Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 89: Quay đầu

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Thận Như vốn định mềm lòng.

hôm nay, nàng đặc biệt ăn vận một váy lụa tươi sáng, yên nơi hành lang thư phòng , như thể cả vườn hoa giữa mùa hạ đều nở rộ nơi sân viện . Nàng còn cố ý điểm thêm bằng bộ trang sức san hô đỏ từng tặng, món đồ mà thích nhất khi nàng đeo lên .

Giờ phút , khi nàng nghiêng đầu sang, ánh mắt phảng phất như đang hỏi:

“Lục Duy Thạch còn định giận dỗi nữa ?”

Nàng sẽ vì mà suy nghĩ như

Lục hầu tuy ngoài mặt chịu lập tức đổi sắc, nhưng lòng mềm nhũn mấy phần, ánh mắt cũng tự nhiên mà nhu hòa hơn.

Đỗ Linh Tĩnh tất nhiên nhận biến hóa nhỏ nhoi nơi .

Buổi sáng hôm , nàng mời một lang trung tới bắt mạch, là do Xương Bồ mà tìm về. Khi vị lang trung bắt xong mạch liền mỉm chúc mừng:

“Phu nhân đây là mạch hỉ đích thực, xem t.h.a.i hơn hai tháng !”

“Hỉ mạch…” hai chữ khiến lòng nàng kinh ngạc vui sướng. nếu hơn hai tháng, tính ngược thì chính là thời gian nàng còn đang giận dỗi với , mỗi xong chuyện đều cẩn thận uống t.h.u.ố.c tránh thai.

Hắn khi đó tuy chậm rãi, nhưng căn bản để tâm, thậm chí còn kiên quyết đấu cùng d.ư.ợ.c của nàng. Cuối cùng, dường như là thắng.

Nàng chẳng nên gì cho . tin là điều mong mỏi lâu, nếu , chẳng sẽ hết giận ?

Song Đỗ Linh Tĩnh vẫn vội .

Nàng cố ý sửa soạn trang điểm kỹ lưỡng, đương nhiên cũng chọn cách trịnh trọng nhất để với chuyện trọng đại .

“Phu quân, một y phục mới .”

Hắn trở về từ ngoài phủ, đương nhiên nên áo. Lục Thận Như rõ nàng định gì, song cũng theo.

Khi bước phòng đồ, quản sự trình lên một chiếc áo choàng mới tinh, sắc thiên lam, thêu họa tiết “vạn tự liên ” ẩn hiện nền vải. Hắn vốn thích loại sắc màu nhạt nhòa , song khoác lên thấy ôm sát vặn.

Thay áo xong, cửa, mà nàng thì chẳng thấy .

Chỉ Tông đại tổng quản đang chờ sẵn, khom thưa:

“Hầu gia, phu nhân mời ngài đến dự tiệc tại thủy tạ trong hoa viên.”

Lời dứt, một làn hương hoa theo gió khẽ bay tới.

Nam nhân chợt hiểu , bảo hôm nay nàng tỉ mỉ ăn diện đến , còn bảo y phục mới.

Hắn nhớ ngày hai thành , hôm là ngày nàng đáp ứng cùng viên phòng. Chính đích chuẩn cho nàng bộ xiêm y mới, cũng do tổng quản đến mời nàng tới Tụ Thạch Đình dự tiệc với

Thì nàng vẫn còn nhớ.

Trong lòng Lục Thận Như chợt dâng lên một cảm giác tê dại khó thành lời. Trái tim vốn mềm xuống, nay càng thêm mềm yếu.

“Là Tụ Thạch Đình ?” hoãn giọng hỏi.

“Không , là ở thủy tạ bên hồ.” tổng quản đáp.

Chỉ đổi địa điểm thôi. Lục Thận Như cũng nghĩ nhiều, dặn dò vài việc về phía hồ.

Từ xa, trông thấy nàng đang giữa một khung cảnh nhẹ nhàng ấm áp. Xương Bồ đội mũ tránh nắng, chẳng từ bắt một con thỏ trắng nhỏ, cùng đùa nghịch hỏi nàng ôm thử .

Nàng vốn thích những sinh linh nhỏ bé như thế, song từ đến nay vẫn dám tùy tiện chạm , ngay cả trẻ nhỏ nàng cũng chẳng dám bế.

