Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 50: Chờ
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:02:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu năm, mùng Hai, nàng trở về Thành Khánh Phường một chuyến.
Thúc phụ mang theo Trạm Minh đến, coi như bên ngoại gia. Nhị Đỗ Nhuận Thanh tất nhiên mặt, nhưng thúc phụ Đỗ Trí Kỳ kín đáo hỏi nàng chuyện an bài chức quan.
“Nghe những kẻ trong phất đảng, Hầu gia đều ý trọng dụng. Ta là thúc phụ của ngươi, dẫu cũng thiết hơn ngoài, Tĩnh Nương, ngươi nghĩ thế nào?”
Đầu xuân, Hộ bộ sẽ bắt đầu điều chỉnh quan viên các nơi, chính là thời cơ .
Đỗ Trí Kỳ kinh, cũng tìm cách kết với nhóm phất đảng. Năm xưa khi trưởng còn sống, đảng phái còn thưa thớt, từng tìm đến ông . khi bản ông còn khó giữ, nên chẳng dám lui tới nhiều.
Nay Tĩnh Nương gả cho Hầu gia, chỗ dựa vững chắc, ông chẳng cần e dè, thể thuận thế mà lên, cùng phất đảng nắm trọng chức.
Trong lòng ông vẫn nhớ lời hứa ngày của Thiệu Bá Cử.
“Tĩnh Nương thể nhờ Hầu gia giúp một câu chăng? Ý Hầu gia thế nào?”
Đỗ Linh Tĩnh nhịn hỏi: “Thúc phụ còn vương vấn Thiệu Bá Cử ? Có hiện giờ đang ở đại lao?”
Đỗ Trí Kỳ dĩ nhiên : “ lời Hoàng thượng truyền xuống, lẽ sẽ tha cho một mạng.”
Thiệu Bá Cử gây chuyện lớn như mà còn thể tha, chừng vài năm còn thể khôi phục. Ông bất quá chỉ mong nhậm chức ở kinh, lẽ nào ?
Trong lúc thúc cháu trò chuyện, tìm Lục Thận Như việc, liền ngoài.
Lời dứt, Sùng An đến thỉnh Đỗ Linh Tĩnh thư phòng.
Đến nơi, nàng thấy ánh mắt thoáng hiện phức tạp.
“Có chuyện gì ?” nàng hỏi.
Nam nhân im lặng giây lát, thở dài, giọng trầm xuống:
“Thiệu Bá Cử… t·ự s·át.”
Thư phòng thoáng chốc tĩnh lặng. Đỗ Linh Tĩnh sững sờ, mãi lâu mới định thần.
Hoàng thượng vốn ý tha cho vị Thám Hoa , dẫu thể khôi phục vinh sủng, cũng giữ mạng sống.
khi tin tha thứ còn truyền xuống, tự tận.
Là thà c.h.ế.t chứ chẳng cam chịu quyền bá phụ Thiệu Tuân? Hay bởi chẳng còn mặt mũi gặp bằng hữu thủ túc ngày xưa? Hay chính vì từng nắm quyền cao chức trọng, hưởng vinh hoa phú quý, mà nay tuyệt vọng thể sống đời tạm bợ nữa?
Trong thư phòng còn lưu ấm cửa phụ , Đỗ Linh Tĩnh thấy Hầu gia cũng trầm mặc.
nhắc thêm chuyện , chỉ khẽ than: “Hoàng thượng xử việc vốn công bằng. Nay Thiệu Bá Cử c.h.ế.t, Vinh Xương Bá phủ e khó thoát, khi còn xử lý nặng hơn.”
Nói xong, : “Ta một chuyến.”
Rút dây động rừng, sóng gió triều đình từng ngơi nghỉ. Đỗ Linh Tĩnh vội gật đầu.
Hắn , Đỗ Trí Kỳ tới dò hỏi. Nàng nhớ ông còn Thiệu Bá Cử , liền thẳng thắn cho đối phương tin dữ.
Lời dứt, thúc phụ mặt mày trắng bệch, kinh hãi lẩm bẩm: “Vì chứ…”
Đỗ Linh Tĩnh đáp ngay, chỉ gian thư phòng trống trải.
