Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 68: Sẽ Không
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tinh nguyệt treo cao, gió yên cây lặng, biệt viện sơn phòng chìm trong tĩnh mịch. Thế nhưng Đỗ Linh Tĩnh trằn trọc hồi lâu, đến lúc trời gần sáng mới .
Ngày kế, khi nàng tỉnh dậy, Ngũ Gia đến tìm nàng dùng cơm, : “Hôm nay chỉ ngươi và , Hầu gia cùng Thế t.ử đều về.”
Hai họ cả đêm, đến nay vẫn trở .
Đỗ Linh Tĩnh từng gặp tình cảnh .
Từ khi nàng cùng thành hôn, ngoại trừ nhập cung thượng triều, phần nhiều vẫn bận rộn trong phủ tại kinh, đôi khi ngoài cũng là vì công vụ.
Đêm qua chẳng , còn mang theo Bạc Tuyết kiếm của Nhị gia, một đêm đến nay về.
Bữa sáng, nàng phần ăn chẳng vô. Ngũ Gia thì quen, điềm nhiên : “Bọn họ ắt chuyện riêng.”
Rồi về Lục Thận Như cùng Ngụy Tông: “Hai tâm cơ gấp mười ngươi và . Ta ngoài lo thương thế của Thế t.ử lành, còn Lục Hầu…”
Nàng nghiêng đầu Đỗ Linh Tĩnh: “Ngươi lo cho ?”
Đỗ Linh Tĩnh lắc đầu, bảo chẳng lo chi, liền lái sang chuyện khác, hỏi Ngũ Gia hôm nay .
Ngũ Gia thẳng thắn: “Hôm qua ngươi mới học cưỡi ngựa, nay khéo luyện . Ta còn chân núi một trấn nhỏ, hôm nay còn phiên chợ hội, chúng qua đó dạo chơi.”
Nàng vốn tính phóng khoáng, hôm qua tập cưỡi ngựa nghĩ thầm, hôm nay nhất định trấn chơi cho .
Đỗ Linh Tĩnh cũng mặc nàng sắp đặt.
Sùng Bình chẳng hề phản đối, còn tự chọn mấy con ngựa tính tình hiền lành cho nàng.
Hôm qua nàng cưỡi chính là Huyền Phách của ai . Hôm nay Huyền Phách ở đây, song từng lưng đại mã cao lớn từ Tây Vực, nay cưỡi ngựa khác cũng chẳng khó khăn.
Ngũ Gia vô cùng cao hứng: “Tĩnh Nương học thật mau! Từ đây xuống núi, vặn tới ngay thị trấn chân.”
Cưỡi ngựa so với xe thuận tiện hơn nhiều, chỉ khẽ giục roi thể vượt qua đỉnh núi trong chốc lát.
Quả nhiên chân núi là phiên chợ, hỏi mới một tháng mở một .
Người đông vật nhiều, cũng lắm hỗn loạn. Lúc thì kẻ móc túi, đuổi c.h.ử.i; lúc thì hàng rong cùng khách mua ầm ỹ, vén tay áo toan đ.á.n.h .
Đỗ Linh Tĩnh thoáng hoảng hốt, Sùng Bình lập tức hộ bên cạnh, đầu hô thị vệ: “Dẹp đường!”
Thị vệ Hầu phủ trải khắp nơi, đưa thẻ bài , thoáng chốc đám tản bớt, chỉ còn nhóm hàng rong và khách nữ quy củ.
Ngũ Gia quen thuộc cảnh , dạo, còn Đỗ Linh Tĩnh phần ngượng ngùng: “Có quấy nhiễu phiên chợ ?”
Sùng Bình đáp: “Chợ vốn quá lộn xộn, dọn bớt là . Phu nhân an tâm mà dạo.”
Chưa dứt lời, Ngũ Gia gọi Đỗ Linh Tĩnh , chỉ một sạp bán bầu hồ lô. Có hồ lô mộc mạc, hồ lô chạm khắc hoa văn tinh xảo.
Khác với vật trang trí tinh mỹ trong phủ vương công, hồ lô nơi chợ quê mang nét hú vị dân dã.
Ngũ Gia chọn ngay một quả khắc hoa mẫu đơn, chủ sạp vội tặng lời cát ngữ: “Chúc gia trạch quý nhân càng thêm phú quý vinh hoa.”
Đỗ Linh Tĩnh nhịn .
