Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 77: Huyễn mạt

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nàng kêu là phu quân, nàng khen tuấn, còn thế gian còn ai thể sánh cùng .

Lục Thận Như ngẩn ngơ trong chốc lát, cho đến khi một giọt mưa xuân theo mái đình chảy xuống, rơi bụi cỏ bên hiên, mới hồn.

Hắn thấy nàng lên, liền bất chợt cũng dậy. Đỗ Linh Tĩnh , còn tưởng chợt nhớ việc gì trọng yếu, nên cũng theo dậy, thấy đôi mắt đêm sâu thẳm chỉ gắt gao dán c.h.ặ.t lên .

Nàng bước tới hỏi , một bước, ngay mặt nàng.

Trong viện chỉ còn tiếng mưa tí tách rơi xuống hồ, lẫn với âm thanh tàng cây và mái đình đá, ngoài còn gì khác. Gió mang theo mùi bùn đất và hương hoa cỏ tươi non, tĩnh lặng, an hòa.

Hắn giơ tay nâng lấy khuôn mặt nàng, lòng bàn tay chai sạn mà ấm áp, nhẹ nhàng lướt qua bên môi nàng.

Đôi môi mềm mại nhạy cảm chạm vết chai thô ráp, cảm giác tê dại lan khắp .

“Phu quân… ?”

Nàng gọi phu quân.

Lục Thận Như ánh mắt chỉ dừng nơi đôi môi nhuận đỏ .

“Trên môi từ khi nào thoa mật ngọt ? Vì lời khiến mê hoặc như thế?”

Thanh âm vốn khàn khàn, giờ phút nhẹ hẫng hòa cùng tiếng mưa rơi.

Đỗ Linh Tĩnh khi mới hiểu đang nghĩ gì, khỏi buồn . Thầm nghĩ đường đường Lục hầu, bao lời đường mật từng qua, đến phiên nàng đôi câu, thành như thế?

Nàng cong môi khẽ, cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn còn chút bá đạo ngày xưa, chỉ nhẹ nhàng dán lên môi nàng, khẽ hôn nơi khóe môi, tựa như thật sự mật ngọt vương nơi đó.

Đỗ Linh Tĩnh càng , nhưng thấy cúi đầu chẳng dễ dàng, liền kiễng chân, ngẩng đầu đáp ba phần.

Chỉ ba phần , hít sâu một .

Ánh mắt rung động, như giọt mưa long lanh ánh đèn hiên, lấp lánh sáng mờ.

“Nàng… thể như …”

“Không thể cái gì?” Nàng kịp hiểu phản ứng như , mà đoán .

Nàng thử khẽ chạm môi một chút.

Tức thì, nắm lấy tay nàng.

“Trở về phòng!”

Đỗ Linh Tĩnh lập tức hiểu ý. Máu mặt nàng nóng bừng, song nắm c.h.ặ.t, kéo nhanh về phòng.

Trong phòng đốt hương, song từ hoa viên mang theo mùi cỏ hoa ẩm ướt, mưa xuân hòa quyện mà lan khắp.

Ngoài cửa sổ bụi chuối tây, mưa tí tách gõ xuống tán lá rộng, thành khúc nhạc đêm xuân.

Đỗ Linh Tĩnh đỏ bừng mặt, mép giường, màn lụa vương vai rơi xuống chân.

Nàng chậm rãi cởi vạt áo, khí lạnh mơn man nơi xương quai xanh, vẫn tiếp tục tháo bỏ áo mỏng, chỉ còn chiếc yếm mềm mại, do ma ma trong phủ thêu cho.

Mặt nàng nóng rực, định vươn tay tháo dải buộc lưng, chợt bắt gặp ánh mắt nóng bỏng.

Đôi mắt gắt gao nàng, khàn giọng thốt:

“Tuyền Tuyền, để .”

Đêm viên phòng , cũng câu .

Đỗ Linh Tĩnh thầm hôm nay , vết thương lành, nhưng tuyệt cho nàng né tránh.

