Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 88: Nhẫn đến
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xa Tụ Các của Hầu phủ.
Hắn đem nàng gắt gao ép bên khung cửa sổ trong phòng ngủ.
Đỗ Linh Tĩnh hiểu rõ Lục Duy Thạch bao nhiêu sức lực, cho dù vai mang thương, khí thế ép của cũng giảm lấy nửa phần, trái vì lửa giận đang bừng mà càng thêm mạnh mẽ, khiến nàng gần như thở nổi.
càng tránh, càng lẩn, mỗi một tia do dự kiên nhẫn của nàng đều chỉ khiến thêm phẫn nộ, càng nén giận hơn.
Đỗ Linh Tĩnh chỉ thể tiếp nhận nụ hôn từ môi rơi xuống, nụ hôn nặng nề đến mức môi nàng rớm đau.
Một tay Lục Thận Như siết c.h.ặ.t lấy vòng eo nàng, tay còn giữ c.h.ặ.t tai, khiến nàng giam c.h.ặ.t trong n.g.ự.c , còn đường lùi.
Là chính nàng tiến đến, là chính nàng ôm , cố chấp ngăn , để bỏ .
Nếu nàng quan tâm đến Tam Lang đến , tìm cho bằng nguyên nhân cái c.h.ế.t của khuất, nỡ để chịu một tia oan ức nào —
Vậy thì còn ôm gì?
Nụ hôn sâu nặng biến thành công thành chiếm đất, là nàng tự tay mở cửa thành, chỉ việc mặc sức chiếm lấy bộ, chiếm cả nàng. Trong lúc tấn công, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t lấy vành tai nàng, bắt nàng ngẩng cao đầu để đón nhận , càng thêm hung hăng mà c.ắ.n môi nàng.
… nàng thật lòng yêu …
Từ đến nay từng nỡ mạnh tay như với nàng, nhưng còn chịu nổi nữa. Cơn đau từ vết thương vai truyền tới dữ dội, khiến cả như bốc lên từng đợt đau đớn cuồng.
Chính lúc đó, chợt thấy ánh lệ mờ trong mắt nàng.
“Đau ?” dừng , khàn giọng hỏi.
Nàng chậm rãi gật đầu. Hắn cúi đầu xuống mới phát hiện môi nàng sưng đỏ, thậm chí còn một tia m.á.u nhỏ.
“Đã đau, còn đẩy ?” hỏi, giọng khàn khàn, gần như nghẹn .
Nàng lắc đầu, hàng mi dài là đôi mắt ánh nước, chăm chú thẳng :
“Ta sẽ bao giờ đẩy nữa.”
Không bao giờ nữa…
Nàng bắt đầu dỗ , ?
Lục Thận Như mày nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ “Xuyên” 川, sâu mắt nàng. ánh mắt nàng vẫn tránh né, như thể mỗi một lời nàng đều là từ tâm khảm, chân thành đến thể nghi ngờ.
Hắn mím môi, bỗng nhiên vòng tay ôm ngang nàng, nhấc bổng lên, sải bước mang nàng tới mép giường phủ màn gấm.
Nàng khẽ hít một , hoảng hốt giãy , nhưng để tâm, đặt nàng xuống mép giường giữ c.h.ặ.t lấy bờ vai.
Lớp áo mỏng trượt khỏi đầu vai trắng mịn, rơi xuống, để lộ xương quai xanh mềm mại khẽ phập phồng theo nhịp thở.
Hắn đưa tay tháo đai lưng.
Đỗ Linh Tĩnh kinh hãi, vội vàng đưa tay ngăn l.ồ.ng n.g.ự.c , luống cuống :
“Chuyện … chuyện giống !”
Hắn lập tức nhướng mày.
Giọng trầm đục như từ đáy hồ sâu vọng lên:
“Nàng sẽ bao giờ đẩy nữa ? Thì là dối ?!”
Thái độ tệ, chất vấn nàng chút nương tay.
Đỗ Linh Tĩnh vội vàng đáp:
“Đây là hai chuyện khác !”
Nàng , “Vai và cánh tay đang thương thế còn lành, giờ xé vết thương như thì chịu nổi?”
