Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 53: Cầu lấy
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:02:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm qua Đỗ Linh Tĩnh suýt nữa ăn sạch, may mắn cánh tay còn thương thế, cuối cùng cũng dám càn, nàng mới thoát một kiếp.
Nàng vốn định rời ngoại viện, giờ đành trở chính viện tĩnh dưỡng, ai ngờ khởi ý rời , Sùng Bình bước bẩm báo:
“Phu nhân chi bằng cứ lưu Xa Tụ Các mà dưỡng thương.”
Đỗ Linh Tĩnh thoáng sửng sốt: “Về chính viện dưỡng thương gì ?”
Sùng Bình chỉ , cung kính đáp: “Đây là hầu gia phân phó.”
Nàng liền hiểu .
Nhớ hôm qua, lúc giận dữ phạt đ.á.n.h hai thầy trò quản sự, nàng sẽ trực tiếp bảo bẩm báo. Hắn “ đúng”, song cũng chẳng chỉ nàng thế nào mới là “đúng”.
Giờ đây nàng minh bạch, thì chỉ cần thẳng thắn bước là , cần gì thông bẩm.
Chỉ là hiển nhiên vẫn vì chuyện mà giận dỗi, chịu thẳng, một mực nàng tự ngộ .
…
Tính khí như tảng đá, đây đầu nàng thấy. Đỗ Linh Tĩnh chỉ đành nhẫn nhịn, vòng vèo .
Ngày thường, khi xuất môn, đa phần đều ở Xa Tụ Các quản lý công vụ. Nàng lưu nơi , thỉnh thoảng từ thư phòng trở về, sẽ liếc nàng, trò chuyện đôi câu, ăn vài miếng điểm tâm. Gặp lúc tâm tình khoan khoái, còn bảo:
“Ta thấy phủ rộng lớn chẳng chỗ nào , chẳng bằng Tuyền Tuyền về cứ dọn sang Xa Tụ Các mà ở.”
Song Xa Tụ Các thường phụ tá cùng khách khứa tới lui, mà nàng là hầu phu nhân, ở ngoại viện cùng với những , cúi đầu chẳng thấy, ngẩng đầu liền gặp, thật tiện.
Hắn cũng chỉ qua, bảo: “Nàng việc gì thì cứ tới đây thêm vài .”
Trời tháng giêng, trong gió phảng phất thở đầu xuân. Đỗ Linh Tĩnh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt liền càng thêm nhu hòa.
Khi , ngoại thính quản sự tới bẩm: mấy vị phất đảng cầu kiến.
Từ ngày trong rừng thản nhiên thổ lộ, rõ sẽ cưỡng cầu, tùy họ ở rời , ngược càng nhiều tự nguyện đến cửa, tỏ ý quy phục Tuệ Vương và Vĩnh Định Hầu, ở trong triều dốc sức cho .
Mấy hôm , Đỗ Linh Tĩnh từng thấy tại Xa Tụ Các tiếp đãi ít phất đảng. Hôm nay mấy tới, nàng ngẩng đầu . Hắn chỉ hừ lạnh:
“Không gặp.”
Lại giở trò.
Đỗ Linh Tĩnh hỏi: “Hầu gia ? Chẳng lẽ là sợ dị nghị?”
Hắn liếc nàng: “Không ? Người chủ động đến cửa, nay vốn nhiều. Nếu lập tức tiếp kiến, e kẻ khác nghi ngờ lui một bước để tiến hai bước, cũng là thận trọng cầu mưu.”
Hắn , dáng vẻ quả thật gặp ai, thong dong nâng chén uống.
Đỗ Linh Tĩnh nhớ tới cùng giải thích tạ , mà vẫn cứ ngấm ngầm giận dỗi, chẳng chịu buông tha.
Hắn bảo ngày ngày nàng khinh bạc, song rốt cuộc là ai khinh bạc ai?
Đỗ Linh Tĩnh vốn chẳng hạng mềm yếu như đất sét, liền : “Vậy hầu gia đừng gặp thật. Tốt nhất cứ bộ thấy.”