Vậy mà hôm nay, nàng gật đầu. Thu Lâm đặt con thỏ lên đùi nàng, nàng cẩn thận v**t v* nó. Thỏ con ngoan ngoãn lạ thường, khiến nàng khẽ thở phào.

Lục Thận Như từ xa lặng lẽ , bước tới gần thủy tạ. Thấy đến, đều hành lễ lui xuống.

Vừa lúc , con thỏ đùi nàng bắt đầu nhúc nhích, nàng lúng túng xử lý thế nào.

Nam nhân thoáng qua hiểu, chỉ thấy buồn , nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh nhạt.

“Đưa đây.” .

Nàng luống cuống, đến cả tai thỏ cũng dám cầm. Cuối cùng đành tiến lên, nắm lấy hai tai con thỏ, đặt nó xuống đất cho nó tự nhảy .

Nàng mới thở phào, khẽ : “Đa tạ phu quân.”

Hắn đáp, chỉ định rời , nhưng nàng nhẹ nhàng kéo tay áo .

Lục Thận Như dừng bước, thấy nàng cất giọng từ phía :

“Để may cho phu quân một chiếc đai lưng nhé?”

“Đai lưng?”

Nàng vốn chẳng khéo tay trong việc nữ công, giỏi lắm cũng chỉ thắt vài dải lụa. Dù , những dải lụa mà Tưởng Trúc Tu từng đeo bên hông, phần lớn đều do nàng tự tay .

Nàng từng may cho , mà cũng từng nghĩ cần thứ giống như những gì từng .

Vậy mà hôm nay, nàng đích may cho một chiếc đai lưng, thứ còn công phu hơn nhiều so với dải lụa.

Nam nhân bất giác đầu nàng.

“Được ?” nàng nhẹ giọng hỏi.

“Ta thiếu đai lưng. Đôi mắt nàng , việc may vá bớt cũng chẳng .”

nàng vẫn từ bỏ: “Ta từ từ là .”

Nàng thật sự ? Thật khó tin rằng thể nhận đãi ngộ còn hơn cả Tưởng Trúc Tu.

Nam nhân bàn tay đang khẽ níu tay áo , lòng mềm mấy phần.

Bàn tiệc dọn , là những món ưa thích. Hai cũng chẳng câu nệ quy củ, dùng bữa tự nhiên.

Gió nước mơn man khẽ lay mùi hương nơi tóc nàng, bữa cơm kết thúc mà trong lòng Lục hầu cảm thấy thể giữ nổi vẻ mặt lạnh nhạt nữa.

Hắn gắp cho nàng một miếng bánh đậu xanh – một hành động nhỏ bé thôi, nhưng khi nàng ngước đôi mắt như nước , trong đáy mắt gợn lên những con sóng nhẹ.

Lục Thận Như khẽ thở dài trong lòng, rốt cuộc vẫn nỡ lạnh lùng với nàng thêm nữa, bèn mở miệng:

“Phu nhân hôm nay việc gì ?”

Đỗ Linh Tĩnh tất nhiên là việc. lời dứt, chợt nhớ đến một chuyện.

“Nghe lão thái quân của Đậu các lão gửi thiệp mời cho phu nhân, đưa tận đến hầu phủ?”

Việc quả thật ngoài dự đoán của nàng.

Đỗ Linh Tĩnh gật đầu. Nghe tiếp: “Hẳn là nhầm lẫn thôi, phu nhân cần bận tâm.”

nàng khựng một chút.

Khi nhận thiệp, nàng quả thật ngạc nhiên, nhưng nhớ tới buổi yến tiệc trong cung năm . Hôm đó, nàng uống ít rượu, và khi lão thái quân nhà họ Đậu ngang qua bên cạnh, bà còn dừng khuyên nàng:

“Uống rượu nhiều coi chừng trúng gió đấy.”

Khi đó, cả nữ quyến nhà họ Đậu, kể cả chính nàng, đều cho rằng lão thái quân tuổi già hồ đồ, nhầm . , chính tay bà sai mang thiệp mời đến tận phủ nàng.

Chẳng lẽ thật sự chỉ là lão nhân hồ đồ lẫn lộn?

Đỗ Linh Tĩnh cảm thấy chắc là trùng hợp, nên cân nhắc với phu quân:

“Đậu gia gửi thiệp, cũng nhận. Hay là… một chuyến xem ?”

