Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 85: Thuở ban đầu

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ân hữu năm thứ hai, chín năm về .

Ve sầu từ cuối xuân bắt đầu râm ran, mặc cho gia nhân thế nào cũng quét dọn, những ngọn cây cao quanh Miên Lâu, một màu xanh rợp trời như dựng thêm một cõi náo nhiệt khác; ngày hè càng gần, tiếng ve chỉ mỗi lúc một dày, tuyệt vơi bớt.

Gia nhân nhà họ Đỗ ở Thanh Châu hợp c.h.ặ.t trúc sào, mấy hôm liền cũng chẳng bớt ve là bao. Phụ bèn bảo: “Tâm tĩnh thì mát, ồn ã há cũng chỉ là một lẽ ư?” Rồi hỏi Đỗ Linh Tĩnh: “Con gái thấy phiền ?”

Linh Tĩnh vốn thể chịu , cũng ngại ồn, chỉ ngờ ngợ bên thiếu một , ngày tháng bỗng trống rỗng vô vị, ngay cả để trò chuyện cũng . Mà mắt nàng từ nhỏ , thêm mấy quyển sách là phụ cấm, trời nóng, sách ở Miên Lâu cũng vắng.

Nàng than với phụ đôi câu mùa hạ thú, phụ : “Chưa từng trải thì mới bảo nhàn hạ là nhàm. Người đời lăn lộn đầu gươm mũi giáo, ai chẳng mơ một chút an nhàn .” Nói thì , nào ngờ lời nghiệm ngay: Miên Lâu quả đang giấu một trong ám các, mang trọng thương, suýt nữa vong mạng.

Chuyện nàng vốn chẳng . Mãi đến khi trong Thư Lâu gặp một con chuột khó trị, chẳng nể thánh hiền trong sách, chỗ nào cũng gặm, nàng bận rộn đuổi bắt, mang Nguyễn Cung, Thu Lâm khắp lâu mà tìm, mới “bắt nhầm” ám các.

Hôm chẳng bắt chuột, vớ ” trong bóng tối. Nàng sợ đến hồn vía lên mây, dám kêu, chỉ chạy khỏi Miên Lâu. Vừa phụ tới, thấy nàng mặt cắt còn giọt m.á.u, vội chặn : “Con gái thế?”

“Cha! Trong Miên Lâu cách tầng… trong lầu còn giấu …”

Lời dứt, phụ hiệu im lặng, mỉm : “Cha . Chính cha cho ẩn ở đó. Tĩnh Nương nghìn vạn chớ . Việc tuyệt thể lộ.”

Phụ sơ lược , truy sát, mang trọng thương nên mới lánh Miên Lâu. Không kẻ , tổ tiên giao tình sâu với nhà họ Đỗ, nên tạm lưu tại đây. Sự tình cốt yếu dường như bất khả tiết lộ, phụ thêm, chỉ bảo y họ Sử; đoạn hỏi nàng lúc lỡ đụng chạm gì . Nghe nàng ngượng ngùng thú thật va , phụ khẽ than: “Chẳng chạm chỗ thương chăng. Ám các oi bức, dưỡng thương ở đó cũng khổ .”

Lời nàng ghi lòng, trong càng thêm áy náy. Vài bận trở lên lầu, bên vách, nàng khe khẽ tạ : “Xin thứ cho… lỡ coi công t.ử như con chuột gặm sách của Miên Lâu…”

Bên hình như bật khẽ, đáp: “Không .”

Nàng ngờ , càng thêm lúng túng: “Ta chạm chỗ thương của công t.ử ?” Hắn , chỉ êm ái: “Đừng bận lòng.”

Ngoài bốn câu , hai bên nữa. Vì hổ, mấy ngày liền nàng tới Miên Lâu. Đến khi nhớ con chuột đáng ghét, trở tìm, thì nó cũng biến mất…

Hạ chí cũng theo tiếng ve trùm phủ mà đến. Nàng đang dưỡng thương trong ám các, dám quấy rầy; thương thế nặng, trời càng nóng càng khó chịu, bên trong vẫn im ắng.

Quản sự Nguyễn gia ở điền trang mang về một cặp song sinh ít chữ, đưa hầu cận. tiết Đoan Dương, nàng đặt tên: ca là Xương Bồ, là Ngải Diệp. Ngải Diệp cẩn trọng, ít lời; còn Xương Bồ thì hiếu động, chẳng bao lâu với thanh niên thôn xóm lân cận.

