Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 73: Dược lực

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Xe ngựa của Vĩnh Định hầu phủ rời vương phủ, vòng qua một bên thành, tiến thẳng sang biệt viện nhà họ Ngụy ở mé tây.

Cả một đường từ biệt viện vương phủ đều cố gắng tránh né đám đông, lên xe ngựa trong biệt viện Ngụy gia.

Bảo Quốc phu nhân gấp đến rơi lệ: “Quyết nhi, con còn đang trúng d.ư.ợ.c?!”

Chính bà sai hạ d.ư.ợ.c cho con, giờ trông thấy m.á.u nơi khóe môi vẫn rịn dứt, hồn vía như vỡ nát.

Ngụy Quyết chỉ lắc đầu: “Xin mẫu về chớ dùng những chuyện như thế để bức bách nhi t.ử là .”

Bảo Quốc phu nhân rối rít hứa, “Chỉ là… con…”

Ngụy Quyết đáp, ngoảnh phân phó Cẩm Y Vệ, tự tay bế Ngũ Gia lên xe.

Đỗ Linh Tĩnh cũng kịp thời lên theo; Sùng Bình cầm cương phía , một đường thúc ngựa chạy về Trung Khánh Bá phủ trong kinh.

Tuy tay lái Sùng Bình vốn , nhưng đường ngoài thành tránh khỏi xóc nảy.

Đỗ Linh Tĩnh thấy sắc diện Ngụy Quyết mỗi lúc một bạc, làn da trắng bệch như xuyên sáng, m.á.u còn tí tách rơi ở khóe môi, khỏi mở lời:

“Để ôm Ngũ Gia cho.”

Cho Ngũ Gia tựa nàng, nàng vẫn thể đỡ nổi.

Bánh xe kẽo kẹt lăn lộ hồi kinh. Ngụy Quyết khựng , trong n.g.ự.c. Quả thật tiện cứ ôm mãi.

Người khẽ gật đầu.

Mới đưa tay định chuyển trong n.g.ự.c sang, gương mặt ửng hồng chợt nhíu .

Tựa hồ nàng cảm điều gì, khép c.h.ặ.t mi, nơi đuôi mắt le lói tia lệ bất an.

Ngụy Quyết lập tức dám động nữa; nàng quờ quạng nắm lấy vạt áo đối phương, nắm giữ thật c.h.ặ.t.

Ngụy Quyết lắc đầu với Đỗ Linh Tĩnh, rút tay , ôm nàng ghì lòng thêm nữa.

Khi đó nàng mới yên, càng siết vạt áo , đầu vùi sâu n.g.ự.c .

Cứ thế kề sát, khí nóng từ hai thể quấn quýt, sóng triều rạo rực.

Mùi hương quen thuộc tóc nàng như sợi tơ mảnh, quấn lấy ch.óp mũi chẳng rời.

Thần trí Ngụy Quyết run rẩy liên hồi.

Đây là cuối cùng—trời xanh phá lệ cho thêm một cuối, để còn hít mùi hương nơi tóc nàng

Máu nơi khóe môi rơi thêm mấy giọt.

Đỗ Linh Tĩnh ở một bên luống cuống, tính : “Thân ngươi… còn gắng chăng?”

Hương khia quẩn lấy, Ngụy Quyết nhắm mắt, cố đè thở rối loạn, mới khó khăn thốt hai chữ: “Tạm .”

Đỗ Linh Tĩnh thấy gần như sắp chịu nổi, mà mắt chỉ đành giục Sùng Bình gấp gáp đ.á.n.h xe, thẳng hướng Trung Khánh Bá phủ.

*

Trong kinh, Trung Khánh Bá phủ.

Lý Thái y đến tái kahsm, bắt mạch trái cho Ngụy Tông.

