Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 65: Xuất Ngoại

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sáng hôm , triều.

Đỗ Linh Tĩnh từ trong chăn gấm dậy, từ gian ngoài sải bước .

Nàng liếc một cái, chợt nhớ đến chuyện đêm qua, liền giận đến mức mặt . Hắn còn cứng rắn như mấy ngày , lặng lẽ vẻ vui tột độ của nàng, cầm y phục tới mép giường.

Hắn đích khoác áo cho nàng, Đỗ Linh Tĩnh lập tức gạt . Hắn cũng chẳng tranh cãi, chỉ nắm lấy cánh tay, giúp nàng xỏ tay áo.

Đỗ Linh Tĩnh vốn để ý tới , cũng chẳng để ở bên hầu hạ, tránh cho cơ hội tới gần.

Nàng tự cột đai lưng, tìm cơ hội khác.

Đường đường Lục hầu kim tôn ngọc quý, giờ phút khom lưng, nâng cổ chân trắng mịn của phu nhân, nàng mang tất.

Đỗ Linh Tĩnh khựng ; lòng bàn tay ấm, vệt chai mỏng khẽ miết qua làn da non mịn nơi mu bàn chân, cảm giác khác hẳn thường ngày. Nhớ đến đêm qua mạnh mẽ giày vò, hình nàng bất giác khẽ run.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đậm đặc, dừng mặt nàng rời.

Đỗ Linh Tĩnh quyết cho chút hòa nhã nào, liền gọi Thu Lâm.

Nam nhân dậy; Thu Lâm bước cửa, nàng ngay:

“Lấy t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cho .”

Lần đầu tiên, phu nhân thẳng mặt hầu gia rằng dùng d.ư.ợ.c tránh thai.

Thu Lâm giật .

Quả nhiên thấy hầu gia sững trong chốc lát, ánh mắt đậu phu nhân; phu nhân như thấy.

Hầu gia im lặng một thoáng, Thu Lâm cứ tưởng hai sẽ tranh chấp, ai ngờ chẳng với phu nhân nửa lời, chỉ hỏi nàng :

“Thuốc hại ?”

Đó là phương t.h.u.ố.c bí truyền của một vị lão thái y; để mua , Thu Lâm và Nguyễn Cung tốn ít công phu.

Nàng đáp: “Cũng hại.”

Nam nhân , chỉ trầm giọng: “Được.”

Đỗ Linh Tĩnh hiểu toan tính gì, vẫn bảo Thu Lâm mang t.h.u.ố.c tới uống. Uống xong, nàng liếc một cái.

Hắn cũng nổi giận, chỉ chậm rãi :

“Vậy nương t.ử cứ dùng. Ta cũng , là t.h.u.ố.c của nàng hiệu nghiệm, phu quân của nàng… lợi hại hơn.”

Lời dứt, tim Đỗ Linh Tĩnh khỏi khẽ giật .

Hắn liếc nàng cuối, xoay bước ngoài.

Đỗ Linh Tĩnh giận đến siết c.h.ặ.t t.a.y.

Thu Lâm bên liên tục thở dài, ánh mắt tự chủ dừng nơi bụng phu nhân.

Rốt cuộc là d.ư.ợ.c của phu nhân công hiệu, hầu gia… lợi hại hơn đây?

*

Kinh thành, Đông thành, Cố phủ ở Hoàng Hoa Phường.

Bảo Quốc phu nhân phái đưa đồ tới, chuyển thẳng viện Vinh Ngữ Đường của Vạn lão phu nhân.

Con dâu là Lương thị cúi đầu cung kính bẩm: “… Bảo Quốc phu nhân sai mang đến, là d.ư.ợ.c liệu hảo hạng, mời lão phu nhân đích xem qua?”

Vạn lão phu nhân khoát tay bảo cần, dặn đem cất kỹ, sai Lương thị tự sang Vân Bá phủ truyền lời tạ ơn.

Tiễn Lương thị , bà mới sang với ngoại tôn nữ Đỗ Nhuận Thanh:

“Thanh Nhi, thấy ? Bảo Quốc phu nhân quả nhiên ý ngươi, bà ngoại sai.”

