Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 96: Truyền triệu
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mật chỉ truyền đến.
Lục Thận Như lập tức sai mời Lục Hoài Như đến.
Chiếu thư đặt ngay mặt.
Lục Hoài Như vội mở , tiên hỏi viên thị vệ truyền tin từ Đại Nội:
“Hoàng thượng bệnh nặng ư?”
“ .”
“Vì bệnh? Hiện tình trạng thế nào?”
“Hoàng thượng đột ngột hôn mê, chỉ thanh tỉnh chốc lát để chiếu thư truyền cho nương nương cùng hầu gia! Còn , thần cũng rõ.”
Lục Hoài Như khẽ chau mày, Lục Thận Như cũng nàng, ánh mắt hai tỷ chạm trong im lặng.
Cả hai lúc mới cùng mở mật chiếu.
Chỉ một lướt mắt, hai đều khẽ biến sắc.
Hoàng thượng trong đạo mật chỉ … là chiếu phong hậu —
Ngài phong Quý phi Lục Hoài Như Hoàng hậu, tuyên cáo thiên hạ, lập nàng Mẫu nghi thiên hạ.
Lục Hoài Như vốn dĩ từ lâu định phượng mệnh hiếm thấy, nhưng Lục thị khi chẳng lấy vui mừng, trái đầy lo âu. Chiếu phượng mệnh , nàng từng né tránh, từng thoái thác, song cuối cùng vẫn bước nhà đế vương.
Văn võ quần thần nâng đỡ, Vĩnh Định quân huyết mạch Lục thị bước l*n đ*nh cao quyền quý, nàng bắt đầu mong mỏi chiếu phượng mệnh thành hiện thực. suốt bao năm, Hoàng hậu băng hà, Hoàng thượng thể sách lập, nàng chỉ thể mãi đợi chờ nơi ngôi Quý phi.
Hôm nay, đạo thánh chỉ nàng mong chờ bao năm… đến đột ngột như thế.
Trong điện chỉ còn tỷ hai .
Cả hai đều lặng thinh.
Lục Hoài Như khẽ than: “Hôm qua còn tới thăm Hoàng hậu nương nương. Dù gặp , nhưng tinh thần nương nương vẫn , thể đột ngột tạ thế?”
Lục Thận Như trầm mặc, ánh mắt sâu tối.
Đạo chiếu phong hậu … chờ bao năm. Chỉ cần nương nương lên ngôi Hoàng hậu, cháu ngoại Phùng Trinh sẽ đường đường chính chính là con đích của Hoàng thượng, là duy nhất đủ tư cách nối ngôi.
ngờ, chiếu phong hậu đến ngay lúc , khi Hoàng hậu còn tạ thế.
Hoàng thượng bỗng nhiên truyền mật chỉ như thế… là thế nào?
Hắn xoay lệnh: “Bên hành cung tin tức gì ?”
Lại dặn tiếp: “Mau sai tới hành cung dò xét tình hình Hoàng thượng!”
Lệnh ban, Sùng Bình tới báo: hành cung tạm thời tin tức gửi về. Mãi đến nửa khắc , mà Lục Thận Như từng phái vấn an mỗi ngày mới trở về, báo cáo:
“Hầu gia, gặp Hoàng thượng!”
Lời còn dứt, tỷ hai thoáng .
Xem , hành cung thực sự xảy chuyện.
kinh thành cách hành cung xa, bọn họ thể lập tức dò nội tình trong cung.
Lục Thận Như lập tức phái thêm nhân thủ gấp.
Lục Hoài Như yên, ánh mắt trầm tư sâu xa.
lúc , thị vệ từ sơn phòng biệt viện bỗng chạy đến báo: tên mật thám Hán giam việc khẩn cầu kiến hầu gia.
Lục Thận Như vốn t.r.a t.ấ.n gã, giữ lâu nay chính là để chờ ngày .
Giờ phút , khi từ hành cung tin tức, lập tức :
“Dẫn đến đây.”
*
Ngoại thành kinh thành
Đỗ Linh Tĩnh theo Liêu đến gặp Sở Mục – phụ tá cũ bên cạnh phụ .