“Thế t.ử chuyển thấy rõ, nhưng vẫn tĩnh dưỡng tiếp. Đợi thương thế chắc chắn mới mau khép miệng vết, bằng đến lúc nắng hè đổ lửa, cơn đau tái phát thì còn khó chữa hơn.”

Ông dặn kĩ chuyện dưỡng thương. Ngụy Tông cảm tạ, đích đưa Lý Thái y đến cổng phủ.

Vừa định thì thấy một kỵ binh Cẩm Y Vệ phi ngựa tới cửa.

vệ bên Ngụy Quyết.

Vừa thấy Ngụy Tông, gã liền chạy thẳng .

“Việc gì?” Ngụy Tông hạ giọng.

“Thế t.ử, Quận chúa xảy chuyện! Chỉ huy sứ bảo ngài nhất định tự đón !”

Cửa hông Trung Khánh Bá phủ thông hậu viện quét sạch tạp dịch; Sùng Bình đ.á.n.h xe thẳng sân.

Xe dừng yên, Ngụy Quyết ngoài xe tiếng bước chân gấp tới.

“Quận chúa?”

Là Ngụy Tông, trưởng của .

Hai chữ xuyên qua song cửa, rơi xuống, Ngụy Quyết liền thấy trong n.g.ự.c buông lỏng tay khỏi vạt áo.

Như cảm ứng, nàng trở mặt khỏi n.g.ự.c , dáng vẻ như tìm theo tiếng gọi để tìm về nơi vốn thuộc về .

Ngụy Quyết gắng đè cơn đau nghèn nghẹn nơi cổ, mím c.h.ặ.t môi.

Đỗ Linh Tĩnh mặt Ngũ Gia đáp: “Thế t.ử!”

“Phu nhân.”

Nam nhân đáp lời, một bước nhảy lên xe, lướt qua Đỗ Linh Tĩnh, liếc thấy trong n.g.ự.c Ngụy Quyết.

Hàng mi dày ướt đẫm vụn lệ, sắc mặt gần như ngả tím; lúc nàng c.ắ.n môi nhắm mắt, khó chịu đến cực điểm.

“Quận chúa…” Y kìm gọi khẽ một tiếng.

Kẻ trúng d.ư.ợ.c tiếng bèn bất an, mi mắt run lên, lệ lộp bộp rơi.

“Ai hạ d.ư.ợ.c?” Ngụy Tông trầm giọng hỏi thấp.

Đỗ Linh Tĩnh nào kịp điều tra, sự đến quá đỗi đột ngột.

Nàng chỉ đành : “Vốn rượu bưng cho , e là nhắm mà hạ d.ư.ợ.c, nhờ Ngũ Gia đến, nhưng khiến Ngũ Gia trúng độc đến nông nỗi .”

Mày Ngụy Tông chau c.h.ặ.t; mắt Ngụy Quyết thoáng lóe lên lạnh lẽo.

Sùng Bình ở cạnh đáp: “Việc thuộc hạ cho báo Hầu gia, kế đó ắt điều tra rõ!”

Trước mắt chẳng lúc truy hung thủ.

Không khí trong khoang xe mỗi lúc một nặng, khiến Ngũ Gia hôn mê càng thêm khó nhẫn.

Nàng bỗng ho sặc, khóe môi cũng rịn m.á.u.

“Nguyên Nguyên!” Ngụy Quyết cả kinh.

Gọi xong mới sực nhớ từ đang ở ngay bên.

Mắt Ngụy Tông cũng dừng ở vệt m.á.u nơi khóe môi nàng , ngẩng lên liếc Ngụy Quyết một cái khi tiếng gọi .

Ngụy Quyết càng ghì c.h.ặ.t, còn nàng thì tựa trọn n.g.ự.c , nửa gương mặt vùi sâu nơi lòng .

Mắt Ngụy Tông bất động: “Đưa Quận chúa cho .”

Ngữ thanh cùng ánh mắt y đều trầm , chẳng nửa phần biến hóa. Chỉ nhàn nhạt là cùng Ngụy Quyết:

“Ngươi mau ch.óng giải độc .”

