Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 90: Mềm mại

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Tuyền Tuyền…”

Lục Thận Như bước nhanh lên .

Bờ vai rộng lớn, vòng tay nóng bỏng, dẫu chẳng ngại thương, vẫn cứ kiên định mà hữu lực.

Đỗ Linh Tĩnh siết c.h.ặ.t trong lòng n.g.ự.c.

Không do tâm tình dâng trào , nàng khỏi ướt khóe mi, khẽ nấc lên một tiếng nghẹn ngào.

Chỉ một tiếng thôi, gần như rút cạn thở nơi l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Thận Như, khiến n.g.ự.c co rút đau thắt, chẳng thể nên lời.

Sao nghĩ chứ? Nàng mấy ngày liền mệt mỏi chịu nổi, rằng buổi tối vẫn ở bên , nhưng nhắm mắt ngủ , là vì nàng thai. Sao chẳng nghĩ tới, nàng cố ý khoác lên chiếc váy tươi sáng, đeo san hô châu thích, còn mời thuỷ tạ hậu hoa viên dự tiệc… cũng chỉ vì cho tin vui .

Hài t.ử rõ ràng là do chính khăng khăng cùng nàng, nay , lưng , lôi chuyện cũ so đo, thậm chí mấy ngày liền chẳng buồn cùng nàng chuyện cho t.ử tế.

Hắn với một c.h.ế.t, rốt cuộc còn gì đáng để tranh nữa?

Trong phòng lảng bảng mùi t.h.u.ố.c đắng mới sắc, Lục Thận Như chỉ ôm trong lòng càng c.h.ặ.t hơn.

“Tuyền Tuyền… đều là !”

Hắn hối hận, tựa như lực đạo ôm nàng giờ phút , gắt gao hướng về phía nàng mà tràn .

Kỳ thực Đỗ Linh Tĩnh rõ, dạo gần đây vì như .

Chín năm dài đằng đẵng, từng chịu bao nhiêu tủi nhục khó nên lời nơi nàng. Vốn tưởng buông bỏ hết thảy, đời chẳng còn cần nhắc tới nữa.

rốt cuộc, một chiếc gai cắm trong lòng, rút thì chỉ càng đ.â.m sâu hơn, cho đến khi chạm đến nơi yếu ớt nhất trong tâm khảm.

Ngày tự miệng chuyện quá khứ , chiếc gai m.á.u thịt tim tung tóe, nỗi đau chẳng kém khi xưa nàng từng chịu đựng.

Đỗ Linh Tĩnh nhẹ giọng mở lời:

“Ta Duy Thạch, trong lòng chàngđể ý việc và Tam Lang từng tình ý…”

lời nàng còn dứt, siết c.h.ặ.t vòng tay, tuấn nhan úp xuống vai nàng, cất tiếng cắt ngang:

“Tuyền Tuyền, ngại!”

Đỗ Linh Tĩnh: “…”

Hắn đây mà gọi là ngại ?

Nàng đành tiếp tục:

“Chàng để ý cũng . Chỉ là Tam Lang qu·a đ·ời, cũng trong vô tri vô giác mà dần dần rời xa .”

Chuyện về Tam Lang, giờ chỉ còn một điều cuối cùng, đó là y từng cho ai nguyên nhân vì t·ự k·ết l·iễu.

Nàng thật lòng tìm đáp án:

“Ta chỉ cùng phất tay cáo biệt, chỉ mà thôi.”

Chính chuyện , chạm chiếc gai chôn sâu nhất trong lòng.

Lúc đây, Đỗ Linh Tĩnh dốc hết tâm can, kể hết chuyện với cho rõ ràng.

Nàng xong, phát hiện siết nàng càng c.h.ặ.t thêm, cằm đặt nơi đỉnh tóc nàng, giọng khàn đục:

“Ta .”

Đỗ Linh Tĩnh rõ, là thật sự hiểu, chỉ là lời qua loa. nàng vẫn nhẹ giọng tiếp:

“Ta quý trọng Duy Thạch, điều ?”