Nghe , Lục Thận Như khẽ nhíu mày: “Chúng với Đậu gia xưa nay qua . Nàng chẳng những khó xử, mà cũng sẽ cùng. Vạn nhất chuyện gì xảy thì ?”

“Ta thấy chẳng cả.” nàng ôn hòa đáp. “Tiệc mừng thọ nhiều khách khứa như thế, phận vốn đặc biệt, Đậu gia còn dè chừng mới đúng.”

Huống hồ, Đậu các lão chính là chấm dứt cải cách của phụ nàng. Khi còn ở Thanh Châu, phụ thường bàn chuyện triều chính, nhưng từng lời trách cứ ông , dù chính sách tâm huyết của gạt bỏ.

Còn cả Tam Lang… chẳng hiểu vì cớ gì cũng từng nhắc đến Đậu các lão trong những bản ghi chép, lưu ít b.út tích.

Nàng mới đến đây, thấy sắc mặt Lục Duy Thạch trầm xuống.

“Phu nhân vì nhất định ? Ta khuyên cũng ?”

Lời rơi xuống, thủy tạ lập tức chìm tĩnh lặng. Con thỏ nhỏ nhảy chân lẩn khỏi bậc cửa, nơi chỉ còn hai họ đối diện .

Đỗ Linh Tĩnh vốn định giải thích kỹ càng với , nhưng đúng lúc , Sùng Bình vội vã chạy đến bẩm báo, Ngụy thế t.ử tới.

Bữa cơm cũng gần xong, Lục Thận Như thì tiếp tục tranh cãi với nàng. Gần đây hai lạnh nhạt quá nhiều, vì một chuyện nhỏ mà sinh bất hòa.

“Ta một chuyến.” , dậy.

Đỗ Linh Tĩnh khẽ gật đầu.

*

Tiền viện.

Ngụy Tông đích đến, mang theo hai việc quan trọng.

Việc thứ nhất là thuộc hạ phó tướng của áp giải Cửu vương Thát Đát tới kinh thành.

“Đêm qua, bọn họ phục kích đường. Trước mắt vẫn rõ là ai tay.” Ngụy Tông .

“Người chứ?” Lục Thận Như cau mày.

“Không việc gì.” Ngụy Tông lắc đầu. “Phó tướng vốn là cẩn trọng, từ bố trí ba đường riêng. Cuộc phục kích xảy lộ tuyến mà Cửu vương .”

Trước đó Lục Thận Như căn dặn kỹ lưỡng: khi áp giải, nhất định thận trọng từng bước. Nay tin sự bình an, cũng gật đầu: chậm một chút , miễn vững chắc là .

Ngụy Tông tiếp về một chuyện khác.

Từ trong tay áo, y lấy một vật, một tấm bài tròn bằng xương chạm khắc tinh xảo. Lục Thận Như liếc qua một cái nhận .

“Giống hệt như tấm bài tín vật dùng để liên lạc giữa mật thám.” hỏi, “Lấy từ ?”

“Vật … đeo ngay cổ Cửu vương.” Ngụy Tông đáp.

Lời dứt, Lục Thận Như ngả về , lưng tựa lên ghế, ánh mắt chuyên chú hoa văn độc đáo khắc mặt bài.

“Tốt.” khẽ .

Nghĩ đến ngày vạch trần chân diện mục của kẻ vùng … chỉ còn là chuyện sớm muộn.

Sau đó, nhắc đến việc mấy ngày nữa sẽ về phía bắc để gia cố biện pháp phòng ngừa rò rỉ quân cơ.

Hắn vốn dự định điều phái binh lực về phương bắc, để nếu biến động ở kinh thành thì quân thể tới tiếp ứng nhanh nhất. nghĩ tới việc mới từ Tây Bắc trở về, nay ngay, e rằng sẽ khiến khác sinh lòng nghi ngờ.

“Là Hoàng thượng đích ban chỉ.” – .

Ngụy Tông khẽ nhíu mày: “Thời điểm … thật trùng hợp quá.”

Lục Thận Như cũng nghĩ như .

Song chuyện sáng tỏ, hai thương nghị kỹ càng quyết định cùng xuất kinh một chuyến.

*

Ở hầu phủ, Đỗ Linh Tĩnh vốn định chờ về.

