Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 80: So sánh

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chúc Phụng nhớ đến Tưởng Trúc Tu, rằng khi còn dưỡng bệnh ở Thanh Châu, vẫn thôi lưu tâm triều cuộc.

“Phê duyệt tấu sớ gì đó, đều bỏ sót,” điểm Tưởng Phong Xuyên rõ. Lúc Chúc Phụng : “Có những việc chỉ trong kinh, ở giữa triều đình mới , tiện ghi thẳng tấu, còn kịp bẩm, Khiêm Quân lập tức phát hiện trong đó ẩn tình, đặc biệt thư hỏi đến.”

Chúc Phụng , bọn họ mấy , ai nấy đều từng Tưởng Khiêm Quân “truy vấn” qua.

“Chúng còn đem đùa rằng: Tưởng Khiêm Quân tâm cơ thâm trầm, thận trọng như tên; chờ thể khá lên, chiều còn cày ruộng, sáng bước lên điện rồng!”

Tiếc thể thấy chuyển , trái mỗi năm một kém hơn năm .

Tưởng Phong Xuyên nhất thời ; Chúc Phụng khẽ than.

Y đến việc sáu năm về , quả đại sự phát sinh trong kinh.

Đầu năm, Thái t.ử băng hà đột ngột, Hoàng hậu chịu đại kích mà sinh bệnh, quần thần nghị bàn lập Trữ: theo lẽ là lập Ung Vương.

Ung Vương từ nhỏ dưỡng gối Quý phi, Hoàng thượng nhi t.ử của chính thất; lập trưởng t.ử tái phẩm, vốn gì để dị nghị. Khi , ai nhắc đến Tuệ Vương.

Song Hoàng thượng chần chừ quyết. Đến cuối hạ đầu thu, Lục hầu bỗng rời Tây Bắc, tiến kinh. Mà phò lập, chẳng Ung Vương, mà là Tuệ Vương.

Tranh đoạt Đông Cung dây dưa nhiều năm, từ cuối năm liền nổi lên; đợi đến cuối xuân năm , văn thần thúc ép Hoàng thượng lập Trữ, xin cho Ung Vương nhập chủ Đông Cung, dâng lời rằng phế trưởng lập ấu là họa quốc chi cử, Hoàng thượng cần sớm quả quyết.

Một trận thế lớn như thế, chọc giận vị Lục hầu tuổi trẻ.

Lục Thận Như, cộng thêm Cẩm Y Vệ, ở kinh thành đ.á.n.h-bắt phạt ; bọn văn thần quan lâu, khó từng chỗ sơ xuất, tóm bao nhiêu, đếm chẳng xuể.

Cả kinh thành, phàm ai dám một câu hai lời, đều nếm qua cái uy của mà đầu hàng.

Ngay lúc , Liêu vô tình vướng . Lục hầu bắt nhiều đến thế, căn bản chẳng rảnh hỏi tường tận bắt những ai.

khi gửi tin về Thanh Châu, Khiêm Quân liền cấp tốc hồi b.út.”

Chúc Phụng , ban đầu y ngỡ Tưởng Trúc Tu sốt ruột chỉ vì Liêu trong Phất đảng, từng là cận thần đắc lực lúc Đỗ các lão cải tân.

Y kể tiếp chuyện Liêu Lục hầu trách đ.á.n.h: “Ta liệu Lục hầu chắc thủ hạ trói Liêu đ.á.n.h một trận. Khiêm Quân thì sốt ruột đến suýt tự kinh; khổ vì thể chống nổi đường xa, bèn nhờ Tưởng Thái Phi nương nương lặng lẽ mời một vị thái y đến xem thương cho Liêu .”

Y : Lục hầu khi đang cơn thịnh nộ, ai dám nghênh ngang mời thái y đến xem cho kẻ đ.á.n.h?

“Khiêm Quân năn nỉ Thái Phi thế nào, rốt cuộc Thái Phi cũng sai một thái y tới kín đáo xem mạch. Thuốc thang của thái y tất nhiên hơn đại phu thường; Liêu nhờ đó sớm chuyển biến , đến nỗi tàn phế chân tay.”

Việc tự nhiên chẳng thể ghi tên Đỗ Linh Tĩnh; Liêu là Tưởng Trúc Tu nhờ mời thái y, về ủy Chúc Phụng mang lễ tạ cùng thư cảm tạ cho Tưởng Trúc Tu.

Chuyện Tưởng Phong Xuyên vốn , bèn hỏi: “Ca ca ?”

