Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 93: Kẽ hở

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chúng thần khi đồng loạt hành lễ chúc Hoàng thượng vạn thọ vô cương, cung yến mới chính thức bắt đầu.

Không khí trong điện dần trở nên thư hòa khoan khoái, Ngũ Gia cũng bắt đầu tìm trò chuyện khắp nơi. Thế nhưng nàng cùng khác tán gẫu, để tâm tới Đỗ Linh Tĩnh đang mang thai, nên lòng chẳng yên nổi.

Đỗ Linh Tĩnh thấy thế, bèn khoát tay:

“Quận chúa cứ , sẽ ở đây nghỉ ngơi, xa. Nếu chuyện gì , sẽ gọi ngươi.”

Ngũ Gia mới yên tâm rời , nhập bọn cùng các quận chúa tông thất và tỷ chuyện.

Khoảng hành lang nơi Đỗ Linh Tĩnh nghỉ chân vốn yên tĩnh, cung nhân thấy nàng định thì liền dọn một chiếc sập nhỏ đặt ngay bên cạnh cho nàng tiện nghỉ ngơi.

Thấy cách bày biện chu đáo như , Đỗ Linh Tĩnh khẽ hiệu cho Thu Lâm. Thu Lâm lập tức lấy một đôi vòng ngọc định ban thưởng cho hai cung nữ sắp đặt chiếc sập.

hai cung nữ liên tục xua tay từ chối, là cúi đầu cảm tạ Đỗ Linh Tĩnh, nhẹ giọng :

“Hầu phu nhân điều , hầu gia từng ban thưởng cho chúng nô tỳ .”

Nói xong, cả hai khẽ lui xuống.

Lúc Đỗ Linh Tĩnh mới nhận , sự chu đáo của cung nhân vốn vô cớ — là ai đó ban thưởng công lao cho họ .

Không trách đó còn cằn nhằn nàng “ để tâm đến hài nhi”, so với , nàng đúng là vẻ “ để bụng” thật…

Đỗ Linh Tĩnh nghĩ đến nào đó, khẽ nhấp môi . Thu Lâm thấy thế, nghiêng đầu hỏi:

“Phu nhân xem, tại hai vị cung nhân tỷ tỷ nhận thưởng nữa? Chẳng lẽ nhiều quá , dám nhận thêm?”

Đỗ Linh Tĩnh khẽ sững, như nghĩ điều gì đó, liền :

“Chẳng là hầu gia ‘ban thưởng quá hậu’, nên ngại mà dám nhận nữa ?”

Nói dứt lời, Thu Lâm nhịn “xì” một tiếng bật :

“Phu nhân cũng lý!”

Hai chủ tớ đang thì chợt tiếng gọi vang lên từ phía hành lang:

“Mợ thật sự ở đây ?”

Là Tuệ Vương tiểu điện hạ. Cậu thấy Đỗ Linh Tĩnh đang , bèn tò mò hỏi:

“Mợ đang chuyện gì ?”

Đỗ Linh Tĩnh vội hiệu cho Thu Lâm mời thiếu niên đây, kể chuyện cung nhân . Tiểu điện hạ xong cũng bật :

“Khó trách ngay cả con vẹt cổ hồng suốt ngày cứ ‘ban thưởng hậu hĩnh’ như !”

Ba cùng bật . đó, Đỗ Linh Tĩnh để ý thấy sắc mặt Phùng Trinh tái , thần sắc cũng mệt mỏi, phần khô héo.

Phát hiện nàng chăm chú, Phùng Trinh khẽ giải thích:

“Phùng Trinh cảm lạnh, vẫn luôn mang bệnh, mợ cần lo.”

Giọng nhẹ mà nhạt, thần sắc cũng lộ vẻ mệt mỏi.

Mới Hoàng thượng trọng thưởng Ung Vương Phùng Kỳ vì bài chúc từ mừng thọ, thần t.ử đều tụ ăn mừng cùng Ung Vương. Vậy mà Tuệ Vương tiểu điện hạ một lặng lẽ đến nơi .