Phất đảng tự đến cửa, còn để quản sự vội vàng bẩm báo, nào chuyện thực sự gặp.
Lời dứt, nàng liền bật .
Nàng cũng mím môi khẽ, nào ngờ ngay tức thì, kéo lấy cánh tay lành của nàng, ôm c.h.ặ.t nàng n.g.ự.c.
Nàng kinh hãi thở gấp, nam nhân cúi đầu, môi khẽ chạm khóe môi nàng, thì thầm:
“Nàng thể cùng đôi câu mềm mại ?”
Như thể nàng từng đối với Tưởng…
Không.
Cũng chỉ là nàng dùng ngữ khí nhu hòa như dòng x**n th** mà chuyện với .
Hắn nhẹ c.ắ.n cánh môi nàng, Đỗ Linh Tĩnh đau.
thế nào mới gọi là lời mềm? Nàng .
Ngoài còn chờ, vẫn ở đây quấn quýt. Nàng cất nổi giọng dịu dàng?
“Duy Thạch…”
Nàng run run lông mi, trong lòng khẽ gọi tên tự.
Song nam nhân thỏa, còn nàng thêm.
Nàng đáp thế nào, chỉ đành vòng cánh tay lành lặn qua cổ .
Đây là đầu nàng chủ động như thế, sắc mặt thoáng đỏ ửng, mồ hôi rịn khắp trán, nhất là khi dán mắt chằm chằm.
Nàng quả thật chẳng rõ, lời mềm ngọt gì. Chỉ thể vòng tay ôm lấy cổ , thì thầm bé nhỏ như muỗi kêu:
“Ngài thể đừng cùng so đo nữa ?”
Trong mắt , mực sâu như vực, xoáy lốc nuốt trọn nàng.
Hắn cúi đầu, khàn giọng thì thầm bên tai nàng:
“Có thể. tối nay để ma ma tới điểm hương, ?”
Đỗ Linh Tĩnh kinh hãi, song ánh mắt , chỉ đành chậm rãi gật đầu.
…
Không cố ý phân phó, mà đêm ma ma quả nhiên dùng hương mạnh hơn chút.
Trong phòng Xa Tụ Các, chăn gối lót thêm dày.
Đỗ Linh Tĩnh ở giữa, nóng như ngâm trong nước.
Hắn ghì nàng khung giường khắc hoa.
Hắn tuy còn nương tay, động chạm đến cánh tay thương của nàng, nhưng những chỗ khác thì chẳng để nàng còn cơ hội khống chế.
Dưới làn hương nồng nàn, trong thở nóng bỏng, lặp lặp một ccahs chiếm đoạt, chẳng khác nào trận mưa dầm nặng hạt.
Đến lúc cuồng nhiệt, gọi khẽ: “Tuyền Tuyền, với mấy câu dễ .”
Lại lời mềm mại ? Hắn rốt cuộc mong nàng gì?
Đáng tiếc nàng ướt đẫm mồ hôi, thế áp chế mãnh liệt , nàng nào còn thể tỉnh táo suy nghĩ.
Nàng đáp nổi, liền chau mày vui, kéo nàng thẳng , ép nàng đối diện.
“Ít nhất, hãy như ban chiều.”
Ban chiều? Ôm lấy cổ ?
Đỗ Linh Tĩnh chợt hiểu, vội vòng tay ôm lấy cổ , ngay cả cánh tay thương cũng khẽ đặt lên vai .
Rồi chỉ cần nàng khẽ khàng đáp một cái, vòng tay ôm lên cổ như thế, mồ hôi trán nam nhân “tách tách” rơi xuống.
Ngay đó là mưa nguồn gió cuốn, đoạt lấy nàng trọn vẹn.
…
Quá nửa đêm mới miễn cưỡng nghỉ.
Không ngủ bao lâu, nàng mơ hồ cảm thấy trở dậy, nàng chỉnh góc chăn. Nàng mơ mơ màng màng mở mắt, thấy xuống giường, khoác áo, đến bên giá kiếm.
Đỗ Linh Tĩnh mệt mỏi quá đỗi, khép mắt, ngủ tiếp.