Chúc Phụng lắc đầu: Tưởng Trúc Tu chẳng gì cả, “Chỉ như trút gánh nặng, việc lớn hóa thành đại họa là . nhân đấy dặn : để mắt nhiều hơn đến Lục hầu và Phất đảng, nếu việc tương tự, lập tức báo cho .”

Chúc Phụng khi ngỡ rằng, Lục hầu cùng văn thần bất hòa, còn Phất đảng quá mức trực ngôn, va chạm là điều khó tránh.

“Ta nào ngờ , nương t.ử mà Khiêm Quân kịp cưới,” —y đến Đỗ Linh Tĩnh— “rốt cuộc gả cho Lục hầu.”

“Chẳng lẽ Khiêm Quân khi đó liệu cục diện hôm nay?”

Đây là chuyện bốn năm, năm năm về ; Chúc Phụng cũng chỉ hiểu lờ mờ.

Tưởng Phong Xuyên chợt hỏi: “Huynh quen Lục Thận Như ?”

Chúc Phụng đáp: “Dù quen Lục hầu, ai mà tưởng về cưới— chính là vị hôn thê của Tưởng Khiêm Quân?”

Lời , y từng với ai, chỉ thấy trong đó điều kỳ dị. Ngay bên cạnh, Tưởng Phong Xuyên bỗng một câu:

“Tất nhiên là quen. Thậm chí lẽ vốn coi trọng vị hôn thê của .”

Nói cách khác: từ nhiều năm , Lục hầu như hổ rình mồi.

Chúc Phụng thất sắc, vội đè tay Tưởng Phong Xuyên: “Lục Lang chớ càn.”

Lục hầu rốt cuộc cũng là ba năm khi Khiêm Quân qua đời mới rước cô nương Đỗ gia về cửa; lẽ đó tất cả chỉ là trùng hợp?

Tưởng Phong Xuyên nghĩ thế.

Rốt cuộc chiếu chỉ tứ hôn cũng chẳng ý riêng Hoàng thượng— mà là do Lục Thận Như cưỡng cầu đến.

Còn tam ca ngày ngày nuốt khổ d.ư.ợ.c, tàn nhẫn với chính đến mức tự tận!

Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y, đốt ngón trắng bệch.

Vậy nên, là Lục Thận Như bức bách, khiến thể tự vẫn, ?

Mà ca ca, cho nàng — rốt cuộc vì

đến mời rượu, Chúc Phụng bèn gác chuyện, sang việc khác.

“Khiêm Quân việc, luôn đạo lý của .”

Y kể: sinh thời Tưởng Trúc Tu từng dứt liên lạc với Phất đảng; mỗi khi họ điều chi, y ở xa Thanh Châu cũng nghĩ cách chạy việc; nếu xong thì gửi chút bạc, mong họ chớ vì thời cuộc mà sa khốn cảnh.

“Ấy vốn là nhân tình thế thái. cách Khiêm Quân chẳng giống ai.”

Chúc Phụng dừng ở đây một thoáng. Tưởng Phong Xuyên hỏi: “Khác chỗ nào?”

Chúc Phụng đáp: “Người khác tay trợ giúp, dẫu mong nhớ ơn, cũng chẳng ngại ghi tên họ chính . Còn Khiêm Quân, hễ giúp Phất đảng, hiếm khi dùng tên .”

“Hắn đều mượn danh Đỗ gia, dùng chính cái tên ‘Đông hương các chủ’.”

Nghĩa là, lấy danh Đỗ Linh Tĩnh mà giúp Phất đảng.

Tưởng Phong Xuyên bất giác nhớ đến hồi Phất đảng giam ở núi Bảo Định— lúc họ nhắc đến nàng, thái độ tín nhiệm mà thuộc; dẫu xa cách lâu năm, gặp cũng chẳng chút bỡ ngỡ.

Hắn nguyên cho rằng, nàng là nữ nhi Đỗ các lão, mà lớn; ngày lễ tết vẫn qua thăm hỏi…

hiện nay , hóa chỉ đơn giản như .

Tưởng Phong Xuyên khỏi kinh ngạc.

Ca ca vì nàng mà đến mức ? Chẳng lẽ là lo cho nàng một ngày sẽ rời khỏi Thư Lâu, rời Thanh Châu, nên sớm sắp xếp con đường thông suốt?

Chỉ e nàng rời xa quê hương quen thuộc, bước chân bên ngoài, một một , tương trợ?

Trong lòng chập chờn muôn vàn tâm sự, lời chẳng thành tiếng, chỉ đành nhắm mắt thật sâu.

Nàng ? Hiển nhiên là nàng chẳng hề .

