Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 66: Ý trời

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Có lẽ là phận tông thất quận chúa, quá mức kiêu căng, cuối cùng khiến chịu nổi.”

Mưa rơi dày đặc, ào ào nện xuống phiến đá xanh trong đình viện, b.ắ.n tung bọt trắng bốn phía. Góc tường, cây cối nhòe màn mưa, chỉ còn lá úa gió đ.á.n.h rụng, táp ngạch cửa.

Một chiếc lá rơi làn váy của Ngũ Gia, nàng cúi xuống nhặt lên, thả trả về mưa gió.

Đỗ Linh Tĩnh ngẩng đầu, thấy nàng hỏi:

“Tĩnh Nương còn nhớ chăng, thuở vẫn một mực tự tay cho một kiện áo gấm màu bạc?”

Cơn gió lạnh lùa qua, như khơi dậy từng mảng ký ức xa xăm, vương mái tóc Đỗ Linh Tĩnh.

Nàng nhớ rõ.

Khi Ngụy Quyết ở trong cung hầu việc, kỳ thực một lòng sách. Người mà tôn kính nhất, chính là phụ nàng, một bậc chân chính bước từ khoa cử, lấy học vấn mà hiển đạt, đem tri thức phụng hiến thiên hạ, vì dân vì nước.

Đáng tiếc Ngụy thị là nhà võ tướng, mà Ngụy Quyết mang hoàng thất, đợi đến tuổi trưởng thành, con đường khoa cử coi như bỏ lỡ.

khi vẫn nghĩ, vì hoàng tông thất thể xuất một bậc thư hương thanh quý?” Ngũ Gia thấp giọng, “Nếu nghi tân* của , liền sách, để giữ chức Trường sử trong Dụ vương phủ, nghĩ cách cho tìm một chức quan văn, cũng .”

*Một tước vị của trong hoàng tộc, tương đương với phi tư của hoàng đế.

“Ta nghĩ rằng nghi tân của khác với khác, sách, càng nên khoác áo gấm màu nhạt, mang phong thái thanh quý.”

Mang ý niệm , nàng thật sự nhọc lòng, tự tay may cho một bộ áo gấm bạc.

nữ công quá vụng, nhờ tay kẻ khác, đo ni may áo đều khớp. Cố tình khi đó trong thời niên thiếu lớn nhanh như thổi...”

Tiếng mưa gõ dồn dập song cửa.

Đỗ Linh Tĩnh nhớ những ngày theo phụ về Thanh Châu, thường nhận mấy phong thư đầu xuân.

Trong mỗi bức thư, Ngũ Gia đều nhắc tới Ngụy Quyết, nhắc tới chiếc áo màu bạc khó may thành.

Nàng còn nhớ rõ, một trong rừng trúc Miên Lâu, mở thư , thấy lời oán thán phiền muộn.

Ngũ Gia rằng thật vất vả mới khá hơn đôi chút, áo tay thành hình, ai ngờ mới hai tháng gặp, Ngụy Quyết cao thêm một đoạn. Áo gấm khớp liền trở thành chật hẹp, sửa mãi sửa hoài xong!

Nàng tức đến c.h.ế.t, hết thảy công phu đều uổng phí, quả thật như t.r.a t.ấ.n.

Đỗ Linh Tĩnh khi cũng nghĩ, hẳn nàng bỏ dở. Quận chúa vốn chẳng thể kiên nhẫn may vá.

Nàng Ngũ Gia, thấy nàng rũ mắt khẽ:

“Kỳ thật từng buông bỏ. Kiện áo hỏng , liền xả vải may .”

Cứ thế dây dưa mãi, áo xong, hai trưởng thành, đến tuổi nghị hôn.

Lúc , tiên đế băng hà, tân đế đăng cơ. Ngũ Gia rời cung trở về Dụ vương phủ, còn Ngụy Quyết trở thành biểu của thiên t.ử.

Trước , nàng là quận chúa, còn đối phương chỉ là bàng chi trung khánh bá phủ.

mẫu phi thấy tình với , ngoại trừ việc khinh thường khác, từng ngăn trở.”