Chỉ vài câu, lộ rõ mệt mỏi, tinh thần cũng rệu rã. hôm nay là tiệc mừng thọ Hoàng thượng, nào thể yên tĩnh dưỡng?

Đỗ Linh Tĩnh ngẫm nghĩ khẽ :

“Điện hạ, tiên nghỉ tạm ở chiếc sập một lát, dưỡng chút tinh thần hãy .”

Dù chỉ chợp mắt một khắc cũng thể hồi tinh thần — mà hôm nay e rằng còn bận rộn dài lâu.

Tiểu điện hạ thoáng do dự. Mệt mỏi đè nặng đến mức mí mắt gần như sụp xuống.

Đỗ Linh Tĩnh khẽ gật đầu trấn an, cuối cùng cũng quyết định:

“Vậy đa tạ mợ, chỉ ngủ nửa khắc thôi.”

Vừa cúi đầu, gục xuống sập mà ngủ say. Đỗ Linh Tĩnh bảo Thu Lâm lấy áo choàng nhẹ nhàng đắp lên thiếu niên.

Nhìn gương mặt mệt mỏi của tiểu điện hạ, Đỗ Linh Tĩnh khỏi nghĩ đến vị Quý phi nương nương cao , cùng vị hầu gia từ Tây Bắc trở về — Phùng Trinh ắt hẳn thấy rõ mẫu và cữu cữu gian nan thế nào, nên dù thể suy nhược cũng vẫn cố gắng chống đỡ.

Nàng sai Thu Lâm phía dò xét, nếu chuyện gì gấp thì cứ để tiểu điện hạ ngủ thêm một lúc. Quả nhiên, chỉ mới qua nửa khắc, tỉnh dậy.

Thiếu niên xoa xoa đôi mắt, cố gắng lấy tinh thần:

“Đa tạ mợ vì chiếc sập , Phùng Trinh .”

Cậu quả nhiên , Đỗ Linh Tĩnh cũng tiện giữ , dậy tiễn .

*

Bên , trong rừng.

Ung Vương Phùng Kỳ khuôn mặt rạng rỡ hồng hào. Hắn phất tay cho xung quanh lui xuống, chỉ gọi tân khoa Thám hoa Tưởng Phong Xuyên đến gần để trò chuyện.

“Lần mừng thọ từ phụ hoàng trọng thưởng, bổn vương rõ, đó là công lao của Tưởng Thám hoa.”

Bài chúc từ dâng lên hôm nay vốn là do Tưởng Phong Xuyên mặt Ung Vương soạn . Nay thánh tâm đại hỉ, Ung Vương liền gọi đến mặt mà hỏi

“Thám hoa điều gì mong cầu, cứ thẳng với bổn vương. Chỉ cần bổn vương , tất sẽ trọng thưởng.”

Hắn rộng lượng cho Tưởng Phong Xuyên cơ hội cầu xin một điều.

Tưởng Phong Xuyên thoáng dừng . Quả thực bài chúc mừng vốn là Ung Vương sắp đặt, chỉ điện hạ đặt b.út thành văn mà thôi.

Hắn khiêm tốn từ chối vài câu, thấy thiếu niên hoàng t.ử vẫn mỉm ôn hòa, lúc mới lên tiếng:

“Thần điều cầu, nhưng ngại mở miệng.”

Thiếu niên nhướng mày nhạt:

“Nơi đây chỉ bổn vương và Thám hoa, ngoài. Thám hoa cứ , đừng e ngại.”

Tưởng Phong Xuyên cúi đầu nhẹ, cung kính hành lễ chậm rãi mở miệng:

“Nếu cơ hội… thần cầu …”

Hắn dừng thoáng chốc, thốt bốn chữ:

“Lục hầu phu nhân.”

Lời rơi xuống đất, đôi mắt thiếu niên hoàng t.ử lập tức trợn to, kinh ngạc vị Thám hoa trẻ tuổi mặt.