Trước giá kiếm, Lục Thận Như lặng lẽ .
Chân trời vương vệt bạc, qua song cửa sổ rọi chút sớm mai mơ hồ. Nam nhân thanh bạc tuyết kiếm hồi lâu, hạ mi mắt, giọng khàn khàn mà :
“Ngươi, tên tiểu t.ử thối, tám năm , hôm nay mới chịu tới thăm trưởng ngươi trong mộng…”
Trong mộng, với đó nhiều điều, dài dòng dằng dặc; tỉnh dậy liền quên cả nội dung, chỉ còn nhớ đối phương mỉm hỏi:
“Ca, nhất định cưới nàng nhà , đúng ?”
Trước giá kiếm, nam nhân ngoảnh đầu trong màn trướng chồng lớp, nơi thê t.ử đang say ngủ, nở nụ . Hắn chậm rãi nhắm mắt, đáp câu hỏi năm xưa của Hằng Như:
“Phải, hết thảy đều .”
Chẳng còn mấy ngày nữa đến Thượng Nguyên hội đăng.
Hoàng thượng cùng Hoàng hậu thể đều khang kiện; tuy ngoài mặt , song Đỗ Linh Tĩnh Lục Thận Như bảo, tinh thần bệ hạ suy lắm, thái y liên miên, nên năm nay Thượng Nguyên khó mở cung yến.
Tin khiến sắc mặt hầu gia càng trầm. Tuy bày yến như lệ, nhưng vẫn theo năm , triệu mời thần t.ử cận nhập cung thưởng đăng.
Sáng sớm triều y cung, còn dặn nàng: đêm nay trong kinh đèn l.ồ.ng sáng suốt canh, “Nghe Nhị nương Hỗ gia hồi kinh, thể bồi nàng, hãy mời nàng xem đèn cùng nương t.ử nhé.”
Hắn cấp cho nàng một đội nhân thủ, phòng hội đăng hỗn tạp dễ sinh náo động.
Đỗ Linh Tĩnh vốn cũng định đến thăm Hỗ Đình Quân. Cơm xong là đầu giờ chiều, bèn tới nơi Hỗ đang tạm trú.
Hỗ Đình Lan ghé qua chào một tiếng trở thư phòng. Vụ Thiệu Bá Cử ảnh hưởng đến y quá nặng, lẽ đóng cửa với sách b.út một thời gian mới dần thong thả.
Đỗ Linh Tĩnh bất giác nhớ năm Tam Lang khuất, nàng cả mùa đông rời Miên Lâu. Từng tưởng phụ và Tam Lang đều , cõi đời chẳng còn gì đáng lưu luyến, thà theo mưa tuyết mà buông tay. Song Tam Lang bắt nàng thu thập trăm bộ Tống bản.
Năm Đình Quân từ Thương Châu đuổi đến Miên Lâu, một tấc cũng rời, khuyên nàng: “Nếu ngươi cũng , tâm nguyện của Giải Nguyên lấy ai thành? Ngươi vì góp đủ trăm Tống bản chứ…”
Chuyện cũ theo gió lùa qua phố phường đầy hoa đăng, ánh đèn sóng nước che khuất, khó tìm dấu vết.
Nàng khuyên thêm Hỗ Đình Lan, chỉ đem chiếc hoa đăng mới mua treo lặng lẽ cửa sổ thư phòng y.
Vừa treo xong, giọng non nớt vang lên: “Đèn quá!”
Nàng ngoảnh , thấy một tiểu cô nương ba bốn tuổi từ ngạch cửa chạy , mặt tròn mắt to, bảy tám phần giống Đình Quân, nghiêng đầu ngắm đèn ngước Đỗ Linh Tĩnh.
Bé bỗng mỉm , gọi một tiếng: “Dì ơi!”
Đỗ Linh Tĩnh giật . Nàng gặp đứa nhỏ , mà bé nhận nàng.
Nàng phì : “Tiểu La?”
Tiểu cô nương mím môi .
Đình Quân từ phòng bước , thấy hai nhận , đến dứt, bảo Thu Lâm: “Thế thì , khỏi cần giới thiệu.”
