Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 48: Thiệt Tình
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm , cung yến cử hành tại bờ tây hoàng thành, bên hồ Thái Dịch Tây Uyển.
Vĩnh Định Hầu phủ tọa lạc ngoài cửa phía tây hoàng thành. Một con sông đào hộ thành chảy quanh, cách đó xa chính là Tích Khánh phường.
Nhà khác tới dự yến, ắt vòng qua cả nửa thành mới . Đỗ Linh Tĩnh chỉ cần theo vị Hầu gia , khỏi cửa phủ gần ngay cung môn.
Bởi chẳng vội vã, vẫn thong thả cùng nàng trò chuyện: hồ Thái Dịch kết băng, sớm e gió lạnh hun hút dễ sinh phong hàn.
“Nàng mới khỏi bệnh, để gió đông thổi thì khác nào chuốc khổ? Chi bằng đợi tới đông đủ hẵng .”
Quả nhiên , liền sai dò hỏi. Nghe tin mấy vị lão thái quân nhà Đậu các lão, tuổi cao, thể run run rẩy rẩy mà vẫn tới dự, khi mới bảo Thu Lâm khoác cho nàng áo choàng thật dày, chậm rãi dẫn nàng nhập thành.
Thuở Đỗ Linh Tĩnh từng theo phụ nhập cung dự yến, khi nàng mới tuổi đậu khấu* ( 13–14 tuổi). Vì chỉ là một tiểu cô nương, nên ngoài mấy cô nương đồng lứa thì chẳng mấy ai để tâm đến nàng.
thì khác. Vừa cùng vị Hầu gia bước đến hồ Thái Dịch, kịp nhập yến thính, ánh mắt nối tiếp đổ dồn về phía nàng.
Đây là đầu tiên Lục Hầu phu nhân dự yến kể từ khi gả Lục phủ.
Các thế gia trong kinh thành từng nhiều đưa thiệp mời, nhưng Hầu phu nhân chỉ chọn cung yến đầu năm để mắt, coi như cũng là hợp lẽ thường.
Song bởi nàng xưa nay từng xuất hiện ở yến hội nào, thành thử nhiều trong kinh từng diện kiến. Một nữ t.ử từ Thanh Châu tiến kinh, chỉ nhờ một tờ thánh chỉ tứ hôn mà gả cho vị quyền thần hiển hách bậc nhất, Lục Hầu gia, quả thật khiến khó mà hiểu nổi.
Lúc , bao ánh mắt đều chuyên chú dò xét. Chỉ thấy nàng khoác áo choàng lông hồ ly trắng, viền nạm hổ phách, bên trong là xiêm y sắc thu hương, cổ cân vạt, thêu ẩn hoa văn bằng kim tuyến. Nhìn qua tưởng như bình thường, nhưng ánh dương, từng đóa ám văn ánh kim quang nhàn nhạt, tựa mặt băng hồ Thái Dịch tan vỡ, lấp lánh lay động.
Dưới lớp cân vạt, làn váy màu sẫm hoa mỹ càng thêm trầm .
Lông mày dài nhỏ, dung mạo tú lệ, làn mi cong che khuất đôi mắt sâu lắng như nước. Cử chỉ nàng đoan trang hòa nhã, tiến thoái đều thỏa đáng, từng cái giơ tay nhấc chân đều phảng phất mùi vị thư hương.
Nàng chính là đương kim Lục Hầu phu nhân, vị hiển hách nhất kinh thành hiện nay, là nữ nhi độc nhất của Đỗ các lão, từng tiên đế đích cất nhắc, càng là giới sĩ lâm kính ngưỡng. Điều ai trong giới tiểu thư quý nữ thể sánh kịp.
Thế nên thầm suy xét, còn nàng thần sắc vẫn như thường. Thấy nữ quyến đều tụ tập ở Tây Uyển, tách riêng với các nam nhân, lúc tiến đến chào hỏi Hầu gia, nàng liền khẽ với phu quân một câu, hướng về phía Tây Uyển.
Nào ngờ bước , Hầu gia xoay theo .
Có thấy giọng Lục Hầu, tiếng nam nhân vốn khàn khàn, chẳng giống những kẻ khác chỉ căn dặn tân nương xử sự dáng thế nào. Hắn chỉ tay mặt hồ, dặn phu nhân chớ bước lên băng giá; đoạn liễu ven sông gió thổi dữ dội, phu nhân cũng chớ qua; nhưng rừng mai phía bên thì thể rẽ qua, bên đó hại gì.