Song khi tân đế kế vị, phụ Ngụy Quyết phong quốc cữu, một chi Ngụy thị độc lập, ban cho Thư Vân bá phủ, Ngụy phụ thăng lên bá gia, nắm quyền Cẩm Y Vệ chỉ huy sứ. Ngụy Quyết trở thành thế t.ử Thư Vân bá, từ tiểu t.ử vô danh bỗng chốc đổi vận.

“Rồi thì cầu hôn ùn ùn tìm đến, từ văn thần võ tướng cho đến tông thất hoàng . Họ Dụ vương phủ chỉ là thùng rỗng, mồ côi phụ , xứng với .”

“Ta xong càng giận, liền ném bộ áo gấm , vặn may xong, đưa cho .”

Ngụy Quyết chẳng từ nhặt áo, đêm liền vội vàng tới gõ cửa Dụ vương phủ.

Ngũ Gia chịu gặp, bèn chờ ở ngoài, chờ tới nửa đêm, trời đổ mưa lớn. Ngũ Gia thấy mưa càng lúc càng dày, vẫn , mới vội vàng bung dù ngoài.

“Ngươi còn ở đây gì? Ta xứng với ngươi, ngươi còn mau ?”

Nàng tức giận, chỉ bất đắc dĩ:

“Từ đến nay, chỉ xứng với quận chúa. Khi nào chuyện quận chúa xứng với ?”

Mưa đêm dội ướt , tóc rũ xuống trán, nước chảy ròng ròng theo ống tay áo.

Song Ngũ Gia vẫn nghiêm mặt: “ ngươi từng cầu hôn nơi vương phủ.”

Nghe , Ngụy Quyết lặng .

Thấy đáp, nàng càng giận, xoay .

Đối phương liền giữ c.h.ặ.t lấy tay nàng: “Không như .”

Hắn , cái danh thế t.ử chỉ là hư danh, ngoài tên gọi, chẳng gì.

“Như thế, dám đến vương phủ cầu hôn?”

Hắn thổ lộ rằng thích việc trong Cẩm Y Vệ; con đường sách cũng nữa . quân ngũ, lập công nơi biên ải.

“Như Lục biểu cùng Tông Từ .”

Ý chính là Lục Thận Như và Ngụy Tông.

“Giống như bọn họ rong ruổi sa trường, lấy công huân hiển hách, mới xứng là nam t.ử chí khí trong trời đất.”

Ngũ Gia thoáng ngẩn ngơ, đây là đầu tiên nàng thốt lời .

Nguyên lai, chẳng còn nghĩ đến đường khoa cử. Nguyên lai, cũng Tây Bắc lập công…

“Chỉ là ,” ngẩng lên nàng , lông mi ướt nhẹp trong mưa, “ Nguyên Nguyên, nàng nguyện ý cùng rời kinh, đến nơi gió cát Tây Bắc chăng?”

Hắn gọi nàng là “Nguyên Nguyên” — đó chính là nhũ danh Ngũ Gia, do phụ nàng khi sinh thời đặt cho.

Mưa gió dày đặc, che kín cả đình viện, như nhập đêm.

Đỗ Linh Tĩnh ngây .

Nhiều năm , Ngũ Gia quả thật Tây Bắc, nhưng cùng Ngụy Quyết, mà là Ngụy Tông…

Đỗ Linh Tĩnh im lặng. Ngũ Gia kể tiếp: đêm giải thích xong, liền còn giận nữa.

Nàng , nàng thể cân nhắc Tây Bắc, song lúc trở về kinh chăm sóc mẫu phi.

Chỉ là chiếc áo gấm bạc hỏng , thật vất vả mới vặn một , rốt cuộc chẳng thể mặc.

Ngụy Quyết , sẽ tự tay lấy kim chỉ tu bổ, ngày khác mặc cho nàng xem.

“Đừng giận nữa, ?”

Ngũ Gia tuy còn giận, nhưng cũng cho mặc kiện áo rách : “Ngươi cao thêm nữa, sẽ cho ngươi một kiện mới!”

