Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 91: Rộng lượng
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiệc mừng thọ của lão thái quân Đậu phủ, Đỗ Linh Tĩnh chuẩn hai phần lễ.
Một phần là nàng lấy phận Vĩnh Định Hầu phu nhân mà mặt Hầu phủ dâng lên. Lúc xướng lễ, đám quan văn tiến đến Đậu phủ mặt như đều đeo cùng một tấm mặt nạ, nụ gượng gạo như nước sưu thuế, khách sáo mà cách trở.
Ngay cả Đậu các lão cao , gương mặt cũng mang dáng vẻ “ cũng ” đầy bất đắc dĩ.
May , Lục Hầu mặt ở đây, bằng thấy cảnh , gương mặt e sầm , đó khiến đám văn thần ngày khác khó mà sống yên.
Phần lễ còn , Đỗ Linh Tĩnh lấy danh nghĩa họ Đỗ để dâng. Lần khi xướng lễ, sắc mặt mới thoáng hòa hoãn hơn một chút.
Nàng cố ý về phía Đậu các lão một cái. Lúc , ông còn giữ dáng vẻ bất đắc dĩ như khi nãy nữa, mà khựng một chút, song vẫn mở miệng lời nào.
Sau khi thành lễ nghi mặt Sùng Bình, Đỗ Linh Tĩnh xoay về phía lão thái quân, đặc biệt gửi thiệp mời nàng đến mừng thọ.
Thế nhưng nàng mới bao xa, thấy một mặc áo gấm màu tím nhạt thêu hoa tròn đang tiến gần.
Là Lục Lang.
Thanh niên ngày vẫn luôn vui vẻ, nay gương mặt rút nét hoạt bát , bộ cẩm y ngọc quan lộ vài phần khí độ kiêu ngạo.
Đỗ Linh Tĩnh dừng bước.
Ánh mắt từ xuống quét qua nàng:
“Phu nhân gầy thế?”
Chuyện nàng thai, ngoài Ngũ Gia , nàng hề với ngoài. Trong giây lát, nàng đáp thế nào. Sùng Bình lập tức bước lên , nửa che nàng phía .
“Tưởng Thám Hoa, phu nhân còn chúc thọ lão thái quân Đậu phủ, tiện ở lâu.”
Sùng Bình lạnh mặt, cung cách nghiêm túc.
Chỉ cần liếc qua, Đỗ Linh Tĩnh y là do ai sai đến.
Lục Duy Thạch ắt dự liệu rằng Lục Lang hôm nay cũng sẽ mặt tại Đậu gia.
Tưởng Phong Xuyên há dễ đuổi như ? Hắn khẽ hừ một tiếng nhạt, liếc về phía Sùng Bình:
“Lục Hầu quả thật lợi hại, trông giữ nghiêm đến thế. Biết là tiểu thư nhà họ Đỗ Vĩnh Định Hầu phu nhân, chứ còn tưởng nàng giam tù nô của Hầu phủ.”
Lời dứt, sắc mặt Sùng Bình khẽ biến. Y dĩ nhiên chẳng để tâm Lục Lang thế nào, nhưng lo phu nhân nghĩ .
Đỗ Linh Tĩnh chỉ thoáng nghĩ, nếu Lục Lang đem lời đến mặt vị Hầu gia , nọ sẽ phản ứng thế nào.
Hắn, Lục Duy Thạch, quả thật phần quá đáng, hở chút là cấm nàng khỏi cửa. Chỉ , khác thì cho phép ?
nọ hiện ở đây, Sùng Bình cũng chẳng cần chịu tội. Nàng vốn định để tâm tới, dù cũng hiếm khi gặp Lục Lang, cần gì vì mấy lời mà cãi cọ.
Sau , Tưởng Phong Xuyên hầu bên Ung Vương, gặp trò chuyện e là chẳng còn bao nhiêu cơ hội.
nàng còn kịp mở lời, từ phía bàn tiệc thổi tới một luồng mùi tanh nồng, hít nửa , nàng liền cảm thấy dày cuộn trào dữ dội.
Nàng vội đưa tay che miệng mũi, Tưởng Phong Xuyên đột nhiên bước lên một bước, gương mặt tuấn mỹ trầm xuống, đầu ngón tay sắp chạm đến cổ tay nàng.