Nam nhân một đường chạy như bay về, gió mang theo thở mạnh mẽ ùa gian phòng, quét sạch cả bầu khí ngột ngạt lẫn mùi t.h.u.ố.c đắng.

Bàn tay đang nắm tay nàng khựng .

Mấy ngày đây, nàng cũng từng rằng trong lòng nàng nặng tựa ngàn cân, từng nàng để tâm đến , từng sẽ đẩy . khi chẳng coi .

Vậy mà giờ phút , nàng một nữa .

Nàng nàng quý trọng , hỏi .

Nam nhi lệ nhưng chẳng dễ rơi, huống hồ là kẻ lớn lên nơi biên quan Tây Bắc.

Thế nhưng Lục Duy Thạch khỏi hoe mắt đỏ hoe những lời của nương t.ử.

Hắn từng khiến nàng chịu bao điều ấm ức, thế mà nàng vẫn thể, từng chữ từng câu, lui tránh, từng lời như cho .

Thực , cuộc hôn nhân vốn là cưỡng cầu mà . Dẫu cả đời nàng lạnh nhạt xa cách , đó cũng là điều gánh.

Nàng yêu , cũng chẳng .

Nam nhân càng ôm c.h.ặ.t trong lòng hơn nữa. Ngọn đuốc sáng trong phòng xua tan bóng đêm đen đặc ngoài cửa sổ.

Chỉ là sức mạnh hơn thường gấp bội, Đỗ Linh Tĩnh mới chỉ uống nửa bát t.h.u.ố.c, siết như , t.h.u.ố.c suýt nữa trào ngược ngoài.

Lục Thận Như cả kinh, nhưng lúc chẳng kịp nghĩ nhiều, vội bế nàng tới mép giường.

“Khó chịu lắm ?!”

Hắn cuối cùng cũng buông nàng , để nàng thể th* d*c. Vội vàng bưng nước trắng cho nàng uống hai ngụm, dày Đỗ Linh Tĩnh mới dần dịu .

Hắn lo lắng hỏi nàng còn khó chịu , nàng đáp:

“Khó chịu thì đúng là khó chịu… chỉ là tính tình của Hầu gia…”

Nàng nhớ đến dáng vẻ cường thế chịu nàng giải thích của buổi hôm .

Người , thật cũng chỗ .

Nàng vốn thiên vị cũ vật xưa, từ thư tịch đến con đều như thế. với mới, vật mới, bao giờ nàng cũng chậm hơn khác một bước. Thế nhưng một khi mới xông cuộc đời nàng và chẳng chịu rời , trở thành cũ trong lòng nàng, thì nàng khó tránh khỏi mà buông bỏ nhiều điều.

Đỗ Linh Tĩnh mặt, kẻ chẳng bao giờ chịu giải thích thêm một .

Nàng tự điều chỉnh giọng , lạnh nhạt:

“Tính tình Hầu gia như , phụ từng với là trời sinh tương hợp. Giờ xem … cha cũng khi lầm .”

Lời nàng dứt, liền thấy sắc mặt thoắt cái tái xanh vài phần.

Lông mày bất đắc dĩ nhíu :

“Tuyền Tuyền… nàng đừng như …”

Lần quả thật là , sẽ như thế nữa.

Đỗ Linh Tĩnh dễ dàng tha thứ đến . Dù ngay cả tỷ tỷ Quý phi nương nương của , phần lớn thời gian cũng chẳng , huống chi là nàng.

Nàng vẫn giữ giọng điệu lạnh lùng mà thẳng mặt:

“Không là dạng cô nương thế nào mới thể chịu nổi tính khí của Hầu gia như . Con cháu quyền thần, hậu duệ quý tộc, e rằng chỉ hầu hạ vài cũng khó mà kham nổi.”

Lời khiến Lục Thận Như chỉ còn nhắm mắt im lặng, bất lực nên lời.

Nương t.ử trong lòng đang mang khí giận, chẳng chịu buông tha cho . Trong miệng khổ cũng chẳng để phân trần, bởi chung quy gì để biện giải.

Hắn chỉ thể khẽ :

“Nương t.ử với , là nước suối với tảng đá, còn ai thể mài giũa nữa? Nương t.ử còn hỏi ?”

