Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 79: Điện hạ

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thời tiết oi nồng, quan tài chẳng thể chờ lâu. Tiểu Đỗ Trạm Minh từ Bảo Định vội vã hồi kinh, liền cùng Đỗ Nhuận Thanh hai đưa linh cữu Nhị phu nhân trở về quê quán.

Bao ngày nay, việc lớn nhỏ đều do một tay Đỗ Linh Tĩnh lo liệu. Trước khi rời kinh, hai tỷ cố ý tới hầu phủ bái biệt một phen.

Hai phòng phân gia, trưởng tỷ cũng gả chồng. Những việc dù rối ren đến mấy, nàng đều thể bỏ qua, nay tang sự ở Thanh Châu, nàng tiện tự về, chỉ đưa tặng tang nghi cùng lộ phí.

Khi tỷ bọn họ cửa, Lục Thận Như cũng ở trong phủ, cùng thê t.ử sảnh ngoài nghênh đón.

Đỗ Nhuận Thanh từ xa tiếng bước chân hầu gia, song dám ngẩng đầu, chỉ cúi mắt, cùng Trạm Minh thẳng.

Đến khi bước chân Lục Thận Như dừng thượng tọa, hai tiến lên hành lễ. Tiểu gọi một tiếng “tỷ phu”, nàng cũng cung cung kính kính mà cất lời:

“Tỷ phu.”

Nam nhân khẽ gật đầu.

Đỗ Nhuận Thanh chẳng dám lén thêm, chỉ lặng lẽ tỷ tỷ dặn dò việc hồi hương.

Nói xong, Đỗ Linh Tĩnh liền bảo:

“Thời gian còn sớm, các ngươi thôi.”

Không trưởng tỷ trấn giữ, hai hài đồng niên thiếu lo liệu nổi tang sự? Tỷ dập đầu tạ ơn, ly khai hầu phủ, nâng linh cữu rời kinh thành náo nhiệt, trở về Thanh Châu cố hương lâu đặt chân tới.

Cố gia thì thật sự gặp họa. Cố Dương Tự sai ám sát hầu gia, toan thi vu cổ giữa kinh thành, tống nhập đại lao, chỉ chờ thu xử trảm.

Hoàng thượng vốn đang bệnh nhẹ, chẳng đại khai sát giới, ngoài Cố Dương Tự thì những khác trong Cố gia đều tha. Lương thị vội vã dẫn con cái rời kinh, còn Vạn lão phu nhân, hôm hộc m.á.u xong, liền hóa điên.

Bà già trông nom, quần áo lôi thôi chạy loạn đường, hễ thấy thiếu nữ thanh xuân là kéo tay mà lải nhải:

“Lại đây, theo , sẽ cho ngươi một mối hôn nhân quý giá! Ta chính là Nguyệt Lão kinh môn, chuẩn sai ……”

Một đường loạn ngôn khiến chê . Kẻ từng nhờ bà mai mối cũng thấy mất thể diện, thành trò hề khắp kinh thành. Tin truyền cung, Hoàng thượng vốn đang đau đầu, xong chỉ nhíu mày than:

“Thật là mất mặt.”

Ngay trong đêm, Tông Nhân Lệnh Duyện Vương sai đem Vạn lão phu nhân bắt về, đưa ngoài thành nhốt am ni cô.

cũng là thích hoàng tộc, song lúc áp giải , bà vẫn kêu gào ngớt. tới am ni cô thì im bặt.

Vài ngày , Đỗ Linh Tĩnh nhận tin: Vạn lão phu nhân qua đời.

Cố phủ ở Hoàng Hoa phường sung công. Một trận mưa to rửa sạch cổng phủ từng âm u quỷ khí, nay cửa đóng then cài, chỉ chờ chủ mới bước .

Tháng Năm, nắng hè từ phương Nam lan dần lên Kinh thành.

Trong Xa Tụ Các của Vĩnh Định hầu phủ, Đỗ Linh Tĩnh lo lắng thương thế phu quân:

“Hầu gia chẳng từ nhỏ luyện thành đồng da sắt ? Vì cớ gì vết thương lành chậm thế ?”

Lục Thận Như liền bật . Mới nửa tháng trôi qua, thể dù cứng cỏi, cũng thể lập tức khôi phục.

Hắn hỏi:

“Tuyền Tuyền, nàng gấp cái gì?”

Nàng cúi đầu xem xét vết thương, giọng mang ưu sầu:

“Mùa hè nắng gắt, nóng bốc lên, tất khiến thương thế càng khó lành.”