Sùng Bình phản ứng còn nhanh hơn, lập tức chắn mặt .
“Tưởng Thám Hoa.” giọng mang đầy cảnh cáo.
Thế nhưng Tưởng Phong Xuyên bận tâm tới y, chỉ nhíu mày cúi đầu hỏi nàng:
“Ngươi… thai?”
Hắn chỉ thoáng đoán . Đỗ Linh Tĩnh đành gật đầu. việc liên quan gì đến Lục Lang, nàng chỉ :
“Ngươi cần lo cho .”
Nàng nhắc đến hai chiếc rương lớn thu về từ Tưởng gia ở Nguyễn Cung, chứa bộ giấy tờ cũ mà Tam Lang để .
“Trước mắt vẫn chứng cứ gì, nhưng luôn cảm thấy việc Tam Lang qua đời liên hệ sâu xa đến chuyện triều đình, tầm thường. Có lẽ… chút liên quan.”
Nàng dặn Tưởng Phong Xuyên:
“Nếu ngươi cũng truy tìm nguyên nhân Tam Lang ly thế, thì nên để tâm hơn một chút.”
Tưởng Phong Xuyên ngẩn . Trước đó, Tam ca cùng nhóm bạn cũ Chúc Phụng cũng từng nhắc đến chuyện .
Hắn đáp rằng . khi nàng như thế, nghĩ, nàng điều đó để giải vây cho Lục Thận Như ?
Rốt cuộc, nàng đang m.a.n.g t.h.a.i con của Lục Thận Như…
Trong lòng thoáng chốc trở nên phức tạp. Sùng Bình vẫn chắn mặt, để tới gần nàng thêm nửa bước.
Lúc , từ phòng tiệc gần đó bay mùi đồ ăn nồng nặc, thấy sắc mặt nàng càng thêm khó coi, chỉ thể :
“Đừng lâu ở đây.”
Đỗ Linh Tĩnh che miệng mũi gật đầu. Sùng Bình lặng lẽ liếc đối phương một cái.
Không thể tưởng nổi, Tưởng Thám Hoa hôm nay còn lời lẽ châm chọc mỉa mai, mà đối với phu nhân tỏ chu đáo.
Đỗ Linh Tĩnh rời , rẽ sang một lối khác.
Không để ý rằng phía , Lục Lang vẫn lặng lẽ dõi theo bóng dáng nàng, ánh mắt dừng lâu nơi dải lụa bay lưng nàng. Mãi đến khi đến mời :
“Thám Hoa, Ung Vương điện hạ ngài mặt trong phủ, mời ngài qua một chuyến.”
Người đến là tùy tùng bên cạnh Ung Vương Phùng Kỳ. Tưởng Phong Xuyên còn gặp Phùng Kỳ, thì Đỗ Linh Tĩnh thấy vị thiếu niên đang đám văn thần vây quanh.
Thiếu niên quả mang dung mạo nhà Thiệu thị, ánh mắt đầu tiên qua, quả thật vài phần giống Thiệu Bá Cử. mang vẻ nóng nảy phô trương như Thiệu Bá Cử, mà ngược , thoạt ôn hòa nội liễm, trong từng cử chỉ đều phong độ trí thức hòa cùng khí chất quý tộc hoàng gia, thậm chí còn trầm hơn vài phần.
Đỗ Linh Tĩnh thể khoẻ, bèn nghỉ một lát trong tiểu đạo yên tĩnh giữa rừng.
Thiếu niên Ung Vương và đám văn thần liền hóng gió ở đình bên cạnh núi giả, sát ngay chỗ nàng đang nghỉ ngơi.
Hiếm khi thể gần như để ngắm Ung Vương, nàng khỏi thở dài một tiếng:
“Chẳng trách bọn văn nhân đều hướng về kẻ .”
Sùng Bình cũng liếc :
“Khí chất của Ung Vương điện hạ khiến văn thần mến mộ, kỳ thực công lao của họ, mà là công lao của nương nương.”
“Hoàng hậu nương nương nuôi dạy Ung Vương điện hạ nhiều năm lắm ?”
