Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 67: Đêm Lặng

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Người tối qua trở về lúc nào, Đỗ Linh Tĩnh cũng rõ.

Sáng hôm , sự vẫn y như thường nhật.

Sớm mai cùng dùng cơm, liền thấy Ngũ Gia đến tìm nàng. Hắn thì tự bận rộn tiếp nhận tin tức liên tiếp từ kinh thành truyền tới, còn Đỗ Linh Tĩnh cùng Ngũ Gia dạo bước nơi sườn núi phía sơn phòng.

Nàng hỏi Ngũ Gia đêm qua ngủ yên giấc .

Hôm qua nàng mới , thì biệt viện sơn phòng chẳng của Ngũ Gia cùng Ngụy Tông, mà là của vị Hầu gia .

Hắn ở kinh thành cùng phụ cận bao nhiêu thôn trang điền trạch, Đỗ Linh Tĩnh vốn đếm xuể, song vẫn giữ lễ chủ nhân mà hỏi han khách nhân đôi lời.

Ngũ Gia đáp rằng nơi đây yên tĩnh, chẳng cảnh ồn ào của kinh đô, cũng vướng gió cát mịt mùng như vùng Tây Bắc.

“Đêm qua ngủ sớm, nhưng mơ hồ thấy động tĩnh, còn tưởng Thế t.ử tái phát thương thế, hoảng hốt liền bật dậy.”

Đỗ Linh Tĩnh thế, vội Ngụy Tông mới thương mấy ngày , quả thật phần nguy hiểm. Đêm đến nàng cũng chẳng dám ngủ say, sợ chỉ một giấc tỉnh dậy thì cực nhọc chăm sóc còn.

Nàng lo lắng hỏi: “Thế t.ử chứ?”

“Không , .” Ngũ Gia lắc đầu, “Là nghĩ nhiều. Đêm qua chẳng , tới tận khuya mới trở về.”

Rồi nàng Đỗ Linh Tĩnh, : “Hẳn là Lục Hầu tìm .”

Đỗ Linh Tĩnh nhớ đến chuyện về muộn, xem cũng đúng như Ngũ Gia suy đoán.

Hai thong thả bước, ngắm cảnh sườn núi cơn mưa xuân. Đất ẩm thêm xanh mướt, cỏ non lay động tà váy các nàng.

Ngũ Gia mắt tinh, thoáng thấy từ hướng kinh thành xe ngựa chạy đến.

“Hẳn là Lý thái y tới xem mạch cho Thế t.ử, chúng mau xuống thôi.”

Đỗ Linh Tĩnh cùng nàng trở xuống, đến sân nơi Ngụy Tông tĩnh dưỡng, quả nhiên thấy Lý thái y cửa.

Chào hỏi xong, Lý thái y rửa tay, bắt mạch, xem xét thương thế của Ngụy Tông.

Ngũ Gia vội hỏi: “Thế nào? Thế t.ử chuyển biến ?”

Lý thái y cao niên, vuốt chòm râu bạc mà gật đầu : “Thế t.ử tuổi trẻ, một võ nghệ cường tráng, chỉ vài ngày thấy tiến triển rõ rệt.”

“Thật ?” Đỗ Linh Tĩnh thấy mắt Ngũ Gia sáng rỡ, liền reo: “Xin ngài về bẩm cùng mẫu phi , rằng chăm sóc Thế t.ử chu , chẳng mấy chốc sẽ tung tăng như xưa!”

Lời nàng dứt, trong phòng bật .

Đỗ Linh Tĩnh che nửa mặt mà , rõ là Dụ Vương phi thường ngày răn dạy Ngũ Gia cũng nhẹ.

Nàng bèn sang Ngụy Tông, hỏi nhỏ: “Thế t.ử cũng cảm thấy chăm sóc chẳng tồi, ?”

Kỳ thực trong lòng nàng còn chút do dự, chính miệng y xác nhận.

