Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 60: Nề Hà
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:03:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi tính tình cứng rắn như đá, ai nguyện ý cùng ngươi hòa hảo chứ?”
Lục Hoài Như tới mức , thế mà quả thực vẫn như tảng đá, dầu muối ăn, chỉ hừ lạnh một tiếng, cũng chẳng buồn đầu sải bước khỏi Dục Tinh cung.
Quý phi che n.g.ự.c, bên cạnh Mạnh cô cô vội vàng dâng ấm: “Nương nương ngàn vạn chớ cùng hầu gia tranh chấp. Tính tình hầu gia vốn dĩ là thế, nào một ngày hai ngày? Cũng may từng gây thương tổn hầu phu nhân.”
Nói thì , nhưng đem chính thê giam trong nhà, thiên hạ ai từng chuyện lạ như thế? Hỏi khắp kinh thành, nào ai đem nương t.ử khóa c.h.ặ.t ở hậu viện chẳng cho khỏi cửa?
Lục Hoài Như khẽ : “Ngày mai gọi cung!”
Nàng định hôm sẽ ép ở điện, phân trần cho rõ, buộc thả .
Không ngờ hôm , hạ triều, cung nhân chạy truyền chỉ, về, vẻ mặt đau khổ: “Nương nương, nô tài chiếu lệnh thỉnh hầu gia đến Dục Tinh cung. hầu gia chẳng buồn , lập tức lên ngựa, thẳng thừng nghênh ngang mà .”
Lời như khiến bóng hình lạnh lẽo của hiện rõ mắt Quý phi, cứng rắn đến mức chẳng động sắc mặt.
Lục Hoài Như choáng váng, suýt ngã quỵ.
“Nương nương!” Người bên cạnh vội đỡ.
Cũng may nàng tuổi hãy còn trẻ, khí huyết đến mức đứt đoạn. từ xa về hướng Vĩnh Định hầu phủ, nàng chỉ thể thở dài:
“Tính tình xa … cha còn, ai còn thể quản nổi nữa đây?”
*
Tích Khánh Phường, Vĩnh Định hầu phủ.
Đêm trở về chính phòng.
Đỗ Linh Tĩnh nhận tin từ Ngũ Gia, Quý phi nương nương vì nàng chuyện, hôm qua liền mời nhập cung. Nàng vốn tưởng chẳng bao lâu nữa, bản sẽ thả .
Thế mà năm sáu ngày trôi qua, tháng mới sang trang, vẫn khóa c.h.ặ.t cửa phủ, chẳng hề cho nàng ngoài nửa bước.
Đủ thấy ngay cả Quý phi nương nương cũng thể quản .
Giờ phút , thấy trở về, Đỗ Linh Tĩnh liền lui về Tây sương phòng nghỉ. Chưa kịp khỏi cửa, giữ lấy cánh tay.
“Sáu ngày sáu đêm, nàng cũng với một lời.”
Kể từ đêm bảo ma ma thắp hương , nàng chẳng buồn mở miệng thêm nửa câu.
Hắn giam nàng trong phủ, ngay cả Quý phi cũng bất lực; ở triều đình tung hoành, đến Đậu các lão cũng chẳng ép nổi. Hắn , liền . Ngày nếu Tuệ Vương lên ngôi, e rằng trong thiên hạ, càng gì nấy.
Miệng thuộc về nàng, nàng , cũng chẳng thể ép.
Nàng mím c.h.ặ.t môi, mặt mày băng lãnh như băng tuyết đóng tim, lạnh thấu tận n.g.ự.c.
Hắn cách nào buộc nàng mở miệng, chỉ còn cách bế ngang nàng lên, đặt nàng xuống bên giường.
Trong màn trướng, ép nàng cùng chung gối mà ngủ.
*
Hôm , nhập triều. Trong phủ đến, chính là Mạnh cô cô, cung nhân hầu hạ Quý phi từ thuở còn gả.
Mạnh cô cô vốn quen thuộc hầu phủ, song nay nữ chủ nhân , bà cũng dám chậm trễ, chỉ thong thả chờ ở ngoài.
