Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 7: Là hắn
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xin thứ cho, quen các hạ chăng?”
Lời dứt, hình nam nhân thoáng khựng .
Một đoàn nối đuôi qua hành lang, ánh đèn dầu càng thêm mờ tối, tiếng nhạc hòa lẫn cùng tiếng , khiến nơi thang lầu chìm trong bóng ám.
Ánh mắt hoang mang của nàng, xen lẫn vài phần dò xét, dừng .
Khóe môi nam nhân khẽ nhúc nhích, ánh mắt cái của nàng dần thu :
“Nguyên lai là tại hạ thất lễ, nhận lầm .”
Nghe thế, trong lòng Đỗ Linh Tĩnh mới thầm thở một .
Nghĩ những lời cùng động tác khi nãy của , nếu là nhận sai , e rằng càng khiến nàng thêm bất an.
Chỉ là nam nhân toát một loại khí tức khó hiểu, khiến nàng theo bản năng đến gần. Đỗ Linh Tĩnh chẳng hề ý kết giao, chỉ khẽ hành lễ, xoay định .
Song xoay lưng, giọng vang lên phía :
“Có điều, Chẩm Nguyệt Lâu những ngày quả thật hỗn tạp. Cô nương chẳng thà tìm đến quán nhỏ phố chợ đèn hoa yên tĩnh mà , càng thêm hợp lòng .”
Lời vẫn là ý khuyên nhủ.
Đỗ Linh Tĩnh khẽ nhướng mày, đầu , thấy vẻ mặt thoáng nghiêm .
Ngọn đèn càng thêm tối, khí náo nhiệt từ đại sảnh như chìm xuống, gió lạnh từ cầu thang len lỏi thổi qua.
Nam nhân dừng một lát : “Đương nhiên… Chẩm Nguyệt Lâu cũng cảnh sắc riêng. Chỉ là, chớ nán lâu thì hơn.”
Nói xong, cũng nhiều lời thêm nữa.
Đỗ Linh Tĩnh hiểu vì tỏ vẻ bất mãn với Chẩm Nguyệt Lâu như thế, nhưng nàng thực chẳng dây dưa cùng .
“Đa tạ các hạ nhắc nhở.”
lúc , Nguyễn Cung từ lầu chạy xuống đón, Đỗ Linh Tĩnh xoay , bước nhanh rời .
Nàng khuất bóng, hương sách thoang thoảng còn vương nơi hành lang cũng theo đó tan dần.
Ánh đèn lay động, chiếu bóng sáng tối đều, phản chiếu gương mặt nam nhân.
Hắn khẽ nhắm mắt, im lặng.
Trong góc tường khuất, hai thị vệ âm thầm quan sát.
Sùng An len lén hầu gia nhà , nhịn nhỏ giọng hỏi trưởng Sùng Bình:
“Ca, chẳng lẽ Chẩm Nguyệt Lâu nợ tiền hầu gia?”
Sùng Bình: “…… Không .”
“Vậy… Chẩm Nguyệt Lâu cho hầu gia uống dấm chua ? Sao hầu gia chuyện chua thế?”
Sùng Bình cố nhịn, suýt nữa phun tiếng , thấy hầu gia khẽ dừng bước, vội vàng quát nhỏ:
“Mau ngậm miệng!”
Chưa dứt lời, nam nhân xoay đầu hỏi :
“Trong lâu định nhã gian ? Ở chỗ nào?”
Sùng Bình lập tức cúi đầu đáp: “Ở tây lâu, tầng ba.”
Thiệu thị đặt nhã gian lớn nhất bên đông lâu, Sùng Bình chỉ thể thuê gian nhất bên tây lâu, phố chợ.
Nghe , hầu gia mới nhấc chân, tiếp tục bước lên lầu:
“Qua đó một lát.”
Ở đông lâu Chẩm Nguyệt Lâu, Đỗ Linh Tĩnh theo dẫn đường tiến nhã gian.