Đối phương chính là Lục hầu phu nhân.

*

Phùng Kỳ mãi đến khi trở về đám vẫn còn hoang mang.

Hoàng thượng triệu Tưởng Thám hoa chuyện riêng. Hắn vốn định rời một chút, bước khu rừng mát mẻ bên cạnh.

Vừa bước đến bìa rừng, liền trông thấy hai đang từ phía bên .

Khuôn mặt tú lệ dịu dàng, từng cử chỉ đều mang theo vẻ nhu hòa kín đáo — ai khác chính là nhắc tới: Lục hầu phu nhân.

Phùng Kỳ sững , ánh mắt vô thức dõi theo nàng. Thấy nàng xoay chuyện với một khác, đó cũng bước — chính là tứ của , Phùng Trinh.

Lục hầu là ruột của Phùng Trinh, Lục hầu phu nhân cùng trò chuyện cũng chẳng gì lạ.

Lục hầu phu nhân mới gả cho Lục hầu đầy một năm, mà trông hai họ vô cùng thuộc, với

Tứ rộ lên, nét mặt quả thực giống Quý phi nương nương như đúc — khóe môi cong cong, đuôi mắt cũng cong cong, mang theo một vẻ hiền hòa nhu thuận khó mà đếm xuể.

Phùng Kỳ nhanh thu hồi ánh mắt, về phía cây cầu nhỏ bắc qua con sông ở phía xa.

Chỉ là bên cầu, một đội cung nhân đang nối đuôi bưng điểm tâm qua. Bọn họ bước nhanh qua cầu để kịp mang điểm tâm bên trong cung.

Trong lúc vội vàng , tên tiểu thái giám cuối cẩn thận đặt sai bước chân, “phanh” một tiếng ngã sấp mặt xuống.

Cú ngã chỉ điểm tâm tay gã văng cả xuống dòng sông nhỏ, mà còn khiến lan can gỗ của cây cầu xô lệch, gãy bật khỏi chỗ cũ.

Gã loạng choạng dậy, nhưng vị đại thái giám đầu tức giận mắng c.h.ử.i om sòm:

“Ngươi mang một chút điểm tâm mà cũng rơi xuống nước, còn hỏng cả lan can cầu! Hôm nay là tiết Vạn Thọ, nếu ngươi chán sống thì cứ thẳng, chứ đừng để tức c.h.ế.t, đồ ngu xuẩn!”

Mắng đủ, lão thái giám còn giơ tay tát hai cái như trời giáng, đ.á.n.h đến mức khoé môi tên tiểu thái giám rớm m.á.u.

“Dừng tay.” – Phùng Kỳ tiến gần.

Đám thái giám thấy là liền vội vàng cúi đầu hành lễ.

Phùng Kỳ liếc tên tiểu thái giám đang sợ đến quỳ sụp đất, điềm đạm :

“Lan can cầu vốn chắc chắn, chỉ vô tình dẫm sai mới ngã. Hôm nay là ngày mừng thọ Hoàng thượng, nên lớn chuyện nữa, chuyện bỏ qua .”

Vài lời ngắn ngủi đổi hẳn cục diện. Tên tiểu thái giám lập tức dập đầu cảm tạ, nước mắt nước mũi chảy ròng.

Đại thái giám cũng dám thêm gì, chỉ cúi đầu khom :

“Điện hạ nhân hậu. Có điều, cây cầu quả thực còn vững, nô tài sẽ phái trông coi nơi , để tránh sự cố tái diễn.”

Lời xử trí hợp tình hợp lý, Phùng Kỳ gật đầu xoay rời .

*

Bên , Đỗ Linh Tĩnh vẫn tiễn Phùng Trinh tận bờ sông nhỏ. Phùng Trinh khẽ cần tiễn nữa, nàng mới dừng bước.

“Điện hạ hôm nay mang bệnh mà vẫn dự yến, nên càng cẩn trọng. Nếu thấy thể khoẻ, lập tức báo cho Quý phi nương nương mới .”