Đỗ Linh Tĩnh tin, vội y phục chỉnh tề, sảnh nghênh tiếp.
Thấy Mạnh cô cô, nàng liền hiểu rõ dụng ý.
Quý phi nương nương ban thưởng nhiều lễ vật, lấy danh nghĩa chuông gió hải bối Tuệ Vương ưa thích. so , giá trị những vật còn vượt xa chuông gió.
Đây đơn thuần là ban thưởng, mà là một lời “xin ” kín đáo, nương nương bản chẳng quản , chỉ đành hạ lễ để lời tạ tội.
Đỗ Linh Tĩnh luống cuống, chỉ cúi đầu nhận lễ. Mạnh cô cô bảo nàng chớ bận tâm, cứ tạ ơn là đủ, phân phó hạ nhân lui , một từ trong tay áo lấy một vật.
“Nương nương , vàng ngọc châu báu đều chẳng tính là gì, phu nhân vốn dĩ cũng thiếu. Chỉ mong mấy ngày nay phu nhân thể nhẹ nhõm đôi chút, nên tự tay đan một dải lụa, kính xin phu nhân nhận lấy.”
Lời dứt, Đỗ Linh Tĩnh kinh hãi, vội vàng bật dậy:
“Thế nào dám để nương nương tự thắt dây đeo cho ?!”
Việc nếu để lộ ngoài, tự nhiên là trái lẽ phép tắc. Mạnh cô cô mỉm :
“Nương nương đích , phu nhân cứ thuận tay mà dùng. Tính tình hầu gia quả thực... haizz, chỉ mong phu nhân chớ để trong lòng quá nhiều.”
Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh sáng tỏ.
Kỳ thực, dây đeo đặc biệt cho nàng, mà là vì nương nương nề hà ai quản nổi vị quyền thần bào .
Nương nương vốn là mềm lòng, quả thật chẳng giống chút nào với .
Đỗ Linh Tĩnh đành nhận lấy, cẩn thận thu trong tay. Nàng toan cúi hành lễ tạ ơn, Mạnh cô cô vội vàng đỡ dậy.
Dải lụa thủy lục sắc , thể buộc nơi hông, cũng thể treo bên váy. Khi gấp thì tinh xảo mỹ lệ, khi buông xuống thì tựa dòng nước chảy qua hông, như thác nước đổ xuống khe núi, thanh lệ động nhân.
Đỗ Linh Tĩnh ngẩn ngơ, khẽ : “Tay nghề nương nương quả thực tinh diệu, đối với Linh Tĩnh thật quá mức ưu ái.”
Mạnh cô cô mỉm : “Nương nương chỉ mong phu nhân thể thoải mái đôi chút.”
Bà giải thích, loại dải lụa vốn hàm ý cầu phúc: “Nương nương căn dặn phu nhân nên cất , thường xuyên mang bên mới .”
Nói đoạn, bà từ trong tay áo lấy thêm một dải lụa khác: “Kỳ thật còn một cái, là nương nương thuận tay dệt cho hầu gia.”
So với dải lụa mềm mại như nước chảy ban nãy, cái đen kịt, sợi thô cứng, đầu dây kết thành một khối u ám như cục đá.
Đỗ Linh Tĩnh mà ngơ ngác. Mạnh cô cô khẽ ho một tiếng:
“Nương nương cũng là giận quá, nên mới dệt thứ , gọi là ‘dải lụa hắc thạch’, ban cho hầu gia…”
“Đá đen…”
Đỗ Linh Tĩnh mím c.h.ặ.t môi, suýt nín , vội vàng chuyển lời khen: “Nương nương quả thật tinh thông nữ công, chắc thường xuyên vì Hoàng thượng và tiểu điện hạ động kim chỉ.”