Hắn cúi đầu đáp: “Ta cao nữa là . Nàng cứ thong thả mà .”

Ngũ Gia quả thực mê thích y phục sắc ngân bạch mà khoác, ánh trăng trong vắt, giống như tiên nhân bước từ tranh, thuần tịnh, vô nhiễm.

Nghi tân của nàng , tất nhiên phong thần xuất trần hơn

Ngụy Quyết rốt cuộc tìm cơ duyên xuất Tây Bắc. Phụ , Ngụy Quốc cữu, đột nhiên tạ thế; kế thừa tước vị Thư Vân bá, gánh cả phủ Thư Vân vai, nhập Cẩm Y Vệ.

Có lẽ nhiễm hàn khí âm lãnh của Cẩm Y Vệ, ngày càng bận, cũng càng ngày càng trầm mặc.

Ngũ Gia dần dà gặp nữa: một tháng, hai tháng thấy; ba tháng, năm tháng vẫn chẳng thấy.

Rõ ràng đều ở kinh thành, như ẩn .

“Ta vốn liệu Cẩm Y Vệ là như thế, cũng tự khuyên đừng so đo.”

Nói đến đây, mắt nàng thoáng cứng .

Nàng khẽ mở lời: “Cho đến một ngày, phát hiện rõ ràng thấy xe ngựa của , như , cứ thế giục ngựa lướt qua.”

Hôm nàng kinh nộ, hiểu Ngụy Quyết vì thành như . Nàng lập tức sai chặn , chất vấn cớ vô lễ như .

Ngụy Quyết lặng một thoáng, mới nhạt giọng: “Ta thấy xe ngựa của quận chúa.”

Rồi : “Trong cung còn việc, .”

Dứt lời, hề nấn ná, khẽ quất cương mà .

“Ta nữa, về nhà thì giận . Thái phi nương nương với mẫu phi đều , hai cứ kéo dài thế ; nên sớm định việc hôn nhân cho xong.”

Ngụy Quyết tang phụ qua mau, nếu sớm định hôn, tất cũng vẫn thể.

Dụ vương phi thương con gái, bất mãn thái độ “ rể” ; Tưởng Thái phi thì : Ngụy gia nay chẳng còn là khi xưa, Ngụy Quyết là Thư Vân bá, ngày chừng kế vị Quốc cữu, ngôi Cẩm Y Vệ Chỉ huy sứ, địa vị tôn nghiêm.

Lại , nếu Ngũ Gia để ý , lòng tràn yêu thích, thì cúi đầu hạ đôi chút cũng nên.

“Ta xưa nay từng thấp giọng quá mức mặt , vẫn là nhường nhịn . tổ mẫu , cũng nghĩ, tính tình lớn quá, ép đến chỗ vui chăng.”

“Ta ưng thuận hạ . Mẫu phi bèn mời Bảo Quốc phu nhân lên Hồng La Tự, còn mang theo áo gấm bạc cho .”

Dụ vương phủ chủ động, Bảo Quốc phu nhân tự nhiên mừng rỡ.

Ngũ Gia tự vốn hợp ý với Bảo Quốc phu nhân, song hai nhà khởi sự bàn định hôn nhân, Bảo Quốc phu nhân bèn lập tức đáp thuận; còn Ngụy Quyết vì vô lễ mà xin mặt Dụ vương phi, sẽ đem áo bạc mang về: “Ngày mai bảo Ngụy Quyết mặc tới, quận chúa mà nhận .”

Ngũ Gia rốt cuộc là quận chúa, hai nhà cũng coi như môn đăng hộ đối; Bảo Quốc phu nhân đối với mối hôn sự chẳng hề bất mãn.

Tính sẵn, đợi hai hoà thuận , sẽ chính thức nghị .

áo bạc giao , “ cả hôm liền đợi đến cửa chuyện cho rõ. Ai ngờ đợi đến mặt trời lặn, chờ đến đêm đen bốn bề, vẫn chẳng thấy bóng .”

Trọn một đêm, cô nương trằn trọc, ngủ .

Nàng gom góp kiên nhẫn, định chờ ba hôm nữa.