Phu nhân gật đầu từng điều một. Thế nhưng Hầu gia vẫn yên lòng, còn dặn tiếp: “Có việc gì bất trắc, lập tức cho gọi .”
“Thiếp .” Nàng buộc lòng mở lời.
Nam nhân sang dặn dò tỳ nữ: “Thu Lâm, chăm sóc phu nhân cho chu .”
“Vâng.”
Xong xuôi, nàng mới thể cất bước. Hầu gia theo bóng dáng thê t.ử dần xa, mới cùng hàn huyên tiếp.
Mọi ánh mắt xung quanh đều thu hết nhất cử nhất động của Lục Hầu cùng phu nhân, thầm ghi nhớ lòng mà cân nhắc.
Đỗ Linh Tĩnh chỉ một quãng, liền Thế t.ử phi Tĩnh An hầu mang theo mấy vị phu nhân trẻ tuổi và cô nương tiến lên bắt chuyện.
Tĩnh An hầu lão hầu gia vốn là lão hữu chí cốt của cố Lục hầu, tuy thường ồn ào cãi vã, song hai nhà nay vẫn thủy chung tương trợ, tình thâm nghĩa trọng.
Đỗ Linh Tĩnh vốn mỗi tháng đều đến việc trọng yếu trong hầu phủ, phần nhiều đều liên quan đến Tĩnh An hầu phủ. Tuy vị Thế t.ử phi tính theo vai vế là bậc thím trong, song mấy vị phu nhân trẻ tuổi cùng các cô nương theo đều đồng trang lứa với nàng.
Người của Tĩnh An hầu phủ tiến lên đón nàng , kế đó các nhà giao hảo với Vĩnh Định hầu phủ cũng lục tục bước tới, nữ quyến từng nhà lượt hành lễ, chào hỏi Lục Hầu phu nhân.
Đỗ Linh Tĩnh ung dung đối đãi, còn Thu Lâm bên thì như lâm đại địch.
Nhiều phu nhân, thái thái, tiểu thư như thế, mỗi một nhà, một phủ. Nàng lo phu nhân nhà nhớ hết, căng thẳng đến nỗi mồ hôi trán rịn , chỉ sợ phu nhân nhầm lẫn.
Đến khi đám tản , Đỗ Linh Tĩnh mới từ lối rừng mai vòng qua, vây quanh mà đưa đến yến thính, Thu Lâm lúc thể thở phào nhẹ nhõm.
“Phu nhân, nô tỳ chỉ nhớ năm sáu phần thôi.”
Nhiều đến thế, nhớ nổi năm sáu phần cũng tồi.
Đỗ Linh Tĩnh khẽ an ủi: “Không cần căng thẳng, đều nhớ kỹ cả .”
Thu Lâm lúc mới thật sự yên lòng. Chợt nhớ phu nhân từng qua vô sách vở, quen thói nhớ lâu, thì một vườn đáng kể gì.
Trong đại sảnh yến tiệc, tất nhiên chỗ hàng đầu là của chư vị lão thái quân, lão phu nhân tuổi.
Đỗ Linh Tĩnh tuổi tuy nhỏ, bối phận cũng cao, nhưng địa vị của Hầu gia quá mức tôn sùng. Nàng bước yến thính, cung nhân liền dẫn thẳng lên hàng ghế , gần như sánh ngang hoàng thất, đối diện với lão thái quân nhà Đậu các lão.
Chính nàng cũng khó tránh khỏi chút ngượng ngùng bao ánh mắt, mặt thoáng nóng lên.
lúc , từ đông sườn yến thính, sải bước tiến .
Hắn bước qua cửa, liền từ xa thẳng về phía nàng. Ánh mắt lướt qua cả một nửa đại sảnh, dừng nơi nàng, khẽ nở nụ .
Không hiểu , Đỗ Linh Tĩnh bỗng thấy như thấu, trong lòng căng thẳng, mồ hôi khẽ rịn .
Hắn… đang nàng?
Nàng khẽ nghiêng mắt , bắt gặp càng sâu hơn, dìu chỗ phía . Đỗ Linh Tĩnh vội mặt , giả vờ để ý.
Giờ còn sớm, lục tục an tọa, chờ Hoàng thượng, Hoàng hậu cùng Quý phi ngự đến.