Nàng , vốn định dừng ở đó, nhưng Mạnh cô cô thở dài: “Nương nương xác thực giỏi nữ công, đặc biệt khéo dệt những loại dải lụa phức tạp . Trong Thượng phục cục của cung, cũng chẳng mấy ai. Chỉ là loại dải lụa hao tốn tâm trí, nhiều năm nương nương hề động đến. Nhất là từ khi Ung Vương điện hạ rời cung…”
Nói đến đây, bà bèn ngưng , chỉ khe khẽ than một tiếng.
Đỗ Linh Tĩnh ít nhiều hiểu.
Ung Vương từ khi mẫu Thiệu thị qua đời, mới hai ba tuổi theo Lục Hoài Như, từ lúc bước chập chững cho tới khi trưởng thành. Hắn nhớ rõ đẻ, nhưng nhớ kĩ nuôi lớn . Song, cuối cùng mẫu t.ử sinh hiềm khích.
Chuyện trong cung, nàng chỉ mơ hồ. Chỉ sợ ngoài đương sự và “ gì thể, chỗ nào thông” như Lục hầu, thiên hạ khó ai hiểu rõ cục.
Nàng nhớ năm đó, chính còn ở kinh thành theo phụ , cũng coi như tận mắt chứng kiến Lục Hoài Như gả Ân vương phủ.
Năm là Hoằng Khải thứ mười bốn, Vĩnh Định quân vây ở quan ngoại. Người Thát Đát bỗng nhiên đòi nghị hòa, văn võ trong triều tranh luận chủ hòa chủ chiến, suýt nữa đ.á.n.h ngay trong triều.
Lúc tam, tứ, ngũ hoàng t.ử đều theo tiên đế nam hạ tế tổ, chỉ còn Ân vương — vị sủng ái , nay chính là Hoàng thượng — lưu kinh thành. Tiên đế lâm bệnh, giao Ân vương tạm quyền giám quốc.
Ngay khi , Lục Hoài Như Ân vương phủ. Đường đường đại tiểu thư Lục thị, nàng nguyện thất cho Ân vương. Trước tiểu , mới phong trắc phi.
Từ khi nàng phủ, Ân vương lập tức gác nghị hòa, chủ trương điều binh cứu Vĩnh Định quân. Tuy đến chậm, khiến quân binh thương vô , nhưng vẫn giữ căn cơ, mới ngày khôi phục như hiện nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-60-ne-ha.html.]
Khi đó, Quý phi nương nương Lục Hoài Như mới mười tám tuổi.
Có lời đồn nàng vốn đính hôn với một tướng trẻ trong Vĩnh Định quân, thật giả khó phân. bộ nam nhân trong nhà đều ở biên quan, mẫu mất sớm, tổ mẫu bệnh nặng, chỉ một nàng thể quyết đoán.
Một nửa Vĩnh Định quân còn chờ viện binh, mà triều đình giằng co, ai quyết định. Chỉ nàng , vì Vĩnh Định quân mà buông bỏ phận, dùng một kiệu nhỏ vương phủ, tiểu sủng ái.
Nếu Ân vương năm đó đăng cơ, thì vận mệnh Lục Hoài Như sẽ ? Không ai .
…
Mạnh cô cô cùng Đỗ Linh Tĩnh chuyện trò, đến nương nương thật sự ưa thích chuông gió hải bối nàng đưa.
“Điện hạ càng thích hơn, lúc thì treo ở hành lang gió, lúc cầm kề bên tai, hỏi tiếng sóng biển rốt cuộc .”
Nói chuyện lâu, đúng lúc vị “ ai quản nổi” từ triều trở về. Mạnh cô cô liền cáo từ, thêm rằng nương nương còn dặn mấy lời, xin chuyển cho hầu gia.
Đỗ Linh Tĩnh chẳng rõ Quý phi gì, nhưng nàng vẫn giam trong phủ, chẳng bước nửa bước.
Ai gửi thiệp mời, nàng cũng thể . Chỉ hỉ thọ bảy mươi bảy tuổi của Tĩnh An hầu phu nhân, trực tiếp đặt thiệp lên án thư mặt nàng.
Nếu nàng một mực khỏi cửa, cũng thể gì. đây là đại sự kinh thành, nể mặt Quý phi, nàng so đo thêm.