Huống chi… trong tình cảnh hiện tại, nàng cũng e là tiện hành phòng…
Nàng trừng , giọng đầy lo lắng:
“Hầu gia là định để giống như lời Vương thái y , gắn một cánh tay gỗ lên vai ?!”
Lục Thận Như khựng , nhưng vẫn lạnh lùng đáp:
“Nàng tin những lời hoang đường ?”
“Ta tin!” nàng đáp ngay.
Nàng kéo vạt áo trượt khỏi vai, nắm lấy tay . Nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo như băng hà của , lòng nàng đau thắt.
Sao thể vẫn cứ giận dữ đến như ?
Nàng chỉ thể nhẹ giọng :
“Ta thương thêm nữa…”
Trong phòng rốt cuộc cũng yên tĩnh trở . Ngoài cửa sổ, gió thổi lá cây xào xạc bay , Đỗ Linh Tĩnh cũng học theo thói quen của đây, khẽ nhéo nhẹ bàn tay dày và rắn chắc của .
Đôi tay chai sạn vì cầm kiếm quá nhiều, nơi lòng bàn tay kết thành từng vệt kén dày.
Hắn hiếm khi nhắc đến chuyện trận, nhưng công phu từng lơi lỏng. Sau hậu viện Xa Tụ Các chính là một sân nhỏ để luyện võ, thường xuyên tới đó, mỗi đều là đẫm mồ hôi. từ khi thương, gần như còn bước chân đến nữa.
Trong phòng lặng như tờ. Nàng , mà Lục Thận Như cũng thêm lời nào.
Trước nay chỉ nàng với vài lời dịu dàng, cho dù chỉ một câu thôi cũng . nàng chẳng hiểu những lời dịu dàng là gì, cũng chẳng . Hôm nay, rốt cuộc nàng ít.
Nàng ở đến tận khi trời tối vẫn rời , cứ thế ở trong Xa Tụ Các của .
Những ngày rời kinh, công vụ chồng chất như núi. Giờ phút tất cả đều chất cao bàn, chỉ cần liếc qua khiến nhíu mày.
việc luôn xử lý, xuống bên án thư, định với tay lấy từng phong thư chất đống. Nàng liền bước tới, tự lấy giúp , giúp đốt những thứ xem.
Ánh mắt khỏi dừng nơi những ngón tay dài mảnh của nàng, nhưng mím môi thu hồi ánh .
Sắc mặt vẫn khá hơn, Đỗ Linh Tĩnh rõ ràng. Tính tình thế nào, nàng sớm hiểu. Ngay cả Quý phi nương nương cũng từng là tảng đá đen cứng như sắt, thể lay chuyển.
Chỉ như , lòng kiên định như bàn thạch, gì phá vỡ nổi, mới thể đợi nàng suốt tám năm trời, từ lúc phụ định hôn cho đến khi cầu chỉ tứ hôn và đón nàng qua cửa năm ngoái.
Hơn nữa, nàng gả cho gần một năm nay, còn chín năm qua, câu mà chôn sâu tận đáy lòng, từng nhắc , mà hôm nay dùng cách như thế để chính miệng thốt .
Hắn nổi giận thêm, cũng là lạ lắm …
Đỗ Linh Tĩnh giúp xử lý xong bộ thư từ, thấy thần sắc phần hòa hoãn, tuy vẫn mím môi với nàng thêm lời nào.
Nàng khẽ :
“Chàng cứ từ từ hồi âm . Tối nay sẽ ở đây bầu bạn với .”
Sắc mặt dịu đôi chút, nhưng vẫn im lặng đáp.
Đỗ Linh Tĩnh mỉm , thở khẽ một , nghiêng xuống bên cửa sổ, lặng lẽ sách.
Nàng vốn thường sách đến thâu đêm, cho dù thức suốt một đêm cũng chỉ cảm thấy hai mắt cay xè mà thôi. mới một hồi, tinh thần còn đặt nơi mặt sách nữa, mỏi mệt như thể chạy quanh kinh thành ba vòng.