Đỗ Nhuận Thanh thật ngờ.

Phụ nàng hầu gia nâng đỡ, vẫn theo bổ nhiệm cũ mà rời kinh; nàng giữa đám quý nữ kinh môn vốn vô danh, nếu chút tiếng tăm, cũng chỉ vì chuyện tỷ đổi gả mà .

Bảo Quốc phu nhân là mợ của Hoàng thượng, ngay cả Hoàng thượng, Hoàng hậu, Quý phi còn nể mặt. Bà vì Ngụy Chỉ huy sứ kén dâu, chọn tới lượt nàng ?

Mọi sự bà ngoại chủ, vốn nên hỏi nhiều; song lúc vẫn nhịn mà cất lời.

Vạn lão phu nhân xong : nàng thừa nhận bằng các tiểu thư cao môn, “ nếu Bảo Quốc phu nhân kén dâu nhà quyền quý, thì chọn từ lâu, chờ đến bây giờ? Điều mấu chốt, là ngươi họ Đỗ.”

Họ Đỗ, Đỗ thị ở Thanh Châu, chất nữ của Đỗ Các lão Đỗ Trí Lễ.

Trùng hợp , Ngụy Quyết kính ngưỡng Đỗ Trí Lễ đến mười hai phần.

“… Năm bá phụ ngươi qua đời, Bảo Quốc phu nhân từng nhờ mang tang lễ trọng sang phúng viếng; lễ còn trọng hơn của cả cữu cữu ngươi. Vì Ngụy gia với Đỗ gia thường ngày thiết, nên ai , song bà ngoại rõ cả.”

Vạn lão phu nhân vỗ nhẹ vai cháu: “Ngụy Quyết chịu lấy vợ, Bảo Quốc phu nhân cũng chẳng cách. nếu con dâu là xuất từ nhà vị Đỗ Các lão mà kính trọng thì ?”

Vốn bà đoán Bảo Quốc phu nhân càng ưng ý đích nữ của Đỗ Trí Lễ là Đỗ Linh Tĩnh, tiếc rằng nàng và quận chúa Ngũ Gia là cố giao thiết, càng tiện.

Nay quận chúa Ngũ Gia về kinh; Bảo Quốc phu nhân thấy quận chúa thành hôn , mà Ngụy Chỉ huy sứ còn cưới, chỉ sợ miệng đời gièm pha, há chẳng sốt ruột?

Mấy bữa , bà gợi ý một câu, Bảo Quốc phu nhân lập tức đón lấy. Lần thọ yến Tĩnh An hầu phủ, bà cố ý tới Thanh Nhi.

Vạn lão phu nhân cháu : “Bảo Quốc phu nhân lòng ngươi. Còn gì do dự?”

lên giọng răn dạy: “Bà ngoại dạy ngươi thế nào? Chỉ cần kính cẩn, hiểu tiến thoái, dụng tâm nơi hậu trạch; bất luận môn hộ cao thấp, gả cũng chẳng đến nỗi kém. Trái , kẻ chỉ thích theo ý , dẫu là hầu phu nhân do thánh chỉ tứ hôn, cũng khó bền lâu.”

Câu ai, còn gì rõ.

Đỗ Nhuận Thanh cúi đầu . Vạn lão phu nhân thấy cháu gái ngoan ngoãn thuận theo an bài của , bèn hài lòng gật đầu cho lui:

“Bà ngoại quyết bạc đãi ngươi.”

Quan trọng hơn, danh hiệu “Nguyệt Lão kinh môn” của bà dạo chẳng ai còn nhắc tới; con trai Cố Dương Tự dẫu dần dần hồi phục, công việc cũng . Cứ thế , Cố gia chỉ còn đường rời kinh hồi hương, coi như suy bại.

Cả đời gây dựng, lẽ nào chỉ vì một mối hôn sự của Đỗ Linh Tĩnh mà đổ nát cả? Đương nhiên là . Hiện ai tìm bà kết , nhưng nếu thể gả ngoại tôn nữ nhà quyền thần như Ngụy Quyết, danh “Nguyệt Lão kinh môn” há chẳng vang vẻ trở ?