Hắn cúi đầu nàng, tiểu yếm đỏ thẫm thêu liên hoa, mà thì đang nơi mép giường chính phòng hầu phủ.

Nàng như tiên t.ử an tĩnh đó, màn lụa vương vai, tóc đen buông rũ n.g.ự.c, gương mặt đỏ ửng, tai trắng ngần, môi nhuận hồng tươi.

Tựa hồ từng trải qua những ngày gian nan, giờ khắc , là minh danh chính ngôn thuận cưới nàng về cửa, là đêm đầu tiên chân chính thuộc về .

“Tuyền Tuyền…”

Hắn nhắm mắt, ôm nàng trong chăn gấm.

Một cánh tay thương khiến dừng , ngược càng ôm c.h.ặ.t hơn.

Nàng vòng tay ôm cổ , động tác khiến giật , mắt thoáng đỏ.

“Tuyền Tuyền, nàng thật sự… thể như …”

“Ừ?”

Nàng ngước mắt, chỉ thấy đôi mắt ửng hồng, ép nàng còn cơ hội chủ động.

Màn lụa buông rủ, bế nàng qua giường nhỏ, ôm sang án cao.

Mồ hôi nóng rịn, tóc đen dính gáy và n.g.ự.c nàng.

Bàn tay vén từng lọn tóc, khẽ chạm da thịt mềm mại, gợn sóng dấy lên từng hồi.

Đỗ Linh Tĩnh run rẩy , tiếng khàn khẽ , càng lúc càng ngừng.

Nàng mới hiểu, bao điều đều là do nhẫn nại, từng buông thả.

“Không thể… …” Nàng nức nở, tay ngăn cánh tay còn thương tích của .

“Không , mà!”

Hắn ôm nàng phòng tắm. Nàng tưởng chịu dừng, ngờ khàn giọng thì thầm:

“Thêm một nữa thôi, cuối cùng!”

Hơi nước nóng phủ kín, xuân đêm miên man.

Cuối cùng, chọn ngay chiếc giường tre trong phòng tắm.

Hai quấn quýt mật, chẳng còn cách nào.

Miệng vết thương rốt cuộc rỉ m.á.u. Sáng hôm , còn gần gũi, nhưng Đỗ Linh Tĩnh nhất quyết chịu, đến tay cũng cho nắm.

Nam nhân đành khổ bất đắc dĩ.

*

Kỳ thi mùa xuân, Kim Bảng dán thi đình hai ngày.

Trước đó, Đỗ Tế Thương ở thi hội hạnh bảng hạng mười hai, Kim Bảng, quả nhiên vững vàng ở vị trí thứ mười.

Tuy lọt nhất giáp, nhưng cũng đường đường tiến sĩ nhị giáp cập . Thanh Châu Đỗ thị bao nhiêu năm từng danh vọng cao đến .

chiếm ngôi cao nhất nhì mới thực khiến thiên hạ chấn động—chính là kẻ tuổi trẻ tuấn mỹ, Tưởng Thám Hoa. Hắn cưỡi ngựa khoác lụa hồng, nghênh ngang lên phố, khắp kinh thành đều dõi mắt theo.

Trong những ngày , Lục hầu dưỡng thương, lên triều, cũng chẳng hề động dung mày mắt bao cảnh náo nhiệt.

Đỗ Linh Tĩnh tự nhiên cũng chẳng thể cửa góp vui, chỉ ở Xa Tụ Các cùng , chỉnh lý giá sách phu quân.

Lục Lang bất ngờ điểm Thám Hoa, quả thật ngoài ý liệu của .

Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh mơ hồ cảm giác—việc mà giống hệt năm ngoái, khi chính nàng bỗng dưng Hoàng thượng tứ hôn. Cũng đều là một sự bất ngờ, kinh tâm động phách.

bất kể thế nào, nàng vẫn tự tay chuẩn hỉ lễ, sai đưa đến Tưởng gia.

Một , cả Đỗ và Tưởng hai nhà đều kim bảng đề danh, khắp Thanh Châu đều coi là chuyện mừng lớn.

Náo nhiệt liên tiếp mấy ngày, mới dần lắng xuống.