Sùng Bình khẽ : “Từ năm Hoằng Khải thứ mười bốn, Quý phi nương nương ở bên cạnh Hoàng thượng. Suốt năm năm đó, cho tới khi Hoàng hậu và Thái t.ử đều qua đời, tám năm trời, chính tay Quý phi nuôi dưỡng Ung Vương điện hạ, từ một đứa bé hai ba tuổi mồ côi chỗ dựa thành một thiếu niên khôi ngô.”
Y kể tiếp, Ung Vương khai trí học hành là khi Hoàng thượng đăng cơ. Khi tiên đế bệnh nặng, trong kinh phong ba bão táp, Hoàng thượng căn bản rảnh quản chuyện con thứ. Hoàng hậu chẳng Ung Vương học cùng Thái t.ử, bảo rằng đợi thêm vài năm cũng muộn.
“Quý phi nương nương bất đắc dĩ, bèn tự tay thư cầu hầu gia tìm giúp một vị nhẫn nại, để dạy khai tâm cho điện hạ.”
Đỗ Linh Tĩnh khẽ giật . “Tiên sinh khai tâm của Ung Vương… là hầu phủ chọn?”
Sùng Bình gật đầu: “ . Chính là Dư .”
Dư , kẻ từng vì vụ án hai tiểu t.ử g.i.ế.c ở phủ Vinh Xương Bá mà khiến hầu gia nhọc lòng vô cùng, là một trong những tâm phúc cận kề nhất của .
Đỗ Linh Tĩnh càng càng sững sờ.
Thì năm , chỉ Quý phi nương nương, mà cả hầu gia cũng từng xem Ung Vương Phùng Kỳ như huyết mạch của nhà họ Lục mà dốc lòng dưỡng d.ụ.c.
Thế mà đó, đôi bên trở mặt. Vị thiếu niên trở về Thiệu thị, mẫu tộc của , dần trở thành mà cả Vĩnh Định hầu phủ lẫn phe văn thần đều khó lòng dung hòa.
Vì Quý phi và Ung Vương nảy sinh rạn nứt, Đỗ Linh Tĩnh rõ nội tình. Lúc cũng tiện hỏi, nhất là đang ở trong phủ Đậu gia.
Khi nàng còn trò chuyện với Sùng Bình, đám Ung Vương trong đình hóng gió phía xa rời , lẽ là đổi hướng tản bộ.
Nàng thấy trong mệt, định thêm một lát cũng .
Nào ngờ, tiếng bước chân từ phía lùm cây bất chợt vang lên, càng lúc càng gần.
Chưa kịp phản ứng, vị thiếu niên hoàng t.ử còn trong đình hóng gió bước , dừng ngay mặt nàng.
Phùng Kỳ cũng ngờ nơi giao lộ . Nhìn thấy Sùng Bình, liền nữ t.ử mặt là ai —
Lục hầu phu nhân.
Hai đều sững sờ, nhưng mấy vị văn thần theo Ung Vương cũng tiến đến lưng . Vừa trông thấy cảnh Ung Vương , còn Lục hầu phu nhân vẫn , lập tức kẻ lớn tiếng chỉ trích:
“Vĩnh Định hầu phủ đối với Ung Vương điện hạ bất kính đến thế ? Đường đường là hoàng t.ử, mà phu nhân vẫn ngang nhiên đó! Mất công điện hạ còn nhớ đến tình cũ…”
Lời chỉ trích dồn dập, Đỗ Linh Tĩnh vội dậy hành lễ.
Sùng Bình cảnh giác. Phùng Kỳ vẫn im lặng, nhưng phía càng lúc càng quá quắt.
“Hầu phu nhân gặp điện hạ mà cử chỉ đoan trang, hành lễ qua loa, chẳng lẽ bỏ qua ? Bọn ở đây, nàng hẳn là nên quỳ xuống thỉnh tội điện hạ mới !”
Câu chẳng khác nào nàng quỳ gối ngay mặt hoàng t.ử.
Dù là cố ý sơ suất, nàng cũng thể quỳ. Làm thế chẳng khác nào tát mặt cả hầu gia lẫn Quý phi.
nơi là phủ Đậu gia, xung quanh đều là văn thần, đúng là chốn khó xử, khó trách hầu gia đó dặn dò nàng đừng tới.