Thu Lâm mến ngay tiểu khuê nữ của Nhị nương Hỗ gia, dúi cho bé chiếc đèn hình hạt đậu mới mua. Bé khanh khách chạy quanh, Thu Lâm đưa đèn về phía Đỗ Linh Tĩnh, Tiểu La liền nhào váy nàng.
Đỗ Linh Tĩnh với Đình Quân đôi câu, bé sà tới, ngước mắt nàng, chẳng chút xa lạ, đòi ngay: “Dì bế một cái.”
Tim nàng mềm nhũn. tay đang thương, Thu Lâm đành giúp bế bé đặt lên đùi nàng.
Trẻ con trông xa thì đáng yêu, ôm lòng khác.
Bé chơi đèn bò lên bò xuống, vặn vẹo yên. Tay nàng bất tiện, vốn chẳng kinh nghiệm chăm trẻ, bế cho , dỗ cho yên, chỉ sợ bé tuột khỏi tay; đến nỗi ch.óp mũi cũng rịn mồ hôi.
Đình Quân ha hả: “Tĩnh Nương thật đúng là văn nhân nơi thư các, mỗi đứa nhỏ mà cũng lúng túng. Mai nếu ngươi và hầu gia con, còn chẳng ?”
Lời khiến Đỗ Linh Tĩnh khựng , trong đầu thoáng vụt qua cảnh đêm qua màn trướng. Tai nàng chợt nóng lên.
Nàng đáp, chỉ liếc cửa sổ lưng Đình Quân: treo một đôi b.úp bê vải con – long phượng béo tròn, nom đến đáng yêu.
Nàng nhớ các cô của Đình Quân đều khéo tay, xưa ở kinh vẫn may xiêm y cho các nàng.
Bèn hỏi: “Đó là cô cô cho Tiểu La ?”
Đình Quân , ánh mắt lấp lánh, liếc nàng: “Nếu Tĩnh Nương thích thì mang về , nhớ đặt ở bậu cửa sổ đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-53-cau-lay.html.]
Nàng tính nếu cho thật thì sẽ kêu Thu Lâm lấy xuống; nhưng thấy vẻ cợt của Đình Quân quái quái, khỏi hỏi:
“Không rõ, lấy .”
“Vậy rõ , ngươi sẽ nhận nhé.” Đình Quân : “Đây là lên chùa cầu – tay nghề của cô cô, mà là b.úp bê cầu tự khai quang.”
Đỗ Linh Tĩnh thoáng ngạc nhiên – thì là b.úp bê cầu tự.
Nàng cần, Đình Quân giễu: “Sao ? Ta coi hầu gia áng chừng đấy.”
Nàng liền bảo Thu Lâm cất: “Mang về cho phu nhân nhà ngươi, đặt cửa sổ .”
Đẩy , Thu Lâm thật sự cất .
Đỗ Linh Tĩnh cúi xuống với bé trong lòng: “Mẹ của ngươi đúng là khéo trêu .”
Tiểu La hì hì, ngoài phố tiếng reo hò, bèn nhảy khỏi lòng nàng, đòi phố xem đèn.
Trời dần ngả chiều, khéo đến giờ thưởng đăng.
Đỗ Linh Tĩnh cũng bàn luận thêm, bèn dắt theo bé gọi Đình Quân cùng đại lộ.
Chợ đèn phía bắc Thành Khánh Phường là nơi náo nhiệt nhất đêm nay; cửa, cả bọn liền theo dòng mà tới.
Tiểu La mua đèn, tung tăng ; Đỗ Linh Tĩnh tụt hai bước. Thu Lâm ghé sát, thì thầm:
“Phu nhân, thứ t.h.u.ố.c viên lén mua , còn nhiều. Có cần mua thêm ?”
Một bình nhỏ đầy ắp mà gần dùng hết – Đỗ Linh Tĩnh ngờ nhanh đến .
Nàng khựng , mặt thoáng nóng: “Còn… còn bao nhiêu?”
Thu Lâm tính theo tần suất của hầu gia: “Cũng chỉ còn đủ dùng hơn một tháng thôi ạ.”