Nói , y cúi , duỗi tay từ trong n.g.ự.c Ngụy Quyết đón lấy nàng , ôm sang lòng .

Ngụy Quyết cúi đầu trong n.g.ự.c, thấy nàng dần rời khỏi vòng tay .

ngay khi định buông lỏng, chợt phát hiện bàn tay nàng vẫn nắm c.h.ặ.t vạt áo . Vì đang hôn mê bất tỉnh, tựa hồ cảm thấy bất an, nàng càng siết vạt áo c.h.ặ.t hơn.

Nàng như chẳng rời khỏi vòng ôm của đối phương!

Đôi mắt Ngụy Quyết khẽ run. Trong thoáng chốc , bỗng nhiên chẳng buông tay nữa!

Hắn càng ôm c.h.ặ.t, thậm chí kéo nàng n.g.ự.c nữa.

Đỗ Linh Tĩnh thoáng kinh ngạc.

Chỉ thấy Ngụy Tông cúi mặt, ánh mắt chậm rãi quét qua bàn tay Ngụy Quyết, về phía kịp ôm trong n.g.ự.c .

Y dịu giọng gọi:

“Quận chúa.”

Một tiếng cất lên, hôn mê khẽ khựng , bất chợt cất tiếng nức nở thấp trầm giữa hai .

Trong xe phút chốc lặng đến mức ngay cả thở cũng như tan biến, chỉ còn tiếng nàng nghẹn.

Ánh mắt hai Ngụy thị đều dán c.h.ặ.t nữ t.ử .

Đỗ Linh Tĩnh cũng lặng lẽ .

Thấy Ngũ Gia khẽ , bàn tay từng khẩn siết vạt áo Ngụy Quyết, cuối cùng cũng chậm rãi buông .

Ngụy Quyết khẽ nhắm mắt.

Khóe môi mím c.h.ặ.t, m.á.u vẫn rỉ từng giọt. đầu ngón tay rốt cuộc buông lỏng, cánh tay rũ xuống.

Ngụy Tông lập tức ôm trọn Quận chúa lòng.

Cánh tay vững chãi, ôm nàng đến khít khao, nàng rốt cuộc cũng thôi , nương trọn trong n.g.ự.c y.

Giữa mày Ngụy Tông dường như cũng bớt căng thẳng.

Y đưa mắt Ngụy Quyết:

“Ngươi .”

Nói sang Đỗ Linh Tĩnh, khẽ gật đầu cảm tạ.

Ngụy Quyết chịu đựng quá lâu, thực chẳng thể chần chừ. May Trung Khánh Bá phủ cũng gần Tích Khánh phường hầu phủ.

Sùng Bình lập tức phân phó cầu giải d.ư.ợ.c, mời y sư giải độc đến. Xe ngựa thẳng chạy về hầu phủ.

Đỗ Linh Tĩnh Ngụy Quyết, sắc diện trắng bệch.

“Chỉ huy sứ…” nàng khẽ kêu.

Ngụy Quyết ngẩng đầu nàng, thì hình đột nhiên chao đảo.

Một ngụm m.á.u tươi phun mạnh, vấy đỏ cả mặt đất.

Máu b.ắ.n tung tóe cả lên làn váy nàng.

Đỗ Linh Tĩnh kinh hãi thất sắc. Ngụy Quyết run tay lấy ống tay áo lau khóe môi đầy m.á.u, cũng thấy m.á.u loang váy nàng, lộ vẻ áy náy:

“Tĩnh Nương, xin bẩn váy áo ngươi…”

Lúc khi để tâm mấy lời nữa!

nàng còn kịp mở miệng, thấy cố gắng gượng hộ tống Ngũ Gia thêm đoạn đường cuối cùng, khí lực cạn kiệt, cả ngã quỵ sang một bên, ngất lịm.