Chuyện tiệc mừng thọ của lão thái quân họ Đậu còn quyết, chuyện vui lớn cũng kịp . Nàng cố gắng chờ tới tận nửa đêm, song vẫn trở về.

Cuối cùng, mệt mỏi quá độ, nàng lơ đãng ngủ quên mất.

Sáng hôm , Lục Thận Như rời phủ thượng triều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-89-quay-dau.html.]

Trong triều hôm đó đại sự, chỉ Hoàng thượng vì chịu nổi nắng nóng oi bức ở kinh thành mà xuất kinh tránh nóng, lệnh cho Tông Nhân Lệnh Duyện vương phụ trách sắp xếp việc xuất hành.

Đậu các lão nhân dịp đó đề xuất để Ung Vương điện hạ ở kinh đô giám quốc, nhưng Lục Thận Như lập tức phản đối.

Hai bên gần như đối chọi gay gắt nữa, Hoàng thượng bèn giơ tay dừng :

“Phùng Kỳ sẽ theo trẫm cùng tránh nóng.”

Năm , hơn phân nửa thời gian Quý phi cùng Tuệ Vương Phùng Trinh theo Hoàng thượng ngoài, còn Ung Vương khi còn nhỏ, từng ở giám quốc, phần lớn triều đình do nội các và Lục hầu cùng trấn giữ.

Lần , Hoàng thượng mang Ung Vương cùng , ngoài còn mang theo tam t.ử Thừa vương, coi như giữ thế cân bằng.

Lục Thận Như và Đậu các lão đều im lặng, tiếp tục tranh luận.

*

Hạ triều xong, tới hoàng t.ử sở. Đứng ngoài học đường, thấy Hỗ Đình Lan đang giảng bài cho Phùng Trinh. Hắn lệnh dời bàn ghế của tiểu điện hạ lên sát gần bục giảng, cần nâng cao giọng, Phùng Trinh vẫn thể rõ ràng.

Lục Thận Như âm thầm gật đầu: Hỗ Đình Lan quả là chu .

Rời , bất ngờ gặp Thừa vương Phùng Tường.

Lần , tiểu điện hạ nhờ thái giám tìm quạt cho nữa. Có mang tới một hộp ba cây quạt gấp mới tinh.

Người đưa quạt chính là hầu bên cạnh Duyện vương.

“Duyện vương điện hạ ngài đ.á.n.h mất quạt yêu thích, tuy tìm , nhưng trời oi bức thế , liền sai nô tài mang tới ba cây quạt mới. Điện hạ mau nhận lấy .”

“Ta… cần nhiều như . Có thể phân cho nhị hoàng và tứ hoàng một một cái ?” Thừa vương rụt rè hỏi, định chia đều cho Phùng Kỳ và Phùng Trinh.

hầu mỉm khoát tay: “Nhị điện hạ và tứ điện hạ thiếu quạt. Đây là cho ngài, ngài cứ giữ lấy.”

Thừa vương bối rối lo sợ, liên tục sai truyền lời cảm tạ đến Duyện vương.

Người hầu cũng khách khí , cung kính rời .

Chuyện nhỏ như việc mất một cây quạt, mà Duyện vương để tâm đến thế, Lục Thận Như khỏi kinh ngạc.

hôm nay khi trở về phủ, còn thấy thê t.ử ngoài viện đón chờ như , mà nàng cũng chẳng ở trong viện Xa Tụ Các.

Lục Thận Như cảm thấy ngoài ý .

Hôm nay khi trở về phủ, còn thấy thê t.ử ngoài viện đón chờ như , mà nàng cũng chẳng ở trong viện Xa Tụ Các.

Hai hôm , hóa nàng chỉ dỗ dành , chứ nào thật lòng đối đãi sâu nặng.

Hắn lặng lẽ áo, song rốt cuộc vẫn nhịn mà hỏi:

“Phu nhân ?”

Sùng An đến bẩm: phu nhân đang nghỉ ở chính viện, “hình như thể khang kiện. Từ tối qua ăn cơm cùng hầu gia xong, phu nhân hầu như chẳng động đũa nữa.”

“Đã thỉnh đại phu ?” mày kiếm của khẽ nhíu.

Sùng An đáp hỏi qua: “Phu nhân tối nay Vương thái y phủ t.h.u.ố.c cho ngài, đến khi tiện thể thỉnh xem mạch.”