Mấy ngày , Vạn lão phu nhân ở trong phủ vẫn canh cánh lo sợ đến cung yến của năm Hoàng thượng sẽ chuẩn cho bà nhập cung. May , Hoàng thượng chung quy vẫn nể mặt tỷ tỷ khuất là Vạn phi, nên cũng cho triệu bà .
Tảng đá nặng trong lòng rơi xuống, mấy ngày liền bà đều thảnh thơi khoan khoái. đến hôm nay, chỗ, chẳng mấy ai tiến lên chào hỏi. Lại trông thấy nữ t.ử Đỗ gia bước đại sảnh, dọc đường thẳng tới ngay đối diện lão thái quân nhà Đậu các lão, trong lòng bà liền chấn động.
Khi bà mới chợt tỉnh ngộ: nàng còn là tiểu cô nương mồ côi của Đỗ gia năm nào, mà nay là Vĩnh Định Hầu phu nhân.
Trong phút chốc, muôn ngàn tâm sự ùa lên, song bà thể thốt một lời, chỉ lặng lẽ theo bóng dáng trầm mặc thật lâu.
Cũng một suýt nữa chẳng thể tham dự cung yến .
Ấy là Vinh Xương Bá phủ đang vướng đại kiện tụng. Dương Kim Du, nữ nhi xuất giá, nay là thế t.ử phi của Vệ Quốc công phủ, tất nhiên tên trong danh sách mời. May mắn nàng liên lụy, dù bà mẫu chẳng mang theo, song nàng dẫu cũng là thế t.ử phi quốc công phủ, vì thể diện vẫn cho nhập yến.
Vệ Quốc công phủ và Vĩnh Định hầu phủ vốn mấy cận. Nguyên từ đời sơ đại quốc công, thế gia suy vi, cho đến nay vẫn Vĩnh Định hầu phủ áp chế.
Con cháu Vệ Quốc công lập công danh nơi sa trường, tích lũy công huân, tất yếu nhờ Vĩnh Định hầu phủ đề bạt.
Thuở ban đầu, Vệ phủ từng cầu hôn đại tiểu thư Lục Hoài Như.
Song Lục Hoài Như tăng đạo phê mệnh mẫu nghi thiên hạ, mấy vị hoàng t.ử của tiên đế khi đều ngỏ ý cầu thú, thì Vệ phủ với tới. Đành lui một bước, cưới một khác.
Bọn họ tính toán, bởi Vinh Xương Bá phủ và Lục thị nhiều đời giao hảo, hôn sự ắt coi trọng.
Không ngờ , hai của nàng xảy chuyện, Lục thị thế nhưng xuôi tay buông bỏ.
Mấy ngày qua, nhà chồng đối đãi với nàng liền đổi khác, ngay cả thế t.ử cũng nửa tháng buồn bước viện của nàng ...
Nghĩ đến đây, n.g.ự.c Dương Kim Du nghẹn , khó mà thở nổi.
Nàng cũng lặng lẽ đưa mắt về phía Lục Hầu phu nhân an tọa cao.
Về phần Đỗ Linh Tĩnh, nàng dần quen với ánh mắt dõi theo từ bốn phía. Cũng chẳng bao lâu, Hoàng thượng, Hoàng hậu, Quý phi cùng các phi tần lượt ngự giá, nhập yến thính.
Đỗ Linh Tĩnh liếc , thấy Quý phi vẫn như mấy tháng , hề biến đổi.
Hoàng thượng kỳ thực gần đây cũng bệnh, đó do triều thần tranh nghị mà mệt nhọc, mấy ngày nay cảm nhẹ, thoạt vẫn khang kiện, sắc mặt trắng bệch, tinh thần suy kém.
Còn Hoàng hậu nương nương, đây là đầu tiên Đỗ Linh Tĩnh gặp. Nghe đồn nàng từng chịu đại đả kích bởi cái c.h.ế.t của Thái t.ử, suýt chút nữa cũng theo. Từ đó thể suy nhược, thể gượng dậy, trong một năm nhiều nhất chỉ hiện diện ba . Năm nay, chỉ ở tiết thiên thu cùng yến hội đầu năm , nàng mới lộ diện hai .
Rõ ràng Hoàng hậu cùng Quý phi quan hệ chẳng lành, Quý phi vẫn giữ lễ nghĩa chu , song Hoàng hậu chẳng hề liếc mắt tới nàng một .