Ngay đó, Đỗ Linh Tĩnh nhận tin từ Thành Khánh phường.

Nguyễn Cung đến bẩm: Cố gia truyền lời, nhị phu nhân bệnh tình nguy kịch. Buổi sớm còn hôn mê một , đại phu hao hết công phu mới cứu tỉnh, song vẫn lắc đầu, chỉ sợ chẳng còn lâu.

“Nhị cô nương liền , một mực đòi về Cố gia chăm sóc mẫu .”

Nếu thật sự ngăn , họ nhắn tin gấp tới hầu phủ.

Đỗ Linh Tĩnh thở dài.

Những ngày gần đây, biến cố xảy liên tiếp, chẳng lúc nào yên. Nàng vốn nghĩ nhốt Đỗ Nhuận Thanh trong Thành Khánh phường để điều, nào ngờ mấy lóc, nàng an tĩnh, chẳng ầm ĩ thêm, cũng coi như giúp Linh Tĩnh bớt việc.

tình thế hiện tại, quả thật thể giữ nàng nữa.

Nàng chỉ phất tay: “Để nàng .”

Ngăn nhất thời, ngăn nổi cả đời?

Mỗi chân đều con đường. Nhìn như chẳng chọn lựa, kỳ thật vẫn là lựa chọn, chỉ xem ánh mắt và bước chân hướng về mà thôi.

*

Thành Khánh phường, Đỗ phủ.

Đỗ Nhuận Thanh tỷ tỷ gật đầu, đồng ý cho về Cố gia, trong lòng mới thở phào.

Mẫu chẳng thể đợi thêm…

Song nàng do dự: “Đại tỷ… gì nữa ?”

Nàng nghĩ tới ở biệt viện Duyện Vương, chính cùng đại tỷ xé rách mặt, còn đại tỷ giam cầm, coi như một quản thúc cuối cùng đối với nàng . Lần nàng nhất quyết , bất kể nữa, đại tỷ cũng sẽ còn ngăn cản nữa. Có nàng còn dặn dò điều gì, để khi , cũng chẳng cần Đỗ gia bẩm báo?

Nguyễn Cung thoáng nàng , chỉ đáp: “Phu nhân gì khác, chỉ bảo nhị cô nương mang vài quyển sách, rảnh rỗi thì nhiều một chút.”

Đỗ Nhuận Thanh sững sờ.

Không trách móc, lời tuyệt tình—chỉ bảo nàng sách ư?

Đọc sách…

*

Hoàng Hoa Phường, Cố phủ.

Đỗ Nhuận Thanh vội thăm mẫu , nhưng hết theo quy củ tới Vinh Ngữ Đường vấn an bà ngoại.

Vạn lão phu nhân thấy cháu gái về, liền nheo mắt , vô cùng lòng, mới cho nàng xem mẫu .

Nàng thăm mẫu một lượt, vòng trở , hoảng hốt hỏi: “Bà ngoại, bệnh nương nặng thêm? Đại phu thế nào?”

Vạn lão phu nhân sớm đoán nàng sẽ hỏi, liền nhạt trấn an:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-77-huyen-mat.html.]

“Chỉ là rối loạn tâm thần, một chốc một lát thể lành. Đại phu cũng cách nào, uống t.h.u.ố.c chờ xem.”

Nói dăm ba câu, dỗ dành cháu gái lui xuống.

Đợi ngoại tôn nữ , bà mới chau mày thở dài.

Sự thật là, đại phu —ngoài bệnh tâm trí, nữ nhi bà còn dấu hiệu trúng độc.

Vạn lão phu nhân thoạt tiên tưởng nhầm. Trong nhà , ai tay hạ độc?

Nghĩ tới nghĩ lui, chẳng lý giải , cuối cùng vẫn gọi con dâu Lương thị tới.

Trong nhà ngoài nàng , còn ai?

Lương thị cửa, liền quát quỳ.

Bà chẳng rõ lý do, chỉ buộc nàng quỳ đất.