Lục Thận Như nhớ năm xưa dưỡng thương ở Miên Lâu, cũng từng chậm như . Lần đến tận cuối hè, vết thương còn lành rời . Nghĩ thế, ôm nàng lòng, khẽ:

“Tuyền Tuyền lo cho đến , chút nắng nóng tính là gì?”

Hắn hôn nhẹ lên môi nàng.

Nàng tránh, đôi mắt khẽ chớp, hàng mi dài như quét ngang mũi , ngưa ngứa len sâu tận tâm can.

Nàng cố ý mà! Lục Thận Như thấy ánh mắt nàng lóe vụng, bèn chuyển hướng, hôn môi nữa, mà cọ vành tai mềm mịn của nàng.

Mới cọ hai lượt, nàng vội đẩy :

“Chàng hảo ý.”

Nàng trừng , như thể lão thần triều đình trách mắng kẻ . Hắn bật :

“Xem cọ đúng chỗ .”

Hắn càng trêu, nàng càng né, song eo ôm c.h.ặ.t, chẳng thể thoát, tức giận đến c.ắ.n môi.

Ý nơi mắt nam nhân tràn đầy.

Nàng gắt:

“Hầu gia cứ khi dễ , chẳng lẽ nghĩ sẽ ngày khác khi dễ ư?”

Lục Thận Như to:

“Nếu thể khi dễ khác, thì còn cho kẻ khác cơ hội xoay ?”

Đỗ Linh Tĩnh mở to mắt, ngờ nhẹ nhàng như thế. Biện luận chỉ vô ích, nàng bèn ghé sát vành tai , khẽ thổi một .

Luồng nhẹ lướt qua, đủ khiến run lên.

Chẳng mấy chốc, áp nàng cửa sổ, hôn mạnh mẽ đến nỗi nàng khó lòng hít thở.

Nàng thật hối hận trêu chọc .

lúc , ngoài cửa sổ vang lên giọng Sùng Bình:

“Hầu gia……”

Sùng Bình còn kịp mở lời, Lục Thận Như quát khẽ:

“Để hãy .”

Đỗ Linh Tĩnh: “……”

Ngoài cửa, Sùng Bình bối rối.

Chợt giọng non nớt vang lên, thong thả mà rõ ràng:

“Cữu cữu, mợ?”

Thanh âm dứt, trong phòng hai đều sững sờ.

Tuệ Vương điện hạ!

Tiểu điện hạ thế nào xuất cung đến đây?!

Đỗ Linh Tĩnh nhân lúc phu quân phân tâm, vội vàng thoát khỏi vòng tay , chỉnh xiêm y. Nam nhân cũng đành thu dáng vẻ, thẳng .

Nàng nhỏ giọng hỏi:

“Búi tóc của rối loạn chứ?”

Người sách coi trọng nhất chính là diện mạo.

Lục Thận Như đưa tay sửa trâm cài cho nàng, khẽ trấn an:

“Là điện hạ, cũng ngoài, cần hoảng hốt.”

Hai chỉnh đốn dung mạo, cùng ngoài nghênh đón.

Đỗ Linh Tĩnh từng gặp Tuệ Vương Phùng Trinh ở yến tiệc trong cung, song từng trò chuyện riêng. Nay thấy trong viện, chỉ là thiếu niên chín, mười tuổi, vóc dáng nảy nở, nhưng diện mạo phảng phất năm sáu phần tương tự hầu gia.

Hai vợ chồng tiến lên chào hỏi, đưa tiểu điện hạ thư phòng dùng .

Lục Thận Như hỏi:

“Điện hạ xuất cung?”

Phùng Trinh đáp, nụ ngây thơ:

“Là lâm thời cung. Sáng nay khi giảng sách, liên tiếp ba kịp trả lời câu hỏi, khiến nổi giận. Mẫu phi , liền sai tới phủ xin . Ta ngang qua đây, liền tiện đường ghé thăm cữu cữu.”

Nghe xong, Lục Thận Như mặt mày chợt trầm .

“Chỉ vì kịp trả lời, há chẳng coi hoàng t.ử như học trò phàm tục? Một chút nhẫn nại cũng ! Cái loại cổ hủ đó, theo , nên đổi thì hơn.”

Đỗ Linh Tĩnh và Phùng Trinh đồng loạt kinh hãi.

Dù hầu gia thường bất hòa với văn thần, cũng giữ lễ tôn sư. Vậy mà nay vì chuyện nhỏ , nổi giận đến .