Chỉ từng giọt nước tích tụ mới thể xuyên qua đá.

Ánh nến chập chờn kêu lách tách một tiếng, ngoài cửa tiếng côn trùng rả rích nối .

Đỗ Linh Tĩnh thầm nghĩ: quả là giỏi ví von cho chính .

mặc kệ là nước chảy đá mòn thanh tuyền mài thạch, những lời cần nàng cả , cũng thể một mực nhún nhường mà cho dễ chịu.

Nàng chợt nhớ còn một việc rõ ràng.

Nghĩ đoạn, nàng dứt khoát dậy. Hắn lập tức hỏi nàng định , nàng thì bước đến tây sương phòng.

Nơi đó hai chiếc rương lớn, chính là những di vật của Tam Lang mà nàng nhờ từ Thanh Châu mang về.

khi lật giở mấy ngày nay, nàng càng thấy rằng, những gì Tam Lang để , e chỉ là vài chuyện triều đình cũ kỹ đơn giản như thế.

Đỗ Linh Tĩnh từng nhắc đến Đậu các lão, rằng nàng nên tự một chuyến, mà việc Đậu các lão từng kiềm chế phụ nàng khi tân chính cũng liên quan.

“Cha tuy mất, nhưng vẫn luôn cảm giác ông hẳn là liên quan tới cục diện triều đình hiện tại.”

Nàng giải thích rõ ý định tới Đậu phủ, Lục Thận Như trầm mặc một hồi mới lên tiếng.

Hắn dìu thê t.ử xuống bên cạnh, cũng xuống đối diện, chậm rãi :

“Về chuyện nhạc phụ đại nhân… Tưởng Trúc Tu từng với một việc.”

Đêm về khuya, bên ngoài côn trùng kêu rả rích, tiếng ếch vang xa, xung quanh tĩnh lặng như tờ.

khi tới đây, tai Đỗ Linh Tĩnh như ù một tiếng.

Tam Lang và Hầu gia? Họ từng cùng bàn về chuyện của phụ nàng ư?

Nàng càng nghĩ càng cảm thấy tình cảnh gì đó kỳ quái.

Tam Lang thì thôi , nhưng thật khó mà tưởng tượng nổi Hầu gia cũng thể bình tâm tĩnh khí mà chuyện cùng .

Tuy , nàng truy hỏi thêm, chỉ cất tiếng:

“Về phụ … là chuyện gì?”

Ấy là chuyện liên quan đến cái c.h.ế.t của Đậu các lão.

Khi đúng lúc xảy trận lũ bất ngờ núi, bọn họ trú tạm trong một sơn trang.

Lục Thận Như còn nhớ rõ, Tưởng Trúc Tu tìm tới , rằng sẽ cưới Tuyền Tuyền về nhà nữa. Đêm hôm , Tưởng Trúc Tu cũng nhắc đến Đỗ các lão, rằng cái c.h.ế.t của ông, thì tưởng là thiên mệnh, nhưng lẽ do nhân vi.

Hắn vô cùng kinh ngạc, mấy giờ , Tưởng Trúc Tu từng rằng vốn dĩ các lão thể con đường , nhưng vòng sang hướng đó, hơn nữa còn núi trông thấy một đội nhân mã phận ngang qua phía các lão.

Hắn còn :

“Điều quan trọng hơn cả là, khi rời Thanh Châu, các lão từng ưu tư lo lắng, bảo rằng còn thể Thanh Châu để tự tay đưa Tĩnh Nương xuất giá .”

Ông còn :

“Ta sợ Tĩnh Nương cũng sẽ gặp chuyện.”

Lục Thận Như đem những lời Tưởng Trúc Tu kể với nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-90-mem-mai.html.]

“Nhạc phụ từng với nàng chuyện ?”

“Không.”

Phụ bao giờ nhắc đến những nỗi lo với nàng, ngược , ông còn định ước hôn kỳ của nàng và Tam Lang hai năm , sẽ trở về Thanh Châu để đích đưa nàng cửa.

Đỗ Linh Tĩnh kinh ngạc trầm mặc.

