Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 95: Cũ giấy

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tin dữ từ Tây An truyền về: đám cử t.ử vây quanh phủ Vinh Xương bá, miệng ngớt lời mắng nhiếc. Vinh Xương bá, một đời vì nước vì dân chinh chiến sa trường, cuối cùng rút kiếm tự vẫn.

Tin tới kinh thành, sóng to gió lớn nổi lên cuồn cuộn.

Lục Thận Như ngay trong ngày tin, sắc mặt lập tức trầm xuống đến cực điểm. Tây Bắc cũng truyền thư khẩn: ngoài chuyện Vinh Xương bá tự vẫn, quân doanh còn mất một danh tướng lừng lẫy. Việc đám thư sinh càng như mồi lửa ném đống củi khô, khiến tướng sĩ quân phẫn nộ bừng bừng.

Những vây phủ Vinh Xương bá đều quân đội bắt giữ. Đám tướng sĩ giận dữ xử t.ử bọn cử t.ử để tế đàn cho khuất. c.h.é.m vài kẻ gây rối là việc dễ, song c.h.é.m cầm b.út thì dễ như . Một khi khơi dậy bộ cơn thịnh nộ của sĩ lâm, hoặc khiến quân tướng Tây Bắc biến loạn, thì sự việc sẽ thể nào dập tắt nữa.

Lục Thận Như hiểu rõ, nếu chuyện tiếp tục leo thang, hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào. Điều duy nhất thể hết ngăn chặn cơn giận trong quân.

Dù Dương gia , Vinh Xương bá cả đời chinh chiến vì nước, bao cận kề sinh t.ử, lấy công lao hiển hách , nay ông tự vẫn, triều đình nên ban sắc lệnh hậu táng để an ủi linh.

Sắc lệnh phong thưởng và hậu táng lẽ thể xóa sạch cơn giận của tướng sĩ, nhưng chí ít thể dịu bớt vài phần, ngăn cho tình thế rơi hỗn loạn.

Song chỉ một gắng sức là vô ích.

Đỗ Linh Tĩnh khẽ một câu:

“Nếu Đậu các lão chịu giữ lòng công chính, thiên vị cũng dung túng, xử trí công bằng thì lẽ việc sẽ sớm dàn xếp.”

Lục Thận Như chỉ lắc đầu:

“Văn nhân là giống khó gỡ nhất. Bọn họ bao che cho , chịu vì cơn phẫn nộ của binh tướng mà xử trí đám cử t.ử đó?”

Hôm triều, chỉ một vài văn thần cất lên tiếng yếu ớt, cho rằng Dương gia phạm pháp thì nên giao cho nha môn xử lý. Những kẻ vô cớ bao vây, nh.ụ.c m.ạ tướng quân lập công, là sỉ nhục thanh danh sách, nên trừng trị.

Tiếc , tiếng quá mỏng manh, đông văn thần khác áp chế. Đậu các lão cũng giữ im lặng.

Hoàng thượng chỉ than thở:

“Vì xảy chuyện ? Bá gia công lao hiển hách, là trung thần phò tá từ buổi đầu dựng nghiệp.”

Lại thêm:

“Người nhà Dương gia cũng thật trời cao đất dày, coi vương pháp như trò đùa, chọc giận thư sinh cũng chẳng gì lạ.”

Hai ngày trôi qua, triều đình vẫn chẳng đưa kết luận gì.

Hoàng thượng chần chừ mãi cho đến khi ngày rời kinh tránh nóng tới gần, mới vội vã phất tay chỉ dụ:

“Hậu táng Vinh Xương bá.”

Chỉ dụ là theo đề nghị của Lục Thận Như. Vinh Xương bá phong thưởng hậu táng, song mâu thuẫn giữa tướng sĩ và sĩ t.ử vẫn lắng xuống. Đám thư sinh, thấy Hoàng thượng trừng phạt cử t.ử, càng tin rằng bọn họ vô tội, liên tiếp dâng thư đòi quân Tây Bắc thả .

nếu cứ thế mà thả, ai gánh nổi cơn phẫn nộ của tướng sĩ? Lục Thận Như nhất quyết lệnh thả, khiến đám sĩ t.ử và cả một bộ phận văn thần trong triều la ó ngừng.

Hoàng thượng mặc kệ, đến ngày rời cung liền cùng đoàn tùy tùng hướng về hành cung phía đông để tránh nóng.

“Hoàng thượng cứ thế mà ?” – Đỗ Linh Tĩnh kinh ngạc. Việc lớn còn đang dở dang giữa mùa hè nóng như thiêu, bỏ mặc như một vết thương bôi t.h.u.ố.c, cứ để đó mà thối rữa.