Đỗ Linh Tĩnh thầm nghĩ, chỉ e Lục thị cùng Tuệ Vương đều đang dõi trông ngày Hoàng hậu quy tiên. Chỉ khi Hoàng hậu khuất núi, Quý phi mới thể nhập chủ Tiêu Phòng điện, mà Tuệ Vương cũng cần cùng Hoàng thượng tranh luận về việc đích trưởng t.ử, Đông cung Thái t.ử chỉ còn một lựa chọn duy nhất.
Thế nhưng Hoàng thượng dường như vẫn còn chút tình nghĩa phu thê với Hoàng hậu, hằng ngày sai ngự y chăm sóc cẩn thận. Ngay cả lúc chính thể mỏi mệt, ông vẫn dặn đặt lò than chân cho Hoàng hậu.
Song Hoàng hậu sắc diện lạnh lùng, chẳng lộ cảm xúc gì. Yến hội mới nửa chừng, khi tiếp nhận lời chúc tết từ các nhà, nàng liền lấy cớ khỏe, cáo từ rời .
Hoàng thượng chỉ thở dài.
Là em dâu của Quý phi, Đỗ Linh Tĩnh càng thận trọng, mắt mũi, mũi tim, từng lời từng cử chỉ đều dè dặt.
Thỉnh thoảng Hoàng thượng vài lời mừng năm mới, quân thần cũng hùa theo góp chuyện, bầu khí thoáng chốc ấm áp.
Song một khi đầu rời , phía liền chậm rãi tản .
Quý phi tạm ghé chuyện với nàng vài câu cũng lui, tiến lên hàn huyên. Đỗ Linh Tĩnh cố giữ tinh thần tiếp đãi một hồi, dần dần cũng thấy mệt mỏi.
Nàng khẽ nhấp ngụm cho thong thả, liền cảm giác ánh mắt quen thuộc dừng nơi .
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt chạm với ở trung.
Từ xa, mở môi, lời truyền đến, nhưng khẩu hình rõ ràng: “Mệt ? Hay là đổi xiêm y, nghỉ ngơi một lát.”
Thanh âm , song Đỗ Linh Tĩnh vẫn đoán đúng từng chữ.
“Được.” Nàng đáp khẽ.
Ánh mắt trở nên nhu hòa, nâng cằm, ý bảo nàng mau nghỉ.
lúc ai tiến đến, nàng liền xoay , theo lối dẫn khách khứa viện xiêm y.
Sẵn nhiều nữ quyến khác cũng lượt các tiểu viện cạnh đó để trò chuyện, Đỗ Linh Tĩnh dự tính tìm một sương phòng vắng lặng, chợp mắt đôi chút trở yến thính cũng muộn.
mới xa, chặn lối.
Là Thế t.ử phi Vệ Quốc công phủ, đại tiểu thư Dương Kim Du.
Đỗ Linh Tĩnh thoáng , chỉ gật đầu, mở miệng. Rõ ràng thái độ nàng là chẳng nhiều lời.
Dương Kim Du chịu tránh, tiến thêm một bước.
“Hầu phu nhân, xin dừng bước. Kim Du chuyện thưa cùng ngài.”
Lời lẽ, tư thái nàng đặt xuống thật thấp, khác với dáng vẻ kiêu căng bực bội chạm mặt ngoài phố .
Thay đổi lớn đến mức Thu Lâm cạnh cũng nhận , lo lắng khẽ kéo tay áo phu nhân.
Đỗ Linh Tĩnh trong lòng rõ ràng. Nàng vị Hầu gia cũng chẳng nàng phí lời cùng Dương đại tiểu thư. Vì nàng khẽ :
“Hôm nay là cung yến, thế t.ử phi điều gì, để hẵng bàn cũng chẳng muộn.”
“Để ” tức là vĩnh viễn cần nhắc .
Dương Kim Du thấy nàng thờ ơ, trong lòng càng thêm bực bội. Nhìn nàng sắp bước qua, cùng đám ma ma theo chuẩn tránh khỏi chỗ , Dương Kim Du liền xoay chắn hẳn lối .
“Phu nhân, việc trọng yếu, chẳng thể chờ đến khi khác .”
Nói gì thì , nàng cũng chịu nhường đường. Đỗ Linh Tĩnh chỉ thầm thở dài.
“Vậy phiền thế t.ử phi cứ thẳng.”
