Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 6: Các hạ

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lúc Đỗ Trí Kỳ trở về, trời sẩm tối, mái ngói cao thấp của đế thành ánh đèn mới thắp, gió đêm thổi qua, bóng tối lan rộng bốn phía.

Lão canh cổng Văn bá mãi chẳng mở cửa, ông cũng lớn tiếng gọi, chỉ để gã sai vặt mở đường, lặng lẽ hồi phủ dừng ở ngoại viện.

Khi nãy, ông từ cửa Tông Nhân Phủ bước , liền thấy Nguyễn Cung cưỡi khoái mã phi nhanh tới, nhưng lúc đó ông kịp sớm một bước, đem danh dâng .

Một nửa thì lòng còn thấp thỏm vì hành động vội vàng, một nửa sợ cổng Tông Nhân Phủ chất nữ sai quản sự tới cản trở, mất thể diện, nên ông vội vàng lên xe ngựa nhà họ Cố.

Ông theo xe ngựa Cố gia rời , còn Nguyễn Cung tự nhiên thể vượt lên .

Việc đến nước , danh chẳng thể rút . Kế đó, Thiệu gia sẽ nhờ Hoàng thượng ban tứ hôn, hôn sự giữa hai nhà coi như định.

Dẫu sự tình như , nhưng nhớ những lời chất nữ chất vấn ban nãy, Đỗ Trí Kỳ vẫn còn e sợ, ngại nàng đến tìm lóc ầm ĩ.

Suy cho cùng, nàng là huyết mạch duy nhất mà đại ca để . Nếu thúc cháu tranh chấp ồn ào, chẳng là để thiên hạ chê ?

Ông khỏi thấp giọng hỏi kẻ hầu: “Đại cô nương đang gì?”

Gã hầu đáp: “Đại cô nương ở thiên viện Tây lộ.”

“Nàng đang gì?”

Kẻ hầu ngập ngừng: “Cô nương chẳng gì cả. Tây viện vẫn an tĩnh, giống hệt mấy ngày .”

Đỗ Trí Kỳ sững .

Nàng chẳng cả ? Vậy thì… đây là nàng thấy sự tình thể vãn hồi, nên thuận theo mà chấp nhận?

*

Trước giường Nhị phu nhân, Đỗ Nhuận Thanh ôm chén t.h.u.ố.c trong tay lâu, thần trí hoảng hốt, chẳng bưng bao lâu.

Nha Nhược Tuyết khẽ gọi một tiếng, khiến nàng giật hồn:

“Cô nương, Nhị lão gia trở về.”

“Cha về? Cái… đó, dâng lên ?”

Nhược Tuyết vẫn rõ, vội đáp: “Nô tỳ lập tức hỏi.”

Lời còn dứt, màn trướng vén, bước , mở miệng ngay: “Không cần hỏi nữa, dâng, việc cũng thành.”

Đỗ Nhuận Thanh cùng Nhược Tuyết đồng loạt ngẩng đầu .

“A, là quản sự ma ma tới?” Tuyết Nhi vội bước lên đỡ.

Đỗ Nhuận Thanh thì mừng rỡ: “Ma ma, tới?”

Người đến chính là quản sự ma ma bên cạnh Vạn lão phu nhân, tâm phúc tín nhất của bà .

Đỗ Nhuận Thanh sai Nhược Tuyết pha , quản sự ma ma chỉ liếc Nhị phu nhân một cái, thấy bà uống t.h.u.ố.c ngủ yên , mới xuống bên ngọn đèn nhỏ nơi cửa sổ.

“Lão phu nhân sai lão nô tới. Lão phu nhân cô nương tuổi hãy còn nhỏ, từng trải qua việc , gặp khúc quanh tất nhiên sẽ thương tâm, nên lão nô tới để khuyên giải, an ủi lòng cô nương.”

Giọng bà vang khẽ bên ngọn đèn dầu, ánh lửa run rẩy. Đỗ Nhuận Thanh xong, nước mắt liền tuôn rơi.

Quản sự ma ma vội kêu lên một tiếng, nhanh tay đưa khăn cho nàng lau, nhưng nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Nguyên là, nàng chỉ mượn cớ mẫu đột nhiên phát bệnh, thỉnh bà ngoại thuận lý thành chương mà đến Đỗ phủ.

Mối hôn sự giữa Thiệu và Đỗ vốn do bà ngoại ngấm ngầm mai, nhưng phụ đại tỷ thuyết phục, trở mặt nhắc tới. Nàng thấy cơ hội sắp vụt mất, bà ngoại ắt cũng chẳng chịu buông.