Lục Thận Như quen với chuyện , song lòng vẫn phiền muộn, ăn vài miếng cơm liền gác đũa.

“Hoàng thượng vốn vẫn như . Nếu sớm quyết đoán, đến nỗi thành cục diện hôm nay.”

Hắn nhắc chuyện hai tên công t.ử nhà Dương thị năm xưa.

“Lúc đó nương t.ử cũng , Dương gia thực sự quá kiêu ngạo. Khi Dương Kim Du vô lễ với nàng, thất vọng, chẳng dính líu gì nữa. Ta cho rằng vương t.ử phạm pháp cũng như thứ dân, nâng đỡ con thứ Dương gia lập công trong quân cũng là như . Còn hai tên , nếu g.i.ế.c thì đền mạng.”

Thế nhưng, cuối cùng hai tên con cả nhà Dương xử t.ử, chỉ phán lưu đày.

Đỗ Linh Tĩnh nhớ rõ khi tin truyền , Dương gia liền mở tiệc mừng, khắp kinh thành râm ran lời đồn rằng hầu gia mặt hòa giải, giúp nhà họ giữ mạng sống hai kẻ đó.

Nàng hỏi:

“Vì hai thoát tội c.h.ế.t?”

Lục Thận Như thở dài:

“Hoàng thượng nổi lòng từ bi. Có lẽ là nhớ công lao của Vinh Xương bá, hoặc vì nguyên do nào khác, nên mới sinh chuyện phía . Nếu là , hai tên đó sớm còn đời.”

Giờ đây, hai tên vô dụng còn sống, mà phụ công lao hiển hách c.h.ế.t thế tội.

Lục hầu khẽ xoa trán.

Đỗ Linh Tĩnh lặng lẽ suy ngẫm hồi lâu.

Nam nhân cất lời:

“Hoàng thượng xưa nay đều như , còn do dự hơn cả tiên đế. Tới nay văn võ vẫn định luận, vị trí Thái t.ử vẫn bỏ ngỏ.”

Hắn dừng tiếp:

há chẳng đó cũng là một cách để chế ngự?”

Bất kể lập Ung Vương Tuệ Vương Thái t.ử, triều đình sớm muộn gì cũng sẽ rối loạn. Với năng lực của đương kim hoàng thượng, hiển nhiên ông thể giữ yên cục diện đó.

Nam nhân khẽ thở dài:

“Tâm tư của Hoàng thượng, lúc chỉ thoáng là thấu, lúc nghĩ mãi vẫn đoán nổi.”

Dẫu , năm Hoằng Khải thứ mười bốn, chính nhờ Hoàng thượng tạm quyền giám quốc mà bác bỏ mệnh lệnh nghị hòa cứu Vĩnh Định quân thoát khỏi cảnh diệt vong. Nếu ông, Vĩnh Định hầu phủ chẳng còn tồn tại đến ngày hôm nay.

...

Hoàng thượng mang theo Ung Vương, Thừa Vương cùng Đậu các lão và nhóm văn thần rời kinh đến hành cung tránh nóng. Hành cung cách kinh thành xa, thúc ngựa gấp rút một ngày là tới.

Song việc của Vinh Xương bá vẫn hồi kết. Mâu thuẫn giữa binh và sĩ vẫn như đám lửa âm ỉ lớp tro, chỉ chờ nắng gắt nung cháy mặt đất là bùng lên nữa.

Lục Thận Như dám khinh suất. Lại thêm trách nhiệm trấn giữ kinh thành và giám quốc, nhiều khi đến phủ cũng thời gian trở về.

Hai ngày nay, Đỗ Linh Tĩnh cũng gặp .

Không do thời tiết nóng bức quá mức , cái cảm giác buồn nôn vốn thuyên giảm ít nhiều dâng lên từng đợt, khiến nàng khổ sở thôi. Thái y dám tùy tiện kê d.ư.ợ.c cho phụ nhân mang thai, chỉ thể khuyên nàng chịu đựng, chờ qua thời gian sẽ khá hơn.

Để phân tán phần nào cảm giác khó chịu, nàng sai Nguyễn Cung mang những chồng giấy cũ phụ để trong thư phòng, cùng với hai rương tài liệu mà Tam Lang từng thu thập, gom tổng cộng ba chiếc rương lớn.

Đỗ Linh Tĩnh dồn tâm trí đống giấy lộn . Phụ khi còn sống gửi cho Tam Lang nhiều điều nàng từng tới; mà khi ông qua đời, Tam Lang một mặt kể với hầu gia những nghi ngờ về cái c.h.ế.t của phụ , một mặt liên lạc bạn bè khắp nơi, thu thập đủ loại tin tức nhét hai chiếc rương .