Trước mắt nàng là một tiều tụy, gầy yếu, còn phong tư tuấn lãng như năm xưa.
Đỗ Linh Tĩnh suýt nhận ông, còn ông thì nàng thật lâu mới thốt lên:
“Cô nương là một đại cô nương … Các lão nếu còn sống, thấy cô nương ngày nay e chẳng vui buồn thế nào.”
Mũi Đỗ Linh Tĩnh cay xè, khóe mắt cũng nóng lên.
Nàng hỏi: “Tiên sinh, bao năm qua ngài ở ? Sao về Thanh Châu tìm ?”
Sở Mục chỉ khẽ lắc đầu.
“Không tìm cô nương, mà là con đường quá đỗi hung hiểm. Các lão dặn khi rời nhà: núi đao biển lửa, sẽ tự qua, chỉ mong cô nương an ở trong nhà, để Tam Lang thể bảo hộ cô nương.”
Lời khiến Đỗ Linh Tĩnh khựng .
“Tam Lang…”
Nàng nhớ đến ngày Tam Lang khi phụ qua đời, từng đặc biệt tìm Lục Duy Thạch một câu:
“Cha giao bộ cho Tam Lang?”
“Phải. Nếu , các lão yên lòng mà ?”
“Vậy năm đó phụ rốt cuộc trở triều đình gì? Vì giữa đường bỏ mạng?”
Nàng hỏi câu mà trăm nghĩ cũng chẳng tìm đáp án.
Sở Mục khẽ thở dài, Liêu rót cho ông, ông gật đầu cảm tạ :
“Rất nhiều chuyện các lão từng thẳng với . Có lẽ vì quá sâu, chỉ gieo hoạ cho .”
“Các lão từng bảo: là phất thần. Phất thần là gì? Là vì gia quốc và bách tính mà hành động, dù trái lệnh quân vương, cũng vẫn – đó chính là phất thần.”
“Ban đầu nghĩ các lão, Liêu , chúng … đều là phất thần – những sẵn sàng vì nước vì dân mà màng an nguy bản .”
Ông tới đây dừng một chút.
“ đến năm nay, rốt cuộc gặp năm dẫn các lão lên núi… và khi mới hiểu, câu của các lão rốt cuộc ý gì.”
Phụ vốn dĩ nên đặt chân lên ngọn núi đó – quả thật ông dẫn , gặp tai ương.
Giọng Đỗ Linh Tĩnh khẽ run: “Là ai?”
Sở Mục lặng lẽ sâu mắt nàng…
“Là biểu của Lục hầu gia, hiện đang giữ chức Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ – Ngụy Quyết.”
Giọng rơi xuống, tai Đỗ Linh Tĩnh như ù .
Mọi hành vi kỳ lạ của Ngụy Quyết mà nàng từng hiểu nổi, giờ đây như từng đợt sóng lớn ập đến, dội thẳng tim gan.
Khó trách… khó trách từng tặng nàng lễ vật trọng hậu đến mức thể hiểu nổi.
Khó trách ở kinh thành tái ngộ, khi nàng nhắc đến phụ – mà từng kính ngưỡng nhất – trầm mặc đáp.
Khó trách nhất định chịu cưới tiểu thư nhà Ngũ thị.
Khó trách đến cả Bảo Quốc phu nhân cũng thấu con .
Khó trách mấy hôm , đúng ngày giỗ phụ nàng, một xuất hiện ở Thành Khánh phường, y như Đậu các lão…
Từng mảnh vụn trong ký ức xâu chuỗi , khiến trái tim nàng như ai bóp c.h.ặ.t.
Sở mở miệng, giọng khẽ mà nặng như đá:
“Cẩm Y Vệ Chỉ huy sứ Ngụy Quyết, chẳng qua chỉ là kẻ lĩnh mệnh hành sự mà thôi.”
Đỗ Linh Tĩnh ngước mắt ông, Sở Mục hạ giọng, từng chữ như lưỡi d.a.o c.h.é.m xuống:
“Kẻ thực sự ban lệnh cho , sai diệt trừ các lão… chỉ thể là Hoàng thượng.”