Phùng Trinh vội vàng biện giải:

“Cữu cữu nguôi giận, đích xin , cũng còn trách tội nữa.”

Lục Thận Như vẫn cau mày, bỗng sang hỏi thê t.ử:

“Hỗ Đình Lan dạy học sinh như thế nào? Ta thấy tính tình ôn hòa, trầm . Chi bằng mời hầu giảng cho điện hạ.”

Phần lớn văn thần đều ngả về Ung Vương, khó thể giao việc cho họ. Hỗ Đình Lan vốn giữ trung dung, là xuất tiến sĩ, để y hầu giảng thì chẳng ai dị nghị.

Đỗ Linh Tĩnh chần chừ:

“Cứ đổi như , liệu ?”

Phùng Trinh cũng lộ vẻ do dự.

Cả hai đều Lục Thận Như. Hắn nhạt:

“Ta sẽ tìm lý do thích đáng.”

Thấy tâm ý quyết, Đỗ Linh Tĩnh tiện ngăn thêm. Nghĩ , Hỗ Đình Lan từ vụ Thiệu Bá Cử cũng sa sút chí khí, nay cho y cơ hội, khôi phục tinh thần.

Nói chuyện qua , bóng chiều dần ngả. Lục Thận Như liền với Phùng Trinh:

“Buổi tối lưu hầu phủ dùng cơm, đợi đến giờ đóng cửa cung thì về, ?”

Tiểu điện hạ mừng rỡ gật đầu liên tục.

Đỗ Linh Tĩnh mà bật : vị hoàng t.ử kim tôn ngọc quý, lúc hệt như hài t.ử thường dân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-79-dien-ha.html.]

Phùng Trinh gọi nàng:

“Chuông gió vỏ sò mợ cho thật vi diệu, giữa ngày hè oi ả mà tiếng gió , dường như làn hải phong mát rượi thổi qua.”

Đỗ Linh Tĩnh khẽ, lòng cảm thấy tiểu điện hạ vẫn còn giữ đôi phần thiên chân, dẫu triều đình sóng gió đang dồn dập vì .

Nghĩ thế, nàng bèn cho mang đến một con vũ.

Vừa thấy, Phùng Trinh kinh ngạc:

“Vẹt cổ hồng! Nó còn gọi cữu cữu ?”

Đỗ Linh Tĩnh đáp:

“Không những nhận , hầu gia dạy gì, nó đều theo.”

Quả nhiên, con vẹt lập tức cất giọng:

“Thưởng hậu hĩnh! Thưởng hậu hĩnh!”

Lục Thận Như bất đắc dĩ liếc mắt sang thê t.ử, nàng mỉm , Phùng Trinh thì ôm bụng nghiêng ngả:

“Mợ, đợi về kể với mẫu phi, chắc chắn cũng đến thở nổi.”

Ánh mắt dõi theo đôi cữu cữu – mợ. Cữu cữu mợ, tay rời bàn tay nàng. Mợ tuy sức rút, song chẳng thoát.

Hai ngầm trao ánh mắt, như đang thì thầm chuyện riêng.

Thật . Phùng Trinh bần thần , bất giác thở dài.

Phụ hoàng dù yêu thương mẫu phi, nhưng còn bao nhiêu phi tần, còn Hoàng hậu chính cung. Giữa họ, từng cảnh hòa thuận như cữu cữu và mợ.

Đỗ Linh Tĩnh phân phó bày tiệc. Lục Thận Như bảo dọn ở Phù Không Các – tòa gác cao phía đình đá, nơi nàng thường lên sách gió.

Vừa đó, Lục Thận Như sai mang cây sáo của đến.

Phùng Trinh mừng rỡ reo:

“Cữu cữu thổi sáo ư?”

Cậu từng cữu cữu thổi qua qua.

Cũng một khác từng .

Lục Thận Như liếc sang, thấy cả Đỗ Linh Tĩnh lẫn Phùng Trinh đều tròn mắt háo hức.

Hắn bật khẽ.

Hai tiểu hài t.ử ngốc nghếch.

Hắn đưa mắt ôn hòa qua hai , cầm sáo cửa sổ.

Sùng Bình cho mở toang bốn bề cửa sổ gác, trong chớp mắt, gác cao hóa thành một đài trống.

Gió hiu hiu xuyên qua, thổi bay vạt áo. Hắn nín thở nâng sáo, tiếng sáo trầm bổng cất lên, dần dần theo gió mà dâng, mà v.út.