Ký ức phụ lưu , theo từng dọn dẹp mà mất dần, chỉ còn vài rương sách cũ, ít bức họa tàn. Nếu nàng chẳng tự tay giữ , cũng chẳng còn nguyên vẹn. Mà nay nàng gả , thư phòng càng chẳng còn ai để tâm.
Dấu tích phụ dần dần phai mờ.
Giọng nàng khẽ khàng, nhưng nặng nề:
“Phụ từng vì thiên hạ mà tận tâm chánh sự, cuối cùng c.h.ế.t trong một cơn lũ. Bè đảng của phụ phập phồng chờ đợi, kẻ chịu nổi, theo phụ mà buông tay. Thiệu Bá Cử chờ tuyên án, c.h.ế.t, Hoàng thượng định tha mạng, mà vẫn chọn tự tận.
Còn Hầu gia…” nàng thúc phụ, “Thúc phụ thật cho rằng Hầu gia cưới là do thánh chỉ ban hôn ư?”
Nàng khẽ , “Không . Chính là Hầu gia cầu chỉ. Vì hu nạp bè đảng, để càng thêm vững khi đối đầu với phe Đậu các lão.”
Lời buông, Đỗ Trí Kỳ sững sờ.
“Là Hầu gia… thỉnh chỉ ban hôn?”
Nàng bất lực: “Bất kể là phụ , là thúc bá bè đảng, là Thiệu Bá Cử, Hầu gia, tất cả đều mưu tính thâm sâu. Thúc phụ thật nghĩ chốn quan trường kinh thành dễ vững ?”
Nếu khi , ông thật sự gả nàng cho Thiệu Bá Cử, giờ Đỗ gia cũng theo đó mà diệt vong.
kỳ thực, thánh chỉ ban hôn vốn là do Hầu gia chủ động cầu xin.
Trời đông giá rét, mồ hôi túa lưng Đỗ Trí Kỳ.
Nói ông chẳng thể thấu cũng đúng, sự việc chồng chất lớp lớp, ông chỉ thấy bề mặt, còn bên trong, vượt ngoài khả năng.
“Kia… rốt cuộc nên quan ?”
Đỗ Linh Tĩnh đáp: “Thúc phụ xưa nay chức vị gì. Theo ý chất nữ, ở kinh thành e cũng khó, chẳng bằng nên trở về nơi cũ.”
Trở về nơi cũ? Lòng ông như tảng đá lớn đè xuống.
Ông vốn tiến , mưu cầu chức vị cao hơn mà rời chốn quê xa. Vậy mà vòng vo thế nào, về điểm khởi đầu.
Ông chất nữ nay là Hầu phu nhân, trong mắt thoáng hoang mang, như thấy bóng trưởng năm nào, khi cũng từng coi trọng , càng tin ông gánh nổi trọng trách gì.
Đỗ Trí Kỳ cúi đầu, giọng yếu ớt:
“… thím ngươi vẫn còn bệnh, cũng đang ở kinh thành, ?”
“Thúc phụ yên tâm. Ta còn ở kinh, tự nhiên sẽ chăm sóc họ.”
Nói đến đây, nàng chẳng nhiều lời nữa.
Thúc phụ quả thật gánh nổi trọng trách. Sớm rời , tránh khỏi lợi dụng, may còn giữ một đời yên .
Đỗ Linh Tĩnh cũng lưu lâu. nàng về thẳng hầu phủ, mà vòng qua tìm Hỗ Đình Lan.
Khi Đỗ Linh Tĩnh trông thấy Hỗ Đình Lan, chỉ cảm giác y như ném xuống làn nước băng lạnh, cả ướt đẫm, nặng nề trĩu xuống.
Hiển nhiên, y tin Thiệu Bá Cử t·ự s·át.
Nhiều năm bằng hữu thủ túc, vốn còn thể cùng sống nhân gian, nay phút chốc âm dương đôi ngả.
Đỗ Linh Tĩnh chẳng còn thể gì, chỉ Hỗ Đình Lan thở dài:
“Không đây là mệnh an bài, từ ngày đỗ bảng Thám Hoa , là bước lên con đường chẳng thể đầu.”
Đỗ Linh Tĩnh ngẩn .