Con trai Cố Dương Tự tù túng ở nhà, cả ngày mắng mỏ gia bộc, bà khuyên cũng xong, chỉ đành nhanh tay lo liệu.

Chỉ là một chỗ thật thỏa đáng: Bảo Quốc phu nhân thường ngày cũng khó chủ Ngụy Quyết, còn cần đôi chút biện pháp khác mới .

Lại hai ngày , bộ kinh thành náo nhiệt phi phàm.

Trời còn sáng, những đầu tiên tin, gióng trống thổi sáo, chạy báo hỷ cho các cử t.ử trúng tuyển. Âm nhạc nổi lên dứt, một hồi tiếp nối một hồi, náo động khắp thành.

Đỗ gia thì khỏi , Đỗ Tế Thương chỉ trúng, mà còn hạng mười hai bảng, danh cao rạng rỡ. Tháng thi đình, lấy thứ bậc , tất nhiên sẽ lọt hàng tiền liệt. Dẫu một giáp Trạng Nguyên, Bảng Nhãn Thám Hoa, thì cũng chắc chắn là nhị giáp chính thức tiến sĩ, tuyệt rơi xuống hàng tam giáp đồng tiến sĩ.

Buổi sớm hôm , Đỗ Linh Tĩnh mới dậy, hầu tới tấp chạy đến chúc mừng. Nàng sai Nguyễn Cung lấy tiền thưởng cho bọn họ, nhưng còn kịp phát thì tay , lệnh tổng quản đem ba sọt bạc lớn tới. Một sọt phát trong nội viện hầu phủ, hai sọt còn thưởng cho những rao hỷ tin bên ngoài.

Thế trận ồn ào như , ai còn tưởng rằng nhà võ tướng Lục thị đỗ đạt bảng vàng.

Đỗ Linh Tĩnh tuy nhận ân tình của , nhưng bạc phát , cũng chẳng thể thu về.

Ngày đại hỷ, nàng cũng cùng tranh chấp, chỉ hỏi Nguyễn Cung:

“Lục gia rốt cuộc trúng ?”

Tin tức về, Nguyễn Cung bèn để ở Thành Khánh phường, căn dặn hễ sáng sớm bảng dán ở cửa trường thi, tức tốc trở về báo tin.

tin tức truyền tới hầu phủ cũng nhanh đến thế.

Đỗ Linh Tĩnh sợ giữa đường cố tình chặn tin, để nàng .

Xương Bồ liền vỗ n.g.ự.c: “Phu nhân yên tâm! Tiểu nhân ở vườn phát hiện một cái lỗ ch.ó, chừng thể chui ngoài. Nếu ban ngày tin tức, tiểu nhân buổi tối chui ngoài, thắp đèn, cũng sẽ mang tin về cho phu nhân!”

Hắn hùng hồn, như thấy cảnh chui lỗ ch.ó .

đây là Vĩnh Định hầu phủ, chỉ sợ kịp bò , Sùng An chờ sẵn bên ngoài.

Đỗ Linh Tĩnh nỡ dội gáo nước lạnh, song Nguyễn Cung thì dứt khoát, giơ chân đá một phát:

“Chui lỗ ch.ó? Ngươi còn đủ mất mặt ! Đi đàng hoàng, canh cửa mà chờ tin!”

Xương Bồ ôm m.ô.n.g lủi , mới mười lăm phút hớt hải chạy về.

“Có tin tức ?” Đỗ Linh Tĩnh vội hỏi.

Mọi đều sang. Thằng nhỏ còn bày trò úp mở: “Phu nhân đoán xem?”

Ngay cả Thu Lâm cũng sốt ruột đá : “Mau !”

Ngải Diệp tiến lên véo một cái, Xương Bồ đau kêu oai oái, cuối cùng chịu thốt:

“Trúng ! Lục gia trúng còn đủ ?!”

Đỗ Tế Thương năm thi hương đỗ hạng tám, bước thi hội vốn dĩ vững vàng. Lục Lang thì khó ; bốn năm trúng cử, cũng chỉ lẹt đẹt phía , xem như gắng gượng đỗ hạng cuối.