Ngay cả , đường ruột thịt, cũng nào . Chỉ những bằng hữu ca giúp đỡ, rải rác từ những dấu vết mà đoán đôi phần.

trong men rượu mà than rằng:

“Ông trời như ban cho Khiêm Quân tất cả, kỳ thực chẳng cho gì.”

*

Lục Thận Như đổi cho cháu ngoại, chỉ trong hai ngày liền tìm cớ, chuẩn điều vị tôn lão sang học đường Sơn Tây. Lấy cớ rằng nghiêm khắc, hoàng t.ử khó mà tiêu hóa, còn thường sinh sĩ t.ử thì quen với lề thói .

Tôn còn hài lòng. Rốt cuộc ông vốn chỉ giảng sách, chẳng cần múa quyền vung cước; hỏi dò xem Lục hầu dụng ý gì, Lục Thận Như dĩ nhiên thật, chỉ hận thể sớm tống ông cho khuất mắt.

việc học thể ngưng, hôm liền sai Hỗ Đình Lan đến giảng thử cho Phùng Trinh một buổi.

Đến buổi trưa, tự rời phủ, cung bàng thính.

Đỗ Linh Tĩnh chợt nhớ: nàng ngày cũng là do phụ khai tâm dạy chữ, về phụ bận rộn, mới mời tây tịch đến. Khi phụ từng đích bàng thính một buổi, hệt như hầu gia hôm nay .

So , so với Hoàng thượng là cha ruột, vị cữu cữu càng giống như phụ thực thụ của tiểu điện hạ.

lúc , nàng rảnh việc. Trong kinh, thí sinh dần dần tan ; Triệu chưởng quỹ ở Ấn Xã cũng nghỉ vài ngày. Nàng thuận theo, liền một dạo phố Sùng Giáo, tiệm sách tiêu khiển.

Sùng An phu nhân ngoài đến tiệm sách, sợ đến nỗi đôi chân còn khỏi tật cũng vội lẽo đẽo theo.

Đỗ Linh Tĩnh vốn chỉ chọn mấy quyển sách, nhưng thấy quá căng thẳng, bèn bảo Xương Bồ đưa theo cùng.

Xương Bồ còn trêu: “An thị vệ mồ hôi nhễ nhại thế , thật sự căng thẳng ư? Hay là trói luôn ngươi theo cho chắc?”

Trói Sùng An thì ích gì? Hắn chỉ sợ phu nhân lặng lẽ biến mất! Mà dây thừng nào dám buộc phu nhân?

Hắn chỉ khẩn trương chằm chằm, khiến Đỗ Linh Tĩnh thoáng thấy buồn .

Nàng bước một hiệu sách ở Sùng Giáo phường, chợt gặp một lâu thấy.

“Chúc nhị ca?”

Chính là Chúc Phụng, hàng nhị, lớn hơn Tưởng Trúc Tu hai tuổi.

Nàng gọi một tiếng, Chúc Phụng liền đầu.

“Tĩnh…” Lời còn dứt, vội sửa: “Lục hầu phu nhân.”

Y đổi xưng hô, mặt thoáng hiện vẻ ngượng ngùng.

Đỗ Linh Tĩnh dẫu trong lòng chợt thấy lạ lùng, nhưng cũng tiện thêm. Chỉ thấy trong tay đối phương cầm một cuốn sách, trong sách kẹp một tờ giấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-80-so-sanh.html.]

Nàng ngạc nhiên: “Chúc nhị ca cũng thích kẹp giấy trong sách ? Chẳng lẽ là truyền tin cùng đồng liêu?”

Như nàng với Hỗ Đình Quân đây chẳng khác.

Trong mắt nàng thoáng hiện ý , ánh mắt rơi lên tờ giấy .

Chúc Phụng ngờ nàng hỏi thế. là đang truyền tin, nhưng tờ giấy chẳng y .

Đỗ Linh Tĩnh kịp thấy nội dung, thoáng chữ đó.

Nàng chớp mắt, kinh hãi:

“Là chữ của Khiêm Quân…”

— chính là b.út tích của Tưởng Khiêm Quân, lưu từ xa xưa.

Thì Chúc Phụng những ngày gần đây nhớ chuyện cũ của Tưởng Trúc Tu, mới chợt nghĩ đến cái ước hẹn nhỏ ngày thiếu niên. Không ngờ tới nơi phó ước, gặp nàng— vốn là vị hôn thê của bạn cũ, nay là thê t.ử của khác.

Nếu mới đầu y còn đôi phần ngượng ngập, thì giờ phút , thấy nàng cũng nhận nét chữ , trong lòng y thấy chẳng còn gì để che giấu.