Tựa hồ chính Thiệu Bá Cử từng thừa nhận, tài học của thực chẳng sánh bằng Hỗ Đình Lan.
Thế mà Hỗ đại ca chỉ đỗ tiến sĩ thường, còn Thiệu Bá Cử Hoàng thượng đích điểm Thám Hoa.
Vận mệnh, e rằng từ giây phút , đổi .
Nàng lặng lẽ bầu bạn cùng đại ca một hồi lâu. Hỗ Đình Lan cũng chẳng để lộ nỗi bi thương mặt khác, chỉ dặn: “Hôm nay ngươi về nhà đẻ, còn cố ý đến thăm , bây giờ nên sớm về thì hơn.”
Y tiễn nàng, nhưng Đỗ Linh Tĩnh lắc đầu, đột nhiên hỏi:
“Còn chuyện của Liêu , đại ca chẳng định với ?”
Hầu gia đang dần mở rộng dùng phất đảng, Liêu chính là nhân vật mấu chốt. ông một lòng hướng về Ung Vương.
Đỗ Linh Tĩnh đoán bảy, tám phần, liền hỏi thẳng: “Tiên sinh rốt cuộc tình hình , suy nghĩ thế nào, đại ca cứ thẳng với .”
Lời nàng sáng tỏ như gương, đến mức , Hỗ Đình Lan cũng giấu nữa.
Y kể: Hầu gia vốn định trọng dụng Liêu , thậm chí nâng đỡ ông sớm hàng các thần.
“ đổi tâm ý. Trước cho rằng Tuệ Vương quá nhỏ tuổi, hơn nữa Hầu gia cùng Quý phi mẫu tộc Tuệ Vương quá mức cường thế, chẳng hợp Thái t.ử.
Nói thật, trong mắt , Tuệ Vương còn chẳng bằng Tam hoàng t.ử Thừa Vương, vốn ít thăm hỏi.”
Y thở dài: “Tiên sinh thật sự thể trọng dụng bởi Hầu gia, lo Hầu gia bởi giận lây đến khác trong phất đảng, nhất là ngươi. Vì thế trong lòng chần chừ, do dự chẳng yên, e rằng lánh chỗ khác.”
Nói xong, y nàng chăm chú.
Trong phòng tối mờ, than trong chậu gần tàn.
Đỗ Linh Tĩnh trầm ngâm một lúc lâu, khẽ cất lời: “Ta rõ. Việc e chỉ riêng Liêu , tất còn khác trong phất đảng cũng như . Không bằng để tự với Hầu gia.”
Quả thực, tình huống chẳng một . Hỗ Đình Lan , liền hỏi: “Ngươi , liệu thích hợp ?”
Đỗ Linh Tĩnh cảm thấy, e chẳng ai thích hợp hơn nàng.
Bởi nàng chính là cây cầu mà Hầu gia dốc tâm dựng lên, nối liền cùng phất đảng.
Nàng mỉm : “Dẫu chỉ là kẻ thấp cổ bé họng, nhưng vẫn thử một .”
Ngày , khi Đỗ Linh Tĩnh trở về hầu phủ, ngang qua ngoại viện thì thấy đám phụ tá trong phủ đang bàn chuyện phất đảng. lúc đó, Hầu gia ở đó.
Nàng về chính viện đợi , ngờ đêm bận việc, lúc hồi phủ thì quá muộn, sợ kinh động nàng nên chỉ nghỉ ở ngoại viện.
Hôm , Đỗ Linh Tĩnh dậy sớm dùng cơm, thấy vẫn trở về, nghĩ ngợi một lát dậy ngoài.
Nàng thẳng đến ngoại viện, mới đầu tiên đến cầu kiến.
Trời tảng sáng, nhưng ngoài cổng ngoại viện ít tụ tập, ai nấy đều chờ gặp Hầu gia.
Sùng Bình và Sùng An đều chẳng thấy, ngoại viện hôm nay chỉ một tiểu quản sự trẻ tuổi. Hắn sai gia nhân dâng , an ủi khách khứa: “Hầu gia trăm công nghìn việc, chư vị chớ nóng vội, xin cứ thong thả chờ.”