Phùng Trinh gật đầu đồng ý, cáo từ nàng định qua cầu, nơi tiểu thái giám đang chờ ở đầu bên .

Đỗ Linh Tĩnh dõi mắt theo bóng bước lên cầu. Không ngờ khi còn đặt chân đến nơi, một tiểu thái giám bên cạnh hô to:

“Tuệ Vương điện hạ! Cầu hỏng , thể qua!”

Ai ngờ Phùng Trinh hề phản ứng, vẫn nhấc chân bước lên cầu như thấy gì.

Tiểu thái giám sững , liên tiếp kêu lớn, nhưng vẫn chút phản ứng.

Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh đột nhiên dấy lên một cơn bất an — nàng nhớ tới ở hầu phủ, khi nàng gọi phía lưng, vị tiểu hoàng t.ử cũng hề thấy…

Một luồng dự cảm chẳng lành chạy dọc sống lưng, nàng lập tức bước nhanh về phía . Tiểu thái giám cũng hoảng hốt lao tới định ngăn .

tất cả quá muộn.

Khi Phùng Trinh bước đến giữa cầu, một tấm ván gỗ chân đột nhiên bật lên, bé mất thăng bằng, cả nghiêng mạnh sang một bên.

Bên cạnh còn tay vịn bằng gỗ. Cậu vội đưa tay bám — nhưng ngờ phần lan can đó gãy từ .

Bàn tay trượt xuống , thể nghiêng hẳn sang phía sông và rơi thẳng xuống nước.

Ngay khoảnh khắc , một bóng từ đầu bên cầu lao v.út tới, đưa tay chộp lấy bé. Ngón tay nắm ống tay áo của đối phương…

áo lụa quá trơn, giữ nổi thể đang rơi. Phùng Trinh tuột khỏi tay , rơi “tõm” xuống dòng sông nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-93-ke-ho.html.]

Tiếng nước b.ắ.n tung toé khiến đám thái giám giữ cầu lập tức nhảy xuống cứu .

May nước sông sâu, đến mức nguy hiểm đến tính mạng của Tuệ Vương điện hạ. những chạy đến đó , mà đồng loạt dồn ánh mắt về phía vươn tay giữ thành — chính là Ung Vương Phùng Kỳ.

Ung Vương cầu. Tuệ Vương ngã xuống sông.

Ánh mắt của hai vị hoàng t.ử bỗng trở nên vô cùng phức tạp.

Phùng Kỳ nhíu mày thật c.h.ặ.t, nhưng nhất thời câu nào.

lúc đó, Quý phi tin chạy đến.

Phùng Trinh thương, chỉ là uống vài ngụm nước, thái giám bế lên khỏi sông.

Thế nhưng Đỗ Linh Tĩnh để ý thấy — cầu, ngay khoảnh khắc Ung Vương thấy Quý phi đến gần, sắc mặt khẽ biến đổi.

Hắn cuối cùng cũng mở miệng, giọng mang theo vẻ hoảng loạn và lúng túng mà khó ai nhận :

“Không …”

Âm thanh khẽ, nhưng vẫn lọt tai Quý phi.

Nàng thoáng sững sờ.

ngay lúc , những kẻ vẫn thường vây quanh bên cạnh Ung Vương đều vội vã kéo tới, dẫn đầu chính là kẻ mà mấy ngày Thiệu thị đẩy hầu hạ bên cạnh — một kẻ vô cùng ồn ào.

Người thấy tình hình phản ứng cực nhanh, lao lên kéo lấy Ung Vương, cố ý lớn cho tất cả thấy:

“Điện hạ chẳng uống rượu đó chứ? Sao chạy lên cầu cứu như ! Ngài cứu là lòng , nhưng ai cũng hiểu . Nhỡ kẻ chính ngài là đẩy Tuệ Vương xuống nước, thì ?”

Lời dứt, ánh mắt Phùng Kỳ lập tức đông cứng .