Khi đến cái tên “Ngụy Quyết”, lòng nàng lờ mờ đoán đáp án .
Hoàng thượng hài lòng với tân chính mà phụ nàng khởi xướng, buộc Đỗ các lão thu hồi bộ cải cách. Nàng từng nghĩ, quân thần bất đồng chí hướng là chuyện thường tình. nàng từng ngờ… Hoàng thượng thể ngầm lệnh cho Ngụy Quyết mưu sát phụ nàng.
Nàng lặng thinh.
Sở Mục hỏi khẽ: “Cô nương gả cho Lục hầu gia… hầu gia đãi cô nương thế nào?”
Ông tìm đến tận cửa hầu phủ, cũng để của Lục hầu theo, bởi vì Lục hầu – cũng như Ngụy Quyết và Hoàng thượng – quá mức cận với , ông dám chắc lòng của họ.
Đỗ Linh Tĩnh đáp rõ ràng:
“Hầu gia tuy là phụng chỉ cưới , nhưng…” – nàng khẽ mỉm – “nhưng chính phụ khi còn sống đích chọn phu quân của .”
Sở Mục sững sờ, chợt nở nụ khoan khoái:
“Thì là . Ta vốn lo cô nương rơi chốn rồng hang hổ, ngờ đây là an bài của các lão.”
Ông tiếp: “Nếu các lão định hầu gia phò mã, hẳn là sớm rằng, giữa loạn thế, chỉ một nam nhân cường đại và hữu lực như mới thể bảo hộ cô nương chu .”
Lời khiến Đỗ Linh Tĩnh chợt nhớ đến những ngày Trung thu năm ngoái.
Sau khi phụ qua đời, cuộc sống của nàng tưởng như yên , nàng nghĩ thể ở Miên Lâu sách chữ cả đời. Nàng bao giờ nghĩ tới việc thúc phụ suýt chút nữa vì lợi ích cá nhân mà gả nàng cho Thiệu Bá Cử, để gãnạp nàng kế thất.
Nếu loạn thế thực sự xảy , bá tánh bình thường còn chẳng tự bảo nổi, huống chi là nàng – con gái duy nhất của các lão – thoát khỏi vây hãm?
Chính Lục Duy Thạch nhất quyết cưới nàng, phá tan sự thông đồng giữa thúc phụ và Thiệu Bá Cử.
Đỗ Linh Tĩnh bỗng nhớ tới Tam Lang… chẳng lẽ ycũng nhận điều ?
Chẳng lên mảnh giấy : “Thế đạo loạn, xác tàn tạ dùng gì để ngăn chặn? Chỉ liên lụy mà thôi…”
Nàng nhắm mắt, từng tầng chân tướng như cuộn sóng dâng trào trong đầu.
Sở Mục tranh thủ lúc còn tỉnh táo, thêm cho nàng nhiều chuyện. Đỗ Linh Tĩnh đè nén cõi lòng hỗn loạn, lặng lẽ từng câu từng chữ.
càng , tinh thần Sở Mục càng yếu dần, lời lẽ bắt đầu đứt quãng rối loạn.
Liêu khẽ lắc đầu với nàng: “Tĩnh Nương về . Nếu còn điều gì hỏi, hỏi cũng muộn.”
Đỗ Linh Tĩnh nhờ ông chăm sóc Sở Mục cáo từ.
Xe ngựa lộc cộc lăn bánh đại đạo về kinh. Ánh nắng gay gắt như thiêu đốt, hun đường thành tro bụi.
Trong lòng nàng ngừng dội một việc: Hoàng thượng từng lệnh cho Ngụy Quyết sát hại phụ .
Ngay cả khi còn sống, phụ rõ Hoàng thượng minh quân, nhưng ông vẫn giữ quyết tâm thể lay chuyển, thà đường vòng cũng chịu khuất phục.
Phất đảng. Phất thần.
Vì quốc gia, vì bá tánh, dẫu trái mệnh quân vương mà – đó là phất thần.