Ngày , ở Thành Khánh Phường, khi nàng còn theo phụ , cũng từng tìm đến cầu kiến, Văn bá sẽ sắp xếp cho bọn họ chờ ở ngoại viện. so với nơi , khi nào đông đảo đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-50-cho.html.]
Đỗ Linh Tĩnh thấy trong đám kẻ than thở: từ năm đến năm nay, tới năm , mà vẫn gặp Hầu gia, mong tiểu quản sự nhất định thông bẩm.
Lại than hôm qua chờ từ trưa đến tối, khi Hầu gia đưa phu nhân về nhà đẻ, y vẫn thấy mặt, hôm nay trời sáng đến, ần xin yết kiến cho bằng .
Mấy nữa cũng rì rầm kể đợi lâu. Thu Lâm , nhỏ giọng than: “Hầu gia quả thật bận rộn. Nếu đổi là nô tỳ, mỗi ngày nhiều gặp thế , thật là phiền c.h.ế.t.”
Đỗ Linh Tĩnh xong khỏi thấy đúng, khẽ bật .
Nàng , tiểu quản sự trông thấy, vội vàng chạy chào: “Phu nhân đến đây? Hầu gia hiện đang nghị sự cùng các phụ tá trong đại sảnh, phu nhân cần tiểu nhân thông báo?”
Vốn nàng cũng định nhờ báo một tiếng, nhưng Hầu gia đang nghị sự, thấy bên ngoài bao nhiêu đang chờ, liền lắc đầu: “Cũng chẳng chuyện gấp, chờ một lát cũng .”
Quản sự dĩ nhiên thể để phu nhân cùng ngoài, bèn đưa nàng về phía sân , gần thư phòng Hầu gia.
Đỗ Linh Tĩnh bước , tiếng mấy phụ tá ngang:
“... Phất đảng cũng thật phiền toái, từng hẹp hòi ngoan cố. Hầu gia vốn cứu bọn họ, còn cho họ địa vị cao. Người khác thì mừng rỡ kịp, thế mà bọn họ, còn theo Ung Vương? Nhất là cái lão Liêu , Hầu gia nể mặt ông đủ lắm .”
Một khác tiếp: “Phải đó. Theo thấy, đám phất đảng phía phu nhân, nếu gạt bỏ, triều đình xa lánh thì cũng chẳng gì lạ. Xem đám bên Đỗ các lão thì thấy đó, với cái tính tình , Hoàng thượng mà trọng dụng nổi...”
Nghe đến đây, Đỗ Linh Tĩnh khẽ nhíu mày. Phất đảng thì thôi, nhưng phụ nàng cũng đem .
Quản sự trông thấy, mặt tái . Hắn hận thể chạy đến bịt miệng hai vị phụ tá , nhưng đúng lúc mấy khác ngang, cũng tiếp lời bàn chuyện phất đảng. May , kẻ liếc thấy phu nhân, vội kéo tay đồng liêu hiệu im miệng.
Cả đám đều lúng túng im bặt. Quản sự đưa nàng cũng xong, mà cũng chẳng , lòng lo lắng xử trí thế nào.
Đỗ Linh Tĩnh , còn gì mà rõ.
Ngoại viện vốn là nơi phụ tá trong phủ thoải mái bàn luận chính sự, thích hợp cho ngoài lén. Bởi ngoài chỉ chờ ở đại sảnh, xa cách chỗ , để hạn chế chuyện bên trong.
Mà nàng... cũng chẳng khác nào một ngoài.
Nghĩ , nàng xoay , với quản sự: “Ta ngoài chờ cũng .”
Quản sự vốn lo phu nhân những lời sẽ giận dữ, giờ thấy nàng chủ động ngoài, liền thở phào.
“Phu nhân nếu gặp Hầu gia, tiểu nhân sẽ lập tức bẩm báo.”
Song ở đại sảnh, Đỗ Linh Tĩnh thấy việc nghị sự đang đến hồi then chốt, mở miệng hỏi, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: “Chờ Hầu gia xong việc, cũng muộn.”
Quản sự liền tiễn nàng ngoài, còn cho dâng . Đỗ Linh Tĩnh cùng với đám , đều cùng chờ đợi.