Ngũ Gia vốn là quận chúa, trong thiên hạ còn ai trạch thị tộc phú quý hơn nàng ?
Song nàng vẫn thản nhiên nhận, sang hỏi: “Ngươi quả nào, mua cho ngươi.”
Đỗ Linh Tĩnh chẳng ham phú quý, chỉ thấy một quả khắc chữ “Bình An Hỉ Nhạc”.
Ánh mắt nàng lướt qua, Ngũ Gia liền cầm lấy, ghé tai trêu chọc: “Xem ngươi vẫn còn lo cho ai .”
Đỗ Linh Tĩnh bèn đặt quả xuống, chọn một quả nhỏ khắc hình Thiềm cung chiết quế cầm trong tay.
Ngũ Gia ha hả: “Tĩnh Nương của chúng khảo Trạng Nguyên !”
Đỗ Linh Tĩnh cũng bật . Hai ngắm nghía hồ lô xong liền tiếp, Ngũ Gia thoáng thấy phía bán lụa, bèn chạy tới.
Đỗ Linh Tĩnh kịp bước theo, chợt thấy từ đầu hẻm lao tới, miệng hô to:
“Vĩnh Định Hầu phủ gì mà mãn môn trung liệt, nay chỉ loạn thần tặc t.ử!”
Là một lão nhân, nàng kịp rõ thì thị vệ đè xuống. Miệng lão còn c.h.ử.i rủa: “Lục thị ỷ binh cậy thế, phế trưởng lập ấu, loạn triều cương! Quấy nhiễu thiên hạ thái bình, sớm muộn gì cũng chẳng c.h.ế.t yên!”
Đỗ Linh Tĩnh sững tại chỗ.
Trong khoảnh khắc, chợ hội lặng ngắt, ai dám lên tiếng.
Chỉ còn tiếng c.h.ử.i mơ hồ lẫn mùi rượu từ miệng lão già đè xuống.
Sùng Bình vội tiến lên hỏi: “Phu nhân kinh sợ?”
Đỗ Linh Tĩnh lắc đầu, chỉ khe khẽ: “Ông đang mắng Hầu gia…”
Sùng Bình bảo nàng chớ bận tâm: “Xem chừng chỉ là lão tú tài uống say. Họ xưa nay bất hòa với Hầu gia, lời lẽ ô uế cũng khó tránh.”
“Loại tình huống nhiều lắm ?”
Sùng Bình gật đầu: “Thường xuyên. Hầu gia vốn chẳng để tai.”
Quả nhiên, thị vệ quen tay, trói lão già say lôi ngõ hẹp, quẳng xa.
Ngũ Gia cũng trở , chỉ : “Ngay cả Hoàng thượng cũng kẻ dám mắng, huống chi khác. Có hiếm lạ gì .”
Nàng chẳng hề mất hứng, còn kéo Đỗ Linh Tĩnh mua thêm nhiều vật, trấn t.ửu lâu tệ, liền rủ nàng đến đó dùng cơm tối.
Ăn xong trở về biệt viện, màn đêm buông xuống.
Trong viện vắng lặng, hai vẫn trở .
Tiếng côn trùng rỉ rả ngớt, càng khiến lòng bất an. Đêm , Ngũ Gia ngoài cửa mãi phương xa, mới về phòng.
Trời gió, cây cối yên, mà tiếng côn trùng càng rền rĩ, khó ngủ.
Đỗ Linh Tĩnh quấy rầy, mơ mơ hồ hồ, chẳng đến khi nào thì trong tai vang loáng thoáng tiếng bước chân hỗn loạn.
Nàng vội xuống giường, mở cửa sổ, thấy nơi Tây viện loáng thoáng ánh lửa.
Trước sân gió bỗng ào ào thổi mạnh, cuốn theo mùi tanh huyết khí.
Đỗ Linh Tĩnh nheo mắt, thấy bóng , liền vội khoác y phục, theo tiếng động chạy về hướng Tây viện.
Gió đêm thổi tung mái tóc nàng, bay loạn giữa trung. Thu Lâm nâng đèn cho nàng rõ đường . Thị vệ thấy là phu nhân, cũng ngăn cản bước chân.
Trong viện thị vệ hối hả , khí căng thẳng đè nặng khiến nghẹt thở. Đỗ Linh Tĩnh thoáng , liền thấy Sùng Bình.