Ngụy Tông nỡ gạt , chỉ mỉm : “Quận chúa mỗi đêm đều dậy ba xem , với ba , tất nhiên mau ch.óng hồi phục.”

Nghe , Ngũ Gia tròn mắt: “Ngươi… ngươi đều ư?”

Nàng vẫn tưởng y say ngủ, mỗi đêm đều vén rèm trướng của lên, xem thương thế .

Mặt Ngũ Gia chợt ửng hồng.

Ngụy Tông giải thích nhiều, chỉ mà nhờ Lý thái y: “Phiền ngài về thưa cùng Vương phi, Quận chúa quả thật tận tâm hết mực.”

Lý thái y hai mỉm , hứa sẽ chuyển lời.

Rồi Lục Thận Như hỏi thêm về Hoàng thượng, nương nương cùng Tuệ Vương nơi cung đình. Lý thái y đáp sơ lược, đó cáo từ trở kinh.

Đỗ Linh Tĩnh cùng Ngũ Gia chỉ tiễn đến cửa nhị môn. Ngũ Gia còn lẩm bẩm: “Chàng thế mà đều …”

Đỗ Linh Tĩnh giải thích: “Ngươi cùng Thế t.ử chung giường, khẽ động thì tất .”

Bản nàng cũng , chỉ cần đêm khuya tiếng động, nọ tỉnh dậy hỏi nàng ngủ yên , khát nước chăng.

Có lẽ bọn họ vốn là tướng lĩnh chinh chiến sa trường, giấc ngủ sâu, mỏng manh như tờ giấy, động một chút liền tỉnh.

Song Ngũ Gia thì thào, giọng nhỏ hơn: “ cùng chung giường…”

“A?” Đỗ Linh Tĩnh rõ.

Ngũ Gia vội vàng : “Trên chỗ nào cũng thương tích, sợ ngủ gần lỡ đụng , nên vẫn riêng giường khác.”

Tuy nàng giải thích, song sắc mặt tự nhiên.

Đỗ Linh Tĩnh nhớ nàng từng thành hôn ba năm, mà vẫn thật quen thuộc cùng Ngụy Thế t.ử.

Mấy ngày nay quan sát, Ngụy Tông đối với Ngũ Gia mực bao dung, chẳng điều chi . Sao ba năm mà cả hai vẫn còn xa lạ?

Ngũ Gia thêm, chỉ bảo giữa trưa nắng gắt, cần về y phục, vội vã rời .

Đỗ Linh Tĩnh nghĩ tới bản . Nàng vốn tính tình chậm rãi, nhưng mới thành hôn nửa năm quen thuộc với tới mức thể quen thuộc hơn.

Từ khi phụng chỉ thành hôn, chẳng cho nàng giữ lấy chút xa lạ. Sau viên phòng càng thêm khắng khít… nàng thường cảm thấy chính cũng thể tự chủ.

Ý nghĩ còn chợt thoáng qua, thấy ảnh hiện nơi cổng tò vò nắng.

Hơi thở cùng bóng dáng đồng loạt ùa đến, Đỗ Linh Tĩnh ngẩng lên liền thấy nghiêng đầu, đưa tay về phía nàng.

Đêm qua bỗng nhiên sa sầm mặt, rõ là chính miệng nhắc tới Tam Lang, khác còn gì. Sau đó xin , nàng cũng chẳng buồn đáp.

Đỗ Linh Tĩnh toan né lối khác, khôngngờ kịp bước vòng tay ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c.

Vẫn là như thế.

Hắn ôm c.h.ặ.t nàng, Đỗ Linh Tĩnh giãy cũng thoát, chau mày mặt .

Hắn khẽ hỏi: “Nếu cũng như Ngụy Tông, thương nơi chiến trường… Tuyền Tuyền chịu chăm sóc như nàng chăm sóc ? Mỗi đêm ba thức dậy, xem ?”