Hắn vẫn về phía Quý phi, nhưng Thiệu thị kéo xuống khỏi cầu:

“Điện hạ, mau thôi! Ở chỉ tổ hắt nước bẩn !”

Bị kéo , Ung Vương cũng dần rời khỏi chỗ đó.

Đỗ Linh Tĩnh từ đầu đến cuối đều chứng kiến bộ sự việc.

Nàng liếc Quý phi, khẽ gật đầu.

Mi mắt Quý phi khẽ run, nàng đột nhiên đầu , cất giọng:

“Khoan .”

Tiếng vang lên khiến đám Thiệu thị và tùy tùng bên cạnh Ung Vương đều lập tức căng thẳng.

Ung Vương Phùng Kỳ cũng khựng , đầu .

Ánh mắt thiếu niên rối loạn và phức tạp, thể đoán nổi, chỉ chăm chăm Quý phi.

Quý phi khẽ mở miệng, giọng mang theo sự ôn nhu, đoan chính và từ ái vốn của nàng :

“Phùng Kỳ, đa tạ ngươi.”

Chỉ một câu thôi, nhưng như sấm sét nổ tung trong lòng . Đỗ Linh Tĩnh thấy ánh mắt thiếu niên bên bờ sông nhỏ khẽ run lên.

nhanh đám bên cạnh kéo .

Phùng Trinh khi ho sặc sụa vài , cũng vội vàng lên tiếng thanh minh mặt mẫu phi:

“Nhị ca… kỳ thực là kéo tay nhi thần một cái.”

Thần sắc bình tĩnh của Quý phi nương nương khẽ nổi lên một làn gợn.

Nàng sững sờ trong chốc lát, vội phân phó hầu y phục cho Tuệ Vương.

Lục hầu cũng tin chạy tới. Thấy nương t.ử bình an vô sự, mới thở phào, kế đó truy hỏi đầu đuôi.

“……Ung Vương rốt cuộc ?!”

Đỗ Linh Tĩnh vội đem những gì mắt thấy tai kể tường tận.

“……Ta xem Ung Vương, quả thực là cứu .”

Lục Thận Như ngẩn .

*

Cung yến rốt cuộc cũng kết thúc, may mà phát sinh thêm dị trạng gì.

Đỗ Linh Tĩnh về phủ y phục, thấy hầu gia tới nơi. Nàng nhớ chuyện diễn bèn hỏi:

“Năm , Ung Vương cùng Quý phi nương nương vì sinh hiềm khích? Rốt cuộc là chuyện thế nào?”

Quý phi Lục Hoài Như tự tay nuôi dưỡng một hài t.ử thất mẫu từ thuở thơ ấu, lẽ nào tình mẫu t.ử? Sao bỗng chốc thành rạn nứt?

Lục Thận Như day day huyệt thái dương.

“Hồi đó vốn dĩ chuyện đều ,” , “nhưng Thái t.ử vướng bệnh dịch. Năm dịch nặng, theo lẽ cứu . Nào ngờ bệnh trạng cứ thế tuột dốc, chỉ qua một đêm băng.”

Tin Thái t.ử băng khiến văn võ bá quan chấn kinh.

Vốn dĩ phe văn thần và võ tướng tuy thuận , vẫn âm thầm dồn sức cho Thái t.ử. Ai cũng nghĩ Hoàng thượng thể yếu, khó trường tại vị, nào dè Thái t.ử .

Người đều sững. Đến khi định thần , chuyện tuyển lập tân Thái t.ử lập tức dấy lên ầm ầm, văn võ chia phe, thế cục biến hóa.

“Ban đầu, Ung Vương còn ở bên cạnh nương nương. Chúng cũng từng nghĩ: Ung Vương dù cũng do nương nương nuôi lớn. Nếu Hoàng hậu hoăng, nương nương thể thượng vị, Vĩnh Định quân chẳng thể ủng Ung Vương kế vị. Chỉ cần chịu nhận nương nương mẫu , để đám văn thần hàng phục , thì cuộc tranh chấp văn võ kéo dài cũng cần phân thắng bại một sớm một chiều.”