Lương thị sợ hãi, run rẩy, song vẫn hiểu phần nào tâm ý. Nàng vội vàng biện bạch: “Nương! Chuyện tam cô nãi nãi, thật sự liên quan tới con dâu! Con dâu bao giờ hạ độc, nếu lời ngoa, con xin c.h.ế.t giữa đường!”

Nói phát thệ độc.

Từ khi gả Cố gia, bà mẫu đổi cho nàng cái tên “Cung Dung”, nàng cũng hết lòng hết sức: sáng tối hầu hạ, hiếu thuận với bà, săn sóc trượng phu, nuôi dạy con cái, còn tự tay lo chuyện nạp cho trượng phu, kính cẩn lời.

Vạn lão phu nhân vốn cũng lòng. Tiền nong trong nhà đến mức thiếu thốn, càng đáng để nàng vì thế mà hạ độc.

Nay thấy con dâu lóc thề độc, bà mới miễn cưỡng cho dậy, lạnh lùng răn: “Không ngươi thì nhất. nếu phát hiện là ngươi động tay chân, đừng trách bảo đại lão gia hưu ngươi đuổi khỏi cửa!”

“Hưu thê”… lời khiến Lương thị chấn động đến run rẩy.

Nàng quả quyết vô tội, xin lui .

Đi tới ngoài phòng, gió lùa , trong lòng càng rối loạn.

Nàng tự hỏi: mấy năm nay gả Cố gia, nàng dốc hết tâm sức—sinh con, quản việc nhà, hiếu thuận bà mẫu, hầu hạ trượng phu—rốt cuộc đổi gì?

Buổi tối, Vạn lão phu nhân gọi Đỗ Nhuận Thanh tới Vinh Ngữ Đường cùng ăn cơm, coi như đón gió cho ngoại tôn nữ.

nhân tiện đề điểm: “Thanh Nhi cũng đến tuổi gả chồng. Nương ngươi bệnh tình chỉ sợ là…”

Đỗ Nhuận Thanh vốn lòng tán loạn, vì chuyện ở Hoa yến, sự chính , nhắc đến hôn sự liền càng bối rối, tâm chẳng còn nghĩ gì đến chuyện gả chồng.

Nàng còn kịp đáp, thấy bà ngoại ánh mắt dừng .

“Lần giống . Cữu cữu ngươi thật sự chọn cho ngươi một mối, môn đăng hộ đối, thích hợp vô cùng, chẳng gì hơn nữa.”

“Môn đăng hộ đối… việc hôn nhân?” Đỗ Nhuận Thanh trong lòng thoáng động, nghĩ bà ngoại rốt cuộc sẽ ép nàng cao gả .

Chỉ Vạn lão phu nhân thong dong: “Cữu cữu ngươi tới, chính là vị mới đỗ Thám Hoa—Tưởng gia Lục Lang!”

Một câu dứt, trong đầu Đỗ Nhuận Thanh như nổ tung.

Tưởng gia Lục Lang… Tưởng Phong Xuyên?!

Nàng chợt nhớ buổi tiệc hoa yến hôm , ánh mắt lạnh thấu xương , cả nổi da gà.

“Vì ?!”

Vạn lão phu nhân điềm nhiên đáp, đây là duyên trùng hợp. Cố Dương Tự gặp Tưởng Phong Xuyên, chỉ mới nhắc tới, Tưởng Thám Hoa liền gật đầu ứng thuận.

“Nhắc tới liền ứng?”

Trong lòng Đỗ Nhuận Thanh càng thêm bất an, tim đập dồn dập, thần trí rối loạn, ánh mắt âm lãnh hôm như còn hiện mắt.

Nàng chẳng dám trì hoãn, vội đem tình hình gặp gỡ hôm đó kể cho bà ngoại .

“… Người chuyện gièm pha của ngoại tôn nữ, thật lòng cưới ? Bà ngoại, xin đừng gả Thanh Nhi cho !” Nàng run rẩy nắm lấy tay áo Vạn lão phu nhân, mặt đầy hoảng hốt.