Nàng chống tay lên bàn để giữ tỉnh táo, nhưng trong ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu, mí mắt dần nặng trĩu, và chẳng từ lúc nào, nàng gục đầu ngủ say chiếc bàn nhỏ.
Lục Thận Như ngẩng đầu lên, liền thấy nương t.ử của ngủ như .
Hắn kìm dậy về phía nàng, dù chạm nhẹ ghế dựa nàng cũng tỉnh.
Đến bên cạnh, cúi mắt xuống, nàng thật sự ngủ, mà còn ngủ sâu.
Hắn mím môi.
Không nàng đêm nay sẽ ở đây bầu bạn cùng ? Vậy mà mới qua mấy khắc đồng hồ, nàng ngủ mất .
Quả nhiên là những lời “bầu bạn” cũng chẳng xuất phát từ chân tâm…
Sắc mặt mới dịu đôi chút của sầm xuống, ánh mắt nàng cũng nhuốm vài phần vui.
Thế nhưng, cuối cùng vẫn lấy một tấm áo khoác, nhẹ nhàng đắp lên vai nàng.
Nàng ngủ say, cho đến khi đêm dài trôi qua, gió lạnh ngoài hiên len trong phòng, còn xử lý xong hơn phân nửa tấu chương bàn, nàng mới dần dần tỉnh giấc. Vừa dậy, nàng ngáp dài, dáng vẻ vẫn còn tỉnh hẳn.
Lục Thận Như: “……”
Quả nhiên là dỗ mà thôi, chẳng mảy may thành ý.
“Lên giường ngủ .” Hắn lạnh giọng.
Đỗ Linh Tĩnh bỗng giật tỉnh hẳn, lúc mới ý thức ngủ gục. Ngoài tiếng trống canh vang lên báo nửa đêm đến.
Nàng về phía , dịu giọng :
“Đã muộn thế , cũng nên nghỉ ngơi .”
Nghỉ ngơi nhiều, vết thương mới thể ch.óng lành.
đáp lời.
Đỗ Linh Tĩnh dứt khoát bước tới gần, lặng lẽ quan sát vị phu quân tính tình cứng như đá tảng , rằng rút cây b.út trong tay .
Bàn tay khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-88-nhan-den.html.]
Nàng rõ thiên hạ e rằng chẳng ai dám chuyện , rút cây b.út khỏi tay khi đang xử lý việc công.
dù thì nàng cũng , thể gì nàng đây?
“Phu quân, nghỉ ngơi thôi.” Nàng nhẹ giọng khuyên.
lúc , Sùng Bình ngoài cửa cũng lên tiếng:
“Hầu gia, ngài nên nghỉ . Vương thái y dặn, cần cần mẫn đến mức thức đến canh ba đèn tàn gà gáy.”
Đây đang thi Trạng nguyên.
Lục Thận Như: “……”
Nếu Thái y viện còn kẻ nào y thuật ngang hàng với Vương thái y, nhất định sẽ bao giờ để đó chữa trị cho nữa.
Đỗ Linh Tĩnh khẽ mỉm . Quả thật, thể “chữa trị” nổi một kẻ như tảng đá , thực sự là hiếm hoi.
Có lẽ do ngủ đủ, Đỗ Linh Tĩnh bỗng cảm thấy trong dày cuộn lên một trận cuồng. May là cơn khó chịu quá dữ dội, nàng âm thầm ép xuống, bước lên kéo tay .
“Chàng nghỉ , ngày mai còn triều nữa mà?”
Nàng khuyên hết lời, Lục hầu lúc mới dịu mặt, dậy.
Chỉ là khuôn mặt tuấn tú hiếm ai sánh nổi , vẫn lạnh lẽo như thể đóng băng.
Sau khi rửa mặt lên giường, cũng chẳng chịu thêm câu nào.