Chỉ là, một khi chờ, liền từ sáng sớm kéo dài đến tận trưa. Ba , vẫn thấy rảnh rỗi.
Trong đại sảnh, ai nấy đều hết sức kiên nhân. cuối cùng vẫn chịu nổi, bèn cáo lui, hẹn ngày khác đến.
Đỗ Linh Tĩnh thì chẳng vướng bận gì, chỉ bàn bạc cùng chuyện phất đảng.
Nàng với , cho dù trù tính bao lâu, cưới nàng chỉ để thu phục phất đảng, thì cũng chẳng cần quá gấp gáp.
Việc lớn, tất nên lấy nhẫn nại đầu.
Nàng chờ thêm một hồi, nghĩ rằng chắc cũng sắp xong việc, chỉ là ngờ ngẩng đầu trong đại sảnh vẫn còn bao nhiêu đang chờ, kẻ sốt ruột qua . Hắn hẳn cũng chắc kịp thấy nàng.
Nếu , là nàng về ăn bữa cơm, chờ ?
lúc , Nguyễn Cung vội vã chạy đến, bước chân hối hả.
Y tiến lên liền : “Hỗ đại ca truyền lời , rằng Liêu ‘hôm nay sẽ dâng sớ, xin rời kinh trở về quê Tứ Xuyên.’”
Đỗ Linh Tĩnh , cả kinh.
Nàng vốn nghĩ chí ít cũng còn mấy ngày nữa, ngờ vì do dự bất đắc dĩ, nay quyết ý .
Tứ Xuyên chẳng như Thanh Châu, đường núi xa xôi vạn dặm. Một khi , đến bao giờ mới trở ? Việc , tất rõ ràng khi ông rời .
Đỗ Linh Tĩnh lập tức dậy, bảo Nguyễn Cung nhanh ch.óng chuẩn xe ngựa, chẳng kịp y phục, vội vàng đuổi theo.
Lục Thận Như mới xong việc buổi sớm, vẫn kịp nghỉ ngơi, còn đang thở hổn hển đôi chút, mới bảo dọn cơm thì quản sự ngoài đại sảnh vội vàng tiến .
Hắn hỏi:
“Lại cầu kiến? Là những ai, vì việc gì? Nói gọn mấu chốt.”
Người đợi ngoài đại sảnh từ sáng đến giờ, nào ai mang chuyện trọng yếu.
Chỉ một , rằng vội, thể thong thả chờ.
quản sự bẩm:
“Nếu hầu gia rảnh rỗi, chi bằng gặp phu nhân một lát?”
Lời khỏi miệng, Lục Thận Như thoáng sững sờ, ngỡ lầm.
“Ngươi ai?”
Quản sự đáp: “Là phu nhân. Phu nhân từ sáng sớm đến đây chờ hầu gia hơn ba canh giờ . Hầu gia gặp phu nhân một ?”
Lời dứt, đôi mắt Lục Thận Như bỗng lạnh lẽo.
Trong thư phòng khí căng thẳng, lãnh ý như băng tràn ngập.
“Ngươi dám để phu nhân ở ngoài chờ ba canh giờ?!”
Quản sự sợ hãi, run rẩy quỳ rạp xuống. Sùng Bình lúc từ ngoài , cũng hít mạnh một .
Lục Thận Như mặt trầm hẳn xuống, lập tức bước nhanh ngoài, thẳng hướng đại sảnh.
“Tuyền Tuyền...”
khi đến nơi, qua bình phong, chỉ thấy bàn còn sót một chén nguội lạnh, bóng dáng thì chẳng thấy .
“Phu nhân ?!”
Quản sự cũng hoảng hốt, chẳng phu nhân rời từ lúc nào.
Lục Thận Như tưởng nàng trở về chính viện, toan xoay tìm, may một tiểu đồng tiến lên thưa:
“Hồi hầu gia, phu nhân nhận tin cấp báo, sốt ruột lên xe ngựa khỏi cổng.”
*
Tin Thiệu Bá Cử t·ự s·át khiến Dương Kim Du cả đêm qua trằn trọc yên.