Khéo , bên thôn đồn ma quỷ, Xương Bồ bèn thêu dệt kể khắp. Thu Lâm dọa, can ngắn: “Cô nương chớ đến Miên Lâu ban đêm. Lâu sách cổ, nhỡ trong sách giấu… quỷ…” Nói đến còn rùng , Linh Tĩnh cũng chột . chẳng lẽ từ nay đêm nào cũng lên lâu?

Nàng bèn cho Thu Lâm theo, tự tay thắp đèn lâu. Nào ngờ hôm vận cũng quái, lên tầng hai, gió ào tới, đèn trong tay phụt tắt. Cô nương mới cập kê, mồ hôi lạnh tuôn rơi; tay đèn, càng khó xuống thang. Nàng giữa dãy kệ, bối rối khấn thầm tổ phụ phù hộ, chẳng linh .

lúc , một giọng gọi nàng: “Cô nương đừng sợ. Ta đặt hộp lửa cửa sổ, ngươi qua lấy .” Là y! Vị Sử công t.ử trong cách tầng!

Trong chút sáng nhờ nhờ, nàng thấy cửa sổ quả hộp lửa, vội tới, châm sáng đèn. “Đa tạ công t.ử.” Hắn đáp nhẹ, khách sáo, chỉ : “Ta vẫn ở trong lâu.” Nàng sững, hiểu ý: vẫn luôn ở đây, Miên Lâu nào quỷ thần.

Trong cảm kích, nàng về lập quy củ với Xương Bồ, cấm bịa chuyện quỷ thần. Từ đó đêm Miên Lâu, nghĩ nơi chẳng , lòng càng yên.

Mấy bữa , nho sinh đến nhà, phụ đàm đạo, cho bọn họ ở Miên Lâu ; đông, nàng tiện đến, chỉ ở viện .

Chớp mắt qua nhiều ngày, cho tới một hôm phụ bận, sai nàng mang một loại d.ư.ợ.c trị thương đặc chế tới Miên Lâu. Thuốc kỳ lạ, nàng hỏi dùng hại , phụ bảo . Nàng trong ám các tìm , chẳng dè chân vấp vật gì, suýt ngã nhào bóng tối.

Hắn bỗng dậy, tay đặt lên eo nàng, đỡ nàng vững; mà nàng luống cuống vịn . Không ai buột miệng: “Chỗ vết thương đấy!” Nàng kinh hãi, tay để : “Công t.ử chứ?”

“Không .” Hắn hỏi : “Cô nương trẹo chân ?”

“Không ạ.”

“Vậy cứ từ từ dậy, đừng vội.”

Đỗ Linh Tĩnh nào từng gần gũi nam t.ử như , mặt bừng bừng, dám ở lâu. Nàng chỉ khẽ “xin ”, đặt t.h.u.ố.c xuống vội .

Vài ngày , nàng đến Tưởng phủ. Tiện tay đem mấy bài văn, thư từ phụ gửi Tưởng bá phụ, hai nhà vốn giao ở Thanh Châu. Vừa gặp Tưởng bá mẫu (mẫu Tam Lang) đang chuyện trò với Huệ thúc. Huệ thúc từ núi về, báo tin: “Tam gia nay khá lắm. Thời gian còn còn leo núi một chuyến. Đạo trưởng chẳng bao lâu ngài sẽ xuống núi.” Tưởng bá mẫu , mừng rỡ thôi; Linh Tĩnh cũng mừng.

Từ khoa Thu, Tam Lang đỗ Giải nguyên của tỉnh; nhưng hao tổn tinh lực, đến đông kinh dự Xuân vi; đành bệnh mãi, nhờ tiến cử, đầu xuân nhập đạo quán trong núi tĩnh dưỡng, đến nay nửa năm.

Tưởng bá mẫu hỏi ngày về, : “Chuyện với nhà họ Đỗ, nên nhắc ?” Linh Tĩnh thoáng ngạc nhiên, Huệ thúc

“Việc chính là mối then chốt trong lòng tam gia. Lần tam gia núi điều dưỡng, một là để chuẩn cho đường cử nghiệp ngày , hai là để dưỡng cho lành, hòng thể đến Đỗ phủ cầu hôn.”

Cầu hôn… Thì lên núi là vì chuyện .

Đỗ Linh Tĩnh từng rõ. Huệ thúc tiếp lời: “Chỉ e tam gia còn điều cho thật , nên đợi qua mùa hạ sẽ xuống núi, tự đến Đỗ phủ bái đường cầu .”