“Chỉ huy sứ ngất !”

Đỗ Linh Tĩnh thất kinh, vội kêu: “Sùng Bình, mau, mau hồi phủ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-73-duoc-luc.html.]

Xe ngựa về tới hầu phủ bao lâu, sải bước vội vã .

Lục Thận Như hạ triều về phủ, y phục, định theo lời sáng sớm hẹn với nương t.ử, sính mã kinh đến dự tiệc ở biệt viện Duyện Vương phủ.

Nào ngờ khỏi cổng, của Sùng Bình phái gấp gáp ngăn .

Lúc , Lục hầu ngoại viện an trí khách, từ xa trông thấy nương t.ử đang ngẩn ngơ gốc hải đường nơi hành lang.

Hắn chỉ liếc một cái, thị vệ tiến lên bẩm báo: Bình thống lĩnh mời y sưgiải độc cho Chỉ huy sứ, còn cần chút thời gian, “Chỉ huy sứ thương thế nhẹ, nhưng tạm thời định.”

Nam nhân hai chữ cuối, khẽ gật cằm.

Thị vệ lui xuống. Lúc mới bước gần nương t.ử.

Nàng vẫn mặc y phục sáng sớm dự tiệc, nhưng đôi mắt đỏ hoe, ánh lệ ngấn đầy. Váy áo lộng lẫy nay loang m.á.u, tay trái còn quấn vải trắng vì vết cắt.

Nam nhân thoáng , bất giác thở dài, cất lời:

“Ta chỉ mới thượng triều, thành thế ?”

Hắn lên triều để ứng phó đám lão thần trong Đậu các, cho nàng dự tiệc, còn hẹn triều sẽ đón nàng. Kết quả—

“Tay thì cắt, váy dính m.á.u, còn nhặt một nam nhân về nhà?”

Đỗ Linh Tĩnh thoáng ngây , hồn.

Cái gì gọi là “nhặt nam nhân về nhà”?!

“Đó là Chỉ huy sứ!” nàng vội phân trần.

Hắn hừ mũi: “Hắn nam nhân?”

“……”

Nàng thật chẳng giải thích . Lúc còn dây dưa chuyện vớ vẩn!

Giận quá, nàng mặt .

Chưa kịp xoay hết , kéo .

“Nàng còn giận? Ta chỉ hỏi: Nàng yên cửa dự tiệc, thành thế ? Còn thương?”

Hắn như “hưng sư vấn tội”, ép nàng giải thích.

Đỗ Linh Tĩnh trong nhất thời cũng đáp .

Nàng bất giác nghĩ, nếu khi nàng nhớ lời dặn “uống ít rượu thôi”, lỡ uống cả bình rượu , hôm nay hậu quả sẽ ?

Ý nghĩ chợt, nam nhân cũng đoán .

Thanh âm trở nên trầm lạnh:

“Yến tiệc nhà cao cửa rộng, vốn ít ám khí. Ta xem cũng chẳng , nàng cũng đừng vì mà kết giao.”

Hắn , hiện tại quan trọng nhất chính là việc tranh chấp giữa văn võ hai phái cùng Đông Cung.

“Trong lòng tự cân nhắc. Nếu cần nương t.ử vì bôn tẩu, ắt sẽ rõ. Bằng , chớ phí tâm.”

Đỗ Linh Tĩnh ngẩng đầu , hừ khẽ, kéo nàng phòng trong.

Gọi mang hòm t.h.u.ố.c đến.

“Lại thương . Đây là thứ hai.” Hắn lẩm bẩm tay nàng.

Lần , tại núi rừng ngoài kinh thành, nàng vì cứu Liêu , mũi tên của Dương Kim Du cắt cánh tay, mãi mới lành.

Lần , nhị xô ngã, bàn tay cạ tảng rách một mảng.

Sự bất quá tam, nay hai .