Chỉ thấy lông mày y nhíu c.h.ặ.t, từ trong phòng bước , gấp gáp sai lấy t.h.u.ố.c.
Đỗ Linh Tĩnh chăm chú , chỉ thấy trường bào lam đen của loang lổ vết thẫm, mùi tanh nồng nặc ——
Tất cả đều là m.á.u!
Đỗ Linh Tĩnh hít mạnh một .
Sùng Bình lúc mới thấy nàng: “Phu nhân?”
Nhận vẻ kinh sợ mặt nàng, y vội : “Phu nhân chớ lo!”
dứt lời thị vệ đến tìm, y đành cáo từ, bước nhanh theo.
Đỗ Linh Tĩnh theo, thấy từ phòng mang một chậu nước, dội xuống gốc cây ——
Cả chậu đều là m.á.u loãng.
Ngay cả Thu Lâm cũng hốt hoảng.
Đỗ Linh Tĩnh vội vã đến gần cửa, chân như nhũn . Trong phòng, vây quanh màn giường, nàng chẳng dám bước quấy rầy.
Nàng nép bên khung cửa, thấy hất m.á.u , bên trong đại phu hối hả sai mang t.h.u.ố.c cầm m.á.u.
“Huyết chảy quá nhiều, cứ thế thì…”
Đỗ Linh Tĩnh bấu c.h.ặ.t khung cửa, bàn tay tái nhợt run rẩy, môi mím c.h.ặ.t dám lên tiếng.
Ngay lúc , một cánh tay quen thuộc vòng đến, kéo nàng ôm gọn trong n.g.ự.c.
“Sao ? Vì cớ gì sắc mặt tái nhợt thế?”
Đỗ Linh Tĩnh ngẩn , ngạc nhiên ngẩng đầu:
“Hầu gia?!”
“Ừ.”
Nam nhân khẽ gật đầu.
Lục Thận Như thấy nàng lạnh buốt, xiêm y khoác vội, tóc dài tán loạn phủ vai. Hắn khẽ vuốt gọn tóc nàng , giọng ôn nhu:
“Tưởng thương là ?”
Trong viện đèn lửa khắp nơi, đuốc cháy rực rỡ.
Gió đêm cuốn mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g còn vương, ánh lửa lấp lánh chiếu lên khuôn mặt tuấn tú nghiêng nghiêng của .
Đỗ Linh Tĩnh , thấy nàyvẫn vững vàng mặt , lông tóc tổn hại, mới dần hồn, về phía trong phòng.
“Là Sùng An.”
“A…”
Nàng vạn phần chẳng ngờ, kẻ thương trong phòng là Sùng An.
Hắn để Sùng Bình ở hầu nàng, mang theo Sùng An ngoài.
lúc , Sùng Bình về với t.h.u.ố.c trong tay, thấy phu nhân ngó trong phòng liền vội : “Phu nhân chớ lo, Sùng An chỉ là ngoại thương.”
Ngoại thương, nhưng chảy nhiều m.á.u như nào chuyện nhỏ? Nàng gấp gáp giục y mau đưa t.h.u.ố.c .
Song Lục Thận Như bên cạnh, thấy an nhiên, thần sắc giãn , rõ ràng ngoài cũng tổn hại gì.
Hắn dịu giọng hỏi: “Ngỡ rằng thương, nên hoảng hốt?”
Đỗ Linh Tĩnh vốn còn giận, dẫu lo lắng cũng chịu gật đầu.
Nàng lặng thinh, chỉnh xiêm y, song ánh mắt vẫn kìm mà lén đảo quanh, xem lành lặn thật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-68-se-khong.html.]
Nam nhân thấy thế, mỉm chan hòa.
Nàng quả thật mạnh miệng.
Hắn định thêm, thì thị vệ bên Ngụy Tông đến thỉnh.
Hiển nhiên còn đại sự cần bàn, liền với nàng: “Ta , Sùng An cũng . Nàng yên tâm về nghỉ .”
Rồi khẽ dặn: “Đêm gió lớn, chớ để lạnh.”
Nói đoạn, nắm cổ tay nàng một cái, căn dặn Thu Lâm nâng đèn cẩn thận, tìm Ngụy Tông.
Đỗ Linh Tĩnh vội về, chỉ dõi mắt theo bóng lưng . Lát , Sùng Bình từ trong phòng .
“Phu nhân lo hầu gia thương ?”