Khúc thổi, Đỗ Linh Tĩnh vốn quen, song tiếng sáo tựa như tay kỵ sĩ ghì cương lưng ngựa, tung hoành đại mạc, mở mang mà lảnh lót, phảng phất thể lấy âm chấn dậy từng vòng gợn sóng.

Trong thoáng hoang mang, Đỗ Linh Tĩnh như thấy dáng nơi Tây Bắc chỉ huy thiên quân vạn mã.

Nàng ngây , chợt nhớ lời Sùng Bình:

Y bảo, hầu gia buộc cởi chiến bào, buông trường kiếm, rời bỏ Tây Bắc – nơi từ nhỏ lớn lên – để bước kinh thành sóng vân quỷ quyệt .

Y , hầu gia vượt muôn dặm xa xôi mà về đây, là vì lưng còn vạn vạn Vĩnh Định quân.

Tây Bắc là cố thổ trưởng thành; lòng cũng hướng tới Giang Nam. chung quy chẳng thể nữa, chỉ đành trụ vững giữa kinh sư.

Dẫu bọn văn thần sĩ t.ử chê là loạn thần tặc t.ử, hổ thẹn môn đình trung liệt Vĩnh Định hầu phủ, vẫn hoành đao lập mã, một tấc cũng d.a.o động…

Trên Phù Không Các, gió bốn bề nổi dậy.

Mãi đến khi một khúc lắng xuống, gác cao tĩnh mịch, như còn dư âm vấn vít.

Lục Thận Như qua hai : “Sao cả hai đều sững cả ?”

Phùng Trinh chớp mắt ngơ ngác: “Cữu cữu thổi còn vững hơn dạy sáo, khí thế bàng bạc đến ?”

Lục Thận Như bật ; Sùng Bình bên thưa:

“Hầu gia lúc còn vỡ lòng thổi sáo lưng ngựa, thở tất nhiên vững mà chẳng loạn.”

Còn khí thế bàng bạc ư? Bởi ống sáo của hầu gia là biên quan Tây Bắc, là ngàn dặm Tr**ng S* cùng thiên quân vạn mã.

Lục Thận Như sang nương t.ử. Vừa kỹ—

Sao khóe mắt nàng còn ửng đỏ?

Hắn nhướng mày; Đỗ Linh Tĩnh vội chớp mắt, thu thần sắc.

Nàng khen khúc thật là : “Nếu là hồ tiêu, chẳng càng thêm khí thế ư?”

Nàng khẽ : “Ở Miên Lâu một cây hồ tiêu bằng hữu của tổ phụ tặng. Ta từng luyện, nhưng thổi chẳng hồn.”

Nàng : “Cây sáo từng hỏng, mà bỗng một ngày dùng ; đêm giỗ tổ phụ đem thử, nghĩ đến quả chút linh tính.”

Nàng hỏi , để nàng sai từ Thanh Châu mang tới.

Lục Thận Như liếc nàng một cái.

Sáo hỏng, bỗng dưng lành? là ngốc t.ử.

Bất quá, cần thứ sáo .

Đồ vật tổ phụ nàng tặng , há lý do thu hồi?

Hắn mỉm , sang hỏi cháu ngoại tập thổi .

Hiếm cữu cữu chỉ điểm, Phùng Trinh bèn tập một khúc mới. Lục Thận Như kiên nhẫn dạy dỗ một hồi; mặt trời ngả tây, cũng đến lúc dùng bữa.

Vừa khéo phụ tá đến bẩm việc, Lục Thận Như một bên cùng y mấy câu.

Đỗ Linh Tĩnh thì gọi Phùng Trinh: “Điện hạ, chuẩn dùng cơm thôi.”

Không rõ vì quá chuyên chú ống sáo, Phùng Trinh chẳng thấy.

Đỗ Linh Tĩnh bèn dịu giọng gọi nữa.

Cậu vẫn đáp.

Đỗ Linh Tĩnh ngẩn , thấy Lục Thận Như bước đến, gọi, chỉ đặt tay lên vai thiếu niên:

“Điện hạ, dùng cơm.”

Lúc Phùng Trinh mới như sực tỉnh.

Ba cùng bữa, trời muộn. Lục Thận Như và Đỗ Linh Tĩnh tiễn tiểu điện hạ đến tận cửa cung, kịp giờ đóng cửa cung. Phùng Trinh quyến luyến đầu mấy bận, vái chào mới rời .