Đỗ Linh Tĩnh kinh hỉ: “Lục Lang thật sự trúng? Thứ bậc thế nào?”

Xương Bồ giơ ba ngón tay.

“A? Lục gia hạnh bảng thứ ba?!” Thu Lâm thất kinh.

Đỗ Linh Tĩnh nhướng mày.

Xương Bồ hì hì: “Thứ ba… nhưng là thứ ba từ đếm lên.”

Đỗ Linh Tĩnh suýt nữa đ.á.n.h gã.

dù là đếm ngược, thì Tưởng Phong Xuyên cũng tên bảng, ít nhất là đồng tiến sĩ. Biết Hoàng thượng ngó tới, ban cho chức danh chính thức, chẳng càng thêm vinh hiển?

Đỗ Linh Tĩnh khỏi niệm một tiếng trong lòng.

Tam Lang sinh thời ngày đêm lo lắng việc , giờ phút trời thấy, hẳn cũng thể yên lòng.

Lục Lang kim bảng đề danh, còn nàng cũng xuất giá, sự đều khác xưa.

Nghĩ đến đây, Đỗ Linh Tĩnh bất giác gác tay nơi khung cửa sổ, xuất thần một hồi lâu.

Ngày thứ ba chạng vạng, Đỗ Tế Thương rốt cuộc rảnh việc, phủ chúc mừng.

Lục Thận Như nghênh đón ở tiền viện, tiên nâng chén chúc mừng, gọi phu nhân , bày tiệc khoản đãi cữu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-65-xuat-ngoai.html.]

Đỗ Tế Thương mặt mày rạng rỡ, Đỗ Linh Tĩnh cũng hoan hỷ, riêng chuẩn đại lễ tặng .

Lục Thận Như hỏi xem khi đỗ đạt dự tính gì.

Ba chuyện một hồi, lúc bàn tiệc tan, phụ tá tới tìm Lục hầu bàn chính sự. Lục Thận Như tạ , lánh , để hai cùng uống trong đình.

Đỗ Linh Tĩnh hỏi thăm về tình hình Phùng Hạng. Đỗ Tế Thương đáp: “Tiểu Phùng vốn câu nệ, mất mát nửa ngày, hôm thản nhiên, còn hỏi nên góp văn chương thi hội tuyển tập thời văn .”

Nghe , Đỗ Linh Tĩnh cũng bật . Quả như nàng đoán.

Nàng khẽ nhắc đến Tưởng Phong Xuyên, nhân lúc ở.

Đỗ Tế Thương thẳng thắn: hạng của Lục Lang quả là mạo hiểm, nhưng rốt cuộc hữu kinh vô hiểm. “Tuy Tưởng thị mất Tam Lang, nhưng Tam Lang dưỡng nên Lục Lang, cũng xem như đủ để mừng .”

Đỗ Linh Tĩnh lặng im chốc lát.

Nàng cũng , nhưng ở mặt , một chữ “Tưởng” cũng thể nhắc.

Nàng lấy từ tay áo một chiếc hộp nhỏ, trao cho Đỗ Tế Thương: “Phiền Thương đại ca chúc mừng Lục Lang và Tưởng Thái phi nương nương. Đây là hỷ lễ cho Lục Lang, nhờ đại ca chuyển giùm.”

Việc nhỏ chẳng đáng kể.

lúc , Lục Thận Như từ ngoài cửa, trông thấy cảnh , rõ ràng câu “chuyển tặng lễ”.

Ánh mắt đảo qua, Đỗ Linh Tĩnh mím môi, .

May nhờ Đỗ Tế Thương còn ở đó, nên đôi vợ chồng nhiều lời.

Lại chuyện phiếm một lát, trăng lên, Đỗ Tế Thương cáo từ, phu tiễn khỏi phủ.

Đỗ Linh Tĩnh toan về chính viện, mới bước vài bước, chặn .

“Đêm nay, lưu Xa Tụ Các.”

Giọng trầm thấp.

Đỗ Linh Tĩnh hiểu ngay — chẳng qua chỉ vì nàng tặng hỷ lễ cho Lục Lang.