Song suốt ba ngày, từ sớm đến khuya, vẫn đến.

Ngày thứ tư, nén giận nổi, nàng hỏi thăm tới Bắc Trấn Phủ Sứ ty của Cẩm Y Vệ, xồng xộc kéo đến.

Người khác thấy Cẩm Y Vệ còn tránh, riêng nàng thì xông thẳng .

“Ngươi ý tứ gì?! Đừng bảo rằng ngay cả khoác lên một kiện xiêm y tới với mấy lời, ngươi cũng chẳng rảnh!”

Một kiện áo nàng đứt nối suốt bốn, năm năm.

Nàng chỉ mong đến, gọi nàng một tiếng “Nguyên Nguyên”, cùng nàng mấy câu cho yên lòng.

rốt cục gọi “Nguyên Nguyên”. Hắn nghiêng : “Nơi chỗ quận chúa nên đến.”

Một câu lãnh đạm, chọc giận Ngũ Gia đến cực điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-66-y-troi.html.]

“Hay lắm, Ngụy Quyết! Vậy trả áo của đây! Từ nay về , còn vì ngươi động một đường kim mũi chỉ nào, cứ để cho cả kinh thành chê cho xứng!”

Nàng vốn nặng lời một phen, liệu rằng tỉnh lòng chăng.

Nào ngờ sắc mặt đối phương chẳng động, chỉ khẽ dừng giọng, thấp giọng truyền lệnh: “Đem áo của quận chúa mang tới.”

Thì áo bạc vẫn ở Cẩm Y Vệ. Ngũ Gia thoáng ngỡ ngàng, định gì, cho đến khi chính mắt thấy chiếc áo nàng khâu suốt mấy năm bưng mặt.

Hắn buồn liếc, cũng chạm tay , chỉ dặn: “Trả áo cho quận chúa.”

Hắn thật sự trả vật nàng cho .

Ngũ Gia lặng .

Trong Cẩm Y Vệ một luồng hàn khí khó nên lời, từ sống mũi lùa lên khóe mắt, đau nhức tê dại.

Hoàng hôn rơi xuống, bốn bề âm u. Nàng dám tin mà thẳng mắt .

“Ngươi thật sự bỏ cuộc?”

Tiếng hỏi run rẩy.

Ngụy Quyết khép mắt, trầm mặc, cũng tức là cam chịu.

Ngũ Gia rơi giọt lệ hèn mọn mặt , nhưng căn bản kìm nổi.

Nàng xé áo.

Nàng đem áo bạc xé nát, giẫm nát chân.

“Ngụy Quyết, từ nay đường ai nấy ! Ta—Ngũ Gia—cả đời quyết bao giờ còn hướng về phía ngươi!”

Hắn im lặng một thoáng, chỉ bình thản trả một chữ:

“Được.”

Đỗ Linh Tĩnh sững , Ngũ Gia :

“Ta khi trở về vương phủ, còn tự hỏi đuổi theo , đêm buồn bực đến nỗi giấu trong tủ, ngốc nghếch nghĩ rằng chưcas hối hận, hồi tâm chuyển ý, sẽ từ trong tủ tìm

đó, rốt cuộc cũng chẳng đến. Hắn đến tìm nữa.”

Từ đó, trong sinh mệnh nàng , Ngụy Quyết lui hẳn , còn lưu nửa vết tích.

Khi bọn họ đều còn ở kinh thành, song tái ngộ xa lạ. Hay là, từ đó về , vốn chẳng tương phùng.

Đỗ Linh Tĩnh tưởng tượng nổi, nàng ngẩn ngơ mà Ngũ Gia.

Nghe nàng kể, từ dạo chẳng còn với Ngụy Quyết thêm một lời.

“Kỳ thật Bảo Quốc phu nhân đến vương phủ một , nhưng khi đó vẫn còn giận dỗi, bảo đóng cửa tiếp, để bà ăn bế môn canh.”

Bảo Quốc phu nhân là Quốc cữu mẫu, trong kinh mấy dám mất mặt?