Y tiếp lời: “Xin yên tâm, chúng tuyệt sẽ để hầu gia tổn hại.”
Đỗ Linh Tĩnh .
Nàng thị vệ Hầu phủ tận trung tận lực, nhưng tận mắt thấy Sùng An thương, m.á.u loãng đổ liên hồi thì khỏi bất an.
Nàng hỏi thêm vài câu về tình hình Sùng An.
Sùng Bình dẫu thương tâm vì bào , nhưng vẫn khuyên: “Sùng An nghỉ ngơi ít lâu sẽ . Dẫu chuyện gì, cũng là chúng nên vì Hầu gia mà hi sinh.”
Gió đêm thổi mạnh, ánh lửa đuốc bập bùng, như muôn quân vạn mã.
Sùng Bình thấp giọng: “Vĩnh Định quân từ trận thương vong t.h.ả.m khốc năm Hoằng Khải mười bốn, chí khí đều tan nát.
Lão Hầu gia bệnh nặng, vẫn gắng sức áp chế Thát Đát, tranh thủ cho quân sĩ Tây Bắc thời gian nghỉ ngơi. bấy nhiêu đủ.
Biên quan tướng lĩnh liều c.h.ế.t hy sinh, đổi chỉ là vài nét b.út nhẹ của văn thần xin hàng.
Trong triều phe chủ hàng trỗi dậy, còn bọn ở Tây Bắc bao đời cùng Thát T.ử liều mạng, đầu ai nấy đều treo lưỡi d.a.o.
Đợi lão Hầu gia mất, quân tang tóc, chẳng ai ngày sống thế nào.
Là Hầu gia lo liệu.”
Giọng y trầm xuống, ánh mắt kiên định: “Hầu gia cởi chiến bào, buông trường kiếm, rời Tây Bắc gắn bó từ thuở thiếu niên, một chốn kinh thành sóng gió.
Thế nhân bảo Vĩnh Định Hầu phủ mãn môn trung liệt, tất kẻ thành loạn thần tặc t.ử, để nh.ụ.c m.ạ ngài quyền lực trói buộc trong vũng lầy.”
Sùng Bình hạ giọng:
“ từ xuống Vĩnh Định quân của chúng , chẳng ai nghĩ như .”
Vị tướng quân trẻ dũng mãnh thiện chiến sa trường, nay rời chiến địa mà triều, hòa giải với những lão thần đa mưu túc trí.
Hắn vì cớ chi mà đến mức ?
“Hầu gia vượt muôn dặm mà đến — là vì chúng !”
Ánh lửa chiếu mắt Sùng Bình, sáng như đuốc. Y gằn từng chữ:
“Chúng dẫu c.h.ế.t, cũng tuyệt để hầu gia chịu một mũi tên.”
Đỗ Linh Tĩnh ngây nơi cửa.
Nàng từng mường tượng, nhưng đến khi chính tai , vẫn dâng lên một nỗi kinh sợ khó thành lời.
Tây Bắc quân, Vĩnh Định quân.
Vĩnh Định Hầu — Lục Thận Như.
Hắn đơn độc nơi đầu sóng ngọn gió; lưng là muôn ngàn binh tướng sắt đá…
Ánh lửa cũng rọi sáng dung nhan nàng. Sùng Bình dần thu giọng, thêm về thương thế của Sùng An, tuy dữ dội, song cầm cự .
“Phu nhân chớ vì thế mà kinh ưu, xin mau về nghỉ.”
Đỗ Linh Tĩnh gật đầu.
Trong viện, thương chỉ riêng Sùng An; tiếng bước chân dồn dập đan chéo như chuông mõ thúc giục. Nàng giúp gì, cũng tiện quấy nhiễu.
Nàng bảo Sùng Bình cứ lo việc, dặn Thu Lâm dìu về.
Chợt ngẩng lên, thấy nam nhân lầu hai cách đó xa.
Hắn dặn thị vệ mấy câu. Thị vệ lĩnh mệnh mau, đoạn mang trở một vật ——
Là áo choàng của .
Thị vệ trao cho Thu Lâm, Thu Lâm liền khoác lên vai nàng.
Tấm áo dày nặng bao bọc lấy nàng, lan can lầu, hướng nàng bốn chữ.
Gió đêm thổi tan tiếng, nhưng nàng thấy rõ khẩu hình môi :
“Mau ngủ .”