Y kể: năm xưa Tưởng Trúc Tu ở kinh, từng đến hiệu sách , lưu cho một tờ giấy. Khi Chúc Phụng nhà nghèo, chỉ thể đến lật xem sách, đầu thấy , còn tưởng là bùa chú linh dị gì đó.

“Sau mới hiểu, là cố ý để cho . Ta cùng , ở trong sách trò chuyện vài câu vụn vặt, nhưng mỗi mở trang, trong lòng thấy vui sướng lạ thường.”

Nghe đến đây, Đỗ Linh Tĩnh ngẩn .

“Khiêm Quân với nhị ca, cũng trò ?”

Chúc Phụng gượng: đó là chuyện niên thiếu, “Lúc cũng hỏi , vì nghĩ trò . Ban đầu chỉ , mới mách cho .”

Chúc Phụng đó là ai.

Đỗ Linh Tĩnh thì dừng mắt nơi tờ giấy

Đây vốn là trò nàng và Đình Quân từng bày, chỉ cho hai : một là phụ , hai là Tưởng Tam Lang khi đến kinh cầu học và xem bệnh.

Đó là năm tân hoàng mới kế vị, Tưởng Khiêm Quân cùng cha từng đến kinh.

Khi phụ chẳng may ngã thương chân, tiện đồng hành, chỉ đến. Tiên đế băng hà, Thái Phi cùng Dụ Vương phủ gia giữ tang, tiện chiêu đãi khách. Phụ nàng yên tâm, bèn giữ Thành Khánh phường, an trí ở Tây Khóa Viện.

Chàng hơn nàng hai tuổi, nhưng học vấn sớm thành tựu. Phụ còn thử so tài với đôi , cảm thán: “Tam Lang năm nay thi khóa mùa thu, khả năng sẽ đoạt Giải Nguyên về thôi.”

Quả nhiên, đó đúng như lời phụ , danh liệt bảng đầu.

Chàng học vấn uyên thâm, chẳng hề tỏ vẻ kiêu ngạo; Đỗ Linh Tĩnh thuở đầu còn coi như học trò đối với , nhưng lâu dần, thành tri kỷ, chẳng điều chi giấu .

Chàng lúc nào cũng sẽ vì nàng mà pha một chung , kiên nhẫn lắng nàng chuyện. Kỳ thực nàng chẳng bao nhiêu điều để , nhưng hễ đến mặt , những chuyện vặt vãnh mấy ngày liền cũng thể kể đôi ba, mà còn bộ như thật, bình thêm cho nàng hai câu.

Những trò đùa giữa nàng với Đình Quân, hẳn nàng đem kể hết cùng , điều nàng chẳng nhớ nổi tường tận.

Không ngờ nhớ rõ, thậm chí với Chúc Phụng cũng dùng cách “kẹp giấy trong sách, truyền tin ”.

Đỗ Linh Tĩnh khỏi thất thần.

Năm , tổ phụ bỗng qua đời. Rõ ràng vẫn luôn tráng kiện, chân tin bệnh từ Thanh Châu truyền đến, chân tin dữ ở quê nhà tới, tổ phụ tạ thế.

Nàng kinh hãi thôi, thấy phụ cực kỳ trầm mặc, buồn bã giam trong thư phòng, trong mắt phảng phất ánh lệ.

Phụ như thế, nàng càng thêm khổ sở, song mặt . Đêm đó ngủ , một chạy lùm trúc vườn, chiếc ghế đá nhỏ giữa rừng trúc mà gạt lệ.

Lúc cầm đèn tiến đến; ánh dầu chiếu lên chiếc trường bào màu trúc xanh của , thoạt nàng còn tưởng là tinh linh trúc trong rừng hiện .

Đến khi gần, nàng mới bừng tỉnh, cúi đầu cáo : “Tưởng Tam ca, xin , quấy rầy nghỉ ngơi.”

Chàng lắc đầu: “Không.”

“Vậy đêm khuya đến trong rừng trúc?” Ắt hẳn nàng đ.á.n.h thức dậy.

Chàng vẫn lắc đầu.

Tiểu cô nương ngấn nước mắt ngẩng , khẽ : “Ta e kiếp là một cây trúc tinh, nên đời đêm nào cũng rừng trúc hít hương trúc mới yên giấc .”

Chàng mực nghiêm trang, như thể chuyện là thật—ít nhất cũng như lời một vị đạo sĩ phê mệnh cho .

Đỗ Linh Tĩnh sững , quên cả ; hồi thần mới đang dỗ nàng.