Bà ngoại bèn dặn nàng cho mẫu ngừng t.h.u.ố.c vài ngày, đuổi nha ngoài. Vốn chỉ khiến mẫu lâm tâm trí thất thường mà thôi, nào ngờ mẫu kinh hoảng, ngã từ thềm đá xuống, trán đập chậu hoa, m.á.u chảy be bét…

Nhớ cảnh mẫu mặt mày đẫm m.á.u, tim nàng vẫn run rẩy. Nước mắt trào , nàng cúi đầu nức nở thôi.

Quản sự ma ma nàng quả lời Vạn lão phu nhân, liền dịu giọng an ủi:

“Hôm nay vốn là ngoài ý , chỉ tại đám nô tỳ la hét phu nhân hoảng sợ.”

Đỗ Nhuận Thanh vẫn che mặt :

“Nếu dừng t.h.u.ố.c của nương, còn đuổi hầu, nương thể rơi cảnh hiểm nghèo ?”

Nàng tự trách ngớt, quản sự ma ma khuyên:

“Ngày thường vẫn an , cô nương thể cố ý hại? Suy cho cùng, chẳng vì đại tỷ của cô nương sinh sự, thì thuyết phục Nhị lão gia, khiến việc trong ngoài rối loạn, giữ c.h.ặ.t khiến cả nhà nhúc nhích, nên lão phu nhân cùng cô nương mới đành dùng hạ sách đó thôi.”

Nghe , tiếng của Đỗ Nhuận Thanh cũng chậm . Quản sự ma ma xoa vai nàng :

“Cô nương đừng nữa. Dù việc cũng thành. Lão phu nhân còn khen cô nương thật là trầm , dẫu gặp sai sót cũng rối loạn tay chân, quả thật đến tuổi cập kê, khí độ khác hẳn.”

Lời khen khiến tiểu cô nương thôi rơi lệ. Từ lúc mẫu gặp nạn, nàng chỉ thấy trời như sụp xuống. May , bà ngoại đón mẫu kinh, luôn thương nhớ, dạy bảo nàng .

Nàng ngừng , đôi mắt vẫn đỏ hoe. Quản sự ma ma nàng , nửa đùa nửa thật:

“Chẳng xa, cô nương khi rơi lệ, thật khiến thương xót. Đợi đến khi cập kê gả chồng, sẽ khiến hôn phu yêu chiều đến mức nào. Dẫu là sắt đá, gặp giọt lệ cũng hóa thành tơ lụa mềm thôi.”

Đỗ Nhuận Thanh xong, mặt thoắt đỏ bừng.

“Ma ma gì thế? Ta mới bao lớn chứ?”

Quản sự ma ma càng thêm tươi: “Chẳng lẽ cô nương nào để trong lòng?”

Một câu hỏi trúng chỗ, khiến mặt mày Đỗ Nhuận Thanh rối loạn, cúi gằm đầu, ngay cả cổ cũng đỏ bừng.

Quản sự ma ma đến dứt, thôi trêu ghẹo nữa, trái khẽ thở dài:

“Cô nương như mới là nữ nhi khuôn phép. Còn xem vị trưởng tỷ , thủ tiết chịu tái giá, cha mất , vốn nên lời thúc phụ, ngược cứ cùng thúc phụ tranh chấp chẳng thôi. Nữ t.ử thể như thế?

“Cô gia cũng thế, việc hôn nhân trọng đại như , để chất nữ một câu liền gác , chẳng trò ? Thiệu gia định , há là chuyện để đem đùa giỡn?”

Nói , quản sự ma ma nhớ cảnh xe ngựa lúc . Khi Vạn lão phu nhân nhắc đến chuyện hôn sự, Đỗ cô gia còn lưỡng lự, sợ việc khó tránh chỗ bất .

Lão phu nhân liền mắng thẳng:

“Ngươi cũng thật hồ đồ! Thiệu gia là ai mà ngươi dám gạt thì gạt ? Chẳng là công khai tát mặt ? Để kinh thành chê ngươi dám vả Thiệu gia ư?”

Khi , sắc mặt Đỗ cô gia trắng bệch, vội vàng giải thích ý . lão phu nhân nào còn để ý, trực tiếp sai lấy b.út mực chuẩn sẵn, buộc ông danh , xe ngựa lập tức đưa thẳng đến Tông Nhân Phủ.

Việc mới coi như khó nhọc thành.