Huệ thúc còn kể: “Người qua hè đều gầy mất ba cân. tam gia dạo ăn uống chừng mực, mỗi ngày thêm một bữa, chịu khó dạo bước trong núi — hẳn là mong ch.óng bình phục, trông cho phần cường tráng, mới tiện đến Đỗ phủ. Dẫu cô nương cũng là châu ngọc tay các lão, tam gia nghĩ nếu chuẩn vẹn , dám mở miệng?”

Đỗ Linh Tĩnh mà sững sờ tại chỗ.

Nàng Tưởng bá mẫu khấn Phật luôn miệng: “Chỉ mong con toại lòng như nguyện!” Rồi : “Vậy sẽ sắm sửa sính lễ , đợi nó về là thể đến Đỗ gia ngay…”

Hôm từ Tưởng phủ trở về, mặt nàng nóng bừng. Chỉ nghĩ tới việc tam lang tính toán, l.ồ.ng n.g.ự.c thôi rộn ràng.

Kỳ thực việc , sớm lộ manh mối, hai nhà đều trông thấy. Đại bá mẫu từng đùa cợt bằng đóa hoa, ghép đôi nàng với tam lang. Hai nhà đời đời giao, nàng với tam lang thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối.

Phụ tuy trắng, nhưng ông vốn mến tài tam lang, thường lui tới chỉ điểm.

Song hôm ở Tưởng phủ xong, nàng thấy khó lòng mở miệng với phụ . Huống hồ phụ gần đây bề bộn, ngày ngày thư tín qua , hoặc mời đến nhà; tối rảnh mới Miên Lâu, cùng Sử công t.ử trong ám các nhàn đàm.

Hè cạn dần, ve vẫn dứt tiếng; Sử công t.ử thì hình như khỏe lên rõ rệt, phụ khi chuyện vãn với đến tận khuya.

Còn nàng gặp . Nàng thư từ cùng tam lang đôi , cũng nhắc việc cầu hôn, chỉ hỏi ở núi thế nào.

Nào mấy bữa , nàng vô tình phụ dặn Nguyễn tổng quản, bảo đem đồ hồi môn của nàng bày sẵn.

Nàng động, thấy phụ liếc sang; nàng đành tiến , hỏi thẳng: “Cha định gả nữ nhi ư?”

Cha chỉ bày lên mà thôi: “Tĩnh Nương của cha hẵng còn nhỏ, cha cũng luyến tiếc. Chỉ là sắp hồi kinh dự triều, đến lúc việc nhiều rối rắm, chi bằng định hôn sự cho con.”

Tam lang toan cầu , phụ cũng định cho nàng. Phải chăng bên Tưởng bá phụ ngầm thông tin?

Tai nàng nóng ran. Phụ hỏi: “Con thấy thế nào?”

Nàng còn gì nữa; ngọn lửa mặt lan đến tận mang tai.

“Cha chủ .”

Hôm , cha vỗ vai nàng: “Được, cha sẽ vì con mà chọn một mối thật .”

Đuôi hạ gần, ngày giỗ tổ phụ sắp đến. Nàng lôi chiếc hồ tiêu do một vị bằng hữu của tổ phụ tặng, tính đem thổi mộ , mà hồ hỏng, chữa mãi xong.

Chưa đợi nàng sửa , tam lang về, còn đến thẳng nhà nàng.

Tin đến, nàng kéo váy chạy Miên Lâu.

Tam lang ở thư phòng phụ . Vừa tới gần, trông thấy nàng; phụ thì . Tam lang khẽ mỉm với nàng.

Quả nhiên khỏe lên, cao hơn , áo gấm đai ngọc phụ , khác thường.

Chàng nghiêm cẩn hành lễ. Phụ ngẩng mày sang, thấy mặt thoáng đỏ: “Bá phụ, Khiêm Quân đến là hỏi, Tĩnh Nương hứa hôn với ai . Nếu , Tưởng gia xin đến cầu hôn.”

Chàng việc đĩnh đạc, hết hỏi ý phụ nàng, thuận cho mới chính lễ mà sang nhà cầu .

Đỗ Linh Tĩnh ngoài cửa sổ thấy, trong n.g.ự.c như trống dồn.

Không ngờ phụ mím môi lặng mấy nhịp, thẳng Khiêm Quân: “Khiêm Quân, vì Tĩnh Nương tuyển định hôn phu .”