Nàng thấy phu nhân nhà mặt càng lúc càng đỏ, đám đông đẩy các nàng xuôi theo dòng , phu nhân nhất thời đáp.
Hai bên đường, đèn l.ồ.ng dần dần thắp sáng, trời tây khuất mà phố phường tựa ban ngày.
Thu Lâm liệu chừng cô nương nhà tính tình chậm chạp, e rằng còn dùng thứ d.ư.ợ.c thêm một thời gian dài nữa.
Không ngờ lúc , bước chân cô nương phía chợt khựng, nàng phu nhân nhẹ giọng, thong thả :
“Dùng hết vò , đợi xuân ấm lên thì… khỏi mua nữa.”
Lời dứt, nàng rảo bước đuổi theo con Đình Quân phía ; riêng Thu Lâm sững phía .
Tim Thu Lâm đập thình thịch.
Cô nương… , phu nhân đây là cùng hầu gia sinh một tiểu tiểu thư, hoặc một tiểu thiếu gia ư?!
Thu Lâm mừng khôn xiết.
Chợt nhớ mùa đông năm Tam gia khuất núi, cô nương tiêu điều nặng nề, nàng bên chỉ sợ cô nương một lúc nghĩ quẩn… Mà nay—
Thu Lâm thật to ba tiếng báo hỉ, nhưng phố phường chật ních xem đèn, nàng chỉ đành nén vui trong , bước nhanh theo .
Từ đại lộ Triều Dương Môn chợ đèn đến phố Sùng Văn Môn, đèn Thượng Nguyên như biển hoa trải khắp. Người trong ngoài thành tuôn như nước, chen chúc đến nỗi cũng chậm hơn ba phần.
Giữa dòng một đoàn vội vã xô qua, chẳng ngừng chân.
Hỗ Đình Quân vội bế nữ nhi lên, sợ bé chen lấn. Thị vệ hầu phủ cũng tiến lên che chở. Đỗ Linh Tĩnh một thị vệ thấp giọng:
“Người Vinh Xương Bá phủ, đang vội cái chi ?”
Vinh Xương Bá Dương thị? Đỗ Linh Tĩnh đưa mắt đoàn , ai nấy mặt mày như mang tin mừng.
Lúc then chốt , Dương gia còn chuyện đại hỉ?
Nàng ngờ vực; đường cũng ngờ vực. Trên phố ai buông một câu:
“Nghe trong cung truyền , bệ hạ lúc xem đèn bỗng nhắc Vinh Xương Bá trấn thủ biên cương nhiều năm, hạ lệnh: vụ kiện của Dương gia do Đại Lý Tự xử nhẹ, hai vị tiểu gia Dương thị chỉ lưu đày, c.h.é.m!”
Lời dứt, bốn phía ồ lên.
Có kẻ : “Chẳng trách Dương gia đại hỉ, rốt cuộc giữ hai mạng!”
Cũng bảo: “Dương gia lưu mạng thì mừng đó, chỉ tiếc những mạng họ hại khi , chẳng thể nào về nữa.”
Nói thế nào cũng thế, Đỗ Linh Tĩnh chỉ khác than:
“Thiệu Thám Hoa còn, Thiệu gia cũng liên lụy; Đậu các lão cứu nổi Thiệu gia, vẫn là Lục hầu lợi hại, chẳng dùng cách chi mà chỉ giữ tước vị Vinh Xương Bá, còn vớt cả hai cái mạng của tiểu gia họ nữa.”
Hỗ Đình Quân ngoảnh liếc nàng: “Hầu gia rốt cuộc vẫn là mềm lòng với Dương gia ư?”
Đỗ Linh Tĩnh thực tình rõ.
Từ dạo , từng nhắc việc Dương gia; xem đúng như lời : kiện tụng của Dương thị, đều chẳng can hệ đến .
Nàng lắc đầu: “E là chỉ một chút từ tâm của bệ hạ mà thôi.”
Đình Quân tin nàng, nhưng bên đường liền xôn xao.