Nàng lạnh mặt, lướt ngang qua , đáp gọn:

“Không cần.”

*

Xa Tụ Các, Nội viện, phòng ngủ của Lục Thận Như

Nguồn nước Tuyền Tuyền kẻ rút cạn.

Đỗ Linh Tĩnh giận đến mồ hôi dính dấp khắp , lụa mỏng tuột xuống khỏi bờ vai, nàng th* d*c liên hồi, vẫn chịu buông, cứ chạm đến chỗ mẫn cảm, lặp lặp mà miết.

Nàng đ.á.n.h, nàng đẩy, đều vô dụng; trái càng lúc càng chuẩn, càng nặng. Dưới ánh trăng chao nghiêng, trong ngoài màn trướng đều hằn rõ sự hiện diện hề chịu bỏ qua của .

Đỗ Linh Tĩnh nghiến răng: như thế ?!

Mũi chân co rút co rút, mồ hôi đầm đìa. Lần đầu tiên trong đời nàng há miệng… c.ắ.n .

Cắn , đối với nữ nhi thư hương mà , là chuyện vô cùng thất thố; nhưng nàng thật sự nhẫn nổi.

Nào ngờ tường đồng vách sắt nơi biên quan Tây Bắc hun đúc nên gân cốt đồng, da dày thịt sắt, căn bản chẳng đau là gì, khiến thể hạ răng.

Hắn vẫn ngừng. Đỗ Linh Tĩnh đỏ hoe hốc mắt. Nam nhân dường như đoán ý nàng, bèn đưa tay, đặt ngay bên môi nàng.

Nàng lập tức c.ắ.n xuống. Hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t nơi hổ khẩu bàn tay, chẳng thấy đau, còn khẽ một tiếng.

Hắn càng dùng sức, đẩy sâu ; đầu răng của nàng bấu c.h.ặ.t hơn nữa.

Hắn coi đau đớn gì, ngược dùng lực đến rớm m.á.u.

Mà nữ t.ử sách thể c.ắ.n ?

Đỗ Linh Tĩnh chợt buông , cúi đầu né tránh.

Nam nhân khẽ thở dài, bàn tay c.ắ.n áp nhẹ lên má nàng, đầu ngón tay vuốt khẽ, cúi xuống hôn.

Nàng vẫn mặt , bèn hôn lên chiếc cổ thon.

Rồi ôm nàng lên , dây dưa cho đến lúc bình minh.

Mặt trời lên cao, Đỗ Linh Tĩnh mới gượng dậy, ở trong phòng.

Nhớ tới chuyện tối qua, nàng tựa lưng cột chạm hoa, lặng lẽ giận dỗi một hồi mới lên.

Đầu gối ê ẩm, liếc sang bàn cạnh giường thấy một tấm thiệp đặt phong thư đè mép.

Là của Ngũ Gia.

Đọc xong thư, nàng mới : Ngũ Gia theo Ngụy Tông ngoại thành tĩnh dưỡng, tạm cư tại một sơn phòng biệt viện xa kinh thành, lúc khó đến hầu phủ thăm nàng, nên mời nàng sơn viện ở vài ngày.

nàng hiện cấm cửa, ngay cả từ Xa Tụ Các bước cũng chắc , ngoài.

Song đặt thiệp ngay đầu giường, để nàng dậy là trông thấy — là ý gì đây?

Đang nghĩ ngợi, vén rèm bước .

Hắn thấy nàng cầm thiệp của Ngũ Gia: “Muốn ngoài ở mấy ngày chăng?”

Đỗ Linh Tĩnh ngẩng lên liếc .

Sơn viện là ở ngoài kinh.

“Hầu gia lòng đến thế ?”

Lời lẫn nhiều ý giễu. Nam nhân chỉ mỉm nhẹ:

“Tất nhiên chẳng đến . Ta sẽ cùng nương t.ử.”

Đỗ Linh Tĩnh: “……”

Nàng đáp. Hắn gọi nha hầu y rửa mặt, còn tạm lui .