Lời rơi xuống, trong ngoài thư phòng lặng ngắt. Linh Tĩnh sững , Tam lang thất thần hỏi: “Từ bao giờ?”

Phụ đáp, khẽ thở dài: “Mới dạo gần đây.”

Chàng đến chậm một bước.

Ý phụ quá rõ.

Tam lang bối rối dậy: “Vậy tiểu chất xin cáo…”

Linh Tĩnh ngờ nước cờ thành như , cả kinh thất sắc, toan nhào thư phòng. Phụ thấy, gọi: “Tĩnh Nương?” — Rồi nàng Tam lang sắc mặt tái , bước tới, phụ giữ: “Con đây.”

Tam lang ngoảnh nàng một cái; nét nguyệt trong mắt bấy giờ như rụng hết.

Chàng rời thư phòng. Nàng gặng hỏi phụ : “Cớ cha cự tuyệt Khiêm Quân? Chẳng cha sẽ đính hôn cho con với ư?”

Phụ thương xót mà lắc đầu: “Cha chọn hôn phu cho con Khiêm Quân, mà là Sử công t.ử trong ám các của Miên Lâu.”

Sử công t.ử…

“Nữ nhi mới với mấy câu, căn bản chẳng là ai! Sao cha nỡ định gả con cho kẻ xa lạ?”

Nàng tin, nhớ ánh mắt Tam lang khi cửa — tinh nguyệt đều tắt.

Trong lòng rối bời đến khó thở, đuổi theo ; phụ cho: Sử công t.ử xa lạ. “Tổ phụ của với tổ phụ con từng quen , từng lập ước kết giữa hai nhà. Chỉ vì lâu ngày xa cách nên ai nhắc tới nữa.”

Phụ gặp hậu duệ bên — chính là Sử công t.ử — “Ta mới hé nhắc chuyện hôn ước cũ, liền đáp ngay.”

Phụ nàng, dịu giọng: “Đứa nhỏ thật lòng với con, ước cũ nên bội bỏ, nguyện cưới con cửa, nâng niu trân trọng, gắn bó trăm năm.”

Đỗ Linh Tĩnh ù đặc trong đầu: “Chỉ vì một câu ước cũ của tổ phụ, cha định gả con cho ư?!”

Nàng khó chấp nhận, phụ bảo ; ông ngó sang Miên Lâu: “Cha há tùy tiện gả con cho ai. đứa quả hợp với con hơn Khiêm Quân, cha lầm .”

Nàng chẳng lọt, nước mắt ứa . Phụ đành nghĩ “đau dài chẳng bằng đau ngắn”: “Con hãy quên Khiêm Quân . Đứa trẻ cũng , hai đứa sẽ quen .”

Nàng chỉ lắc đầu.

Thuyết phục phụ xong, nghĩ nghĩ , nàng bèn lên Miên Lâu, đến ngoài cách tầng nơi y dưỡng thương.

“Sử công t.ử, đó chăng?”

Y đáp ngay: “Cô nương cứ .”

Một cô nương mười lăm tuổi, há thể ngờ trong ám các chính là Lục Duy Thạch — kẻ vòng vòng , rốt cuộc vẫn là phu quân của nàng về .

Khi nàng chỉ :

“Đa tạ công t.ử coi trọng, nhưng trong lòng. Hẳn công t.ử hôm nay cũng trông thấy, tuyệt thể gả cho công t.ử.”

Nàng một đem lời trong hết, rõ ràng với .

Nàng bảo nàng thích khác, bảo nàng thể nào gả cho .

Nàng đoan chắc hễ lui bước, phụ cũng thể cưỡng ép nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-85-thuo-ban-dau.html.]

Song chẳng chi.

Bên trong ám các trầm mặc như nước.

Lục Duy Thạch đáp, khiến lòng tiểu cô nương khi đó chợt chênh vênh.

Nếu là thường, nàng thế, còn chẳng chịu thành ?

mở miệng. Nàng bối rối, chờ thêm mấy nhịp, mong cất lời thuận theo.

Hắn chỉ khẽ đáp:

“Còn xin cô nương nghĩ ba bận.”

— Hắn ưng!

Đỗ Linh Tĩnh lúc kinh ngạc nên lời. Qua tấm ván gỗ, như ánh mắt chậm rãi dừng mặt nàng.

Nàng chẳng trông thấy , nhưng nếu lúc đó ngẫm , ắt sẽ thấy đồng t.ử sẫm như mực, gương mặt nàng in trong đó, chậm rãi trôi trong một tấm tình thâm đậm đặc khó hòa.