Trong tâm trí bỗng hiện lên hình ảnh buổi ngày phi ngựa trở về kinh, đẩy cánh cửa tây sương phòng ở Thành Khánh phường, gian phòng ngập tràn hương trúc, nàng mặc một áo trắng giản dị, rằng dù thế nào cũng tìm cho chân tướng chuyện Tam Lang tự vẫn…
Nam nhân thường xuyên đó, nhắm mắt , bên cạnh là tiếng hít thở dài dần đều đặn của ngủ say.
nàng vẫn ngủ hẳn, ngược khẽ vươn tay về phía , trong làn mỏng manh len lỏi giữa hai , bàn tay nàng chạm tới bàn tay .
Tiếp đó, những ngón tay mềm mại của nàng luồn qua lòng bàn tay , chậm rãi len giữa các kẽ tay.
Chỉ một khắc , mười ngón tay hai đan c.h.ặ.t .
Không gian trong trướng như ngừng , chỉ còn lực đạo dịu nhẹ từ tay nàng truyền sang lòng bàn tay .
Giữa đêm đen, đôi mắt đen nhánh của khẽ run lên, khó mà nhận .
Đỗ Linh Tĩnh cũng chớp mắt khe khẽ.
Không ngờ, bàn tay mà nàng đang nắm lấy bỗng siết c.h.ặ.t , kéo những ngón tay nàng khớp giữa các kẽ tay .
Lực đạo mạnh đến mức khiến nàng đau, nhưng như chính nàng , nàng đẩy , cứ để mặc như .
Sáng hôm , phu nhân vẫn tỉnh dậy, nhưng Sùng Bình thấy Hầu gia dậy sớm lên triều. Sắc mặt cuối cùng dịu đôi chút so với hai ngày .
Ai thể Hầu gia thương sâu nhất trong lòng, chỉ phu nhân. ai thể chữa lành vết thương , cũng chỉ phu nhân mà thôi.
Nam nhân như cũ cưỡi ngựa triều.
Ở Xa Tụ Các, Đỗ Linh Tĩnh ngủ thêm một lúc lâu mới tỉnh.
Thu Lâm phòng hầu hạ, hỏi nàng hôm nay ăn gì. đến chữ “ăn”, miệng nàng dâng vị chua, thứ gì cũng nuốt nổi, chỉ xuống ngủ tiếp.
Thế ngủ, một ngày nữa trôi qua.
Thu Lâm lo lắng hỏi:
“Phu nhân khó chịu như , nên cho Hầu gia ?”
Nếu rằng phu nhân thể mang thai, Hầu gia liệu còn nỡ giận nàng nữa ?
Đỗ Linh Tĩnh lắc đầu:
“Trước hết xác định chắc chắn, hẵng với .”
Tránh để mừng hụt.
Thế là nàng cùng Thu Lâm bàn bạc, để mời một lang trung từ bên ngoài , khám qua một lượt cho chắc chắn.
lúc , Ngải Diệp chạy tới bẩm: “Phu nhân mau dạy bảo ca ca nô tỳ, quấn lấy An thị vệ.”
“Xương Bồ dây dưa Sùng An? Vì cớ chi?” Đỗ Linh Tĩnh hỏi.
Ngải Diệp trợn mắt: “Ca nô tỳ nhốt, liền nhớ tới cái lỗ ch.ó của phủ, sợ mất mặt nên dám chui, bèn túm con thỏ trắng nhét . Thấy thỏ nhảy phốc phốc, gặm sạch cỏ dại, tưởng đường thông thoáng, bèn thò đầu thử… Ai dè Sùng An dẫn thị vệ ngang qua, động liền tra. Ca nô tỳ quýnh quáng, thò đầu rút . Đợi Sùng An lôi , bèn bám riết lấy, kêu choáng đầu hoa mắt, tróc cả da đầu, đòi An thị vệ trả tiền t.h.u.ố.c men, giờ đang quấn buông!”
Ngải Diệp tức đến nghiến răng: “Thật là mất mặt!”
Thu Lâm cũng bật : “Quá là bẽ bàng.”
Đỗ Linh Tĩnh chợt nảy ý, dặn: “Bảo đừng dây dưa Sùng An nữa. Nói sẽ mời một lang trung phủ khám cho .”
Thu Lâm liền hiểu, khéo thể nhân đó mà mời thầy t.h.u.ố.c xem mạch cho phu nhân.