Nghe , nam nhân đổi hướng sang chính viện.

Từ dạo nguội lạnh với nàng, nhiều ngày qua nơi . Chưa kịp bước phòng, thoáng thấy nàng tựa cửa sổ mở rộng, gà gật.

Hắn đến hiên, chim mái kinh động phành phạch bay lên, nàng vẫn chẳng tỉnh, hàng mi khẽ nhíu, giấc ngủ mỏi nhoài.

Nha đắp nhẹ tấm t.h.ả.m mỏng, Lục Thận Như bước tiếp, chỉ nơi cửa sổ nàng thêm mấy lượt.

Gần đây nàng dường như mệt mỏi khác thường, vì chuyện gì mà lao lực đến thế?

Ý niệm mơ hồ lóe lên trong đầu, kịp nghĩ sâu. Thấy nàng ngủ say, gót rời hiên. Đi ngang cửa tây sương, bỗng thấy trong phòng đặt hai rương lớn.

Hắn xem: bên trong đầy ắp giấy tờ cũ.

“Đây là gì?”

Nguyễn Cung vội vã tiến đến, mắt lấm lét liếc qua hai rương đáp lúng túng:

“Bẩm hầu gia… là phu nhân sai tiểu nhân về Thanh Châu thu về.”

Hắn quanh, nhưng Lục Thận Như hiểu ngay.

Ra là di vật của Tam Lang nhà nàng.

Ánh mắt nam nhân chậm rãi lướt qua hai rương giấy cũ. Miệng thì thương , tay thì kéo , ôm , cùng mười ngón đan ; còn thực tế, chẳng lúc nào ngơi việc lục tìm chân tướng ly biệt cho Tam Lang của nàng.

Mệt mỏi đến , bất kể ngày đêm, cũng vì cặm cụi giở từng tờ b.út tích cũ của Tưởng thị?

Sóng ngầm trong mắt cuộn lên ép xuống. Hắn liếc sang chiếc án: bàn nàng cũng trải giấy cũ, nhưng khác đống , mặt giấy chi chít b.út tích lưu niên.

Ắt hẳn là nét chữ của Tam Lang. Hắn tiện tay nhấc một tờ, thoáng thấy nhắc đến Đậu các lão.

Khóe môi Lục Thận Như khẽ nhếch.

Bảo nàng đòi dự thọ yến nhà Đậu, hóa tra trong thư phòng vẫn đủ, dẫu nơi hang rồng ổ hổ, nàng vẫn tự lao !

Hắn khẽ.

Vừa ngoảnh đầu, khóe mắt bắt gặp nàng sải bước tới cửa.

Đỗ Linh Tĩnh cũng thấy tờ giấy về Đậu các lão trong tay , hoảng hốt:

“Duy Thạch, chỉ thấy việc chỗ khả nghi mà thôi.”

Nàng giải thích rằng chuyện như nghĩ, nhưng thấy chỉ siết c.h.ặ.t tờ giấy cũ trong tay đến mức gân xanh nổi lên, lạnh :

“Đương nhiên là kỳ quái. Hắn chỉ vẽ một vòng tờ giấy cũ, ngươi liền nhất định . Ta sợ ngươi đến đó sẽ bắt nạt, khuyên ngươi, ngăn ngươi, nhưng ngươi căn bản chẳng buồn .”

Đột nhiên thẳng: “Phu nhân vì Tam Lang gì, thẳng với , cần gì bày cớ khác để dỗ cho vui?!”

Lời dứt, hất tờ giấy sang bên. Tờ giấy vàng úa bay chao trong , rơi lả tả.

Hắn thèm nàng nữa, giằng tay thẳng.

Đáng lẽ nên mềm lòng, nên lật đật chạy đến nàng…

Bước chân nam nhân hề chững , càng càng gấp, càng càng nhanh.

Đỗ Linh Tĩnh hốt hoảng gọi theo, vội vàng đuổi bước.

Vừa chạy mấy bước, bỗng chân trượt một cía, hình chao đảo.

Nàng khẽ kêu, Lục Thận Như bắt gặp bằng khóe mắt cảnh nàng sắp ngã.

Tim theo bản năng thót , chân cũng khựng một nhịp.