Mà khi , nàng chỉ thấy choáng váng.

Nàng nghĩ cần kẻ , mặc kệ là ai!

“Ta cần nghĩ !”

Nàng buông tiếng gót.

Hôm nàng còn lên Miên Lâu, hôm cũng chẳng trở lầu, chỉ bảo Thu Lâm gỡ hết những vật nàng quen dùng mang xuống.

Miên Lâu nàng quyết bước tới nữa — đợi đến khi rời .

đêm đó, chặn nàng nơi cửa ngõ đón ánh trăng.

Đó là đầu nàng thấy xuất hiện ngoài Miên Lâu. Hắn tiện lộ diện, chỉ trong bóng tối, thương thế lành, cử động khó khăn.

Nàng khi đó nào từng nghĩ cho , chỉ thấy kẻ cớ như thế; nàng gả, mà vẫn còn chắn lối.

Hắn thêm đôi câu, nàng giận bực, tựa như quấn c.h.ặ.t.

Nàng c.ắ.n răng, buông lời lạnh lẽo:

“Ta công t.ử là ai, càng công t.ử định gì. Ta chỉ , và ngươi nên gặp .”

Dứt lời, nàng cho nửa cơ hội, đến liếc cũng chẳng thèm liếc, cứng cỏi rời

— Kinh thành, Thành Khánh phường, tây lộ, tây sương phòng.

Đỗ Linh Tĩnh nam nhân mặt. Huyết khí còn phảng phất , ánh mắt thấp xuống đè hàng mi nàng, cả tràn trề đau nhức như chín năm về .

Hắn là Sử công t.ử, chính là phu quân hiện tại của nàng — Lục Duy Thạch.

Mắt nàng xót xa đến khó chịu; mà những lời tàn nhẫn nàng từng với , cũng chỉ thế…

Sau hôm đó, phụ khuyên nàng bình tâm nghĩ .

cứ nhắm mắt mở mắt, hiện lên đều là dáng Khiêm Quân (Tam Lang) mặt mày tái nhợt mà rời .

Chàng mới dưỡng lành, vì giữ thể diện mà đến phụ cầu ; ở đạo quán u tịch nửa năm, cân nhắc chuyện hôn phối lâu, thế mà phụ chỉ một câu nhẹ bỗng gạt ngoài cửa.

Nàng rốt cuộc tìm ; ngờ tới, thấy ho sặc sụa, một ngụm huyết phun ướt khăn.

Nàng kinh hãi, dáng : chỉ mấy ngày ngắn ngủi, thể khó nhọc gầy rộc.

Thấy nàng đến, còn toan giấu chiếc khăn vấy m.á.u, song tay nàng rút lấy.

“Tam Lang, sẽ gả cho trong ám các . Dẫu phụ ưng , cũng gả.”

Chàng dịu giọng: “ Tuyền Tuyền, lẽ xứng đôi với nàng hơn.” Lại nhắc phụ nàng: “Người sẽ lầm…”

Đỗ Linh Tĩnh quyết ý hồi phủ, quản mấy phen ngăn trở.

Đến mặt phụ , ông thấy chiếc khăn đẫm m.á.u, mày nhíu thật sâu.

ông vẫn chịu nhả, ngược xuống chiếc khăn:

“Khiêm Quân là , bề đều , cũng mến y. Song yêu mến tài danh khác với gả con gái cho . Tĩnh Nương tưởng cha sẽ đem viên minh châu tay gả cho một lẽ thọ ?”

Phụ thẳng: “Chỉ sợ y khó nắm tay con trọn trăm năm, e rằng sớm bỏ con mà ! Con há chẳng rõ ư?”

Giọng phụ nghèn nghẹn. Nàng càng lã chã rơi lệ.

thưa cha, con để bụng. Dẫu Tam Lang chỉ sống thêm ba bốn năm, con cũng đành lòng nào bỏ mặc mà gả khác.”

Phụ nhắm mắt thở dài, thấy nàng cố chấp, bèn đưa một lối dung hòa:

“Vậy hôn sự của con, đợi qua ba bốn năm nữa .”

Ông ba bốn năm Khiêm Quân sẽ thế nào; chỉ mắt Miên Lâu, dịu giọng:

“Bên chỗ , họ nguyện chờ con — chờ bao lâu cũng .”

Lục Duy Thạch nguyện chờ nàng, chờ bao lâu cũng chẳng !