Đỗ Linh Tĩnh đáp, chỉ tiếp một câu:

“Tất nhiên cách chăm sóc của quận chúa cũng chẳng .”

Đỗ Linh Tĩnh: “……”

Trong lòng nàng thoáng cứng . Hắn… còn chướng mắt cả Ngũ Gia ?

Ngũ Gia thể hết lòng chăm sóc bệnh như , đáng khen .

Nàng liền : “Ý , Hầu gia vẫn nên tự cầu nhiều phúc thì hơn.”

Thanh âm trầm xuống, tựa hồ lòng với lời nàng, song cũng chẳng bắt bẻ gì.

Rốt cuộc lúc , ai vô cớ nhắc tới Tam Lang.

Hắn thoáng dừng , Đỗ Linh Tĩnh nhân cơ hội đẩy , bước nhanh rời khỏi.

*

Trong kinh thành, Tưởng thị mới an trí nhà cửa.

Từ khi Lục gia Tưởng thị thi hội đỗ cống sinh, cửa ngõ mới dựng chẳng bao lâu giẫm nát.

Người đến chúc mừng nối liền dứt; ngoài những kẻ mang danh mừng vui, còn cả Hồng nương tới mai, vì vị Lục gia vợ mà kết .

Ban đầu, Tưởng Phong Xuyên còn kiên nhẫn tiếp đãi; khách khứa càng lúc càng nhiều, dứt khoát đóng c.h.ặ.t đại môn, trốn Hồng La Tự tìm thanh tịnh.

Nào ngờ chùa cũng chẳng thoát .

Tận nơi Thanh Châu, cha nuôi của tin mừng, cũng gửi thư nhắc đến chuyện hôn sự, ủy thác Tưởng Thái phi lo liệu.

Tin tức chẳng hiểu lan , các nhà gả con gái , liền ào ào kéo đến Hồng La Tự tìm . Tưởng Phong Xuyên đành bất đắc dĩ về nhà mới.

Ngay khi , Phác ma ma theo lệnh Thái phi tới cửa, mang theo một xấp danh sách dày.

Tưởng Phong Xuyên mời bà dùng , bà nghỉ ngơi đôi chút. Phác ma ma vẫn đem từng tờ danh sách hết cho .

“Ý của Thái phi nương nương là: chung đại sự của Lục gia thể sơ sài, tất chọn lựa kỹ càng những cô nương hợp ý. mấu chốt vẫn là do chính Lục gia quyết định.”

Nói đoạn, bà hỏi: “Trong danh sách , Lục gia thấy ai hợp ý ?”

Không ngờ, thế, Lục Lang liền buông ánh mắt, khe khẽ thở dài.

Khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt dài hẹp như vẽ, giờ phút cúi xuống, ánh mắt trầm ngâm khiến Phác ma ma cũng sinh lòng thương xót.

“Lục gia ? Rõ là chuyện hỉ, than thở?”

Hắn thở dài: “Ma ma cũng , từ nhỏ cha ruột bỏ rơi, ăn cơm trăm nhà mà lớn lên. Sau Tam ca nhặt về. Đáng tiếc Tam ca thể khỏe, kịp thành yểu mệnh. Cha tuổi cũng cao, lẽ nay ôm cháu, nào ngờ Lục Lang…”

Hắn dừng , than tiếp: “Những gia đình cô nương trong danh sách, ai cũng , nhưng cùng đều chẳng duyên pháp.”

Hắn tự nhận bản tu đạo, vốn coi trọng chữ “duyên”.

“Người đều do Nương nương cùng ma ma khổ tâm chọn, cũng như Tam ca, một cô nương ý, nhưng thế nào cũng chẳng thấy hợp. Há chẳng phụ lòng Nương nương, ma ma và song ?”

Lời trĩu nặng, ẩn chứa khổ tâm.