Song, nàng vẫn chẳng buồn cùng một lời.
Ngày thứ tám, Trung Khánh bá thế t.ử Ngụy Tông — cũng là phu quân Ngũ Gia — mang theo hỉ lễ đến bái phỏng.
Đỗ Linh Tĩnh bước đại sảnh, liền thấy bên cạnh Ngũ Gia là một nam t.ử cao lớn uy vũ.
Thân hình y cao to ngang với Lục hầu, rõ ràng là tướng quân chinh chiến lâu năm, khí khái sa trường, uy mãnh hiển lộ. Ngũ Gia bên cạnh , càng nhỏ bé yêu kiều.
Nàng lặng lẽ cả hai, nhất là thấy Ngũ Gia cạnh Ngụy tướng quân, hiểu trong lòng nảy sinh chút cảm khái, bất giác Ngụy Tông nhiều hơn.
chỉ một ánh mắt, nọ gắt gao bắt . Hắn chau mày, ánh mắt lạnh lẽo hỏi nàng: phu quân khác gì?
Đỗ Linh Tĩnh chẳng buồn để ý. Nàng vốn giam, thì khác chẳng lẽ cũng ?
So với , Ngụy Tông lớn hơn một tuổi, trầm ít lời, thần thái ung dung, hỉ nộ lộ, phong phạm đại tướng hiện rõ.
Trái , vị quyền thần hầu gia , vốn kiêu ngạo ương ngạnh, khóe mắt đuôi mày đều mang theo mấy phần tà uy. Thế mà đặt cho cái tên “Thận Như”.
“Thận như thủy?”
Thoạt chút nào là loại “cẩn thận như băng mỏng”.
Hắn còn chăm chú nàng, ánh mắt mỗi lúc một sâu thẳm. Đỗ Linh Tĩnh vốn chẳng để tâm, song cũng tiện cứ mải dõi mắt phu quân khác.
lúc , hạ nhân dâng . Nàng thấy tay của vị khách nhân quấn c.h.ặ.t băng vải trắng, hiển nhiên thương nặng. Trà đặt về phía tay trái, mà tay trái của y cũng hai ngón thương.
Ngũ Gia khỏi liếc , sợ y tiện cử động. Ngụy Tông mặt mày đổi, chỉ thong thả nhấc nắp chén, khẽ đảo hai vòng, định bưng lên, run lấy một chút.
Ngũ Gia lúc mới yên lòng, song trong khoảnh khắc lơ đãng chạm ánh mắt phu quân . Hai thoáng đối diện qua trống giữa đại sảnh, nàng vội cúi đầu, giả như chăm chăm chén , lấy nắp che ánh , khẽ hớp vài ngụm để che giấu.
Đỗ Linh Tĩnh bộ dáng lúng túng của nàng, thấy Ngụy Tông trái vẫn điềm đạm, nơi khóe mắt dường như còn ẩn nhàn một tia ý .
Ngũ Gia nào dám thẳng thêm nữa.
Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh thoáng buồn , đầu cảm thấy đôi ba ánh mắt qua , cũng thể thú vị đến .
chẳng bao lâu, Ngũ Gia cũng nhận nàng đang , vội vàng liếc trừng sang, còn Ngụy Tông thì trầm tĩnh đối đáp cùng Lục hầu, về quân vụ Thiểm Tây nửa năm qua.
Bốn mới trò chuyện dăm câu, Tông đại tổng quản sai dọn yến. Lục hầu phu thê tất nhiên mời nhị vị khách nhập bàn tiệc.
Trong yến, Tông đại tổng quản đích chia món cho Ngụy Tông. Y chỉ khẽ lắc đầu, tỏ ý cần, Lục Thận Như liền để đối phương yên .
Cánh tay thương thế khá nặng, tay trái bất tiện, nhưng việc . Tông tổng quản bày xong món liền lui.