Phụ , lẽ là sợ nàng lo lắng.

khi , Tam Lang cũng từng kể gì với nàng, y chỉ khuyên nàng rằng cái c.h.ế.t của phụ là thiên tai ngoài ý . Y bầu bạn bên nàng lo hậu sự cho phụ , nhưng những điều trăn trở trong lòng đem kể với Hầu gia.

Giờ đây Hầu gia kể , nàng mới :

“Hắn từng âm thầm điều tra, khi chuyện với , cũng phái tra xét việc .”

Hắn còn đặc biệt điều một đội thị vệ, âm thầm bảo vệ nàng suốt một năm trời.

Khi nàng vẫn gặp chuyện gì, nhưng dù Tưởng Trúc Tu đều tìm chân tướng cái c.h.ế.t của Đỗ các lão. Hắn cũng từng sai truy tìm tung tích vị phụ tá lũ cuốn cùng các lão, song mất tích lâu, chẳng thể tìm .

Hắn với nương t.ử:

“Bất quá, phận và lập trường của đặc thù, lẽ vị phụ tá vẫn luôn cố tránh , nên nhiều năm qua cũng thể tìm .”

Đỗ Linh Tĩnh từng của phái Phất Đảng rằng họ từng gặp qua :

“Nếu cái c.h.ế.t của phụ thật sự điều kỳ dị, e rằng chỉ y mới ngọn nguồn. Ta sẽ nhờ Liêu và những khác giúp tìm.”

Liêu vì triều đình xảy biến cố nên đến nay vẫn nhậm chức.

Lục Thận Như gật đầu, rằng sẽ phái từ bên hỗ trợ.

Đỗ Linh Tĩnh trở chính đề:

“Cho nên dự tiệc chiêu đãi ở phủ nhafh ọ Đậu. Ta luôn cảm thấy nhiều chuyện vẫn còn như sương mù che phủ, từng sáng tỏ. Có lẽ thêm vài bước nữa mới thể thấy rõ ràng.”

Chỉ là trong tình trạng hiện tại của nàng, Lục Duy Thạch càng để nàng . Ánh mắt từ bụng nàng dời lên khuôn mặt nàng:

“Qua mấy ngày nữa là tiết Vạn Thọ trong cung, nàng ắt tham dự xã giao ít. Nếu còn dự tiệc mừng thọ ở phủ Đậu nữa, sợ thể nàng chịu nổi.”

Đỗ Linh Tĩnh xua tay, bảo :

“Vương thái y kê t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i cho , uống vài ngày là an .”

“Vương thái y còn gì nữa?” Lục Thận Như khỏi hỏi thêm.

Hắn hỏi, Đỗ Linh Tĩnh liền nhớ tới lời Vương thái y, khóe môi khẽ nhếch, suýt bật .

“Vương thái y , tuy ông là một đại phu chuyên trị ngoại thương, nhưng cũng từng học phụ khoa nhiều năm, lòng mang chí hướng, chỉ là đời tin tưởng, từng quý nhân tìm tới ông để xem mạch.”

Đỗ Linh Tĩnh liếc mặt một cái đầy ý vị.

“Vương thái y , nhờ phúc của Hầu gia, cuối cùng ông cũng thể kê t.h.u.ố.c dưỡng thai, mở một cục diện mới cho y đạo của .”

“……”

Sắc mặt Lục Hầu đen kịt.

Cái lão Vương còn dám nhận là nhờ phúc của ?

“Về đổi thái y khác.”

Đỗ Linh Tĩnh chịu đổi:

“Một việc phiền đến hai . Ta thấy Vương thái y việc thoả, thậm chí còn vững chắc hơn cả Hầu gia.”

Nàng là cố ý nghịch ý .

Mà Lục Thận Như trong miệng đắng chát, cũng dám nhiều lời.

Hắn ở chung một phòng với đống giấy tờ cũ của Tưởng Trúc Tu, bèn ôm nàng đưa về chính phòng, sai đóng cửa tây sương phòng .

Đỗ Linh Tĩnh hiểu tâm tư , vạch trần, mặc đưa về phòng.