Vậy “phất” mà phụ chống , chính là Hoàng thượng.
… liệu phụ còn điều gì khác về Hoàng thượng ?
Nàng bỗng nhớ đến mảnh giấy Tam Lang để – nhắc tới chuyện liên quan đến Ngụy phi, ruột của Hoàng thượng.
Tam Lang là từng đỗ Giải Nguyên khi còn trẻ, nhạy bén tinh tường, từ tộc Tưởng thị những chuyện ngoài . Có lẽ y những suy đoán khác thường về Ngụy phi, thậm chí cả về Hoàng thượng.
Ý nghĩ lóe lên, nàng lập tức hạ lệnh:
“Quay xe! Đến Hồng La Tự, gặp Tưởng Thái phi nương nương!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-96-truyen-trieu.html.]
*
Hồng La Tự
Phác ma ma bưng và điểm tâm lên lui xuống.
Trong thiện phòng chỉ còn Đỗ Linh Tĩnh và Thái phi nương nương.
Đỗ Linh Tĩnh nêu nghi vấn liên quan đến Ngụy phi.
“Ngụy phi…” – Tưởng Thái phi thoáng kinh ngạc – “Tĩnh Nương hỏi chuyện của mất gần bốn mươi năm ?”
“Vâng,” Đỗ Linh Tĩnh suy nghĩ hỏi thẳng: “Ngài Ngụy phi nương nương… gì kỳ lạ ?”
Lời dứt, Tưởng Thái phi ngẩng đầu nàng chăm chú.
“Tĩnh Nương thật sự ?”
Nét mặt Đỗ Linh Tĩnh nghiêm , nàng lặng lẽ gật đầu.
Tưởng Thái phi im lặng giây lát bắt đầu kể:
“Ngụy phi vốn là của Ngụy thị ở Trung Khánh Bá phủ. Vì dòng chính nên xuất cao. Bà gả cho tiên đế là .”
“Tính tình bà nhút nhát, an phận thủ thường, xuất thấp kém, mà nhiều năm sinh nở. Cũng may Hoàng hậu nhân từ, khó chư phi tì . Ngụy phi vẫn buồn phiền, một nhiễm phong hàn mãi khỏi.”
Tưởng Thái phi khẽ thở dài: “Ta thấy nàng đáng thương nên khuyên hãy rời vương phủ ngoài dưỡng bệnh, cũng là để khuây khỏa tâm tư.”
“Ngụy phi xin tiên đế cho phép Hoàng hậu phê chuẩn, chấp thuận ngoài dưỡng bệnh.”
“Bà một năm thừa, còn gửi thư qua vài .”
Tưởng Thái phi dừng nơi ký ức, thẳng mắt Đỗ Linh Tĩnh:
“Ta ngờ, khi nàng trở về… ôm theo một đứa bé.”
Tim Đỗ Linh Tĩnh như khựng .
“Nương nương cảm thấy… đứa bé thích hợp?”
Tưởng Thái phi gật đầu:
“Chưa đến chuyện Ngụy phi vương phủ bao năm vẫn từng mang thai… chỉ riêng đứa trẻ thôi điều kỳ lạ…”
Bà : “Đứa bé thoạt giống hài nhi mới sinh. Nếu xét tuổi ước chừng, thì Ngụy phi hẳn m.a.n.g t.h.a.i từ khi rời vương phủ. khi , tiên đế đang cầm quân chinh chiến bên ngoài, mấy tháng liền hồi phủ, mà Ngụy phi vì bệnh mời đại phu xem mạch, đại phu từng nàng thai.”
Tưởng Thái phi kể chuyện xưa xa, giọng bà khẽ, song trong lòng Đỗ Linh Tĩnh như tiếng sấm nổ dội.
“Vậy nên ngài hoài nghi… đứa bé do Ngụy phi nương nương sinh?”
Tưởng Thái phi gật đầu.
bà : “Song đứa nhỏ là tiên đế bồng về. Dù do Ngụy phi sinh , thì cũng là huyết mạch của tiên đế, càng là đương kim hoàng đế.”
