai chân duỗi thẳng, hai tay chống lên đầu gối trái, thẳng eo ép về phía xuống , dùng đỉnh đầu cố gắng chạm mũi chân.”

 

Thanh Thư theo.

 

Đoạn sư phụ sa sầm mặt : “Hai chân đều duỗi thẳng, cong, nhất định duỗi thẳng.”

 

Nghe thì tưởng dễ, đợi đến khi thực sự mới dễ chút nào. Chân duỗi thẳng tắp cong một chút là , eo thẳng lên n.g.ự.c cũng ưỡn lên, động một chút .

 

Thấy Thanh Thư chút phiền toái, Đoạn sư phụ : “Nào, theo lời , hít sâu, thả lỏng…”

 

Chỉ ép chân chính diện, Thanh Thư luyện nửa canh giờ.

 

Đoạn sư phụ Thanh Thư mồ hôi đầm đìa, thần sắc ôn hòa : “Đã nửa canh giờ , cháu thể về.”

 

Thanh Thư hành lễ với Đoạn sư phụ, thành khẩn : “Sư phụ vất vả .”

 

Nàng tập võ dễ dàng, nhưng ngờ khó khăn đến thế.

 

Đoạn đại nương trượng phu tâm trạng tệ, hỏi: “Đứa bé tư chất ?”

 

Đoạn sư phụ lắc đầu : “Tư chất bình thường, nhưng sức chịu đựng mạnh, hơn nhiều so với dự tính của .”

 

Cái khổ của việc tập võ, từng trải như ông còn .

 

Đoạn đại nương hỏi: “Ông xem cô bé thể kiên trì bao lâu?”

 

Hồi đó Đoạn sư phụ cũng định dạy con gái võ công, nhưng Đoạn Tiểu Nhu chịu cái khổ , c.ắ.n răng kiên trì ba ngày thì sống c.h.ế.t học nữa. Vì là con một nên nỡ lòng, cho nên chuyện tập võ cứ thế mà bỏ dở.

 

Đoạn sư phụ im lặng : “Trên đứa bé một luồng sức mạnh, chắc là thể kiên trì .”

 

Đoạn đại nương thì mong Thanh Thư thể kiên trì, như cũng cần lo lắng sa thải nữa.

 

 

Loading...