Nàng nghĩ, lẽ phụ và Tam Lang đều điều gì đó mà chỉ riêng nàng .

Từng tờ giấy cũ nàng cẩn thận giở , xem sắp xếp .

Phần phụ để vẫn là những điều thường lệ, nhưng phần Tam Lang ghi chép thì vài chỗ khiến khỏi trầm ngâm.

Một tờ giấy ngả màu, đó y vạch thêm mấy nét b.út. Nội dung về việc cuối đời tiên đế, khi Thái t.ử qua đời, tranh đoạt ngôi vị Đông Cung trở nên kịch liệt.

So với cuộc giằng co giữa Ung Vương và Tuệ Vương ngày nay, cuộc chiến năm càng thêm khốc liệt.

Thái t.ử khi là con đích trưởng, khi băng hà, Hoàng hậu còn con nối dõi, đáng ngôi vị Đông Cung nên truyền cho hoàng t.ử thứ kế vị. vị hoàng t.ử chính là con trai của Tưởng Thái phi – Dụ Vương – mà Ngũ Gia từng gặp, vì ông c.h.ế.t yểu khi còn thanh xuân, nên cơ hội kế vị còn.

Dưới ông là Tam hoàng t.ử và Tứ hoàng t.ử, đều là con do Ngũ phi sinh . Tam hoàng t.ử tuy lớn tuổi hơn, nhưng thanh danh ; còn Tứ hoàng t.ử văn võ bá quan tán dương là hiền đức.

Tiên đế chần chừ quyết, thể chọn một trong hai, khiến Tam vương và Tứ vương dần dần đấu đá đến mức đội trời chung.

Năm Hoằng Khải thứ mười bốn, năm mà Vĩnh Định quân gặp họa, tiên hoàng sai hai họ cùng về quê tế tổ, lo đường sẽ xảy chuyện, nên gọi thêm Ngũ hoàng t.ử cùng.

Chính năm đó, Vĩnh Định quân mật thám hãm hại, dồn thế tuyệt địa ngoại tộc Thát Đát. Tiên hoàng bệnh nặng, triều thần chỉ thể để Lục hoàng t.ử – tức Ân Vương, hoàng đế đương triều – tạm thời giám quốc.

Quý phi Lục Hoài Như lúc vẫn chỉ là , Ân Vương thủ tín mà tay cứu Vĩnh Định quân khỏi cảnh tan tác.

cũng trong năm đó, đường về quê tế tổ, Tam vương và Tứ vương mưu hại lẫn . Tứ vương hãm kế mà rơi xuống sông c.h.ế.t chìm, Tam vương thì để lộ bản tính hung tàn, còn ý định hạ thủ với Ngũ hoàng t.ử.

Tiên hoàng đau lòng tột độ, cuối cùng hạ lệnh đày Tam vương đất phong, kinh thành. Tam hoàng t.ử trong cơn phẫn hận khởi binh tạo phản, nhưng dẹp yên, từ đó mất tư cách kế vị Đông Cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-95-cu-giay.html.]

Năm , ông c.h.ế.t ở đất phong.

Tiên hoàng từ đó dám do dự nữa, lập tức sắc phong Ngũ hoàng t.ử Thái t.ử.

Đồng thời, ông đề bạt Đậu các lão nhập các, phụ tá Ngũ hoàng t.ử tương lai.

Không ai ngờ rằng, khi triều cục định, Ngũ hoàng t.ử đột ngột qua đời một cách bí ẩn.

Tiên hoàng chịu cú sốc quá lớn, thể ngày càng suy yếu, cũng kịp lập kế vị Đông Cung mới, băng hà trong đau thương.

Như thế, Lục hoàng t.ử Ân Vương – mấy ai coi trọng – cuối cùng đăng cơ đế năm Hoằng Khải thứ mười sáu.

Mẫu tộc của ngài xuất từ Ngụy thị ở Trung Khánh bá phủ, tuy chính tông đại phòng, nhưng cũng là dòng chính thống. Con tính tình ôn hòa, nổi danh cũng chẳng tai tiếng, bao năm qua sống ẩn giữa các hoàng t.ử.

ngài là vị quân vương nhân từ mà thiếu quyết đoán, từ đại bệnh cuối đời tiên đế, thể càng suy yếu.