Những điều Tưởng Thái phi và thể , cũng chỉ đến .
Tâm tư Đỗ Linh Tĩnh còn rối bời như sóng nổi, giờ từng mối từng mối rơi xuống, tựa mưa bụi về nguồn.
Tưởng Thái phi chỉ đứa trẻ con của Ngụy phi, nhưng là con của tiên đế.
Mà chỉ tiên đế mới đứa nhỏ rốt cuộc là do ngài cùng ai mà .
Song đàn bà xuất tầm thường, chẳng thể nghinh nạp vương phủ, càng thể công khai truyền ngoài.
Vậy nên ngài cũng ưa đứa bé đó. Dẫu khi thái t.ử chính thống qua đời, ngài do dự chẳng quyết nên lập con nào, nhưng đến lúc chỉ còn Ngũ hoàng t.ử xếp hàng phía thì hề chần chừ, nhanh ch.óng định lập Ngũ hoàng t.ử Thái t.ử.
Triều nội triều ngoại, lẽ đều tưởng hoàng thượng vì bi thương bởi cuộc tranh đoạt giữa Tam hoàng t.ử và Tứ hoàng t.ử nên mới quyết đoán như thế.
cũng thể còn vì một nguyên do khác.
Bởi ngài ngôi vị chí tôn của thiên hạ rơi tay một hài t.ử mang huyết mạch Thát Đát của Hồ!
Mà Lục hoàng t.ử Ân vương, nay là đương kim hoàng đế, chính là kẻ ẩn trong sâu thẳm triều đình, mang huyết mạch Thát Đát!
Lòng Đỗ Linh Tĩnh chấn động nguôi.
Nàng tiện ở Hồng La Tự cùng Tưởng Thái phi dây dưa thêm chuyện , nhưng nàng lập tức hồi kinh, ngay cho hầu gia— đang gánh trọng trách giám quốc—.
Hoàng thượng hãi sợ nhất chính là Vĩnh Định quân vẫn đang truy lùng mật thám; hơn nữa, hoàng thượng còn dùng thủ đoạn bỉ ổi g.i.ế.c cha nàng—kẻ thể “phất” trái mệnh ngài vì thiên hạ.
Đã ở ngôi cửu ngũ chí tôn, ngài còn gì nữa?
Đỗ Linh Tĩnh còn kịp rời Hồng La Tự, thấy một xuất hiện nơi .
*
Trong kinh
Lục Thận Như gặp Hán mật thám nọ; tên cũng đem hết thảy kể .
“… Tội nhân chỉ đến chừng .”
Hắn hạ giọng: “Vương triều Hán cùng bá tánh, nên ngoại địch áp chế tàn hại. Thế mà kẻ cửu ngũ chí tôn … là hoàng đế.”
Hoàng đế.
Lục Thận Như từ từ khép mắt.
Hắn phất tay, bảo đưa mật thám lui xuống.
Thì hoàng thượng mới chính là kẻ đầu đường dây thông tin với Thát Đát cửu vương, là tội nhân đẩy Vĩnh Định quân cảnh sinh t.ử tuyệt địa năm xưa.
Chỉ là năm ai . Còn ông thì thừa cơ giám quốc, trở tay mượn sức Vĩnh Định quân.
Những hoàng t.ử khác từng mưu tính cầu cưới đại tiểu thư Lục thị chính thê, rốt cuộc đều toại nguyện; còn ông dùng thủ đoạn khiến tỷ tỷ của phủ bằng một cỗ kiệu nhỏ, của ông .
Khớp ngón tay Lục Thận Như siết c.h.ặ.t, trong mắt bốc lên sắc đỏ.
Sau bình phong, Quý phi Lục Hoài Như ghế gấp, mi mắt khẽ run, dần bình tĩnh trở .
“Duy Thạch.” Nàng khẽ gọi . “Trước mắt điều hệ trọng nhất là ứng đối thế nào với mật chiếu .”
Lục Thận Như giật tỉnh ý.
Mật chiếu phong hậu.
Là hoàng đế thật sự lập hậu, truyền vị cho Tuệ Vương Phùng Trinh? Hay căn bản đang mưu đồ khác?