Hắn tự tay bôi t.h.u.ố.c cho nàng. Vết sâu, song cũng chẳng dễ lành, ít nhất nhiều ngày mới khỏi hẳn.

Lục Thận Như nghĩ đến chuyện quan trọng, liền trầm giọng hỏi:

“Cùng rõ ràng, rốt cuộc là chuyện gì?”

Trước , nhiều trách nàng: ở ngoài ủy khuất, về nhà chịu . Lần , Đỗ Linh Tĩnh thật sự đem hết thảy hỗn loạn hôm nay, từng việc một kể cho .

Từ khi theo chân nhị Đỗ Nhuận Thanh, phát hiện Vạn lão phu nhân âm thầm trao d.ư.ợ.c, cho đến về xảy bao biến hóa.

Riêng chuyện dính dáng đến Tưởng Phong Xuyên, nàng chỉ sơ lược bỏ qua, nhắc nhiều, mà trọng yếu là kể : vốn chẳng chuyện gì, ai ngờ trong rượu nàng bưng tới kẻ khác lặng lẽ hạ d.ư.ợ.c.

Duyện vương phi vốn hảo tâm, cực lực tiến cử rượu trấn tong, thể giữa chừng sinh biến?

Loại d.ư.ợ.c cùng thứ Ngụy Quyết trúng là cùng một loại, hiển nhiên kẻ nhặt lọ d.ư.ợ.c thất lạc , thừa cơ lặng lẽ hòa rượu.

Nào ngờ để Ngũ Gia uống .

Đỗ Linh Tĩnh đau đầu, khe khẽ thở dài:

“Không là ai hạ thủ. Bổn ý vốn nhắm , nào ngờ liên lụy Ngũ Gia.”

Nam nhân , thần sắc chẳng lộ mảy may hoảng loạn, chỉ trong mắt thoáng hiện hàn quang.

Hắn nàng một nữa băng bó thương thế, thẳng đôi mắt nương t.ử, khẽ mỉm :

“Rồi sẽ rõ.”

*

Trung Khánh Bá phủ.

Ngụy Thế t.ử ôm quận chúa, tiên cho nàng uống ít d.ư.ợ.c giải, khóe môi rịn m.á.u quả nhiên ngừng, sắc mặt hồng tím cũng nhạt . Lại tiếp tục đút thêm nước lạnh, để nàng ấu nương lòng n.g.ự.c .

Ánh mắt y rơi xuống bàn tay nàng. Rõ ràng trong mộng mê, vẫn như nắm c.h.ặ.t một thứ gì, khiến y nhớ cảnh trong xe ngựa: tay nàng từng khẩn siết vạt áo khác đến trắng bệch đầu ngón.

Nam nhân im lặng, liền đem tay nàng đặt vạt áo .

Quả nhiên, nàng lập tức nắm lấy. Chỉ là còn khẩn siết tuyệt vọng, mà lỏng hơn, yếu ớt hơn.

Song nàng khẽ rên, đầu ngón tay theo mép áo trượt n.g.ự.c, chạm da thịt nóng rực. Thân nàng vô thức cọ trong n.g.ự.c y, khó chịu vì d.ư.ợ.c lực tan.

Khóe môi Ngụy Tông khẽ nhếch, khẽ một tiếng, trầm giọng:

“Đã .”

Y đưa tay cởi bỏ áo ngoài, để lộ vết thương còn quấn vải thô trắng. Lý thái y dặn tĩnh dưỡng, nhưng giờ phút , y chẳng để mắt.

Đặt nàng gấm t.h.ả.m, y cúi đầu hôn lên tóc mai nàng , khiến nàng khẽ rên thúc giục.

Lần đầu tiên của bọn họ, nàng hoảng loạn, đến nỗi y mạnh mẽ cưỡng cầu. Lần , chính nàng nôn nóng chẳng yên.