Đỗ Linh Tĩnh đến đây, thấy Tam Lang ghi chép hết thảy việc đời của tiên đế theo thứ tự thời gian. Những điều vốn bí mật hoàng gia, nàng cũng hiểu rõ, chỉ Tam Lang đặc biệt lưu tâm đến chúng như .

Lật tiếp xuống , nàng bỗng thấy một cái tên khác nhắc đến – Ngụy phi, mẫu sinh Hoàng thượng, xuất từ Ngụy thị ở Trung Khánh bá phủ, cũng chính là cô mẫu của Ngụy Quyết.

Vị Ngụy phi mất từ khi Hoàng thượng còn nhỏ, khi tiên đế vẫn kế vị, vẫn chỉ là một hoàng t.ử, nên chuyện của nàng nhiều đến.

Tam Lang đặc biệt nhắc đến Ngụy phi, dường như chuyện gì về bà nên mới cố tình ghi , còn đặc biệt dùng b.út nhấn mạnh một dòng.

Đỗ Linh Tĩnh tò mò lật tiếp xuống, nhưng trang giấy hết, phần còn gì để xem. Nàng cố lật tìm trong đống tài liệu khác nhưng tìm mãi cũng thấy trang tiếp theo.

Nàng khẽ thở dài, ánh mắt theo bản năng hướng ngoài cửa sổ.

Và nàng sững – ngoài cửa sổ, từ lúc nào một đó, lặng lẽ .

Hai ngày trở về, giờ đây đó một lời. Đỗ Linh Tĩnh tới từ khi nào, càng như bao lâu.

Nàng vội xoay . Dưới ánh sáng nhàn nhạt ngoài hiên, khuôn mặt mang theo vẻ mỏi mệt và trong ánh mắt , ẩn hiện một tầng ảm đạm khôn nguôi…

Hắn khẽ một câu: “Ta ý quấy rầy nương t.ử.”

Một lời rơi xuống, tim Đỗ Linh Tĩnh thoáng căng .

Quấy rầy nàng điều chi? Quấy rầy nàng đang giở xem b.út ký cũ của Tam Lang ư?

Nàng nhất thời biện bạch thế nào, dịu giọng hỏi tiếp:

“Những ngày qua quả thực bận rộn, hôm nay tranh thủ chút rảnh, về dùng bữa cùng nương t.ử. Nương t.ử rảnh ?”

Đỗ Linh Tĩnh ngẩn : thì cố ý gác việc mà về bồi nàng ăn cơm. Nào ngờ phủ thấy nàng vẫn ở tây sương phòng lật giấy cũ của Tam Lang, bèn lặng lẽ ngoài cửa sổ chờ.

Trong khoảnh khắc, nàng thậm chí cảm thấy: chi bằng cứ như , dỗi hờn với nàng đôi câu, lòng nàng còn dễ chịu hơn…

Nàng ”, vội giải thích: “Ta chỉ đến chỗ ghi mẫu Hoàng thượng – Ngụy phi nương nương – thấy đoạn , nên mới hiếu kỳ mà thôi.”

“Ngụy phi…” Hắn khựng , đoạn : “Nương t.ử nếu , thể hỏi Bảo Quốc phu nhân.”

Bảo Quốc phu nhân chính là em dâu của Ngụy phi khi xưa, chuyện Ngụy phi sinh tiền, bà hẳn tường tận hơn ai hết. Từ dạo Ngụy Quyết và Ngũ Gia suýt gây chuyện, Bảo Quốc phu nhân đổi hẳn thái độ với Đỗ Linh Tĩnh; mấy hôm tin nàng mang thai, còn sai mang trái cây tươi tới chúc mừng.

Chỉ là nàng với cô mẫu phu nhân cũng mật đến mức vì chuyện mà chuyên môn thỉnh giáo; nếu dịp, nàng sang hành cung hỏi thử Tưởng Thái phi e còn hợp lẽ hơn.

Nàng khẽ “” một tiếng xem như ghi nhận. Song nam nhân hiểu rõ cái “ lệ. Hắn : điều khiến nàng mải mê giở xem bấy lâu, nào chuyện Ngụy phi— thể nàng đang theo manh mối cái c.h.ế.t của Tưởng Trúc Tu.

trót ngại”, sẽ vì thế mà gây hấn với nàng nữa.

Hắn bèn hỏi nàng mấy hôm nay ăn uống thế nào; nàng ăn chẳng bao nhiêu, hỏi: “Có hài nhi quấy nhiễu nàng?”

Hắn nắm tay nàng: “Sớm đứa nhỏ khiến nàng khó chịu đến …”

Đỗ Linh Tĩnh bật : “Thế thể đổi đứa khác chăng?”