Một khiêm tốn đàng hoàng như , mà cũng sẽ đùa để dỗ nàng nín lệ.

Nước mắt nàng càng rơi nhiều hơn; khỏi hốt hoảng hai phần.

“Ta sai ư?”

Không . Nàng cũng rõ vì càng . Chàng bèn đưa khăn cho nàng.

Một chiếc khắn cứ thế ướt sũng, đưa thêm một chiếc; chiếc ướt, đưa…

Nàng nín mà hỏi: “Tam ca rốt cuộc mang theo bao nhiêu khăn cho ?”

Nàng thoáng thấy tay áo phồng phồng.

Chàng chịu nhận, chỉ : “Có mỗi ba chiếc .”

Đỗ Linh Tĩnh đoán mà còn nữa, ắt vẫn còn khăn sạch cho nàng—dù tay áo cũng phồng to đến thế.

Chàng dịu giọng: “Tuyền Tuyền, đừng , mắt vốn .”

Năm vốn định về quê sớm để chuẩn thi mùa thu; song vì chuyện của ông ngoại nàng, lưu lâu hơn.

Hoàng thượng nghĩa, cho phụ hồi hương chịu tang, đành để tân chính qua quýt. Phụ chẳng rảnh lo liệu, đều là Tam Lang mang bệnh mà chạy chạy xử trí, nàng thu xếp hết thảy việc vụn vặt trong phủ, cùng bọn họ trở về Sơn Đông.

Từ đó, nàng trong mắt chẳng còn ai khác.

Về hai đính ước, nàng tưởng nhất định sẽ gả cho , cũng nhất định cưới nàng qua cửa.

trong rừng trúc, rốt cuộc chỉ còn thanh phong tỏ tường, chẳng thấy bóng cầm đèn, tay áo chứa đầy khăn nữa…

Chúc Phụng cũng ngờ, giá sách cũ kỹ lãng quên, vẫn còn lưu một tờ giấy năm xưa. “Có lẽ đây là vật cuối cùng Khiêm Quân để cho .”

Y kẹp tờ giấy cũ cuốn sách mới mua, cáo từ Đỗ Linh Tĩnh mà .

Đỗ Linh Tĩnh vẫn dõi theo tờ giấy kẹp trong sách nơi tay y, cho đến khi bóng xa dần khuất hẳn.

Ánh mắt nàng còn dừng mãi nơi , lặng hồi lâu.

*

Tích Khánh phường, Vĩnh Định hầu phủ.

Lục Thận Như từ trong cung hồi phủ.

Hôm nay Hỗ Đình Lan giảng thử cho Phùng Trinh, từ đầu đến cuối.

Hỗ Đình Lan trưởng t.ử ngang tuổi điện hạ, hiểu rõ tâm tính bọn thiếu niên. Giảng một hồi ngừng một hồi; lớp thì bình hòa trầm , xuống lớp kề tai chỉ điểm, ôn nhu mà kiên nhẫn.

Một buổi học xuống, ánh mắt tiểu điện hạ y khác, còn hỏi: “Tiên sinh ngày mai còn đến chứ?”

Lục Thận Như thật lấy vui, việc xem như định.

An lòng trở về nhà, nương t.ử cũng từ ngoài về, bèn nội viện áo.

Hắn hỏi: “Phu nhân ở tiệm sách lâu thế?”

Đã ưng cuốn nào, mua mang về?

Sùng An hạ giọng đáp: “Hôm nay phu nhân gặp một cố nhân.”

Ánh mắt Lục Thận Như lặng hỏi, Sùng An tiếp: “Là Chúc Nhị Lang Chúc Phụng—bằng hữu học đường với Tưởng Giải Nguyên. Gặp xong, phu nhân thất thần một lúc lâu.”

Nghe , nam nhân khựng thoáng chốc. “Biết .” Hắn thêm.

Vừa áo từ thư phòng bước , thấy nương t.ử từ sân trong tới tìm .

“Hầu gia về?”

Thấy bước chân như sắp ngoài, nàng hỏi: “Trễ thế còn xuất môn ư?”

Hắn lắc đầu. Nàng hỏi: “Hôm nay vết thương còn đau ?”

Nàng liên tiếp ba câu, Lục Thận Như bèn dừng mắt nơi đôi mắt nàng.

Từ khi thương, thái độ nàng đối với đổi khác mười phần—đến mức chính cũng thấy khó tin.

Nàng hết sức để tâm đến , thậm chí chủ động gọi là “phu quân”.

Chỉ là—trong lòng nàng, so với Tưởng Trúc Tu, vị trí nào?

 

 

Loading...