Nơi đây rộng rãi tao nhã, gần như chiếm nửa tòa t.ửu lâu. Bình phong sơn thủy, cửa sổ chạm khắc họa tiết, danh sứ tỏa hương thơm, chỗ nào cũng toát vẻ tinh xảo.
Người nàng gặp đang khoanh tay cửa sổ, khoác áo gấm màu tía, đầu đội kim quan ngọc trâm. Trong thoáng chốc, Đỗ Linh Tĩnh chẳng thể gắn kết hình ảnh với bóng dáng trong ký ức năm xưa.
Chừng mười một mười hai năm , khi nàng nhờ Hỗ gia mà quen Thiệu Bá Cử, gia cảnh nhà họ Thiệu còn khốn khó, khi chỉ khoác những bộ y sam thô sơ, còn chẳng .
Mỗi khi Hỗ Đình Quân may áo cho đại ca, cũng quên may thêm cho một bộ, miễn cho mặc hoài mớ áo vải cũ kỹ, để ngoài khinh khi…
Chuyện mười mấy năm về , nay nhớ mơ hồ như làn sương sớm, đầu tìm cũng tan biến ánh nắng của quan lộ thăng hoa.
Mà giờ phút , Thiệu Bá Cử khí phái, sớm chẳng còn bóng dáng hàn vi thuở nào, khiến Đỗ Linh Tĩnh thoáng ngẩn ngơ. lúc , từ cửa sổ …
Mày kiếm rậm, mắt sâu, thần sắc ung dung tự tại.
Đỗ Linh Tĩnh tiến lên hành lễ chào, khẽ đưa tay hư đỡ: “Tĩnh Nương tới, cần đa lễ.”
Nàng lúc mới dậy, chợt thấy bên cạnh còn một nữa, dung mạo bốn năm phần tương tự. Thiệu Bá Cử giới thiệu: đó là đường của , xếp hàng thứ năm, tên gọi Thiệu Ngũ Hưng.
Đỗ Linh Tĩnh mơ hồ nhớ thúc bá của Thiệu Bá Cử vốn chỉ bốn , rõ từ khi nào thêm một lão ngũ. Xem tuổi độ hai mươi, gương mặt mang nét mũi ưng, ánh mắt thoáng hiện vẻ sắc bén.
“Đỗ cô nương an khang.”
Thiệu Ngũ Hưng chào hỏi, nàng cũng đáp lễ.
Ba lúc mới xuống. Chưởng quầy Chẩm Nguyệt Lâu đích dâng , cùng Thiệu Bá Cử khách khí mấy câu lui.
Thiệu Bá Cử ứng đối ung dung, tuyệt còn nửa phần dáng vẻ túng bấn năm xưa.
Đỗ Linh Tĩnh cũng tập trung tinh thần, hết cùng hàn huyên đôi câu. Nàng trực tiếp nhắc đến chuyện hôn sự giữa hai nhà, chỉ khéo léo đưa lời, chuyển sang chuyện Hỗ gia.
“Lần sai đến Hỗ phủ thăm hỏi, nhưng tin rằng phu thê Đình Quân cùng cả nhà Hỗ đại ca đều chẳng rõ tung tích, cũng lưu lời nhắn. Không Thiệu đại ca tin gì chăng?”
Nàng hỏi, liền thấy Thiệu Bá Cử khẽ cau mày, đáp: “Việc cũng lấy kỳ lạ, phái tìm nhưng kết quả. Tiểu Ngũ,” sang gọi Thiệu Ngũ Hưng: “ tìm chút manh mối nào ?”
Thiệu Ngũ Hưng lắc đầu: “Đại ca, hai ngày tăng thêm nhân thủ, nhưng đến nay vẫn tin tức. Bất quá, e cũng sắp kết quả thôi.”
Thiệu Bá Cử dặn dò: “Vậy hãy tiếp tục phái thêm nữa.”
“Vâng.”
Hai dứt lời, Đỗ Linh Tĩnh liền thấy Thiệu Bá Cử đưa mắt nàng.