Khi đó, Đỗ Linh Tĩnh thoáng thấy Ngũ Gia len lén chồng , nhân lúc y chú ý, nhanh tay gắp cho y một đũa đồ ăn, cố tình giấu , để phát hiện.
y đầu vặn trông thấy, mỉm khẽ giọng: “Đa tạ quận chúa.”
Ngũ Gia bất ngờ, chẳng ngờ nhanh như vẫn bắt gặp, bối rối đáp: “Thế t.ử mau ăn thôi.”
Nam nhân càng thêm nhu hòa: “Được.”
Đỗ Linh Tĩnh càng cảm thấy thú vị. Trước Ngũ Gia than phiền ở Tây An buồn chán vô cùng, thành hôn ba năm mà xa lạ như dưng. Thế mà giờ , chỉ sợ chẳng y xa lạ với nàng, mà chính nàng mới là luôn né tránh.
Đang nghĩ, nàng phát hiện trong chén cũng thêm một đũa cá thịt trắng nõn.
Là Lục Thận Như gắp cho.
Theo lẽ, nàng cũng nên đáp “đa tạ hầu gia”. nàng lặng im.
Hắn gắp thêm một đũa nữa, nàng vẫn giả như thấy.
Tám ngày qua, đây là bữa cơm đầu cùng nàng đối diện. Song ăn , cá chẳng còn vị ngọt, rau đắng như hoàng liên, món nào món nấy đều hóa thành hụt hẫng.
Một bữa cơm, mà chua ngọt đắng cay đủ mùi, mỗi nếm một kiểu.
Dùng tiệc xong, bốn dạo bước trong hoa viên. Lục Thận Như Ngụy Tông trở về chỉ để ăn bữa cơm, liền khéo phân phó hạ nhân theo phu nhân và quận chúa du ngoạn hoa viên, còn thì đưa Ngụy Tông sang Xa Tụ các chuyện riêng.
Chờ bọn họ rời , Ngũ Gia mới thở phào, nhẹ nhõm thấy rõ.
Đỗ Linh Tĩnh mỉm hỏi: “Thế t.ử thật là trầm vững chãi.”
“Ai ?” Ngũ Gia đáp.
“Kia vì ngươi cùng thế t.ử…”
Câu “thành ba năm mà còn xa lạ thế” kịp hết, nàng lảng sang chuyện khác:
“Chúng chỗ núi giả, lên Tụ Thạch đình ngắm cảnh , thấy nơi phong cảnh tệ.”
Đỗ Linh Tĩnh mà buồn , cũng hỏi thêm.
Ngũ Gia bỗng chú ý tới dải lụa thắt bên hông nàng: “Ý? Dải lụa thật tinh xảo, phức tạp mà mất linh động, ai ?”
Đỗ Linh Tĩnh nhớ Quý phi sai truyền, liền thấp giọng: “Là nương nương ban cho.”
Ngũ Gia ngẩn , : “Lục hầu cũng thật lợi hại, ngay cả nương nương cũng trị nổi .”
Đỗ Linh Tĩnh bàn thêm.
Song Ngũ Gia thì thầm: “Ta ở Thiểm Tây từng ít nhiều chuyện xưa về nương nương, chẳng thật giả .”
“Chuyện gì?”
Nàng quanh, thấy , mới khẽ : “Tương truyền, nương nương thuở từng định hôn, vị hôn phu là Quách gia tướng quân trẻ tuổi. năm Hoằng Khải mười bốn, khi Vĩnh Định quân gặp nạn, nương nương gả cho Hoàng thượng, tất nhiên là cùng vị Quách tướng quân đoạn tuyệt.”
“Vị Quách tướng quân về thế nào?”
Ngũ Gia ngẩng đầu xa về phương Tây Bắc, khẽ than: “Nương nương gả ba năm, nọ liền t.ử trận sa trường…”
Ngoại viện, Xa Tụ các.
Lục Thận Như cùng Ngụy Tông đối diện, quanh vài chuyện, trực tiếp hỏi: “Ngươi trở về , chính là vì bọn mật thám năm tái xuất?”
Ngụy Tông sắc mặt ngưng trọng, chậm rãi gật đầu.