Ai nấy đều khúc quanh của Dương gia “ắt là do hầu gia giữa điều hòa. Dẫu cũng là thông gia, thêm Vinh Xương Bá xưa là đại tướng tiền trận của Vĩnh Định quân, hầu gia nỡ bỏ?”
“Giờ thì — hầu gia thu dùng phất đảng, bảo Vinh Xương Bá phủ; trái bên Đậu các lão, Thám Hoa chẳng còn, Thiệu gia im lặng tiếng. Ván , Đậu các lão tính là thua Lục hầu ?”
Tiếng tán dương Lục hầu khắp nơi.
Đỗ Linh Tĩnh qua một bên tai, bỗng thấy buồn .
Việc hẳn chẳng liên quan ; kết cục nghiêng về phía , nửa bởi thánh ý, nửa do vận trời. Người ngoài , tưởng tất thảy đều trong tính toán của .
Nếu quả thực bước đều do trù liệu mà nửa phần chẳng lộ, ắt lợi hại đến mức khiến kinh sợ.
Nàng khẽ , lắc đầu, để tâm thêm, chỉ hỏi chuyện hôn phu của Đình Quân kinh kiếm chức: “Mong ngươi và Tiểu La cùng ở trong kinh.”
Đêm , vị thắng kinh thành hầu gia , đến quá nửa đêm mới từ cung trở về, đầy mùi rượu, nghỉ ở ngoại viện.
Đỗ Linh Tĩnh vốn hỏi qua chuyện Dương gia, nhưng ngẫm nếu mở miệng, e nghĩ nàng sinh lòng nghi ngờ.
Việc nay liên can nàng, tất nhiên nàng cũng chẳng hỏi nữa.
Tháng giêng thoăn thoắt trôi qua.
...
Hồng La Tự, ngoài thành.
Duyện Vương phần luyến tiếc khi rời .
Ông mỗi ngày đều cùng Tưởng gia Lục Lang bàn đôi câu văn chương. Tuy Lục Lang sắp dự khảo thí mùa xuân hai tháng tới, thể mà vẫn chịu bớt thời giờ, đêm đêm sang canh còn tiểu luận vài chén, gặp chỗ hứng chí liền quên mệt. Duyện Vương càng tán thưởng văn chương , xuân thí ắt bảng vàng đề danh.
Hôm Lục Lang dâng một thiên văn; Duyện Vương từ đầu đến cuối, hồi lâu nên lời.
“Thiên khác thường nhật của ngươi, song luận diệu dụng hề kém. Cấu tứ tinh xảo, như thể trời sinh.”
Lục Lang ghé xem, “á” một tiếng: “Điện hạ thứ tội, Lục Lang cầm nhầm, thiên chẳng văn chương của .”
Duyện Vương kinh ngạc. Bút tích thoạt trông y như Tưởng Phong Xuyên, nhưng kỹ thấy nét chữ trầm hơn, khí lực cũng khác.
“Văn của ai ?”
Tưởng Phong Xuyên vội đáp: “Không dám giấu điện hạ, là cựu văn của gia . Tiểu nhân vẫn thường tham khảo văn tự của , nên b.út tích tương cận, khiến điện hạ nhận .”
Duyện Vương chợt tỉnh: “Thì là văn chương của Tưởng Giải Nguyên.”
Đây là Tưởng Trúc Tu thuở soạn sẵn một thiên thời văn cho khoa xuân.
Vương gia thở dài: “Quả là Giải Nguyên — văn tài như thế. Chỉ tiếc bạc mệnh, tuổi xuân quá ngắn. Không thể kinh nối chí cử nghiệp, là tổn thất của triều đình, cũng là nỗi tiếc hận của bệ hạ.”
Điện hạ cảm khái thôi; Tưởng Phong Xuyên lặng một thoáng :
“Huynh trưởng sinh thời còn hai điều tâm nguyện. Một là mong ‘thiềm cung chiết quế’* (là một điển cố trong văn chương Trung Hoa, ý nghĩa là thi đỗ cao trong khoa cử), bảng vàng đề danh…”
“Nguyện ,” vương gia gật đầu, “bổn vương coi hẳn là tất thành.”
Duyện Vương hỏi: “Còn điều ?”