Ngoài đình viện, chẳng tự khi nào mưa vơi dần. Ngũ Gia khẽ thở dài:

“Ta lúc đó thật hồ đồ, ngay đến chút thể diện cũng giữ nổi. Nghĩ , e là khiến Bảo Quốc phu nhân phật lòng, liên lụy đến ngươi.”

Đỗ Linh Tĩnh vội vàng lắc đầu.

Sự tình qua năm sáu năm, nàng Ngũ Gia kể đoạn chuyện xưa, sắc mặt bình thản, chỉ vương chút u hoài, hoảng hốt, còn là nỗi đau nhói buốt khi xưa.

Nàng chỉ tự nhạo :

“Chỉ e là nuông chiều quá mức. Từ tới nay vẫn luôn chờ nhường nhịn, đến khi còn chịu nổi nữa...”

Một một tranh chấp, vẫn thể đầu, dỗ dành nàng.

, cuộc cãi vã tưởng chừng tầm thường, nữa.

Nàng vẫn đợi, song , là tuyệt đoạn.

Ngũ Gia mỉm : “Thực cưới cũng đúng. Ta vốn tính tình , gia thế cũng chẳng vững. Bên ngoài thì mang hư danh tông thất quận chúa, nhưng Dụ vương phủ thực chất chỉ là một cái thùng rỗng, chỉ là đứa nhỏ cha…”

Đỗ Linh Tĩnh đỏ hoe mắt, tiến lên nắm tay nàng :

“Đừng !”

Ngũ Gia khẽ, thở một . Mắt nàng cũng ửng đỏ, về phía Đỗ Linh Tĩnh:

“Cũng may là ngươi thật lòng cùng thiết, còn thế t.ử thật tâm nguyện cưới . Chàng e là chẳng hiểu bao nhiêu, ngại chẳng dám , kỳ thực chỉ là kẻ chẳng gì.”

“Làm thể?” Đỗ Linh Tĩnh , “Mặc kệ là thế t.ử, từng thấy ngươi nửa phần nào .”

Về phần Ngụy Quyết… Đỗ Linh Tĩnh nghĩ mãi cũng chẳng thông.

Nàng chỉ thể một câu: “Chuyện qua, để nó qua thôi. Giờ ngươi sống , đó mới là điều trọng yếu.”

*

Bữa tối, bốn chung, Ngũ Gia dần khôi phục thần sắc. Đỗ Linh Tĩnh gợi thêm chuyện cũ, chỉ cùng nàng vài lời nhàn thoại.

Song khi trở về phòng , nghĩ đến lời Ngũ Gia kể về Ngụy Quyết, cánh tay nàng rũ xuống, hồi lâu vẫn ngẩn ngơ xuất thần.

Lục Thận Như bước , thấy nàng sách, chỉ thất thần, bèn tới .

“Sao ?” Hắn dịu giọng hỏi.

Đỗ Linh Tĩnh lắc đầu, đáp. thấy khóe mắt nàng đỏ.

Chân mày lập tức ép xuống.

Trong phòng, khí tức theo cũng lặng lẽ trầm hẳn.

Đỗ Linh Tĩnh mơ hồ cảm thấy khác thường, ngẩng đầu , liền lạnh giọng:

“Ngũ Gia cùng nàng nhắc đến Tưởng Trúc Tu.”

Đỗ Linh Tĩnh trong đầu rối loạn. Chuyện nào liên quan gì đến Tam Lang?

thấy sắc mặt khác hẳn thường ngày.

Rõ ràng là chính khơi

Nàng giận đến trừng : “Không !”

Nàng dậy . Lục Thận Như chợt tỉnh, nhận chính nghĩ sai .

Hắn vội nắm tay nàng, sắc mặt lập tức hoà hoãn, nương t.ử còn lạnh mặt, cúi đầu:

“Là chuyện Ngụy Quyết?”

Đỗ Linh Tĩnh đáp, xoay đầu . Hắn càng thêm dịu giọng: “Ta cũng qua ít nhiều.”