Bởi Xương Bồ quấy một phen, tinh thần Đỗ Linh Tĩnh cũng khá hơn. Nàng ăn tạm bát cháo loãng, trở về tây sương phòng chính viện, tiếp tục sắp xếp những trang giấy Tam Lang lưu .
Giở giở , ngoài mấy việc Cẩm Y Vệ, nét b.út của Tam Lang còn dừng khá nhiều ở một : Đậu các lão.
Đậu các lão niên kỷ lớn hơn phụ nàng, nhưng các muộn hơn. Thuở thiếu niên, ông sớm đỗ tiến sĩ, đường khoa cử thuận buồm xuôi gió. Chỉ vì tuổi trẻ khoe tài, lời lẽ sắc bén, đắc tội ít ; từng ở triều dâng thư trách tiên đế do dự, khiến văn võ tranh chấp dứt, triều cục hỗn loạn, đạo quân vương vì thế yên thiên hạ.
Lời , ai nấy đều kinh hãi, nào dám dồn rối ren của triều đình lên đầu hoàng đế! Tiên đế tuy gì, nhưng các quan khác vì giận hoàng thượng, chẳng bao lâu giáng Đậu các lão ba cấp, biếm đến nơi hẻo lánh tiểu quan gần mười năm. Thời gian dần trôi, mũi nhọn cũng mài bớt, ông dần dần mở lối trở .
Dưới triều tiên đế, ông trọng dụng. Đến khi kim thượng nối ngôi, bỗng đề bạt. Triều vì thái t.ử mất sớm, chư vương tranh đoạt, đảng phái nổi dậy, cuối cùng ai ngờ Ân vương đăng vị. Đậu các lão vốn câu nệ phe cánh, trái hợp ý tân quân.
Còn ông nay còn giữ cái khí phách “chỉ tay luận đế” như thuở , con theo năm tháng càng thêm điềm tĩnh, nội liễm, hiểu rõ đạo quan, đạo thần, nên càng Hoàng thượng trọng dụng và đề bạt.
Đến khi phụ nàng vì tân chính mà ngăn trở, cáo quan về quê giữ đạo hiếu, việc cải cách thể tiếp tục tiến hành, Hoàng thượng liền chỉ định Đậu các lão tiếp nhận công việc . Đậu các lão tay cực nhanh, nhiều chính sách vốn phụ nàng thi hành thuận lợi đều ông cho dừng , dứt khoát, gọn gàng mà ngăn trở tiếp tục tiến hành.
Thuở đó ở Thanh Châu, nàng thường thấy phụ đối chiếu công văn trong kinh, chỉ lặng lẽ thở dài. Đậu các lão việc như gió cuốn mưa sa, càng khen thưởng, cửa các dần mở.
Tam Lang b.út phê còn chép: khi thái t.ử của hoàng hậu qua đời đột ngột, Đậu các lão là đầu tiên đề nghị lập Ung Vương thái t.ử để giữ căn cơ xã tắc, và lập tức hẳn về phía Ung Vương, sức che chở. Cũng trong năm , ông triệu nhập các.
Đỗ Linh Tĩnh chăm chú hồi lâu. Thuở xưa nàng ngại bàn quốc sự, chỉ phong thanh. Song từ khi kinh, nàng vốn tránh vòng danh lợi, cuối cùng vẫn cuốn . Quả như sở liệu, đây là chốn tranh đấu sáng tối đan xen, mưu cơ giăng khắp. Trong hoàng thành, ai nấy đều lún sâu: hoặc bất đắc dĩ, hoặc một lòng cố chấp, hoặc ôm lấy cớ sự, hoặc giấu diếm bí mật.
Người vốn tưởng xa nàng nhất là Hầu gia, giờ gần nhất. Ngoại trừ , còn Quý phi nương nương, Hoàng thượng, Hoàng hậu, Ung Vương, Tuệ Vương, Thiệu Bá Cử cùng Thiệu gia, Ngụy tông cùng Ngụy Quyết, thêm Đậu các lão…
Những cái tên từng xa lạ, nay dần hình dáng trong mắt nàng. việc hệ trọng còn lắm điều mờ khuất, chẳng ai dễ lòng .