Đỗ Linh Tĩnh nhíu mày, đang định lên tiếng phân trần thì Ung Vương mở miệng :
“Phu nhân gì thất lễ, chắc chỉ dừng chân nghỉ ngơi ở đây thôi.”
Người khẽ nâng tay, hiệu cho đám lưng im miệng.
Đỗ Linh Tĩnh chớp mắt kinh ngạc. Thiếu niên khẽ gật đầu với nàng một cái rời .
Chỉ là phía vẫn còn vài hết giận, còn lầm bầm đòi truy trách nhiệm.
lúc đó, Tưởng Phong Xuyên từ phía xa tới.
Hắn hành lễ với Ung Vương xong, ánh mắt dừng Lục hầu phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-91-rong-luong.html.]
Mọi quanh đó chợt như bừng tỉnh — Lục hầu phu nhân từng là vị hôn thê thành của trưởng Tưởng Thám Hoa, mà nay khó nàng mặt , chẳng là ép quá đáng ?
Huống chi, ai cũng Tưởng Thám Hoa chính là điện hạ tín nhiệm nhất hiện giờ.
Tưởng Phong Xuyên tiến gần, đám cũng im lặng, Đỗ Linh Tĩnh nhân cơ hội mà lùi khỏi chỗ đó.
Sùng Bình còn căng thẳng hơn nàng, trán lấm tấm mồ hôi. Nàng khẽ trấn an:
“Cùng lắm chỉ là vài lời tranh chấp đầu môi. Trong phủ Đậu các lão, bọn họ dám gì .”
Sùng Bình khẽ gật đầu.
Đỗ Linh Tĩnh ngoái bóng Ung Vương thiếu niên khuất dần. Có lẽ vì Quý phi nương nương tự tay nuôi lớn, vẫn phảng phất vài phần nhu hòa và khoan dung của mẫu hậu .
Sau chuyện , Đỗ Linh Tĩnh tiện nấn ná thêm. Nàng lập tức đến đại sảnh chúc thọ, dâng mừng cho lão thái quân Đậu gia.
Các nữ quyến ở đó lễ nghĩa quá khắt khe, song ánh mắt nàng đều mang chút dò xét. Riêng nữ quyến Đậu gia vẻ bối rối, tiếp đón cũng nên cận giữ cách.
Cả phu nhân của Đậu các lão cũng ngập ngừng, nên xử sự thế nào. Chỉ lão thái quân già yếu, run rẩy ngẩng lên, thấy nàng liền vui vẻ vẫy tay:
“Lại đây, đây cạnh .”
Bối phận của lão thái quân quá cao, chẳng ai dám bên cạnh bà. Nếu là con cháu trong nhà còn đỡ, nhưng bà tuổi lớn, mắt mờ, trí nhớ cũng chẳng còn minh mẫn như .
Giờ phút bà thiết gọi Đỗ Linh Tĩnh đến, bảo nàng xuống bên cạnh.
Sùng Bình tiện theo , ngoài đại sảnh. Thu Lâm ở bên cạnh nàng, ánh mắt còn mang chút lưỡng lự.
Đỗ Linh Tĩnh tới đây , chẳng việc gì sợ hãi. Nàng cũng là vãn bối, nên thuận theo ý bà, xuống chiếc sập bên cạnh.
Cả gian sảnh nữ quyến lập tức yên lặng như tờ.
Chỉ lão thái quân cong khóe mắt mỉm , phân phó phu nhân Đậu các lão:
“Đi lấy ít bánh mềm và đặc, mang đến cho đứa nhỏ ăn . Nàng thích mấy thứ đó lắm.”
Lão thái quân dặn dò, dáng vẻ quen thuộc như thể hiểu rõ khẩu vị của Đỗ Linh Tĩnh.
các nữ quyến Đậu gia bên cạnh thì hổ. Ai mà chẳng Lục hầu phu nhân thích đến Long Phúc tự ăn chay, uống nhạt, từ bao giờ khoái ăn hàm bánh và đặc?
Bản Đỗ Linh Tĩnh cũng thích những thứ . nàng chợt nhớ tới điều gì đó, đưa mắt kỹ lão thái quân thêm nữa.