Nói đến đây, Lục Thận Như khẽ than.

đúng lúc then chốt, xảy một việc.”

Tuệ Vương Phùng Trinh từ khi sinh thể yếu, lẽ dính dáng đến bệnh nặng và chấn thương của Hoàng thượng khi đăng cơ, căn bệnh truyền sang .

“Năm , nó bỗng mấy ngày liền sốt cao dứt. Thái y kê t.h.u.ố.c. Nào ngờ một hôm nương nương tự tay cho uống t.h.u.ố.c, phát giác mùi vị khác lạ.”

Lục Thận Như : nương nương chăm con cực cẩn thận, t.h.u.ố.c thang đều tự tay nếm mới đút.

“Hôm thấy vị t.h.u.ố.c đổi khác, liền hỏi thái y điều chỉnh phương d.ư.ợ.c chăng, thái y . Nương nương cho thái y tự nếm, thái y nếm qua liền bảo trong t.h.u.ố.c hòa thứ nước khác.”

Nghe đến đây, Lục Hoài Như kinh hãi, lập tức phong cung điều tra ai động tay động chân chén t.h.u.ố.c của tiểu điện hạ.

Kết quả là: “Ngoài mấy cung nhân thường ngày sắc t.h.u.ố.c , chỉ một từng đến — chính là Phùng Kỳ.”

Tay Đỗ Linh Tĩnh đang nâng chén khẽ run.

Nàng hầu gia tiếp: “Nương nương tin đó là việc của . Thậm chí khi Vương Hoàng hậu mới chịu tang, nàng cũng hề hoài nghi .”

việc chuyện nhỏ. Hoàng thượng mất Thái t.ử, đau đớn tận cùng, quyết cho phép hoàng t.ử khác gặp nạn, lập tức hạ chỉ điều tra rõ ràng.

“Ai ngờ càng tra, phát hiện vu thuật khí cụ trong nơi ở của Ung Vương.”

Vu thuật xuất hiện trong cung là điều kiêng kỵ bậc nhất; khó trách Đỗ Linh Tĩnh nay từng manh mối nào.

Dẫu vụ “pha t.h.u.ố.c” , thì vu thuật khí cụ cũng đủ kinh nhân.

“Vu thuật chỉ thẳng Phùng Trinh. Đến nước , nương nương vẫn tin là Phùng Kỳ , còn Phùng Kỳ cũng thừa nhận.”

Thiệu gia bấy giờ bỗng nhảy .

Vốn Thiệu phi mất sớm, Thiệu thị cũng chẳng trông mong ngoại tôn đăng cơ; nhưng khi Thái t.ử hoăng cục diện khác.

“Họ Thiệu vu thuật lai lịch rõ, nhưng là pháp thuật của bọn Thát Đát ngoài quan. Họ bới móc: Phùng Kỳ vu thuật của Thát Đát? Kẻ hiểu loại pháp chỉ Lục thị định cư ở Tây Bắc.”

Đỗ Linh Tĩnh đến đây nhịn hừ khẽ.

“Bọn họ thậm chí , nương nương tự hạ d.ư.ợ.c cho con đẻ, vu vạ sang đứa con nuôi là Ung Vương, nhằm diệt trừ . Mà Thừa Vương xuất thấp, chẳng Hoàng thượng sủng ái — thế thì tân Thái t.ử ắt là con đẻ của nương nương.”

Trong phòng lặng .

“Hoàng thượng mất Thái t.ử, việc lôi cả hai đứa con mấu chốt vòng nghi kỵ, long nhan tức giận, truyền điều tra đến cùng. vu cụ từ , ai hạ vật t.h.u.ố.c của Phùng Trinh — điều tra thế nào cũng . Thiệu thị nóng nảy, sống c.h.ế.t đòi gỡ Ung Vương riêng, còn cấm Quý phi gần.”