Dương Kim Du thấy thần sắc nàng vẫn trầm , dù ép dừng cũng chẳng tỏ vẻ bực bội, trong lòng dâng lên chút bất an.
Song nàng vẫn c.ắ.n răng : “Phu nhân hẳn cũng rõ ý . Nghe đồn hiện nay Hầu gia dốc sức vì Tuệ Vương điện hạ mà bày bố cục, thu nhận quần thần trong triều. Phía phu nhân, hầu gia đều rộng lòng tiếp nạp, chẳng thể nhớ đến chúng chăng? Xin cứu lấy hai vị tiểu .”
Nàng tuy miệng là cứu hai , nhưng lời trong lời ngoài ám chỉ Lục Thận Như một mực dốc sức thu nạp bè đảng; dẫu bỏ mặc xưa, vẫn nhân cơ hội khiến phất đảng về trướng.
Việc thu nạp bè đảng, dùng những thần t.ử từng thuộc về tân chính, Đỗ Linh Tĩnh vốn sớm qua.
Hắn cần dùng , bỏ qua nhóm thần t.ử ?
Chẳng lẽ Dương đại tiểu thư tưởng nàng sẽ ngăn cản Hầu gia dùng ?
Nàng khẽ về phía Dương Kim Du, ôn hòa : “Chuyện của lệnh , chỉ sợ chẳng thể mở miệng. Thế t.ử phi nên tìm cao minh khác.”
Song Dương Kim Du vội vã thưa: “Phu nhân thế? Hầu gia coi trọng phu nhân đến nhường nào! Vì cưới phu nhân, còn đích cung, thỉnh Hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn, mới thể rước phu nhân về phủ. Làm coi trọng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-48-thiet-tinh.html.]
Đường nhỏ giữa rừng mai vắng lặng, chỉ gió lớn từ hồ Thái Dịch thổi tới, khiến mấy nụ hoa nở cong rung rinh.
Thu Lâm thì kinh hãi.
Dương đại tiểu thư , Hoàng thượng tứ hôn cho Hầu gia cùng phu nhân, chẳng là ý trời, cũng chẳng lòng Hoàng thượng, mà chính là Hầu gia chủ động thỉnh cầu ?!
Hầu gia từng thế với phu nhân!
Nàng căng thẳng, len lén về phía chủ t.ử.
Song Đỗ Linh Tĩnh chỉ lặng im, thần sắc đổi, chằm chằm Dương Kim Du.
Trong lòng Dương Kim Du càng hoảng loạn. Hôn sự rốt cuộc , ngay chính nàng cũng chẳng rõ. Nàng nào dám hỏi Hoàng thượng, Duệ Vương?
nếu Lục Hầu phu nhân tin rằng Hầu gia là cố ý cưới nàng về, là chuyện khác.
Chẳng nàng từng đồn, phu nhân vốn vẫn còn tưởng niệm đến vị Giải nguyên Tưởng gia , từng thật lòng gả?
Dương Kim Du hít sâu một , thẳng mắt Đỗ Linh Tĩnh, hạ giọng : “Ta rõ phu nhân chuyện . Hầu gia bao năm nay từng thành , cũng chẳng từng lưu tâm đến nữ t.ử nào. Năm nay trong kinh cũng tin đồn sẽ cưới vợ. Ấy mà bỗng dưng cưới phu nhân.”
“Tất nhiên, phu nhân huệ chất lan tâm, tài mạo song . mấu chốt nhất chính là phu nhân là ái nữ của Đỗ các lão. Dù các lão khuất, song bao nhiêu thần t.ử cũ vẫn một lòng tưởng nhớ Đỗ thị...”
Nói đến đây, nàng chẳng còn giữ ý tứ e dè, mà thẳng thắn thổ lộ: “Hầu gia thu phục đám thần t.ử phất đảng, nhưng bọn họ dám dễ dàng tin cậy. Sau khi vụ án Thiệu Bá Cử nổi lên, Hầu gia lập tức , đây chính là cơ hội trời cho. Nếu cưới phu nhân, dùng danh nghĩa cô gia của Đỗ gia để cứu lấy bọn họ, thì tất cả sẽ đồng tâm hướng về .”