Lời khiến cũng bật . Gió mát nơi hành lang khẽ lùa qua.

Lục Thận Như vòng tay ôm nàng n.g.ự.c. Vòng tay rộng ấm, n.g.ự.c vững như thành; thở quen thuộc thuộc về riêng lan tới, dày quặn thắt của nàng cũng dịu mấy phần. Nàng trở ôm đáp , thì trầm giọng:

“Ta đây. Nương t.ử việc cứ cho truyền tin. Chỉ là…”

Hắn ngập ngừng. Đỗ Linh Tĩnh đoán còn điều chần chừ, ngẩng đầu thẳng mắt .

Tựa hồ vốn định nuốt lời, cuối cùng vẫn chẳng nén :

“Mắt nương t.ử khoẻ, thể gần đây cũng bất an. Nếu thể… bớt xem mấy thứ giấy cũ .”

Nói xong, định dậy .

Đỗ Linh Tĩnh trong lòng rốt cuộc vẫn để ý—chẳng qua ngoài miệng chịu mà thôi. Nàng dở hối hận: sớm chạy gọi , để ngoài cửa sổ đợi lâu như thế. Lúc chẳng do dự nữa, nàng đưa tay ôm lấy .

“Ta . Nhất định sẽ bớt xem.”

Nàng rành rọt như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, Lục Thận Như liền tin là thật. Hắn mỉm , cúi hôn khẽ lên trán nàng: “Ừ.”

Song thể nán . Hắn đặt nàng yên ở nội viện nghỉ ngơi, còn nàng chỉ ngắm bóng một nắng gắt, sải bước rời phủ, hướng hoàng thành cao sừng sững mà tới.

Nghe lời , Đỗ Linh Tĩnh còn vùi đầu cố giấy như ; mà gần đây trời mỗi lúc một nóng, tây sương phòng chiều đến ngột ngạt, yên. Nàng chỉ tranh thủ buổi sớm lật vài tờ.

Chẳng ngờ tìm đoạn Tam Lang chép về Ngụy phi, bắt gặp một mảnh giấy vụn. Trên b.út tích chằng chịt, mà là hàng chữ rõ ràng bằng tay Tam Lang: nàng liếc qua, lòng giật nảy—

“Thế đạo sắp loạn, bệnh mòn yếu lấy gì ngăn nổi? Chỉ e hệ luỵ mà thôi…”

Nàng dán mắt hàng chữ . Nét b.út run rẩy do b*nh h**n, càng về càng phảng phất ý vị than thở bất lực.

Nàng sững mảnh giấy vụn.

lúc , Liêu cho tới báo: phụ tá Sở của phụ tỉnh táo hơn nhiều, mong sớm gặp nàng, song chịu kinh. Liêu thu xếp một tiểu viện ngoài thành cho tĩnh dưỡng, hỏi nàng khi nào rảnh, sẽ cùng ngoại thành.

Hôm nay nàng vướng việc gì khác, bèn lập tức hỏi : “Hôm nay ?”

Nhận hồi đáp khẳng định, nàng xiêm y chuẩn lên đường.

Trước khi , nàng mảnh chữ của Tam Lang một nữa.

Sở chỉ xin gặp riêng nàng, hẳn là chuyện về lúc phụ lâm chung; hơn nữa còn liên luỵ đến phận hầu gia, nên khó lòng mặt khác. Nàng đành bảo thị vệ hầu phủ đừng bám sát, Lục hầu cũng hiểu, đó dặn: của phủ theo xa xa là .

Đỗ Linh Tĩnh cùng Liêu lên xe, một đường ngoại thành.

Bên , tại sơn phòng biệt viện của Lục thị, tưới hoa cuối, buông gàu, bước đến mặt thủ vệ.

Chính là tên mật thám Hán .

“Tại hạ việc bẩm báo trực tiếp với hầu gia.”

Thủ vệ liền sáng mắt: một mặt mời đợi, một mặt giục ngựa về kinh báo tin.

Kinh thành, trong cung.

Lục Thận Như xử xong việc trong tay thì thấy kỵ mã hối hả lao đến. Toàn kẻ ướt đẫm mồ hôi, phi thẳng gần. Lục Thận Như liếc qua, mày lập tức nhướng cao.

“Việc gì?” Hắn lạnh giọng.

Người mở miệng:

“Hoàng thượng đột nhiên bệnh nặng, mật chỉ truyền riêng cho Vĩnh Định hầu gia và Quý phi nương nương!”

Bệnh nặng… Mật chỉ…

Bàn tay Lục Thận Như chợt siết c.h.ặ.t.

 

 

Loading...