Lục Thận Như : tỷ tỷ vô luận thế nào cũng tin dốc lòng nuôi lớn việc tàn nhẫn . Nàng nỡ để đứa trẻ c.h.ế.t minh bạch.

“Thế mà Thiệu thị chỉ công kích nàng rắp tâm hại , tâm địa độc ác!”

Đến đoạn , sắc mặt Lục Thận Như biến.

“Thiệu thị nghĩ — nếu nương nương, Ung Vương nhà họ liệu sống đến hôm nay? Vĩnh Định hầu phủ dẫu tư tâm, cũng đến mức dùng thủ đoạn ti tiện để giá họa cho !”

Đỗ Linh Tĩnh vội rót dỗ nguôi giận. nam nhân đón lấy, một cạn sạch chén của nàng.

“Kết cục,” , “là họ Thiệu cùng đám văn thần đổ xô về bên Ung Vương, khiến nương nương gặp một cũng . Sau đó thế nào, nương t.ử cũng rõ — chính là cục diện ngày nay.”

Đỗ Linh Tĩnh lặng lẽ suy nghĩ.

“Vậy hầu gia cho rằng, thật là do Ung Vương ?”

Hắn đáp . “ dẫu chẳng tay , đám văn thần hàng phục dung Lục thị độc đại, sớm muộn cũng đưa . Về phần bản — nương nương coi như con đẻ, nhưng nhà ngoại họ Thiệu, chẳng họ Lục; phận nhà trời, huyết mạch liên hệ.”

“Người thương nặng nhất,” khẽ , “cũng chẳng nương nương.”

“Là Phùng Trinh. Nó vốn sốt cao mấy ngày, sự việc , giữa chia rẽ, bệnh tình càng . Đến khi dưỡng khỏi, thính lực tổn hại.”

Lòng Đỗ Linh Tĩnh quặn .

“Chuyện ngoài Hỗ Đình Lan , ngoài .” Lục hầu , “Thính lực Trinh nhi thương, nương nương và chạy chữa đủ đường, vẫn chẳng khỏi, như chiều hướng dần dần mất hẳn. Việc tuyệt đối thể để lộ.”

Nếu tin Tuệ Vương mất thính truyền , bao công phu gây dựng suốt bấy lâu sẽ hóa thành tro bụi. Thời gian dành cho , chẳng còn nhiều.

Đỗ Linh Tĩnh lặng lẽ nắm lấy tay . Hắn siết tay nàng.

Hai đều lặng im, chỉ gió mảnh khẽ ghé qua song cửa, phát tiếng kẽo kẹt.

Bỗng Sùng Bình hấp tấp chạy .

“Hầu gia, phu nhân — nương nương truyền tin: Tuệ Vương điện hạ lên cơn sốt cao, nhất thời thính lực mất sạch, !”

Lời như tiếng sấm nện xuống. Đỗ Linh Tĩnh hít mạnh một . Lục Thận Như ép c.h.ặ.t c.h.â.n mày, nhắm mắt sâu một thoáng, bật dậy:

“Đi, tập hợp danh y chữa tai khắp nơi, nghĩ cách đưa cung!”

Sùng Bình đáp , ái ngại: “ một khi Hoàng thượng thì hỏng…”

Đỗ Linh Tĩnh chợt nhớ tới một :

“Hầu gia, thỉnh thái y xem?”

“Thái y viện . Những chuyên khoa phụ nhi đều thường biểu trung Hoàng thượng, việc thể giấu.”

Đỗ Linh Tĩnh liền :

“Không bọn họ — Vương thái y!”

Lão Vương thái y ở Thái y viện vốn chỉ trị ngoại thương cho quý nhân, Hoàng thượng ít khi dùng đến.

“Nếu bảo Vương thái y rằng Tuệ Vương ngã xuống nước nên xem thương, danh chính ngôn thuận mà tiến cung chẩn trị, chẳng ?”

Lời dứt, mắt Lục hầu sáng rực.

 

 

Loading...