…
Nàng quấn áo choàng rời Tây viện. Đợi đến khi bóng và ánh đèn khuất tường, Lục Thận Như mới xoay , thấy Ngụy Tông bước lên lầu.
“Thế nào?” hỏi.
Ngụy Tông lắc đầu: “Cứng miệng lắm, nửa lời cũng chịu hé.”
Lục Thận Như hừ một tiếng.
Lần tập kích đêm nay khiến bọn mật thám trở tay kịp. Phía thương vong, nhưng cũng bắt sống ba tên:
Hai kẻ mặt mũi Thát Đát, một Hán.
Người Hán thể cùng Thát Đát thông đồng.
Nghĩ tới kẻ chủ mưu màn — hẳn chẳng hạng tầm thường.
Lục Thận Như vội: “Chúng câm miệng cũng mặc. Người đầy thương tích, miệng nào cũng mở. Tra cho rõ ràng, đến một sợi tóc cũng đừng bỏ sót.”
Ngụy Tông gật đầu. Lục Thận Như ngước cửa biệt viện sơn phòng:
“Chờ xem, ngày mai kẻ nào tự tìm đến cửa .”
Ngụy Tông , trầm mặc theo tầm mắt về phía môn viện.
Quận chúa Ngũ Gia trong tiểu viện.
Khi Ngụy Tông trở về, đèn trong phòng tắt, Ngũ Gia dường như ngủ .
cửa khẽ mở, giường vang lên tiếng nàng : “Thế t.ử?”
“Là .”
Y thấy nàng dậy, châm ngọn đèn đầu giường, khe khẽ thở dài: “Ta thực nhẹ chân tới mức nào mới quấy mộng của quận chúa.”
Y y phục. Nàng mép giường còn ngái ngủ, thấy đối phương bước gần.
Nàng sững sờ:
“Ngươi… ngủ cùng ư?!”
Trong phòng bày hai chiếc giường; bấy lâu nay hai vẫn mỗi một góc, Ngũ Gia là sợ đè lên thương thế của y.
Thật , suốt ba năm ở Tây Bắc cũng là như .
Vừa thấy gần, nàng mở to mắt hỏi dồn.
Ngụy Tông chỉ đưa tay che ngọn đèn nàng thắp:
“Nếu quận chúa nguyện ý…”
“Kia… thế t.ử khỏi lo. Chờ ngươi lành hẳn, cần chăm sóc nữa thì sẽ sang sương phòng mà ngủ.”
“Vậy ư…” Ngụy Tông tắt đèn, trái nhân ánh sáng mắt nàng: “Nếu Vương phi , liệu trách ?”
Hỏng — quên mất mẫu phi! Ngũ Gia nhất thời bối rối. Nếu mẫu phi và Thái phi chuyện nàng ngoài đêm tân hôn còn đều tách giường với Thế t.ử, há chẳng sẽ mắng cho một trận?
“Ách…” Nàng ấp úng, nghĩ lời.
Chỉ thấy nam nhân cúi đầu nhẹ.
Y … rốt cuộc điều gì?
Y nhắc đến chuyện chung chăn gối nữa, chỉ dịu giọng:
“Quận chúa an giấc.”
Ngũ Gia: “…”
Mà nàng khó ngủ, bóng dáng nam nhân nơi giường bên, khỏi nhớ đến sự náo loạn đêm tân hôn năm …
Khi Lục Thận Như trở về phòng, Đỗ Linh Tĩnh cũng chợt tỉnh, song dậy, chỉ liếc thấy đặt một thanh kiếm lên bàn.
Bạc Tuyết kiếm của Nhị gia.
Hắn buông kiếm, vội rời , mắt dừng kiếm lâu, mới .
Hắn xiêm y, xuống mép giường.
Sa mỏng buông lướt vai ; còn phảng phất mùi huyết khí.
Đỗ Linh Tĩnh im lặng động; bèn xuống, nắm lấy tay nàng.
Kế đó, từ từ kéo nàng lòng.
Hắn nàng tỉnh.
đêm nay nàng đẩy .
Bao ngày qua, đây là đầu nàng yên lặng để mặc ôm.
Sáng hôm , biệt viện sơn phòng như từng xảy chuyện gió tanh mưa m.á.u. Mưa xuân hai hôm khiến kẽ gạch, khe đá đều lún phơn phớt xanh, buổi sáng yên hòa phẳng lặng.
tới cửa.