“Hỗ gia việc , sẽ tự để tâm. Tĩnh Nương mới hồi kinh, chẳng bằng đây đó tiêu khiển, đừng quá lo nghĩ.”
Đỗ Linh Tĩnh chậm rãi gật đầu, nhưng kế đó ngẩng mắt thẳng Thiệu Bá Cử:
“Thiệu đại ca cũng . Bất quá, đây Đình Quân từng gửi cho một phong thư, trong thư nhắc tới một việc, e rằng liên quan đến tình cảnh của nàng hiện tại.”
Vừa dứt lời, chỉ thấy ánh mắt Thiệu Bá Cử thoáng ngưng , còn đường Thiệu Ngũ Hưng bên cạnh thì gần như theo phản xạ hai mắt nhíu đến mức nhận .
“Chuyện gì?” Thiệu Bá Cử hỏi ngay.
“Đình Quân trong thư, nếu kinh, nhất định đến khu rừng phía tây Tích Thủy Đàm tìm lấy một vật.” Đỗ Linh Tĩnh khẽ cau mày, cố nhớ : “Nàng dặn đó là vật trọng yếu, tìm bằng và giữ cho cẩn thận.”
Nói đến đây, nàng thấy khóe mắt Thiệu Ngũ Hưng khẽ run, còn Thiệu Bá Cử lập tức mở miệng truy vấn:
“Đó là vật gì? Tĩnh Nương tìm ?”
Hai cùng chăm chú nàng. Gương mặt Đỗ Linh Tĩnh đổi, chỉ thong thả lắc đầu:
“Ta cho tìm hai lượt, nhưng chẳng thấy gì cả.”
Nghe , Thiệu Ngũ Hưng khẽ thở , Thiệu Bá Cử cũng chậm rãi thu ánh mắt.
Đỗ Linh Tĩnh hỏi: “Thiệu đại ca đó là vật gì chăng? Hay Đình Quân lầm chỗ?”
“Ta cũng rõ là vật gì. nếu nàng tìm hai phen mà đều , ắt hẳn là ở nơi đó, do nàng nghĩ sai thôi.”
“À.” Đỗ Linh Tĩnh khẽ đáp.
Huynh họ Hỗ mất tích hơn một tháng, thế mà Thiệu Bá Cử đối với chuyện hệ trọng năng nhẹ bẫng như gió thoảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-7-la-han.html.]
Đỗ Linh Tĩnh im lặng ngắm vị Thám Hoa lang năm nào, nay chẳng còn bóng dáng xưa.
Mà Thiệu Bá Cử lảng sang chuyện khác:
“Thật … hôn sự của hai nhà chúng …” đưa mắt nàng, mỉm : “Tĩnh Nương hẳn cả ?”
Đỗ Linh Tĩnh chỉ khẽ gật đầu.
Thiệu Bá Cử ánh mắt thoáng nhu hòa:
“Nàng cứ yên tâm gả về đây, tuyệt sẽ bạc đãi nàng.”
Đây xem như một lời hứa hẹn chăng?
Đỗ Linh Tĩnh từng một câu hứa hẹn nào giống như lời mua bán chốn phố phường đến thế.
Nàng cụp mắt, khẽ đáp: “Ta .”
Lời đến đó, tựa hồ cũng chẳng còn gì để bàn.
Một mối hôn nhân sắp định, nhạt nhẽo đến mức chẳng khác nào giao dịch đôi bên.
Thiệu Bá Cử ngoài cửa hỏi, hầu thưa rằng còn khách đang chờ. Hắn liền dậy:
“Tĩnh Nương lâu trở kinh thành, đến Chẩm Nguyệt Lâu cũng nên vui chơi một phen. Chỉ là còn việc trọng yếu trong , chẳng thể bồi lâu hơn.”
Đỗ Linh Tĩnh hiểu ý, hành lễ tiễn cửa.
Người , nàng cũng chẳng lòng ở nhã gian tinh xảo mà buồn tẻ . Nàng bảo Nguyễn Cung xuống đại sảnh tìm một bàn nhỏ.