Nghe đến đây, Đỗ Nhuận Thanh thoáng ngẩn , thấp giọng hỏi quản sự ma ma: “Vậy nếu đại tỷ còn gây chuyện thì ?”

Quản sự ma ma liền : “Lão phu nhân nó rồii, đại cô nương nhà ngươi bản lĩnh đến , chẳng lẽ thể tận trong cung mà đoạt danh dâng ? Hay là nàng thể khiến cha nàng sống , để che chở cho nàng?”

lạnh một tiếng: “Đó là điều thể. Nhiều lắm, nàng cũng chỉ thể ở trong phủ lóc đôi phen, ầm vài trận. xoay trời chuyển đất thì thể nào. Đây là kinh thành, chẳng nơi nàng quấy trời đạp đất là .”

Nói , quản sự ma ma cáo từ. Đỗ Nhuận Thanh tiễn bà ngoài, cố ý ghé tai động tĩnh bên Tây lộ viện.

Tây viện vẫn im ắng, yên tĩnh đến mức tựa hồ chẳng gì.

Đỗ Nhuận Thanh trong lòng vẫn lờ mờ bất an, nhưng nhớ đến lời quản sự ma ma, tự trấn an: tỷ tỷ còn thể gì hơn chứ?

*

Tây viện

Thu Lâm ôm cánh tay giường, buồn bực mà rơi lệ. Nàng vốn thành tiếng để khác thấy mà chê cô nương của , nhưng nước mắt cứ thế trào , chẳng cách nào ngăn .

“Đại lão gia sinh thời đối xử với Nhị lão gia chẳng hề bạc đãi, việc gì cũng lo cho ông , ngay cả mua nhà cũng dành một viện t.ử riêng cho lão. Giờ thì đại lão gia mất mấy năm, ông dám khi dễ chất nữ của đến mức !”

Nguyễn Cung chỉ khẽ thở dài, đưa khăn cho nàng lau nước mắt. Thu Lâm càng tức giận, lẩm bẩm:

“Còn Nhị cô nương nữa, thật nghĩ giỏi giang đến thế ? Giả vờ cũng khéo quá, khó trách trông đến thương tâm t.h.ả.m thiết, nghĩ đến Nhị phu nhân thể ngã bể đầu đến thế? Giờ Nhị phu nhân thương, chẳng nàng cùng bà ngoại còn định trách ngược cô nương chúng , bảo rằng do chúng chịu thuận ý Nhị lão gia mới thành thế cục hôm nay? Có còn chúng đến thương xót an ủi vì bọn họ ủy khuất ?”

Sắc mặt Nguyễn Cung sa sầm: “Nói đến cùng, vẫn là chúng sơ suất.”

Thu Lâm hậm hực: “ , đều tại ngươi! Cô nương bên cạnh chỉ hai chúng , ngươi chẳng lo chu cho cô nương. Đầu năm còn thề thốt, cô nương nếu tái ngộ lương duyên, chỉ cần yên là chúng thể thành . Giờ thì , danh dâng cung, hôn sự nào còn là do cô nương định đoạt!”

Nguyễn Cung và Thu Lâm vốn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ cha hai bên định sẵn việc hôn phối. từ khi Tưởng Tam gia qua đời, Thu Lâm nỡ để cô nương sống cảnh đơn độc, nên chậm mãi chịu thành , chỉ một lòng ở hầu hạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-6-cac-ha.html.]

Khi Nguyễn Cung mới buột miệng những lời an ủi . Giờ y chỉ đành thở dài: “Đều do sai, lỡ lời mà thôi.”

việc đến nước , Thu Lâm nghĩ đến tình cảnh hiện giờ càng tức giận, nước mắt rơi. Nàng tự nhủ thể thêm nữa, sưng cả mắt chẳng càng khiến chê ?

Vội vàng lau khô nước mắt, nàng bước xuống giường: “Cô nương trong phòng vùi đầu sách cổ, cả ngày ăn gì. Dù cũng ăn chút lót .”

Nói đoạn, nàng bưng khay điểm tâm tới phòng Đỗ Linh Tĩnh:

“Cô nương, ăn chút gì . Đây là bánh gạo trắng nhờ Nguyễn Cung mua từ chùa Bạch Tháp về, vốn dĩ cô nương nay vẫn ưa thích nhất mà.”

phòng, nàng chỉ thấy cô nương cửa sổ, tay lật giở sách cổ. Ánh sáng rọi xuống tờ giấy Tuyên Thành trải bàn, mấy chữ mơ hồ hiện , đầu b.út trúc trong tay nàng khẽ gõ lệch .