Phác ma ma bật khẽ: “Hóa chỉ bởi thôi ? Lão nô hiểu . Lục gia thấy duyên phận, thì cứ thong thả. Nay mới đỗ cống, thi đình còn tới, hà tất gấp gáp?”

Nghe vội, sắc mặt Tưởng Phong Xuyên dịu , thoáng chớp mắt bà: “ tới cửa quá nhiều, thật, chống đỡ chẳng nổi.”

Phác ma ma lập tức hiểu ý, bật , vươn tay chạm nhẹ vai .

Hắn cũng , tự tay rót kính bà.

Phác ma ma khuyên: “Vậy Lục gia cứ đóng cửa . Thái phi cũng mệt mỏi, để lão nô về bẩm : duyên pháp tới, chờ thêm chút cũng muộn.”

Tưởng Phong Xuyên , liền mỉm : “Ma ma là thương nhất.”

Hắn lấy loại ngon nhất tiếp đãi, song bà từ chối, cáo từ: “Giờ cũng muộn, lão nô về Hồng La Tự thôi.”

Tưởng Phong Xuyên tiễn bà tận cửa.

Ngay đó, sai gác cổng đóng c.h.ặ.t môn, dặn rằng: “Thi đình qua, kẻ nào đến cầu hôn, đều ngăn ngoài cửa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-67-dem-lang.html.]

Thị vệ tuân lệnh.

Trở thư phòng, cuối cùng cũng thấy yên tĩnh. Trên bàn đặt một xấp thiệp mới tới, hờ hững để sang một bên, chỉ lấy trong ngăn kéo một tráp nhỏ.

Bên trong là một ấn hồng ngọc, đỏ như lá phong thu, mặt khắc tinh xảo hình lá phong xanh biếc.

Vãn vân thu, hoàng hôn quải, nhất xuyên phong diệp, lưỡng bờ lau hoa.*

“Chiều thu mây giăng, hoàng hôn treo lững lờ, lá phong đỏ trải khắp dòng sông, hai bờ hoa lau trắng xóa lay động.”

Ấn , chính là nàng tặng hạ lễ.

Những lễ vật khác đều do Huệ thúc cất giữ, duy chỉ ấn hồng ngọc , giữ bàn.

Cha và Thái phi thúc giục chọn một mối hôn sự, nhưng chẳng duyên pháp cùng cô nương nào. Song…

Huệ thúc mang bước .

Tưởng Phong Xuyên chẳng né tránh, cầm ấn hồng ngọc chấm mực, in xuống giấy một chữ “Phong” nhỏ.

Huệ thúc dâng , thoáng thấy ấn tín , hỏi:

“Nàng… còn Lục Hầu nhốt trong phủ ?”

Huệ thúc đáp: “Không hẳn. Hai ngày nay Hầu gia mang phu nhân khỏi kinh.”

“Ừa.”

Huệ thúc mặt, thêm: “Hầu gia sẽ chẳng gì phu nhân , Lục gia cũng cần nhọc lòng.”

“Thật ư?”

Hắn bỗng hỏi: “Huệ thúc hiểu rõ Lục Hầu lắm ? Hay Tam ca từng quen ?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Huệ thúc thoáng giật .

“Lục gia hỏi điều chi? Lão nô hề quen Hầu gia, Tam gia cũng .”

Lần , Tưởng Phong Xuyên thêm, chỉ chằm chằm ấn ngọc.

Huệ thúc khuyên: “Lục gia, đừng nghĩ ngợi nhiều. Di ngôn của Tam gia, chớ đem chuyện ngài đổi t.h.u.ố.c để tự tận mà tiết lộ cho phu nhân.”

Ông còn dặn: “Phu nhân , thì cứ để nàng mãi chẳng . Đó mới là tâm nguyện Tam gia, Lục gia cũng nên khắc ghi!”

Chiếu theo tính tình của phu nhân, nếu để nàng chuyện , còn chẳng sẽ nổi giận đến mức nào.