Y v**t v* đầu gối mềm mại của nàng , nữ t.ử run lên, trong men d.ư.ợ.c, vô thức nâng đầu gối cọ hông .

Y nơi còn thương, nhưng chẳng hề tránh né, cứ mặc nàng cọ .

Ngay đó, bàn tay y giữ lấy eo nhỏ, áp lực trầm xuống…

Ngũ Gia khi tỉnh , sắc trời đen đặc, chẳng qua bao lâu.

Ngọn lửa của d.ư.ợ.c lực vẫn còn sót , trong đầu nàng như hồ nhão nấu chín, mê mê man man. Từ biệt viện Duyện vương phủ, nay trở về phòng trong viện của Thế t.ử tại Trung Khánh Bá phủ.

Nàng mơ hồ cảm thấy tình trạng của ở vương phủ đó , chẳng chỉ là men say, mà hẳn trúng loại xuân d.ư.ợ.c gì đó.

Thế t.ử vốn cùng dự yến, nàng trở về đây? Là ai đưa nàng về, nàng chẳng nhớ rõ.

Giờ phút , tựa hồ ôm từ giường đặt sang sập. Thế t.ử tr*n tr**, tay bưng t.h.ả.m mỏng bước đến.

Nàng theo bản năng nhắm c.h.ặ.t mắt.

Y lấy t.h.ả.m mỏng phủ lên nàng , khẽ v**t v* eo đối phương qua lớp vải. Đầu ngón tay thô ráp, tựa phong sương quan ngoại, nhưng mang đến cảm giác tê dại khác thường.

Nàng vô thức run mềm, h* th*n càng rỉ ướt như sương mai.

Y kéo t.h.ả.m trượt xuống khỏi vai, để gió đêm lạnh lẽo lùa nơi nõn nà.

Nàng cả kinh, mở mắt .

Chỉ thấy Ngụy Tông nàng chăm chú, âm thanh khàn khàn:

“Quận chúa tỉnh .”

“Ách… …”

Nàng kinh lo, mắt liếc quanh phòng. Cảnh tượng hỗn độn khắp nơi, từ giường đến tháp, thậm chí cả bàn đều lưu dấu vết. Chỉ sợ vì giải độc mà chẳng dừng một .

Trong đầu nàng hoảng trống rỗng, thấy n.g.ự.c y vết thương đang rịn m.á.u loang lổ.

“Thế t.ử! Ngươi…”

Y cũng cúi mắt , ôn hòa đáp:

“Không ngại.”

Ngoại thương tuy đáng sợ, nhưng y còn mang cả nội thương lành.

Nàng quanh, bất giác kêu lên:

“Thế t.ử, chẳng lẽ ngươi sẽ… mất mạng ?!”

Nam nhân bật :

“Chưa đến mức . Ta còn để quận chúa tái giá.”

Ngũ Gia ngẩn ngơ, tàn dư d.ư.ợ.c lực khiến đầu óc thêm mơ hồ.

Mà y chẳng cho nàng thời gian nghĩ ngợi, cúi đầu hôn xuống.

Nàng hoảng hốt, nhớ đến đêm tân hôn kinh hãi, còn tưởng cưỡng ép .

“Ta… thể để thái y… giải d.ư.ợ.c cho …” nàng lắp bắp.

đối phương lắc đầu:

“Giải d.ư.ợ.c nào bằng tự đến.”

Y , lặp lặp :

“Quận chúa yên tâm, sẽ cho nàng tái giá.”

Lời dứt, y ôm c.h.ặ.t nàng, thâm nhập thật sâu, chặn hết thảy loạn tưởng.

*

Tích Khánh phường, Vĩnh Định hầu phủ.

Đêm dài dằng dặc, phía đông trời mới chớm trắng.

Ngụy Quyết ôm n.g.ự.c, cơn đau tán loạn khắp , chậm rãi mở mắt, từ từ tỉnh .

 

 

Loading...