Cô nương đáp, mãi đến khi nàng đưa bánh đến gần, Đỗ Linh Tĩnh mới ngẩng đầu, liếc thoáng sắc trời ngoài cửa sổ.

“Xương Bồ từ Thương Châu trở ?”

Thanh âm nàng khàn khàn, Thu Lâm chẳng tin tức, chỉ lắc đầu: “Cô nương ăn chút . Có lẽ đường chậm trễ.”

Đỗ Linh Tĩnh hề động đến bánh gạo trắng, chỉ sắc trời, mày nhíu c.h.ặ.t:

“Hôm nay là ngày thứ ba.”

Hôm nay là mười hai tháng tám, cũng là ngày thứ ba Xương Bồ Thương Châu tìm Hỗ Đình Quân. Quá thêm một ngày nữa, chính là Tết Trung thu.

Thu Lâm rõ? Trung thu qua, trong cung ắt sẽ hạ thánh chỉ tứ hôn. Xương Bồ đến nay vẫn về.

lúc , Nguyễn Cung vội vã bước tới cửa:

“Cô nương, Xương Bồ trở !”

Đỗ Linh Tĩnh lập tức gọi Xương Bồ .

Xương Bồ mới xuống ngựa, chân còn run rẩy vững. Đỗ Linh Tĩnh hỏi ngay:

“Có mang tin tức gì về ?”

Hắn thở hổn hển, lắc đầu lia lịa:

“Không… cô nương, gửi …”

Đỗ Linh Tĩnh khẽ nhíu mày, Nguyễn Cung nhịn đá cho một cước:

“Ngươi ? Mau rõ!”

Thu Lâm thấy môi khô lưỡi khát, liền rót cho một chén nước, giục: “Được , đừng để cô nương chờ, mau !”

Xương Bồ uống xong, thở dần , mới cất lời:

“Cô nương… Hỗ gia xảy chuyện !”

Hắn kể, đến Thương Châu liền tìm tới phủ Nhị nương t.ử nhà họ Hỗ. Nào ngờ, Hỗ Nhị nương cùng phu quân Quách Đình ngoài từ một tháng , mãi chẳng trở về. Hai cũng chẳng , mới đầu nửa tháng thì còn thư báo bình an, về thì bặt vô âm tín.

Phu thê Hỗ Đình Quân đều m·ất t·ích, tin tức tự nhiên chẳng thể gửi .

Xương Bồ chậm trễ trở về, là bởi ghé qua phủ Hỗ đại gia dò hỏi.

Hỗ Đình Lan vốn nhậm chức tại kinh thành, mấy tháng điều đến trấn Định công vụ.

Đỗ Linh Tĩnh trầm giọng hỏi: “Trong phủ Hỗ đại ca thế nào?”

Nghe , Xương Bồ lắc đầu:

“Phủ Hỗ đại gia nhà trống, từ hơn tháng dọn . Theo lời ở quê nhà, Hỗ gia vội, cơ hồ chỉ trong một đêm mà biến mất còn tung tích!”

Hỗ gia , cả nhà đều m·ất t·ích, còn m·ất t·ích chẳng để manh mối nào.

Trong phòng, khí như đông cứng .

Thiệu Bá Cử và Hỗ Đình Lan giao tình mười mấy năm, sinh t.ử, tình như thủ túc, trong kinh đều .

Giờ đây Hỗ gia bộ mất tích, còn tâm trí nào mà bàn chuyện tục huyền nữa?

Thu Lâm thấy Đỗ Linh Tĩnh im lặng trầm tư, rõ trong lòng nàng đang toan tính điều gì.

Chợt, Đỗ Linh Tĩnh ngẩng đầu, dứt khoát bảo Nguyễn Cung:

“Ngươi lấy danh của , mời Thiệu Thám Hoa đến Chẩm Nguyệt Lâu gặp mặt.”

*

Ngày mười ba tháng tám, chỉ còn một ngày nữa là đến hội Trung thu, khắp kinh thành tràn ngập bánh nguyệt và hoa quả tế nguyệt.

Đường phố chen chúc qua , đặc biệt là Chẩm Nguyệt Lâu nơi chợ đèn hoa, l.ồ.ng đèn lớn treo cao, sáng rực rỡ, trong thành ùn ùn kéo đến như nước.

Là t.ửu lâu lớn nhất phố chợ đèn, Chẩm Nguyệt Lâu khách khứa chật ních, ánh đèn treo cao sáng rực như ban ngày, kẻ tấp nập.