Vạn lão phu nhân xong, thoáng ngẩn , song trở tay ấn tay ngoại tôn nữ xuống, giọng điệu vững vàng: “Hắn mà vẫn cưới, càng chứng tỏ coi trọng ngươi.”

ánh mắt … thật quá lãnh khốc!”

“Lúc như , nghĩa nay cũng thế.” Vạn lão phu nhân lắc đầu. “Hắn là khí t.ử của Tưởng thị, nếu dũng khí cùng bản lĩnh, thể khâm điểm Thám Hoa? Địa vị chẳng hạng thường. Đỗ gia và Tưởng thị vốn cùng ở Thanh Châu, cùng dựa triều đình, hôn sự chính là môn đăng hộ đối.”

Đỗ Nhuận Thanh tuy lòng phục, nhưng kịp mở miệng, bà ngoại nâng tay cắt lời.

Bà ngoại liếc ngoại tôn nữ một cái, :

“Tỷ tỷ ngươi vốn cũng giao hảo với Tưởng gia, nàng giữ thể diện, một tiếng với Tưởng Lục Lang? Nay là cữu cữu ngươi mặt ngươi nhắc tới, ngươi chớ nên thoái thác nữa. Đợi thư báo cho phụ ngươi, liền chọn ngày lành định hôn sự.”

Lời đến đây, chẳng còn chỗ phản kháng.

Đỗ Nhuận Thanh rời khỏi đó, trong đầu mãi hiện lên đôi mắt băng lãnh . Ngồi giường bệnh mẫu , nước mắt ngăn nổi tuôn rơi.

bà ngoại chẳng chịu nàng ? Chỉ vì một lời mai của cữu cữu, liền định đoạt cả đời nàng?

Trong lòng nàng chợt nhớ tới câu hỏi hôm tiệc hoa yến, tỷ tỷ từng hỏi nàng:

—“Lời bà ngoại răn dạy, thật đúng cả ? Bà ngoại ngươi, thật sự là vì ngươi mà ?”

*

“A-di-đà-phật, a-di-đà-phật…”

Cố Dương Tự chỉ niệm mấy câu Phật ngữ, quỳ lư hương mà lẩm nhẩm mười mấy . Xong, gã xoay , gã hòa thượng khô gầy, đầy mùi rượu, thấp giọng dặn:

“Bạc đưa một nửa, việc xong, một nửa còn sẽ dâng tiếp.”

Hòa thượng gật đầu, vỗ vỗ y bào dính mùi rượu, bảo tất nhiên .

Cố Dương Tự niệm thêm vài câu, trong lòng tính toán.

Tam tỷ gã sống chẳng còn bao lâu. Chỉ cần cháu ngoại gái cùng tân khoa Thám Hoa định hôn, việc định, tam tỷ sớm muộn cũng c.h.ế.t.

Người c.h.ế.t , để cháu gái giữ đạo hiếu ba năm, chính là vặn tuổi cập kê gả chồng.

c.h.ế.t, vẫn còn thể sinh thêm tác dụng.

Giang hồ lãng t.ử thiếu chút nữa hại c.h.ế.t Lục hầu, đáng tiếc thành. Song may mắn cho gã, việc tra tới đầu, Dương thị nữ chắn gánh.

nhân vận may thêm một phen?

Tên hòa thượng sâu rượu , chỉ cần dùng huyết nhân mới qua đời dẫn, phối cùng chút vu cổ tà thuật, thể khiến quỷ âm bám , chẳng bao lâu bệnh trọng, một sớm c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, ai tra .

Trùng hợp , tam tỷ gã chính là thím của Lục hầu phu nhân.

Người còn sống, vô ích; chi bằng c.h.ế.t , còn thể thành lợi khí.

Cố Dương Tự nhanh ch.óng rời khỏi chùa, chẳng phía kẻ âm thầm theo dõi. Đợi gã , nọ liền phi trở về kinh thành, thẳng đến cửa tân khoa Thám Hoa.

Người đem việc Cố Dương Tự tỉ mỉ thuật .

Tưởng Phong Xuyên nhướng mày: “Vu cổ chi thuật?”