Nàng giở mớ giấy của Tam Lang. Những điều góp nhặt nhiều năm, hiển nhiên để “ cho ” mà thôi.
Nàng tiếp mảng tin liên quan đến Đậu các lão, xong thì dâng thiệp mời đến cửa. Xem đề khoản, nàng khỏi giật .
*
Hạ triều xong, Lục Thận Như gặp Đậu các lão.
“Nghe hầu gia ở Tây Bắc bắt Cửu vương Thát Đát. Có hỏi điều chi chăng? Việc kháng địch, vốn nên là văn võ cùng phò.”
Lục Thận Như chỉ hừ lạnh. Đậu các lão tuy chủ hoà năm , nhưng đám văn thần tay ông phần nhiều giao hảo với phái nghị hoà.
Cửu vương thì bắt, đang áp giải về kinh; nhưng sẽ hỏi cái cái gì chứ, nhếch môi: “Bao giờ các lão cầm binh xông trận, Lục mỗ sẽ bẩm cũng muộn.”
Hắn chịu , Đậu các lão cũng chẳng cưỡng cầu. Chỉ nhạt giọng:“Hầu gia quả thực khiến thất vọng buồn lòng. xưa nay giữa ngươi và vốn chẳng qua , nay đột ngột qua , chẳng cũng thấy kỳ quái lắm ? Thôi .”
Lời lọt tai, Lục hầu hừ khẽ, bỏ .
Đậu các lão cửa cung, đầy tớ mặt mày nhăn nhúm chạy tới.
“Gì mà khổ tướng thế?” Ông vuốt râu hỏi.
Gần đây lão thái quân trong phủ sắp thọ, ông vốn phô trương, song bà tuổi cao, còn mấy năm nữa ? Đành mở tiệc mừng.
Đầy tớ thưa: “Lão gia, lão thái quân sai phát thiệp mời… hồ đồ thế nào gửi một tờ đến… Vĩnh Định Hầu phủ ạ!”
Đậu các lão: “…”
Vừa mới bảo xưa nay lui tới Lục hầu…
Thiệp gửi, , ông chỉ đành chau mày: “Lão thái quân ?”
“Đang ăn táo ạ!”
……
Lục Thận Như chuyện cũng sững một thoáng. Sùng Bình học : “Xem Đậu các lão cũng chẳng . Hình như lão thái quân trong nhà lỡ tay, còn chuyên gửi riêng thiệp mời cho phu nhân.”
Lục hầu để bụng: nàng há dự tiệc nhà chán ghét nhất?
Hắn trở về Tích Khánh Phường.
Song bước đến cổng, bỗng nhớ đêm qua hai mười ngón đan …
Trong lòng bàn tay dường như vẫn còn dư ấm mềm mại của nàng. Tâm mềm theo, nhưng chợt nảy sinh ý niệm ngớ ngẩn: nàng từng như với Tưởng Trúc Tu chăng?
Ý nghĩ thoáng qua, sắc mặt sa sầm. Sùng An ở xa thấy, vội co đầu rụt cổ. Lục hầu chẳng buồn để ý.
Song kịp đến sân Xa Tụ Các, thấy chờ hành lang thư phòng. Nàng cài trâm san hô đỏ, mặc sa y vàng nhạt pha thuỷ hồng, chẳng bộ bạch y đơn sơ hôm nọ. Môi điểm chút son, khí sắc tươi tắn; làn gió nhẹ khẽ lay dải lụa nơi vạt váy, lả lướt như lượn lòng .
Nam nhân vẫn cố nhẫn, như xưa gọi “Tuyền Tuyền”, chỉ sải bước gần. Hắn khựng, ép để ánh mắt dán c.h.ặ.t nơi vạt váy nàng, nét mặt vẫn giữ vẻ lạnh đạm.
Sùng An bên chớp mắt lia lịa:
Phu nhân hôm nay cố ý trang điểm như hoa, cả thị vệ trong phủ còn chẳng dám thẳng, hầu gia liệu giữ trấn tĩnh chăng?