Đêm buông, Chẩm Nguyệt Lâu sáng rực như ban ngày, vũ cơ nâng đèn múa hát đài, ca vũ hòa nhạc dập dìu.
Đỗ Linh Tĩnh bên bàn nhỏ cạnh cửa sổ:
“Liền ở chỗ chờ xem.”
Nguyễn Cung đáp lời, khẽ thì thầm:
“Ta theo phân phó của cô nương, để Xương Bồ canh giữ tại Tích Thủy Đàm.”
Đỗ Linh Tĩnh gật đầu, đưa chén lên nhấp một ngụm.
Cái gọi là thư Đình Quân gửi nàng, bảo đến khu rừng trong Tích Thủy Đàm tìm vật, kỳ thực vốn hề tồn tại. Nàng cũng với Thiệu Bá Cử rằng nơi đó chẳng gì cả.
nếu Thiệu Bá Cử vẫn đến Tích Thủy Đàm…
Đỗ Linh Tĩnh chậm rãi nhấp chén hương trong tay.
Chẩm Nguyệt Lâu chật kín , tuy nàng ở góc vắng vẻ, nhưng vẫn rõ mồn một tiếng bàn luận náo nhiệt của khách .
Cách Trung thu chỉ còn một ngày, cả tòa t.ửu lâu, ngoài đề tài thì chẳng còn chuyện gì khác.
Lúc kẻ lên tiếng: “... Đều chờ Hoàng thượng ban tứ hôn cả. Nguyệt Lão còn chẳng gấp bằng Hoàng thượng . năm nay Hoàng thượng tiên lo cho hai vị , những khác còn để tâm đến ?”
Có hỏi thẳng: “Nghe Thám Hoa lang năm nay tục huyền, rốt cuộc là quý nữ nhà nào? Đã định ?”
Bên cạnh đáp: “Định , cũng danh Tông Nhân Phủ!”
Người gặng: “Rốt cuộc là nhà nào?”
Có kẻ trực tiếp : “Chính là Đỗ gia ở phường Thành Khánh, phủ của cố Đỗ các lão!”
Người kinh ngạc: “Không Đỗ các lão mất từ lâu ? Chẳng gối chỉ một nữ nhi, đến giờ vẫn gả chồng?”
“ thế. Trước vị hôn phu kịp thành hôn qua đời. Tuổi xuân lỡ mất, giờ kết tóc chi hôn, thể? Chỉ đành vợ kế . May Thám Hoa lang chịu nạp kế thất, vị Đỗ cô nương coi như cũng phúc vận!”
“Ha, đây gọi là cao gả đó. Nếu so theo thường tình, với gia thế và tuổi tác của nàng, gì còn cơ hội bước cửa nhà quyền quý? Cùng lắm cũng chỉ thể kế thất cho mấy nhà hương mà thôi.”
Nguyễn Cung thế, nhịn thấp giọng c.h.ử.i vài câu. Đỗ Linh Tĩnh, đang đem trò bàn tán, chỉ an nhiên, nhấp thêm ngụm , gương mặt gợn sóng.
Đám xoay sang chuyện khác: “... Nghe phủ Vĩnh Định hầu năm nay nghênh hầu phu nhân, việc chắc chắn .”
Có chen lời: “Ở tiệm cá cược Phường Thiên Hưng, kẻ đặt đến năm trăm lượng bạc trắng, cược rằng Lục hầu gia năm nay tất sẽ cưới hầu phu nhân cửa! Chờ thêm hai ngày nữa, thánh chỉ ban xuống sẽ rõ ngay thôi!”
Lời dứt, cả đại đường đồng loạt “A” một tiếng, khách khứa nửa sảnh đều đầu tới.
Đám nọ cũng chẳng hề thu liễm, kẻ hỏi: “Ai dám đặt cược chắc mẩm như thế? Chưa từng tin nhà nào cùng Vĩnh Định hầu phủ kết cả?”