Đêm nay, cuối cùng cũng an phận ở chính viện.

Chỉ điều, một đêm Đỗ Linh Tĩnh thức giấc ba , ba đều lập tức tỉnh dậy theo. Đến thứ ba, khỏi hỏi:

“Có thể khoẻ nên ngủ chẳng yên ? Hay là mời một vị thái y chuyên phụ nhi tới xem?”

Đỗ Linh Tĩnh lắc đầu, để Vương thái y tiếp tục bày triển đại kế của , tiện thể còn thể giúp trị thương, một công đôi việc.

Nàng , buổi chiều ma ma đến xem, nhắc: khi t.h.a.i khó tránh đêm tiểu nhiều. Nàng liếc một cái:

Hầu gia đêm nay cũng ngủ ngon.”

Nam nhân căn bản chẳng để bụng. Thấy đêm oi bức, mà nàng dám dùng băng lạnh, liền quạt cho nàng mấy nhịp để dễ ngủ.

Đêm lặng lẽ. Vài con đom đóm lượn vòng ngoài cửa sổ; làn gió mềm vỗ nhẹ lên . Cánh tay của , cánh tay từng vì nàng mà thương vòng qua, đặt l*n đ*nh tóc nàng. Nàng trở nghiêng sang, ch.óp mũi khẽ chạm đầu ngón tay nơi vết chai mỏng.

Chút chạm khẽ nhỏ, ắt hẳn cũng chẳng từng để ý; giữa nàng và , êm ái mà mềm mại.

Đỗ Linh Tĩnh lưng về phía khẽ , gió quạt mát lạnh phủ lên .

Người , tính khí quả phần thối.

từ khi thành hôn một năm nay… , tính từ mấy năm ở Miên Lâu, những điều âm thầm vì nàng, từng thiếu.

*

Ngụy Tông cùng Ngũ Gia cùng ghé qua.

Ngụy Tông tiền viện Xa Tụ Các, còn Ngũ Gia thì lập tức tới chính viện. Thấy sắc mặt Đỗ Linh Tĩnh , trong phòng phảng phất mùi t.h.u.ố.c, nàng vội hỏi chuyện gì.

Đỗ Linh Tĩnh ghé tai nhỏ, Ngũ Gia xong ngẩn , đoạn thốt:

“Tĩnh Nương, thật hâm mộ ngươi!”

Nàng cũng sớm hài t.ử ư? Đỗ Linh Tĩnh thấy phần khó tin, bèn hỏi một câu. Ngũ Gia đáp:

“Đương nhiên là . Nếu hài t.ử , thì cần cùng Thế t.ử…”

Ngũ Gia ho nhẹ hai tiếng.

Đỗ Linh Tĩnh hiểu, nàng vẫn còn sợ việc cùng phòng với Thế t.ử. cùng phòng thì hài t.ử thể từ trời rơi xuống.

Đến đây nàng mới nhớ: lúc nàng trúng d.ư.ợ.c, Thế t.ử mang thương trận; về Lý thái y dặn dưỡng thương, Thế t.ử bèn hẹn kỳ hạn nửa tháng.

Nay nửa tháng qua từ lâu, cớ Ngũ Gia còn dáng sợ hãi như ?

“Rốt cuộc là thế nào? Quận chúa chẳng nhát gan.” Nàng hỏi.

Ngũ Gia bảo, chuyện liên quan lớn nhỏ lá gan:

“Chỉ là Thế t.ử …”

Nàng ấp úng, :

“Từ bấy đến nay, tuy vẫn còn dưỡng thương, nhưng vết thương khép miệng nhanh. Kỳ hạn nửa tháng vốn dài, thể để cứ mãi chờ, bèn sửa thành mười hai ngày; mười hai ngày rút còn mười ngày; ngắn nữa, chỉ tám ngày…”

Nếu cứ thế nữa, nàng hoài nghi cách ngày, , là mỗi ngày!

“Ta sợ đến thế, chỉ là tránh khỏi hồi hộp,” Ngũ Gia mặt mày khổ sở. “Ta cứ cảm thấy, cùng sinh hài t.ử còn đỡ, chứ cái đoạn ‘chuẩn sinh hài t.ử’ mới khó qua…”

Đỗ Linh Tĩnh nhấp một ngụm , suýt nữa sặc.