Ban đầu, nàng cũng như , Hoàng thượng bớt nặng nề, ngỡ là sẽ tha thứ, lòng mừng khôn xiết. Nào ngờ Thiệu Bá Cử chọn ngay lúc tự sát, một khi c.h.ế.t, Hoàng thượng vốn xử sự công minh, tất nhiên sẽ chẳng tha cho hai nàng .
Mẫu nàng, Vinh Xương Bá phu nhân, vì thế mà hôn mê một trận.
Có lẽ, quá tháng Giêng, Hoàng thượng sẽ hạ chỉ xử trí hai nàng .
Lúc ngoài Hầu gia và Quý phi, chẳng còn ai thể cứu bọn họ. Dương Kim Du chỉ thấy sắp điên loạn. Trượng phu nàng đến cả đêm giao thừa cũng chẳng viện thăm, nàng chỉ thể tự tìm đường xoay xở.
Nàng còn cách nào?
Trước , nàng tìm đến Lục hầu phu nhân, toan châm ngòi cho hai vợ chồng xung đột. nữ nhân tính tình trầm tĩnh như nước, mặc cho nàng khêu gợi thế nào, vẫn chẳng lay động.
Vậy thì, vì xuống tay nơi phu nhân, chẳng bằng trực tiếp nhắm Hầu gia cùng phất đảng.
Dương Kim Du càng nghĩ càng rối, cho đến khi tin: trong phất đảng, kẻ đối nghịch nhất với Hầu gia, Liêu nay rời kinh về quê.
Một ý niệm chợt lóe trong đầu nàng .
Liêu Hủ rõ ràng là khí thế Hầu gia ép đến đường cùng mới bỏ .
Nếu đường, ông xảy chuyện, liệu phất đảng vì thế mà oán hận, sang đối nghịch với Hầu gia chăng?
Nghĩ , nàng lập tức sai chuẩn , vội vàng dẫn nhân thủ khỏi kinh thành.
*
Đỗ Linh Tĩnh bên , ngăn mấy khắc.
Ngoại thành, một vị Chương mở hiệu sách, cũng là phất đảng. Trước , khi Thiệu Bá Cử còn cường thịnh, từng bức hại, lánh thôn dã mấy tháng, đến năm mới .
Đỗ Linh Tĩnh từng gặp mặt, nhưng ngày tết , Nguyễn Cung nàng mang lễ đến, nhân việc tám bộ Tống bản quý hiếm xuất hiện mà nhờ ông lưu tâm.
Hôm , nàng ngang cửa tiệm, Chương trông thấy, bèn gọi: “Tĩnh Nương, ? Chuyện tám bộ Tống bản , chút manh mối.”
Đỗ Linh Tĩnh vốn quên việc , nay cũng tiện nhiều lời, chỉ vội cảm tạ, hỏi ngay:
“Tiên sinh gặp Liêu ? Ông từ cửa thành nào?”
Quả thật, Liêu Hủ ghé qua hiệu sách, uống một chén , từ biệt, rằng sẽ về Tứ Xuyên phụng dưỡng lão mẫu, quy ẩn điền viên, cũng chẳng đến Bảo Định dạy học nữa. Từ nay về , chắc còn dịp gặp bạn cũ.
Nói đoạn, ông theo đường Hữu An môn.
Đỗ Linh Tĩnh xong, vội cáo từ, hẹn ngày khác sẽ trở vấn an, lập tức lên xe đuổi theo Hữu An môn.
Nàng hỏi thăm, theo dấu. Tính thời gian, Liêu hẳn xa.
khi qua một quán, Nguyễn Cung hỏi, thì trong quán “Di” một tiếng:
“Kỳ lạ thật, một lão gầy gò ngang, thế mà nhiều đuổi theo như . Chỉ mười lăm phút , cũng hỏi y như ngươi.”
Nghe , Đỗ Linh Tĩnh chau mày, Nguyễn Cung cũng kinh ngạc.
Y vội đưa tiền nhờ rõ thêm.
Người đáp: “Lúc nãy còn một cỗ xe ngựa, treo thẻ bài, chẳng rõ thuộc nhà ai. Trên xe mang theo nhiều vũ dũng, trông như cao thủ võ, cũng đuổi theo lão mà .”
Gã chỉ phương hướng, mí mắt Đỗ Linh Tĩnh lập tức giật mạnh hai cái.