Mọi liệt kê từng nhà quyền quý, đếm tới đếm lui, cũng mấy vị tiểu thư cao môn xứng đôi với hầu gia, nhưng rốt cuộc là ai, chẳng ai dám khẳng định.
Chợt kẻ buông một câu: “Dù cũng chẳng thể là vị ở Đỗ gia , một gia tộc sa sút, còn là là gái quá lỡ lứa thì từng định hôn?”
Mặt Nguyễn Cung liền sa sầm, suýt nữa lên cãi lẽ, may Đỗ Linh Tĩnh kịp ngăn .
Nàng chỉ khẽ : “Người cũng sai.”
Vĩnh Định hầu quyền cao chức trọng, mắt tất nhiên cao hơn đầu. Vả , nàng vốn chẳng hề ý gả nơi .
lời còn dứt, bỗng nhiên cả đại đường lặng như tờ.
Mọi ánh mắt đồng loạt ngẩng lên về tầng ba tây lâu.
Trước lan can chạm khắc, một nam t.ử hình thon dài cao lớn đang , khoác áo gấm màu lam, hình như một thanh trường kiếm bằng hắc thạch, lãnh túc mà kiêu ngạo. Ánh mắt thong thả lướt xuống sảnh, dừng nơi bàn khuất bên cửa sổ.
Đỗ Linh Tĩnh khẽ sững sờ.
Là .
Chính là ở thang lầu khi nãy “hảo tâm khuyên nhủ”.
Nàng chẳng là ai, cho đến khi kẻ thấp giọng thì thầm: “Hóa Lục hầu gia thật sự đến!”
— Lục hầu?
Tim Đỗ Linh Tĩnh khựng .
Vĩnh Định hầu, Lục Thận Như?
Nàng ngẩng mắt , đúng lúc bắt gặp ánh mắt nam nhân quét qua, rơi xuống chỗ nàng .
Nàng giật , theo bản năng đầu né tránh.
Dẫu nữa, song nơi khóe mắt vẫn thấy bóng dáng nơi lan can dừng một thoáng, xoay rời .
Bóng khuất, ồn ào dấy lên, cả sảnh xôn xao bàn tán ngớt:
“Hầu gia tới thật! Đông lâu đãi Thiệu Thám Hoa, tây lâu nghênh Lục hầu gia, hôm nay là ngày gì mà hai vị đều xuất hiện tại đây?”
Cách Trung thu còn một ngày, mà Chẩm Nguyệt Lâu náo động hơn cả hội trăng rằm.
Đỗ Linh Tĩnh khẽ chau mày.
Thiệu Bá Cử là do nàng mời, nhưng còn vị hầu gia …
Bên tai nàng chợt vang lên giọng khàn khàn khi nãy:
“Nơi đây lành gì, nên lui tới.”
Lòng bàn tay ấm áp, sức mạnh nắm c.h.ặ.t nơi eo nàng, cảm giác vẫn phai nhạt…
Đỗ Linh Tĩnh giật , kịp định thần, thì Xương Bồ từ ngoài cửa hối hả chạy . Hắn từ Tích Thủy Đàm trở về.
Chỉ một bước tới gần, ghé bên tai nàng khẽ .
Nghe xong, Đỗ Linh Tĩnh hít sâu một , chậm rãi thở .
Nguyễn Cung lặng lẽ sắc mặt cô nương, thấy thần sắc nàng biến đổi, đột nhiên khẽ hỏi một câu kỳ lạ:
“Ở phường Thiên Hưng, đang nhiều đặt cược hôn sự của với Thiệu Bá Cử ?”
Nguyễn Cung kịp đáp, Xương Bồ chen lời: “ , cô nương. Người đều chờ thánh chỉ tứ hôn hai nhà Thiệu, Đỗ, coi đó là chắc chắn, đặt cược chẳng ít !”
Đỗ Linh Tĩnh chỉ khẽ mỉm , cực nhạt, đặt chén trong tay xuống.
“Chỉ e… , bọn họ thất vọng .”