“…”

Trong nhất thời nàng cũng chẳng nên gì cho . Có điều, tác phong hành sự của Thế t.ử quả là vững chắc, từng bước tiến tới.

Song quân t.ử điều , điều ; sự tình quá mức chi li, Ngũ Gia cũng chẳng cần kể tỉ mỉ, nàng là đủ.

Đỗ Linh Tĩnh mỉm , đổi đề tài, mấy hôm thu một quyển Thiểm Tây sơn xuyên chí, là biên soạn.

“Quyển cũng khá thú vị, chỉ tội trang giấy tổn hại nhiều, thì khéo tu bổ. Quận chúa chẳng từng ba năm lăn lộn khắp Thiểm Tây , là ngươi giúp xem thử?”

Ngũ Gia lập tức quên bẵng chuyện , vui vẻ :

“Mấy chuyện sơn xuyên rành lắm. Ngươi cứ yên tâm, ngươi xem. Hoá cũng thể giúp ‘tàng thư đại gia’ như ngươi, một ngày tu thư.”

Hai rộn ràng.

Bên , Lục Thận Như thì chuyện với Ngụy Tông, bảo Bắc quan tạm thời định , hôm cưỡi ngựa kinh một chuyến, coi như là điểm qua.

“Hoàng thượng gần đây phát bệnh, thường triệu Duyện vương bầu bạn, bàn chuyện tiết Vạn Thọ sẽ tránh nóng; e là rảnh lo đến Bắc quan.”

Ngụy Tông gật đầu. Bắc quan tuy quyền Hầu gia, nhưng thực càng do trong cung tự tay khống chế; bọn họ cần nhúng tay quá mức, mới là đạo của bề .

Hai chuyện vãn mấy câu. Tối đến, bốn cùng dùng cơm. Chưa mấy ngày , tiệc mừng thọ của lão thái quân nhà Đậu các lão gia đến.

Lục Thận Như tự đưa thê t.ử tới cửa Đậu phủ.

Hắn bỗng nhiên xuất hiện, đám văn thần thuộc Ung đảng kéo đến chúc thọ đều tròn mắt kinh ngạc; thì rì rầm bàn tán kiêng dè.

Thấy , Lục Hầu khỏi hỏi nương t.ử một :

“Nương t.ử thật sự ?”

Hắn chỉ thể đưa nàng đến đây mà thôi. Hai bên lập trường ân oán quá sâu, liên luỵ rộng, thực sự thể bước qua cửa Đậu gia.

Lúc tiếng nghị luận của đám càng lúc càng lớn, dường như thẳng mặt . Hừ — một tiếng.

“Thiên hạ văn thần như cả. Nương t.ử cũng thế thôi.”

Đỗ Linh Tĩnh: “…”

Phụ nàng cũng là văn thần.

nàng :

“Đã tới thì . Đến cửa mà gót, càng khiến dị nghị.”

Nàng xuống xe. Nam nhân ở cửa cùng Sùng Bình, chinh hộ nàng tới cửa Đậu phủ; khoanh tay bậc thềm, gương mặt lạnh lẽo ép cho đám văn thần ồn ào bỗng hạ thấp giọng ít, lúc mới xoay rời .

Đỗ Linh Tĩnh xa xa, vẫn nhịn đầu một cái.

Kỳ thực, tới Đậu phủ, nàng còn một tầng cân nhắc khác.

Mâu thuẫn giữa văn thần và võ tướng, từ khi khai quốc đến nay, kéo dài hơn một giáp; ai nấy đều khó lòng dung hoà cho trọn vẹn.

nếu còn chút cơ hội, dẫu thể điều hoà, cũng chắc đến bước binh đao tương kiến.

Vì Vĩnh Định quân, buộc mở lối — một con đường cực kỳ khó .

Thành vương bại khấu, nàng đều dồn tới mép vực, chọn lựa giữa sống và c.h.ế.t.

 

 

Loading...