Dương Kim Du vội bổ sung: “Phu nhân chớ trách thẳng. Ta chẳng bảo Hầu gia cưới phu nhân chỉ vì thu nạp bè đảng. Ý là, phu nhân đối với Hầu gia trọng yếu vô cùng. Nay án của hai em , nếu Hầu gia cứu, bọn họ chỉ còn đường c.h.ế.t. Mà thể mở miệng mặt Hầu gia, cũng chỉ phu nhân mà thôi!”
Nói , nàng liền hành đại lễ, khẩn thiết cầu xin: “Còn xin phu nhân ở mặt Hầu gia một lời!”
Đỗ Linh Tĩnh vội vàng đỡ nàng, Thu Lâm cũng lập tức tiến tới kéo .
Dương đại tiểu thư quả thực đủ lễ, ngay cả ma ma theo hầu cũng bưng một tráp lớn.
Tráp mở, bên trong đầy ắp những hạt đông châu óng ánh.
“Xin phu nhân vui lòng nhận cho.”
Đỗ Linh Tĩnh tất nhiên thể nhận. Vừa “Thế t.ử phi quá khách khí,” thì thấy phía tới, ngờ là Đậu các lão gia, lão thái quân cùng đoàn nữ quyến của văn thần.
Mà Đậu các lão hiện đang nắm c.h.ặ.t buông Vinh Xương Bá phủ, để bọn họ thấy, e càng thêm bất lợi.
Đỗ Linh Tĩnh lập tức đẩy tráp châu về, Dương Kim Du cũng dám nhiều lời mặt Đậu gia, thấy phu nhân thì đành lặng lẽ tránh sang.
Hai bên vì thế mà tản .
Đi một quãng, Dương Kim Du mới cùng ma ma dừng bước.
Ma ma mồ hôi rịn đầy tay, thấp giọng hỏi: “Phu nhân đem chuyện Hầu gia vì thu nạp bè đảng mà cầu xin thánh chỉ cưới Hầu phu nhân, mặt nàng... Liệu Hầu phu nhân tin ?”
Dương Kim Du cũng rõ.
Việc , Dương Kim Du cân nhắc mấy ngày. Khi , Hầu phu nhân vốn chẳng gả, cả kinh thành đều . Nếu để nàng , Hầu gia là vì thu nạp bè đảng mà mạnh mẽ cầu cưới nàng, tất sẽ cùng Hầu gia ầm ĩ một phen.
Chỉ tiếc, nàng vội vàng kịp chuẩn , lấy thứ gì gọi là “chứng cứ” chân thật.
“Nàng lẽ sẽ tin . hết khiến nàng sinh nghi, về bày chút chứng cớ, ắt nàng sẽ tin.”
Song từ đến , đều cần chút thời gian. Hoàng thượng lẽ còn niệm tình tiết tháng giêng, tạm thời xử, nhưng qua tháng giêng , e rằng khó .
Trong lòng Dương Kim Du nóng ruột chẳng yên, giờ phút xa xa về phía Lục Hầu phu nhân.
Gió hồ Thái Dịch nổi lên, quét qua mặt băng lạnh buốt, len lỏi đến từng đình đài lầu các ven bờ.
Gió thổi mạnh, mấy lá liễu vàng úa cuối mùa còn sót cũng rơi rụng tiêu điều.
Thu Lâm vẫn còn hoảng hốt bởi lời của Dương đại tiểu thư khi nãy. Nàng đột nhiên nhắc đến Hầu gia chính cầu xin thánh chỉ để cưới phu nhân, khiến lòng Thu Lâm rối loạn.
“Phu nhân... cho rằng, chuyện là thật ?”
Dương đại tiểu thư miệng lưỡi lưu loát, song chẳng đưa chứng cứ gì. Nghe qua thì chấn động, nghĩ kỹ thì khó lòng tin .
Không ngờ phu nhân đáp:
“Ta cho rằng, Hầu gia cầu chỉ tứ hôn, tám phần là sự thật.”
Thu Lâm hít mạnh một , ngước cô nương nhà . Thấy thần sắc nàng vẫn bình thản, gió bên hồ thổi bay mấy sợi tóc bên trán, nàng chỉ nhẹ rũ mi mắt.
Đỗ Linh Tĩnh chậm rãi : “Như thì nhiều chuyện mới thể giải thích rõ ràng.”
Giải thích vì khi Thiệu Bá Cử vướng án mưu sát, Hoàng thượng vốn định tứ hôn, nàng nguyên bản chỉ là nhân vật ngoài rìa, mà đó một đạo thánh chỉ đột ngột giáng xuống, khiến nàng gả cho vị Hầu gia .