Tưởng Lục Lang thoáng ngập ngừng: “Điều là việc riêng của gia …”
Vương gia thở dài, bèn lắng .
“Huynh trưởng từng vị hôn thê đính ước, hai bên là thanh mai trúc mã, lưỡng tâm tương hứa. Chẳng ngờ đoản mệnh, kịp cưới nàng cửa. Huynh chỉ mong , nàng thể tái giá, sống đời thuận ý.”
Duyện Vương liền ai —
Hầu phu nhân nhà Lục hầu.
Duyện Vương kiêm chức Tông Nhân Lệnh, mỗi năm chuyện mấu chốt nhất kỳ thực chính là thánh chỉ tứ hôn yến tiệc Trung Thu.
Năm ngoái thánh chỉ ban hôn, khéo là Lục hầu với vị phu nhân .
Duyện Vương nhất thời im lặng.
Chỉ Tưởng Lục Lang : “Mấy hôm , tam ca bằng cách nào mộng .”
“Huynh hỏi vì tẩu t.ử, , Lục hầu phu nhân, bỗng từ Thanh Châu kinh mà gả . Ta đáp trong mộng: là thánh ý ban hôn. Tam ca hỏi: thánh ý cớ như .”
Hắn khổ với vương gia: “Vấn đề thật là khó . Vì thánh ý đó, Lục Lang nào ? Chỉ là lúc đáp với tam ca, lòng cứ thấy khắc khoải yên.”
Hắn tự giễu: “Chẳng lẽ đợi đến kỳ thi đình, mang chuyện hỏi bệ hạ? Bệ hạ thấy vô phép, e đuổi khỏi kinh cho xem.”
Duyện Vương bật : “Lục Lang chẳng cần hỏi bệ hạ, bổn vương cho ngươi .”
“Điện hạ e rằng… bất tiện?”
Vương gia mỉm . Trung thu cố nhiên một chữ dám tiết lộ; nhưng nay qua nửa năm.
“Việc tứ hôn của Lục hầu cùng phu nhân, kỳ thực chẳng thuần thánh ý, mà là…” ông tai mỉm , “do chính Vĩnh Định hầu điện cầu mà .”
Tưởng Phong Xuyên trong lòng chấn động, mặt vẫn bất động.
“Khi nào cầu? Vào lúc Trung thu ư?”
Hắn hỏi. Vương gia chỉ , khẽ xua tay, lắc đầu.
...
Ngoại thành kinh sư.
Nguyễn Cung ngang qua tiệm sách của Chương , ghé phu nhân vấn an.
Chương tự tay rót . Nguyễn Cung : “Tiên sinh chớ đa lễ. Vốn phu nhân định đích đến bái kiến, chỉ vì đang dưỡng thương, Thượng Nguyên hôm mới ngoài đôi chút để thưởng đèn. Đợi phu nhân khá hơn, ắt sẽ tự đến thăm.”
Chương bảo hề chi: “Tĩnh Nương nên dưỡng thương cho lành. Có điều chuyện nàng nhờ để mắt tám bộ Tống bản, quả chút manh mối.”
Ông , tám bộ Tống thư đột ngột xuất hiện, dẫn Đỗ Linh Tĩnh từ Thanh Châu kinh, quả quá trùng hợp.
“Ta hỏi ngược xuôi, phát hiện trong đó bốn quyển… chút liên hệ với hầu phủ.”
Nguyễn Cung giật : “Tiên sinh liên hệ với ai cơ?”
Chương lặp : “Chính là hầu gia — Lục hầu của Vĩnh Định hầu phủ.”
Nguyễn Cung ruột gan nhảy thót, Chương tiếp:
“Ngươi về thưa với Tĩnh Nương một tiếng. Còn vài quyển nữa cũng nhờ dò hỏi; chờ thêm mấy ngày tin tức tới đủ, sẽ rõ đầu đuôi.”
Nguyễn Cung bỗng toát mồ hôi lạnh mà chẳng hiểu vì . Vừa trọn lời Chương , y liền một mạch về hầu phủ, tìm ngay phu nhân để bẩm báo.