Huệ thúc tự lời kém phần phân lượng, đành mang Tưởng Trúc Tu để ép Tưởng Phong Xuyên.

Tưởng Phong Xuyên hiểu ý, chỉ khẽ mỉm :

“Huệ thúc chớ khẩn trương, .”

Huệ thúc sầu lo mà rót thêm cho lui xuống.

Thư phòng tịch mịch, chỉ còn Lục Lang.

Hắn phương ấn hồng ngọc , thấy ngay tay là một chồng giấy phê bình tinh mịn.

Đây là kỳ thi hội, nàng giúp bình văn. Hắn đem bài đưa cho nàng, nàng mỗi thiên đều xem kỹ, tự tay đề b.út phê ở bên lề chữ của .

Nàng cho ít, tuy dày đặc như khi từng bình văn của Tam ca, nhưng cũng thành từng đoạn dài, lời lẽ minh bạch.

Chữ nàng thanh tú linh động, dẫu những hàng chữ nhỏ chen dày cũng như thanh tuyền núi rơi xuống, phiêu dật mà tĩnh mỹ.

Tưởng Phong Xuyên đăm đăm nét chữ nàng, rõ cớ dừng mắt lâu.

Biệt viện sơn phòng ngoài kinh.

Mọi từ triền núi sơn viện thúc ngựa xuống, Lục Thận Như và Ngụy Tông sóng vai lưng ngựa, chuyện trò.

“Việc đêm nay, thương thế ngươi còn lành, chớ miễn cưỡng.”

Con tọa kỵ cao đen Huyền Phách khẽ hất đầu, dẫn ngựa của Ngụy Tông lội qua dòng suối nơi chân núi.

“Không vội,” Ngụy Tông đáp, nghiêng đầu Hầu gia bên cạnh, giọng hạ thấp: “Chỉ là bọn mật thám , Vĩnh Định quân truy lùng hơn mười năm, tay nhiều phen vẫn chẳng bắt mấu chốt, trái hao tổn ít …”

Như Nhị gia Lục Hằng chẳng hạn.

Ngụy Tông khẽ giọng: “Lần dẫu bắt cũng . Bọn chúng chẳng hạng thường, thế lực lưng từng lộ nửa phần. Sẽ tìm thêm cơ hội khác.”

Y việc thận trọng, chuộng tiến từng bước.

Lục Thận Như hiểu rõ.

Ánh mắt xa, về phía mấy kỵ mã đang từ ven rừng phi tới, khẽ gật đầu.

Hắn thêm, Ngụy Tông cũng thôi bàn tiếp. Cả hai đều đưa mắt một con bạch mã chở một đôi ——

Là Ngũ Gia mang theo Đỗ Linh Tĩnh cưỡi ngựa tới.

Một mặc thủy lục, một vận hồng y, làn váy tung bay lưng ngựa trắng, thoáng chốc khiến dừng mắt.

Song hai chỉ vòng một vòng nhỏ, dừng lều của thị vệ Hầu phủ.

Sùng Bình tự qua đỡ phu nhân xuống ngựa. Ngũ Gia xuống, chỉ kéo tới một con tiểu mã lùn đến bên cạnh: “Tĩnh Nương dám tự cưỡi ? Thử con tiểu mã lùn xem.”

Lục Thận Như thấy nàng thì thầm mấy tiếng với tiểu mã, kế đó trèo lên. Nào ngờ con ngựa nhỏ chẳng nể mặt, rõ ràng còn “ chuyện” êm thắm, giờ sống c.h.ế.t chịu nhúc nhích.

Sùng An đành dẫn đầu, lúc bấy giờ nó mới chịu cất bước; nhưng dăm bước, bỗng tung vó chạy, nàng kịp trở tay, suýt nữa ngã khỏi yên.

Nàng dám cưỡi nữa, bên ngựa mà lau mồ hôi.