May Thu Lâm kề bên, kịp đỡ lấy: “Phu nhân…”

Nàng ngã, vì thế c.ắ.n răng sải bước, dứt khoát ngoái đầu.

Hắn sầm mặt về ngoại viện, lập tức gọi Sùng Bình:

“Điểm ! Lên Bắc quan!”

Chỉ trong chốc lát. Đợi Đỗ Linh Tĩnh hồn chạy đến sân, phóng lên lưng Huyền Phách, giục ngựa xé gió rời kinh, thẳng hướng Bắc quan.

Nàng sững cửa, mặt cắt nửa màu m.á.u.

Thu Lâm sắc diện nàng nhợt nhạt, đang khuyên về nghỉ, còn kịp hết câu, thấy chân nàng mềm nhũn.

Hắn , một mạch thúc ngựa như bay khỏi kinh ngoại mới chịu ghìm cương.

Huyền Phách dừng ở trạm dịch, vục đầu uống nước ừng ực. Đám thị vệ cũng ngờ hầu gia thúc ngựa kinh như thế, nắng gắt đổ lửa, ai nấy khô môi khát lưỡi.

Sùng Bình gần xem vết thương nơi vai, xua tay gạt . Vết rách theo nhịp ngựa xóc nảy mà đau quặn, nhưng loại đau ở da thịt , sớm coi chẳng đáng.

Hắn , từ xưa đến nay, trong lòng nàng chỉ .

Nếu thì vốn nên vướng bận; cớ lúc khổ sở, để nỗi đau từ vết thương lan tim, như lớp thịt non mọc xé toạc, đau đến tê tái?

Chợt tự giễu: hóa cũng do tham lam, thì nữa. Tham chính là khổ, là sai, là tự rước cực hình.

Nàng thể nào thực lòng để ý ; cùng lắm miệng vài câu “để ý” cũng lắm .

Lục Thận Như chậm rãi nghĩ thông.

Trong lòng dần lắng xuống. Hôm nay buông lời nặng nhẹ mặt nàng, nàng vốn sắc diện tái nhợt, thần sắc bồn chồn; bất kể vì lẽ gì mà mệt, đến nỗi đêm hứa bầu bạn mà mới chợp mắt ngủ, lẽ nên nặng lời.

Dẫu nữa cũng chẳng thể sánh với Tưởng Trúc Tu; chi bằng an an mà ở cùng nàng, cớ nàng khó xử?

Nghĩ tới đây, bỗng khựng , dường như chợt nhớ điều gì.

lúc đó, một vệ sĩ phủ hầu hớt hải đuổi đến.

Hắn thoáng thấy , liền hỏi gấp:

“Phu nhân… xảy chuyện gì?”

Thị vệ nuốt khan một ngụm:

“Phu nhân… ngất xỉu!”

Ngực như bóp c.h.ặ.t. Vệ sĩ cuống quýt tiếp:

“Hầu gia, phu nhân… thai!”

Có thai, mà mấy hôm liền bi thương lao lực, “Vương thái y , t.h.a.i tượng thực nguy khốn!”

Ba câu liên tiếp rót tai, tim Lục Thận Như như ngừng đập.

Vị tướng từng chỉ huy thiên quân vạn mã từng rối loạn bao giờ, lúc tay run lên.

Ngay lập tức, phóng lên ngựa, đầu thúc Huyền Phách như bay, thẳng đường hồi kinh.

Vĩnh Định hầu phủ, chính viện.

Đỗ Linh Tĩnh tựa bên cửa sổ, uống nửa chén t.h.u.ố.c nuốt nổi, chỉ thấy trong khó chịu khôn cùng.

Trong phòng oi bức, đến tối mà chẳng thấy dịu, gió cũng chẳng buồn .

Đột nhiên ngoài sân rộ tiếng xôn xao.

Xương Bồ kêu to: “Phu nhân! Hầu gia về!”

Đỗ Linh Tĩnh vội vịn giường dậy.

Nam nhân như giẫm gió mà đến, gió theo bước ào ạt ùa phòng.

Nàng ngỡ ngàng, còn liếc thấy nàng gượng dậy, thậm chí còn bước nghênh đón.

Ngực nhói lên một trận, đau thắt.

Đều do , tất cả đều tại ! Hắn nỡ bạc đãi nàng đến nông nỗi ?

“Tuyền Tuyền…”

Hắn sải một bước tới .

 

 

Loading...