Đổi y phục xong, khóe mắt nàng thoáng thấy giá kiếm bên cạnh… thiếu mất một thanh.

Mím môi, nàng sững .

Bốn thanh đao kiếm nặng nề vẫn còn đủ cả.

Chỉ thanh Bạc Tuyết kiếm của Nhị gia — lặng lẽ đem theo.

*

Ngoại thành

Không từ khi nào, sơn khê khoác áo lục non mơn mởn. Màu xanh như tơ lụa rơi từ trời xuống, mỏng manh phủ lên những gò đồi nhấp nhô.

Lần như quả chút thiện tâm: hết cho xe vòng qua Quy Lâm Lâu. Đỗ Linh Tĩnh trở đây lưu hơn nửa ngày, mới lên đường đến sơn viện nơi Ngụy Tông và Ngũ Gia dưỡng thương.

Khắp nơi lục ý tràn đầy, mưa xuân nhuận thấm.

Xe hầu phủ đến thèm sơn viện, Đỗ Linh Tĩnh thấy một đôi vợ chồng bên bậc đá giữa mưa bụi, giương dù ngóng trông.

Ngũ Gia cao cao giơ tay vẫy, làn gió xuân đưa bóng nàng cùng sắc áo nhạt lướt khung cửa sổ xe.

Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh cũng khẽ nhẹ nhõm , nàng vẫy tay đáp .

Sùng Bình tự cầm cương, xe mau dừng cửa.

từ xe nhảy xuống, giương dù đón nàng.

Đỗ Linh Tĩnh vốn cần che chung, lúc mới thấy Ngũ Gia đích cầm dù với Ngụy Tông.

Nàng sửng sốt; Ngụy Thế t.ử bất đắc dĩ : “Quận chúa, để cầm. Chưa đến nỗi nặng thêm thương thế .”

Ngũ Gia còn chần chừ lắc đầu: “Mẫu phi dặn, chăm Thế t.ử cho , còn để cầm dù, nếu để , thể nào cũng trách mặt Thái phi nương nương.”

quận chúa… nàng đang che ngay đầu .”

Ngụy Tông cao lớn, dù cho Ngũ Gia giơ tay hết cỡ, chiếc dù vẫn chạm phát quan của y.

Ngũ Gia: “……”

Nàng thật sự sợ mắng: “…… Thế t.ử nhẫn nhịn một chút ?”

Đỗ Linh Tĩnh thấy Ngụy Tông khựng , bèn bật : “Tất nhiên là .”

Nàng cũng mỉm theo, trong khi ở bên lặng lẽ .

Đỗ Linh Tĩnh chung một tán dù với ; khi bốn chào hỏi xong, nàng kéo tay Ngũ Gia: “Để che cho, đừng khó Thế t.ử.”

Ngũ Gia vội vã , ”, trao dù cho nàng.

Bên , Ngụy Tông vốn định nhận dù của hầu gia, nhưng gọi Sùng Bình đến che, còn hỏi thăm thương thế Ngụy Tông.

Ngũ Gia dẫn Đỗ Linh Tĩnh một sân yên tĩnh.

Mở toang cửa sổ, hai bên song ngắm mưa mà nhàn thoại.

Ngũ Gia nàng từ trái sang : “Sau đó Bảo Quốc phu nhân khó ngươi nữa chứ?”

Nàng khẽ giọng: “Chỉ sợ do mà liên lụy ngươi.”

Dẫu Bảo Quốc phu nhân là cô mẫu, chỉ là chất nữ.

Đỗ Linh Tĩnh lắc đầu, “Không gì.”

Rồi nàng, chợt hỏi: “Cho nên, năm đó… là vì Bảo Quốc phu nhân ư?”

Vì Bảo Quốc phu nhân mà nàng với Ngụy Quyết rốt cuộc lạc mất giữa biển ?

Ngoài mưa rơi dứt, giọt mưa đọng phiến đá, vẩy thành những hạt trắng b.ắ.n tận bậu cửa.

Ngũ Gia cúi đầu, giọng nhỏ , lẫn trong tiếng mưa:

“Không liên quan đến Bảo Quốc phu nhân.”

 

 

Loading...