Ngay trong kinh thành, chân thiên t.ử, gã Cố Dương Tự dám hành tà pháp vu cổ, thật là chán sống!

Người báo tin thêm: “Chỉ sợ mục tiêu chính là Lục hầu phu nhân.”

Nghe xong, Tưởng Phong Xuyên khẽ lạnh:

Cố Dương Tự mắt mà hại nàng ư?

“Ai c.h.ế.t , còn .”

*

Tích Khánh Phường, Vĩnh Định hầu phủ.

Tin tức nhị thẩm bệnh nguy kịch truyền đến.

Đỗ Linh Tĩnh xong, trong lòng khó hiểu khôn xiết. Nhị thẩm ở Đỗ gia nhiều năm, mới về nhà đẻ liền bệnh tình nặng đến thế?

Vạn lão phu nhân sinh ba nữ mới một t.ử, đối trưởng t.ử Cố đại lão gia hết mực sủng ái, còn bệnh nữ nhi chẳng mấy để tâm.

Mà nay phân gia, giữa nàng và Cố gia càng chẳng mấy ràng buộc.

Đỗ Linh Tĩnh chỉ thở dài, lắc đầu, sang Vương thái y tới t.h.u.ố.c cho Lục Duy Thạch.

Tên b.ắ.n lén hôm tẩm độc, tuy giải , song dư độc còn tồn, khiến thương thế hồi phục chậm. Mà khổ nỗi, Lục hầu chẳng chịu “an phận” tĩnh dưỡng.

Vương thái y xem xong vết thương, bắt mạch, mà than: “Hầu gia quả thật kiêu dũng thiện chiến, đến trọng thương cũng chẳng hề lùi bước.”

Lời khiến Đỗ Linh Tĩnh thoáng sững sờ, chợt hiểu , mặt đỏ ửng, liếc phu quân một cái.

Lục Thận Như nàng thoáng , chỉ đành khẽ mím môi, bất đắc dĩ.

Vương thái y cố ý châm chọc, nghiêm nghị: “Phu nhân, chi bằng để vi thần bắt mạch cho một lượt.”

Lẽ nào phu nhân thai?

Đỗ Linh Tĩnh nay vẫn dùng t.h.u.ố.c tránh thai, thể? Vội xua tay: “Không cần, chỉ xin thái y chăm sóc hầu gia.”

Thấy nàng từ chối, Vương thái y mỉm : “Xem phu nhân đối hầu gia, cũng chẳng mấy tin tưởng.”

Một câu khiến Đỗ Linh Tĩnh suýt bật , cố gắng lắm mới che miệng .

Lục Thận Như chau mày, ánh mắt oán trách vợ, như : Nàng cho bắt mạch, liền ngờ rằng nàng chẳng coi gì!

Đỗ Linh Tĩnh mặt , giấu tay lưng, nhất định để chẩn mạch.

Nàng sợ lộ chuyện dùng tránh t.ử d.ư.ợ.c.

Lục Thận Như bất lực, đợi thái y , mới kéo nàng , đặt giá sách.

“Nương t.ử hủy danh tiếng hùng của … Nàng chắc nhà thể thêm hài t.ử?”

Trước dùng t.h.u.ố.c tránh thai, lẽ nào Lục hầu thể vượt qua?

Những lời nàng hôm nay, sợ đêm nay sẽ chẳng giữ nữa.

Nàng chỉ thở dài: “Hầu gia hài t.ử, cũng cần nóng vội đến .”

thẳng nàng, giọng nặng nề: “Ta thật lòng sớm cùng Tuyền Tuyền một đứa con.”

Hắn cúi đầu, mắt đôi ngươi trong trẻo như nước của nàng, môi khẽ tự giễu.

Giờ phút , dù nàng cùng mật khăng khít, vẫn mơ hồ cảm thấy thật.

Nàng thể nào thật sự buông bóng hình ?

Trong lòng lo lắng, sợ rằng hết thảy chỉ là ảo ảnh trong nước—một chạm liền tan.

 

 

Loading...