Không ngờ lão thái quân đột nhiên vỗ tay nàng :
“Ngươi t.h.a.i , chẳng nhất định sẽ thèm cái ô mai đường đó ?”
Một câu thốt , lòng Đỗ Linh Tĩnh chấn động mạnh.
Việc nàng m.a.n.g t.h.a.i vốn từng công bố ngoài, Đậu gia lão thái quân ?!
Nàng hình tại chỗ, còn các nữ quyến Đậu gia thì hổ tới mức chỉ chui xuống đất trốn.
Lão tổ tông ơi, đang cái gì thế …
Phu nhân của Đậu các lão vội vàng bước tới hòa giải:
“Lão thái quân chắc là nhận nhầm , xin Lục hầu phu nhân chớ trách.”
Đỗ Linh Tĩnh mỉm đáp “Không ”, cũng thừa nhận lão thái quân hẳn nhận nhầm .
… nàng nhận nhầm thành ai?
Rất nhanh, đám hạ nhân dâng lên ba món điểm tâm như lời dặn: hàm bánh, đặc và ô mai đường.
Ánh mắt Đỗ Linh Tĩnh khẽ dừng ba món , lòng bỗng dậy sóng.
Lão thái quân quả thật nhận nhầm — nhưng bà nhận nhầm nàng thành mẫu của nàng.
Lão thái quân còn thúc giục: “Nếm thử con, nhớ ngươi thích nhất là mấy thứ mà.”
Đỗ Linh Tĩnh đưa tay cầm lấy viên ô mai đường, nhẹ nhàng c.ắ.n một miếng.
Vị ngọt dịu của đường hòa với vị chua thanh của quả mơ lập tức lan tỏa trong khoang miệng, khiến ký ức xa xưa dội về.
Nàng nhớ mẫu mất sớm, thể yếu nhược. Từ nhỏ nàng gần như ký ức rõ rệt về , chỉ phụ thường xuyên nhắc đến.
Mỗi khi tưởng nhớ thê t.ử, phụ kể kể về bà: Bà khẩu vị nặng, thích ăn điểm tâm hàm bánh, thích uống đặc, thể ăn chua vô cùng. Ông , khi m.a.n.g t.h.a.i nàng, bà đặc biệt thích ăn ô mai đường.
Đỗ Linh Tĩnh ngẩng đầu lão thái quân đang cong mắt hiền như cũ.
Theo nàng , Đậu lão thái quân là Hồ Quảng, còn mẫu nàng giống phụ — đều xuất từ Thanh Châu. Gia đình bên ngoại cũng chẳng thế gia hiển hách gì, chỉ là ông ngoại từng là dạy học cho phụ thuở thiếu thời mà thôi.
Mẫu nàng và Đậu gia lão thái quân vốn thể quan hệ gì.
Mẫu sinh trưởng ở Thanh Châu, chỉ khi gả cho phụ mới theo ông khỏi quê nhà.
Vậy thì tại Đậu lão thái quân rõ sở thích của mẫu nàng, thậm chí còn khi m.a.n.g t.h.a.i nàng, bà thích ăn ô mai đường?
Một cơn sóng ngầm dâng trào trong lòng Đỗ Linh Tĩnh.
Trước đó trong cung yến, Đậu lão thái quân cũng cư xử với nàng mật. Lần chính tay bà gửi mời tới phủ, giờ nhận nhầm nàng thành mẫu nàng…
Là thực sự lẫn lộn tuổi già, là bà ngầm gửi cho nàng một thông điệp gì đó?
Đáng tiếc, cho tới khi nàng rời khỏi phủ Đậu, vẫn tìm cơ hội hỏi rõ. Những khác đều cho rằng lão thái quân chỉ là hồ đồ tuổi già mà thôi.
Đỗ Linh Tĩnh ôm đầy bụng nghi ngờ rời khỏi Đậu gia.
Lục Thận Như đến đón nàng sớm hơn mười lăm phút.
Nhìn sắc mặt nàng chút , nhíu mày. Chuyện gặp Ung Vương trong hoa viên, qua.