Trong điện lặng ngắt. Đến khi Sùng Bình vội vã báo.
“Hầu gia!”
“Chuyện gì?”
“Phu nhân khỏi kinh hôm nay, cướp !”
Ngay lúc ?!
Lục Thận Như bật dậy.
“Là ai cướp phu nhân?!”
“Là Tưởng Thám Hoa – Tưởng Phong Xuyên.”
*
Trên cỗ xe rời xa kinh thành
Đỗ Linh Tĩnh mày liễu chau c.h.ặ.t, lạnh mặt Tưởng Phong Xuyên:
“Ngươi lập tức thả về. Lục Lang, đùa với ngươi.”
Tưởng Phong Xuyên chỉ khẽ lắc đầu.
Thấy ch.óp mũi nàng rịn mồ hôi, cầm quạt hầu hạ phẩy gió. Đỗ Linh Tĩnh mặt càng lạnh, mắt chớp mà đối phương.
Nam t.ử trẻ tuổi nàng giây lát, chậm rãi :
“Xưa ngươi và tam ca đính hôn; Tưởng thị ắt theo lễ ước, rước ngươi quá môn.”
“Tam ca mất, c.h.ế.t em kế tục.” Hắn dừng một thoáng. “Ngươi nên gả cho .”
Anh c.h.ế.t em kế tục…
Đỗ Linh Tĩnh kinh ngạc kẻ .
“Ngươi đang cái gì?”
Dưới ánh phẫn nộ của nàng, khẽ rũ mi.
Hắn nàng vẫn chỉ coi là trong nhà.
nay khác. Hắn ngẩng lên, bình thản đối diện nàng:
“Ta sẽ lấy ngươi, sẽ trân trọng ngươi; tuyệt kém tam ca, càng kém Lục Thận Như. Bọn họ gì, cũng . Ngươi an tâm gả cho . Việc ngươi đang mang thai, hề gì.”
Nói xong, rút khăn, đưa tay định lau mồ hôi nơi ch.óp mũi nàng—
Chưa kịp chạm, nàng bất thần vung tay, tát thẳng mặt tên .
Chát!
Cái tát giòn vang.
“Ngươi điên ?” Đỗ Linh Tĩnh quát.
Má bỏng rát.
Tưởng Phong Xuyên đưa tay che cũng lau , ngược cúi đầu khẽ .
“Đánh … cũng . Xem như hưởng đãi ngộ mà tam ca từng — và , ở chỗ ngươi, rốt cuộc cũng khác .”
Tên còn .
vẫn đưa tay, thừa lúc nàng sơ ý, lau giọt mồ hôi nơi ch.óp mũi.
Đỗ Linh Tĩnh trừng mắt, khó tin.
Nghe trầm giọng:
“Ta thể thả ngươi. Tình thế ngoài , cho phép đưa ngươi về.”
Lời khiến Đỗ Linh Tĩnh khựng : “Tình thế gì?”
Tưởng Phong Xuyên nàng:
“Ngươi ở còn kinh thành . Hành cung truyền triệu Ung Vương điện hạ cùng Đậu các lão, lập Ung Vương Phùng Kỳ Đông Cung Thái t.ử!”
Đỗ Linh Tĩnh sững , bên tai vang dội.
Tưởng Phong Xuyên tiếp:
“Văn võ bất bình chất chứa lâu, kẻ ủng lập mỗi một ý. Lục Thận Như nếu tin, chịu yên ?”
“Hắn nắm binh trong tay, thể động. Ung Vương chiếu thư lập trữ, Đậu các lão cũng thể thỉnh binh hộ giá.”
Trận chiến khó tránh.
Một khi khai đao, tất sẽ ngươi c.h.ế.t sống, phân cao thấp rõ rệt.
Hắn nàng:
“Nếu Ung Vương bại, bại, ngươi vẫn là Lục hầu phu nhân. nếu Lục Thận Như bại, há thể nỡ để ngươi cùng đứa nhỏ trong bụng, theo đồng quy vu tận?”