Cũng giải thích vì định hôn kỳ tháng hai, dường như nóng lòng nghênh cưới, còn lập tức cùng nàng kết duyên danh chính ngôn thuận.
Và rõ ràng lý do vì cho dựng Quy Lâm lâu từ để thu sách, gây chấn động khắp kinh thành, khiến đều .
Nàng cũng thông suốt vì khi nàng khiến khó xử mà tự đưa Bảo Định, liền đuổi theo, thậm chí còn giận dữ với nàng.
Sau đó, dốc lực cứu , hộ tống hồi kinh, chuẩn trọng dụng.
Án t.ử của Thiệu Bá Cử quan trọng. Khi bè đảng thần t.ử bộ trong tay , đó mới là mục đích cuối cùng.
Vì mục tiêu , mới dám cầu thú mặt Hoàng thượng. Nàng nguyện ý , vốn quan trọng. Hắn cưới nàng phủ, lấy nàng cầu nối, mới thật sự là then chốt.
Bao điều từng nghĩ chẳng thông, nay đều lời giải.
Đỗ Linh Tĩnh khẽ rũ mắt, nhạt: “Chỉ là khó , năm bảy lượt nhường nhịn ...”
Thậm chí chính còn nhắc đến, cùng nàng tế bái Tam Lang.
“Hầu gia quả thật vô cùng nhẫn nại.”
Giọng nàng nhẹ. Thu Lâm mà ngẩn ngơ.
Trong lòng nàng mơ hồ cảm thấy, Hầu gia lẽ như phu nhân nghĩ, nhưng chẳng .
Dương Kim Du đến gần bờ sông, rặng liễu rủ. Nàng chăm chú sang gương mặt Đỗ Linh Tĩnh, liền ma ma theo hầu thấp giọng :
“Phu nhân, lão nô cảm thấy sắc mặt Hầu phu nhân dường như thích hợp.”
Quả thật giống bình thường, ngay cả Dương Kim Du cũng nhận .
Chỉ thấy cành liễu rủ chạm tay áo Hầu phu nhân, gió thổi phần phật. Rõ ràng đó Lục Hầu từng căn dặn, cho nàng rặng liễu nơi bờ sông gió lớn. Vậy mà giờ phút , nàng cứ thế đó, nửa rũ đầu, thần sắc tự nhiên.
Dương Kim Du thoáng sững sờ, chợt vui mừng: “Nàng đây là tin ?”
Ma ma cũng gật đầu: “Xem Hầu phu nhân tin! Phu nhân, nàng thể chăng, ngay tại cung yến mà cùng Hầu gia ầm ĩ một phen?”
Trong lòng Dương Kim Du nhảy lên dồn dập. Nàng nghĩ, nếu ngay tại cung yến mà thật sự náo lên, quả là quá phận. nếu Đỗ thị màng, dám cùng Hầu gia sinh sự, Lục Hầu tất sẽ thất vọng, thậm chí lạnh lòng, sẽ nhớ tình nghĩa xưa với võ tướng quý huân.
lúc , đoàn từ đài cao xuống. Đi đầu, chẳng ai khác, chính là Vĩnh Định Hầu, Lục Thận Như.
Dương Kim Du thoáng liền nhận , cũng gần bờ sông xa. Lục Hầu phu nhân tất nhiên cũng trông thấy phu quân. Tim Dương đại tiểu thư đập liên hồi, tưởng chừng nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Đỗ thị… nàng chăng sẽ lập tức ầm ĩ với ?
Nàng dán c.h.ặ.t ánh mắt Đỗ Linh Tĩnh.
Bờ sông, Đỗ Linh Tĩnh cũng ngẩng đầu, trông thấy nam nhân . Song quanh vây đầy , hết lời hàn huyên, chẳng thấy nàng.
Thu Lâm trong lòng thấp thỏm, thầm nghĩ: phu nhân nên lập tức bước đến hỏi cho minh bạch?
Nàng cũng dõi mắt theo, chỉ thấy phu nhân lặng lẽ liếc về phía Hầu gia, liền đầu, tuyệt nhiên ý định bước theo chất vấn.
Dương Kim Du ngây ngẩn cả .
“Nàng chẳng tin ? Vì chẳng lấy một phản ứng?”