Lục Thận Như bật khẽ, giục ngựa gần:

“Cưỡi con .”

Hắn xoay nhảy xuống, lập tức bế nàng đặt lên lưng Huyền Phách của .

Đỗ Linh Tĩnh đến con tiểu mã còn khống chế nổi, dám cưỡi loại đại mã cao đầu .

Nàng liên thanh dám.

Song Huyền Phách “ngoan” hơn con tiểu mã lùn nhiều, tuyệt lộn xộn, còn thiết phì mũi một tiếng với nàng.

Đỗ Linh Tĩnh v**t v* lớp bờm, nó khẽ vẩy tai thở hổn hển.

Nàng dần bình tĩnh, vững lưng Huyền Phách, nhoẻn miệng .

Trong mắt Lục Thận Như cũng ẩn ẩn tiếu ý, từ lúc nàng tự thử cưỡi ngựa, bên cạnh dắt cương cho nàng.

Ngũ Gia từ bạch mã của cũng nhảy xuống, Ngụy Tông đưa tay đỡ nàng một cái.

Nàng chỉ mải hai phía .

“Chậc chậc, thật ngờ Lục Hầu cũng ngày dắt ngựa cho . Cảnh lạ .”

Ngụy Tông khẽ, liếc bên cạnh: “Quận chúa chẳng cũng tự chăm sóc một ngày đó .”

Ánh mắt y ôn hòa: “Ngụy Tông dám nhận là vinh hạnh.”

Sao bỗng dưng ?

Ngũ Gia vội đáp: “Thế t.ử là nghi tân của , cũng chỉ mỗi một vị nghi tân là Thế t.ử, đó là lẽ đương nhiên!”

Nam nhân bật khẽ.

Nàng chẳng hiểu gì, chỉ đáp: “Thế t.ử chớ khách khí.”

Y liền nối lời nàng: “Được. Về cùng Quận chúa, tất nhiên sẽ còn khách khí nữa.”

Lời hàm ý khác, Ngũ Gia chợt sực nghĩ, mặt nóng bừng, vội lên ngựa:

“Ta chạy thêm hai vòng!”

Giục roi, bóng xa.

Đỗ Linh Tĩnh chạy ngựa một buổi, toát mồ hôi. Đêm đến rửa mặt xong, chạm mép giường .

Chỉ là nửa đêm chợt tỉnh.

Nàng dậy; thường ngày hễ nàng trở , tất cùng dậy theo. Đêm nay thấy ngoài màn trống vắng.

Ngoài giường còn ấm, chẳng bao lâu.

Đỗ Linh Tĩnh vén màn, trông thấy bàn nhỏ đặt một ấm —— rõ ràng là để phần nàng.

thì ở đó.

Nàng nhớ đêm qua cũng bận việc, bất chợt nhớ đến nơi Xa Tụ Các , giá kiếm còn treo một thanh Bạc Tuyết kiếm của Nhị gia.

Đỗ Linh Tĩnh uống , khoác áo mà khỏi phòng.

Khắp biệt viện sơn phòng giờ trăng treo cao, gió yên cây lặng. Thi thoảng tiếng côn xuân rỉ rả, mau lẩn bụi cỏ.

Đèn hiên soi rõ sân đình; trong viện một mảnh an bình, như xưa hề đổi khác.

Chỉ trừ việc —— ở đây.

Đỗ Linh Tĩnh xuống đến hành lang, bưng đèn tiến đến mặt.

“Phu nhân tỉnh ? Có điều chi phân phó?”

Là Sùng Bình.

Nàng vốn định ngoài trong đêm, nhưng liền Sùng Bình giữ .

Đỗ Linh Tĩnh trong bóng tối khẽ dừng , bộ biệt viện yên ắng như tờ.

Nàng và Sùng Bình cùng khẽ lắc đầu.

“Không gì.”

 

 

Loading...