Mà khi , nàng thế chỉ thấy như quỷ mị quấn , kinh giận:

“Hắn nhất định cứ cưới con ?!”

Nàng lên Miên Lâu. Cách mấy ngày mới tới, đặt chân ngoài cách tầng.

“Sao …” Lần đợi nàng mở miệng, dịu giọng hỏi.

Trước nàng còn thấy Sử công t.ử là lễ; giờ Lục Duy Thạch mềm giọng với nàng, chỉ thấy bực bội thôi.

Nàng gọi :

“Công t.ử, hiểu lòng công t.ử đối . hề thấy tôn dung công t.ử, cũng chẳng công t.ử là phương nào. Với , công t.ử xa như băng nơi chân trời. Công t.ử lòng với , mà thể nào đáp . Trên đời nào đạo lý bắt đáp chăng?”

Nàng lau lệ, tay càng siết c.h.ặ.t chiếc khăn m.á.u của Tam Lang, ngay mặt Lục Duy Thạch.

Nàng với : Tam Lang núi dưỡng bệnh, vốn để khoẻ mạnh xuống núi cầu .

“… Chàng trong núi gần nửa năm, thể nguyên khá lên, hôm nay khạc huyết…”

Hắn khăng khăng đòi chờ nàng — rốt cuộc là chờ điều chi? Chờ đến khi Tam Lang chịu nổi mà lụi tàn ư?!

Cái gọi là “chờ” , há chẳng là bức chỗ c.h.ế.t?

Trong mắt nàng chỉ còn chán ghét và địch ý; nàng hề che giấu mặt Lục Duy Thạch.

“Công t.ử đừng đợi nữa. Dù c.h.ế.t, cũng quyết gả cho công t.ử.”

Nàng : “Miên Lâu sẽ đến nữa — cho đến khi công t.ử rời !”

Lời dứt, nàng đầu.

Lần lặng một thoáng, nhưng lâu.

Hắn khẽ cất tiếng, dường như nhạt ẩn giấu ba phần tự giễu.

Năm , điều cuối cùng Lục Duy Thạch với nàng, những lời ghét bỏ nàng dành cho là:

“Ta sẽ lập tức rời . Từ nay, cô nương với , kiếp còn gặp .”

Hắn rốt cuộc buông. nàng cũng chẳng ngoái đầu lấy một cái, một cái liếc mắt cũng .

Sáng hôm , phụ bảo nàng: hôn sự với thôi hẳn , rời Đỗ gia.

Nàng đuổi .

Hắn cứ thế mà , mang theo một thương thế lành cùng nỗi thương tâm, giữa đêm khuya rời xa, bao giờ trở .

Năm , nàng và Khiêm Quân đính hôn.

— Kinh thành, giờ khắc , tiếng nghẹn của Duy Thạch cứ vang nơi tai nàng:

“Sử công t.ử, chính là kẻ nàng ghét bỏ ngày .”

“Nàng còn nhớ, khi Tưởng Trúc Tu hẵng còn là vị hôn phu của nàng.”

“Nhạc phụ khi đầu tuyển hôn phu cho nàng, là — Lục Thận Như!”

trong mắt nàng chỉ , từng . Vì , nàng đuổi !”

Nàng ngẩng nam nhân mặt. Hóa thiếu niên đầy thương tích năm xưa nàng xua đuổi, như lời , vẫn luôn chờ nàng — mãi luôn chờ.

Hắn bây giờ cũng như khi , vẫn lặng lẽ trấn nàng trong sợ hãi, từng rời xa, cũng chẳng hề quấy nhiễu.

Mãi đến năm thứ ba khi Tam Lang mất, mới thỉnh chỉ tứ hôn. Hắn nhắc chuyện cũ, chỉ cùng nàng quên dĩ vãng, từ đầu…

Lệ Đỗ Linh Tĩnh rơi kịp lau: “Thực xin .”

Nàng vươn tay toan nắm tay ; để mặc, chỉ nàng như thế.

“So với Tưởng Trúc Tu, — Lục Thận Như — trong lòng nàng chẳng đáng nhắc tới, chăng?”

Ngực nàng đau nhức chịu , khóe mắt ướt.

“Không , tuyệt ! Chàng trong lòng cũng nặng tựa ngàn cân!”

Hắn chỉ nhạt , nụ tự giễu như mực thẫm trong đồng t.ử:

“Ngàn cân ư? Vậy , Tuyền Tuyền? Ta cớ chẳng thể tin.”

 

 

Loading...