Trong lòng nàng toan tính, hoặc là Lục Hầu phu nhân ầm ĩ một phen, hoặc chí ít cũng lộ chút dị sắc. Thế nhưng sang, thấy nàng thần sắc điềm nhiên, nơi khóe môi còn vương một nét nhạt.
Đến khi Hầu gia qua, nàng chỉ lẳng lặng theo , trở về yến thính.
Dương Kim Du trong khoảnh khắc liền nhức đầu.
Sao như … Mỗi một bước phản ứng của Lục Hầu phu nhân, đều ngoài dự liệu của nàng!
Đỗ Linh Tĩnh xuống trong yến đại sảnh.
Người trong sảnh nhiều, nàng an tĩnh, tự rót một chén hoa nhưỡng* (rượu ủ từ hoa).
Cách đó xa, Lục Hầu cũng nâng chén cùng luận bàn.
Nàng lặng lẽ hình cao ráo, trầm của , nổi bật giữa đám đông như hạc giữa bầy gà, như ngọn phong nhô lên sừng sững.
Nàng rót thêm cho một chén nữa.
Không nàng dễ dàng tin lời Dương đại tiểu thư, mà là: nếu dùng cách giải thích, thì còn thể giải thích thế nào? Bao điều nàng vẫn nghĩ thấu.
Nàng trừ bỏ một “Miên Lâu” thu sách, mà hiển nhiên chẳng cần dùng đến, thì thứ duy nhất nàng , chính là nhân mạch mà phụ để .
Nếu cưới nàng vì nhân mạch , mà bảo từ khi thánh chỉ tứ hôn ở trung thu, lúc nàng còn ở Thanh Châu, định cưới nàng…
Thế thì từ đầu đến cuối, từng bước một, dẫn nàng nhập kinh, cầu chỉ tứ hôn, mượn Thiệu Bá Cử cầu thú bình phong, bề ngoài vẻ bất đắc dĩ. Đến thành , chẳng hề sơ hở, khiến tin tưởng là một trượng phu mỹ vô khuyết, cho đến hôm nay…
Đó mới là điều đáng sợ nhất.
Bởi rốt cuộc nàng chẳng gì trong tay. Nếu quả thật mưu tính từ lâu, thận trọng từng bước, để lộ chút sơ hở, cầu là lợi ích to lớn nhường nào?
So với sự đáng sợ , đến mức nàng nắm bắt, thì ngược , những lời Dương đại tiểu thư , càng hợp lý.
Nàng cầm c.h.ặ.t chén rượu, đưa mắt vị quyền thần trẻ tuổi .
Hắn mới hai mươi lăm, thể nắm trong tay đại quân Vĩnh Định, vững gót chân nơi triều cương. Một vai gánh vác cả một Vĩnh Định hầu phủ to lớn, một vai che chở tỷ tỷ cùng cháu ngoại nơi cung đình, trấn an bè đảng tụ họp quanh , ứng đối với đám lão thần như Đậu các lão.
Bao nhiêu bận rộn, nàng đều trông thấy.
Còn nàng, bất quá chỉ là một cây cầu dùng để thu phục bè đảng. Ấy mà kín kẽ lọt một giọt, thể kiềm chế tính tình, hết mực nhẫn nại đối đãi với nàng.
Hắn quá . Đến nỗi nàng đôi lúc hoang mang, tưởng rằng dẫu chẳng nhất kiến chung tình, thì ít nhiều cũng thật sự chút chân tâm.
Hiển nhiên, là nàng ngây thơ.
Một bậc như Lục Hầu gia, xuất quý tộc, quyền thần cao cư miếu đường, thể sa chuyện nhi nữ tình trường?
Trong sảnh thưa thớt, khí vị lạnh nhạt.
Nàng nâng chén, uống cạn.
Có lẽ cung nhân thấy nàng tự uống thêm mấy chén, rót thêm một hồ rượu khác, dâng đến bên bàn.
Rượu rót, hương thanh trúc nồng nàn lan tỏa.
Trúc Diệp Thanh?
Nàng nhận mùi hương quen thuộc , trúc khí xộc thẳng mũi. Ngửa đầu, nàng uống một cạn sạch.
Ánh mắt nàng, tự chủ, một nữa dừng nam nhân ở mạn đông trong phòng.
thế.
Quyền thần nên như , sát phạt quyết đoán, hết lòng dùng .
Còn như...
Thế gian , ngoài Tam Lang , còn ai thể thật tâm đối đãi với nàng?