Hắn kể: đó là chuyện cách đây năm năm. Khi mới từ Tây Bắc trở về kinh, Hoàng thượng phong Ngụy Quyết Bắc Trấn Phủ Sứ của Cẩm Y Vệ, rõ ràng là luyện , để ngày lên vị trí Chỉ huy sứ.

“Ngụy Quyết ngoài thành đón . Ta thấy thần sắc nhợt nhạt, mới xung đột với quận chúa.”

Hắn bổ sung thêm mấy câu: Ngụy Quyết từng gửi thư cho , cầu vị trí trong quân Tây Bắc. “Ta khi cũng kinh ngạc, ngờ nghĩ đến con đường quân lữ. chẳng bao lâu Quốc cữu mất, thể Tây Bắc nữa.”

Đỗ Linh Tĩnh lặng .

Thì Ngụy Quyết thật sự , song rốt cuộc thành.

Vậy tình cảm cùng Ngũ Gia nhạt , là như nàng kể, do Cẩm Y Vệ khiến biến đổi? Hay còn nguyên do khác?

Đỗ Linh Tĩnh vẫn thấy chỗ hợp lý, song nghĩ mãi cũng .

Người bên cạnh cùng nàng đó, thấy trong mắt nàng vương nét u sầu, liền :

“Thế sự vốn ý trời. Thuận lý nhưng chắc thể thành chương, tích thủy cũng thể xuyên thạch.”

Đỗ Linh Tĩnh ngẩng lên .

Nếu mấy lời Ngũ Gia cùng Ngụy Quyết, thì câu ai cùng ai?

Nàng vốn chẳng khối đá cứng đầu.

Hắn bắt ánh mắt nàng, ánh đậm sâu ngưng nơi đáy mắt nàng.

“Nhân lực cũng là ý trời.”

Vậy nên chẳng màng cưỡng cầu?

Đỗ Linh Tĩnh nghiêng đầu, chỉ lướt qua khoé mắt. Hắn liền , một tay nắm tay nàng, một tay rót cho nàng uống.

Ấy là vì câu khi nãy mà nhận .

Đỗ Linh Tĩnh đáp.

Hắn định thêm, Sùng Bình đến tìm.

Hắn ngay, nhẹ nhàng nhéo tay nàng: “Đêm nay còn chút việc, nương t.ử hãy ngủ .”

Đỗ Linh Tĩnh vẫn chẳng buồn để ý. Hắn thở dài, rời .

Người , khí tức thuộc về vẫn còn phảng phất. Đỗ Linh Tĩnh nhấp chén rót cho .

Tính tình quả thực khác , chẳng cầu thuận nước xuôi dòng, tin rằng nhân định thắng thiên.

Giống như việc Hoàng hậu và Thái t.ử đều hoăng thệ, Đông Cung bỏ trống, văn thần thì ủng hộ Ung Vương; lập tức , hề sợ hãi, ngả về Quý phi và Tuệ Vương, chủ trương dốc sức khiến Tuệ Vương đăng vị.

Quý phi rốt cuộc vẫn Hoàng hậu.

Nếu Hoàng hậu nương nương còn thể cầm cự, ngược Hoàng thượng xuôi tay , thì Quý phi há thể thành Hoàng hậu?

Quý phi thể thành Hoàng hậu, Tuệ Vương cũng thể là đích t.ử.

Hoàng thượng nếu bỏ qua hai hoàng t.ử trưởng, mà lập Tuệ Vương tuổi nhỏ Thái t.ử, càng là việc khó.

Đến khi , hết thảy trù tính của chẳng đều tan vỡ? Hay nắm binh trong tay, thể nhất hô bá ứng, áp đảo chân thành môn?

Nếu thật như thế, thì với mưu đồ nghịch loạn, cũng chỉ cách một bước mà thôi.

Hoặc thành vương, hoặc thành tặc, đường của , sẽ về

Ngoài cửa sổ, chẳng khi nào mưa rơi xuống, tiếng mưa gõ lộp bộp lên song cửa, đ.á.n.h vỡ sự yên bình của đêm xuân.

Đỗ Linh Tĩnh bên song, nhíu mày, ngẩn ngơ hồi lâu.

 

 

Loading...