Sáng hôm , bé cho mang lễ đến tạ cữu cữu và mợ.

Tặng cữu cữu là một ống sáo ngọc nhỏ cỡ bàn tay. Lục Thận Như thử, quả thể thổi, chuẩn; chỉ là kích thước như vầy, càng giống đồ trang sức hơn.

Tặng Đỗ Linh Tĩnh là chiếc lục lạc ngọc chạm khắc tinh xảo, thể đeo bên hông.

Lục Thận Như qua liền nhận xuất xứ: “Đây là vật điện hạ yêu thích thuở nhỏ. Người vốn chuộng những thứ phát âm thanh; chiếc lục lạc là nương nương cố ý sai chế tác, dùng ngọc Dương chi hảo hạng.”

Cùng một khối ngọc , Quý phi còn khắc một ngọc bài, thuở xưa đặt gối cho Ung Vương Phùng Kỳ.

Một khối ngọc đẽo thành hai vật, phân tặng cho hai .

Chẳng ngờ thế sự bể dâu, đời xoay vần.

*

Tưởng Phong Xuyên sắp nhập chức Hàn Lâm viện.

Chúc Phụng cùng mấy bằng hữu cận mời đến Chấp Chúc lâu uống rượu mừng.

Tưởng Phong Xuyên từ chối việc bày tiệc: “Chư vị đều là bậc trưởng, niên tuế lớn hơn Lục Lang, mà khoản đãi, dám để các vị tốn kém?”

Huống chi, họ đều là bạn cũ của Tưởng Trúc Tu khi sinh tiền.

“Từ các vị trưởng nhiều phen trợ giúp Khiêm Quân; hôm nay Lục Lang xin trưởng mà đa tạ.”

Nói nâng chén kính, tự uống liền ba ly. Có cảm khái:

“Huynh các thật khác thường. Khiêm Quân lúc còn, thường thư từ dặn chúng chiếu cố ngươi. Nay mất, ngươi nhập khoa tiến kinh, y tạ ơn chúng .”

“Thật chúng giúp mấy nả? Chỉ là tình nghĩa của các , hiếm thấy lắm .”

Thế gian khó hòa thuận; nhiều nhà vì sản nghiệp mà đầu vỡ m.á.u rơi, lưng thành thù.

Nào ngờ Tưởng thị hai , chẳng cùng sinh, mà còn hơn cả cốt nhục.

Nhắc đến Tưởng Tam Lang quy tiên, uống thêm mấy chén đều bi ai. Lại thở dài:

“Thuở chúng đều hâm mộ Khiêm Quân, y là xuất Giải Nguyên, vốn cao hơn ; Đỗ các lão coi trọng, chiêu hiền tế, cưới về còn là vị ‘Đông hương các chủ’ đồng hương. Nếu Đỗ các lão chẳng bất hạnh, Khiêm Quân cũng chẳng lâm bệnh, tất đường quan lộ thể hạn lượng, lấy tài , chừng cũng đăng lâm đài các. Lại cưới trong lòng là thanh mai trúc mã, khỏi khiến hâm mộ cho ?”

Danh “Đông hương các chủ” của Đỗ Linh Tĩnh vốn chỉ là câu đùa cửa miệng của phụ nàng trong sĩ lâm; “Thượng phương tán nhân” ít dùng, mà “Đông hương các chủ” truyền khắp nơi.

Nhắc đến nàng, ai nấy đều thở dài: vị cô nương Đỗ gia , rốt cuộc gả Vĩnh Định hầu phủ.

buột miệng: “Khiêm Quân đối nàng chẳng hời hợt. Cớ cuối cùng chẳng tu thành chính quả?”

Mọi càng thêm cảm khái. Chúc Phụng – bạn cũ của Tưởng Trúc Tu – thì chỉ trầm mặc.

Tưởng Phong Xuyên cạnh y mà đối ẩm. Chúc Phụng mấy uống, cứ chống cằm về phương Vĩnh Định hầu phủ ngoài cửa sổ.

“Tôn nghĩ gì ?” Tưởng Phong Xuyên hỏi.

Chúc Phụng trầm ngâm, cùng thở than; y phần buồn bã, như ngộ .

“Ta nghĩ, Tam Lang lẽ liệu cả cục diện hôm nay.”

Y khẽ : “Nhiều việc thuở , chẳng hiểu vì Tam Lang như thế; nhưng giờ hồi tưởng, dường như đầu đuôi tự ứng hợp với .”

 

 

Loading...