Đỗ Linh Tĩnh nhiều năm từng đặt chân đến chốn ồn ã như thế, đến dòng chen lấn chẳng thể tiến , chỉ đám khách xung quanh bàn tán rôm rả:

“Tà môn, hôm nay Chẩm Nguyệt Lâu thật tà môn! Lúc đầu thấy Thiệu Thám hoa đến, cũng chẳng lạ. các ngươi đoán xem thấy ai?”

Mọi lập tức ghé sát, chỉ thấy kẻ tròn mắt, bộ dạng vẫn tin chính :

“Vừa , thấy Vĩnh Định hầu, Lục hầu gia!”

Một câu khiến cả đám xôn xao.

Ai chẳng hiện nay trong kinh, vì tranh vị trí Thái t.ử, hai nhà vốn như nước với lửa. Ngoài cung cấm, ai thể khiến hai cùng xuất hiện ở một chỗ?

Có kẻ nghi ngờ: “Không thể nào. Thiệu thị mặt, Lục hầu gia tuyệt nhiên sẽ tới. Ngươi nhất định hoa mắt ? Chẩm Nguyệt Lâu há thể diện lớn như thế?”

Quả thật, ngoài cửa chỉ thấy kiệu của Thiệu thị, nào xe ngựa hầu phủ.

Đỗ Linh Tĩnh cũng chẳng bận tâm Lục hầu gia đến , chỉ cần chắc chắn Thiệu Bá Cử mặt, trong lòng liền quyết định.

Nàng men theo dòng trong đại sảnh, thấy cầu thang giữa đông nghẹt, bèn vòng qua góc tối để lên lầu.

Nơi vắng vẻ hơn, tiếng ồn ào cũng dãy đèn lớn che bớt. Nguyễn Cung mở đường, nàng nối gót bước lên tầng ba.

Khi ngang tầng hai, nàng còn cố ý đưa mắt về hành lang, đề phòng va .

Không ngờ thu ánh mắtt, mới bước lên một bậc, thì từ hành lang lao tới hai thiếu niên đang giằng co. Cả hai xô tới, đẩy lui khiến nàng loạng choạng lùi về phía . Cả liền mất thăng bằng, dường như ngã xuống đến nơi.

Nàng hoảng hốt hít mạnh một , vội đưa tay tìm lan can, thì phía chợt nổi một cơn gió mạnh.

Một bước nhanh tới, kịp thấy rõ, đỡ lấy nàng, bàn tay vững chãi đặt nơi eo.

Trong Chẩm Nguyệt Lâu vẫn ồn ào, tiếng nhạc tiếng hòa lẫn, đèn hoa rực sáng chiếu khắp lầu cao.

Đỗ Linh Tĩnh đầu , thấy đỡ .

Nam nhân mày rậm nhíu , dáng hiên ngang, sống mũi cao thẳng hai vết sẹo mờ. Đồng t.ử đen thẳm như mực thạch, lúc đôi môi đang mím c.h.ặ.t.

“Đau chân ?” Giọng khàn khàn, sắc bén.

Đỗ Linh Tĩnh từng thấy giọng như thế. Khuôn mặt , trong thoáng chốc nàng ngỡ từng gặp, nhưng nghĩ thì nhớ .

Nàng còn kịp đáp, bàn tay đặt ở eo khẽ siết, mang theo ấm, ẩn chứa sức mạnh cùng sự chế ngự, đồng thời thấp thoáng một tia mật khó .

Như thể giữa nàng và , quan hệ đơn thuần chỉ dừng ở đây.

Đỗ Linh Tĩnh ngẩn ngơ, vội thoát khỏi tay .

Nam nhân ngay bậc thang phía nàng, cách nàng một ngắn, ánh đèn hắt xuống, trong đôi mắt tối sâu thoáng một tia d.a.o động khó nhận .

Thấy nàng đáp, chỉ liếc , giọng khàn nhẹ cất lên:

“Chẩm Nguyệt Lâu mấy hôm nay quá đông, sẽ bất tiện.” Dừng một chút, ánh mắt khẽ dừng hàng mi nàng, giọng càng trầm thấp: “Nơi chốn , chớ nên lưu .”

Trong tiếng ồn ào và tiếng nhạc huyên náo, ánh đèn đỏ lay động, phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm của một tia nhu hòa chợt thoáng qua, như chờ đợi nàng sẽ lời khuyên của gót rời , cần gặp Thiệu Bá Cử nữa.

Đỗ Linh Tĩnh hoảng hốt, chợt chau mày:

“Xin thứ cho, quen các hạ chăng?”

 

 

Loading...