“Bọn họ khó dễ nàng ? Có khiến nàng khó chịu ?” gương mặt tuấn tú của tối sầm , “Nàng yên tâm, mấy kẻ đó là ai .”
Đỗ Linh Tĩnh: “……”
Nàng vội rằng những đó đáng để tâm, kể chuyện lão thái quân nhận nhầm nàng thành mẫu .
Lục Thận Như xong cũng chút tin nổi.
phản ứng nhanh: “Ta từng nhạc phụ với Đậu các lão quen . Ít nhất thì họ đồng hương, cũng từng cùng quan một nơi. nếu lúc nhạc phụ cầu học từng giao tế với Đậu các lão, thì là chuyện khác.”
Đỗ Linh Tĩnh ngẫm theo hướng : “Lúc mẫu m.a.n.g t.h.a.i , phụ đang cầu học ở Hà Nam… khi đó Đậu các lão…”
“Đậu các lão hơn hai mươi năm đúng là quan ở Hà Nam.”
Lời dứt, hai , trong mắt đều hiện lên sự ngờ vực.
Nếu phụ từng giao tình với Đậu các lão, tại ông bao giờ nhắc đến, và tại ai chuyện ?
Lục Thận Như cũng thấy điều bất thường, lập tức sai điều tra.
Một lúc , ôm nàng lòng: “Lại nghĩ ngợi gì thế?”
Đỗ Linh Tĩnh tựa đầu lên vai , giọng nhỏ nhẹ: “Ta chỉ đang nghĩ, phụ quá nhiều chuyện từng với …”
Có lẽ, Tam Lang còn hiểu rõ hơn cả nàng.
Lục Thận Như lặng lẽ nương t.ử của . Một cha thương con, những chuyện cũng là để bảo vệ.
Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay, cố tình đổi đề tài: “Chẳng mấy nữa là ngày giỗ nhạc phụ , Tuyền Tuyền về Thành Khánh phường ở vài hôm ?”
Nàng an tĩnh gật đầu.
Hắn thể cùng nàng, nhưng chợt nhớ một chuyện:
“Hiện giờ phủ Đỗ ở Thành Khánh phường chia thành ba khu, nhà cửa rộng rãi. Nàng ở khu nào? Ta bảo thu dọn sẵn.”
Đỗ Linh Tĩnh còn đang nghĩ đến chuyện xảy ở Đậu phủ, để tâm tới ý , liền buột miệng:
“Ở trung lộ .”
Nàng chọn trung lộ.
Nơi là tây lộ với rừng trúc, cũng là đông lộ, khu nhà mà đặc biệt mở rộng cho nàng.
Từ khi đông lộ thành, nàng từng ở đó một nào.
Nam nhân gì thêm, chỉ dặn thu dọn.
Bầu khí chợt trở nên trầm mặc.
Lúc Đỗ Linh Tĩnh mới hồn, sang nam nhân bên cạnh, bỗng hiểu điều gì.
Hắn xây đông lộ cho nàng, mà nàng từng ở. Ngày từ Tây Bắc thương vội vã trở về, nàng ở tây sương phòng bên tây lộ…
… chẳng chính “ để tâm” ?
Đỗ Linh Tĩnh im lặng, chỉ lén . Còn càng trầm mặc hơn, nhắc thêm gì chuyện “trung lộ” nữa.
Khi xe ngựa về tới phủ, tự tay bế nàng xuống.
Ánh mắt khẽ dừng nơi bụng nhỏ của nàng:
“Nương t.ử chú ý tới hài nhi của chúng . Nếu gì khó chịu, lập tức cho .”
Giọng trầm thấp, rầu rĩ, nhưng vẻ mặt cố tỏ rộng lượng như “ để tâm”. Hắn nhắc tới chuyện ở , chỉ ôm nàng c.h.ặ.t buông, một đường đưa nàng về chính viện.
Đỗ Linh Tĩnh: “……”
Hắn thật định diễn tới cùng với cái gọi là “ ngại” ?
Với tính khí của … nàng thật khó mà tin .
Vài ngày , đến ngày giỗ phụ , Đỗ Linh Tĩnh trở về Thành Khánh phường ở tạm.
Chính hôm , tại một quán nhỏ trong ngõ cũ, nàng gặp một ngờ sẽ gặp.