Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 45: Tế bái
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Qua mấy ngày nữa, chẳng là ngày giỗ của Tưởng Giải Nguyên ? Ta cùng nàng tế bái nhé.”
Trong tay Đỗ Linh Tĩnh đang cầm mảnh trúc diệp, nhất thời đặt ở , lời , nàng kinh ngạc ngẩng mắt .
Nam nhân thong thả bước tới, hắc mâu sâu thẳm như mực thể hòa tan. Đỗ Linh Tĩnh thoáng giật .
“Nếu hầu gia ngại, ngày tự là .”
Nàng vốn nghĩ chịu chủ động nhắc tới là quý hóa lắm , cần thật sự bồi nàng bái tế Tam Lang.
Dù Tam Lang cùng vốn quen , thậm chí bởi vì chuyện cũ mà thành mối dây dưa vi diệu.
nhạt: “Tuyền Tuyền cho rằng đang đùa với nàng ?”
Đỗ Linh Tĩnh quả thực cho là như thế, nào ngờ tiếp: “Ta an bài thỏa, Quảng Tế Tự ở Tích Khánh phường cách đây xa, cũng thỉnh trụ trì cho chúng lưu nửa ngày để hương hỏa.”
Quảng Tế Tự vốn là cổ tháp, từng hỏa hoạn do chiến loạn thiêu hủy, đến cuối năm niên hiệu của tiên đế mới phục kiến. Tiên đế vô cùng coi trọng, coi như một nửa hoàng gia tự viện, quanh năm hương khói thịnh vượng, trụ trì cũng là cao tăng đắc đạo.
Đỗ Linh Tĩnh ngờ lo liệu đấy, còn mượn cả nửa ngày tham quan.
Nàng ngẩn tại chỗ, một thoáng nên , chỉ ngơ ngác .
Ban đầu đối Tam Lang, nào thái độ thế ?
Lần đầu sơ tương kiến, từng “ khuất thì nên quên ”, câu nàng trong lòng thoải mái lắm, bởi lúc đó nàng cũng gả, nhiều ở mặt cố chấp xưng Tam Lang là “gia phu”.
Nàng từng cùng âm thầm giằng co, coi như Tam Lang từng rời , còn cưỡng ép nàng nhập môn.
về , dần đổi khác, chẳng những thấy phiền lòng, ngược ôn nhu khuyên giải, từng lời từng chữ đều như trấn an nàng.
Trong lòng nàng vẫn để ý, nên nàng hề nhắc đến ngày giỗ Tam Lang, ngờ chủ động mở miệng.
Phần lớn thời gian nàng đang nghĩ gì, nhưng nàng luôn thấu rõ tâm tư .
“Hầu gia, kỳ thực cần......”
Không cần nhân nhượng đến .
Nàng định hết câu, nhưng mỉm cắt lời: “Nàng nay là thê t.ử của , cùng nàng tế bái vị hôn phu mất thì gì là lạ? Trái , nếu né tránh, nhắc đến mới khiến thiên hạ nhân duyên của và nàng là danh chính, ngôn thuận, chẳng ?”
Đỗ Linh Tĩnh càng kinh ngạc. Hắn còn suy nghĩ đến chỗ ?
Hắn thần sắc nghiêm chính, ánh mắt thản nhiên, thong dong thẳng nàng, như nàng hiểu rõ.
Nàng ngẫm , xác thật là . Thời điểm nàng cùng thành là ba năm khi Tam Lang mất. Dù khi nàng gả cho Tam Lang, giữ tang ba năm cũng xem như tẫn trách.
Huống hồ năm đó nàng từng xuất giá, kết duyên cùng nàng là nửa năm , hơn nữa còn là thánh chỉ tứ hôn.
Ai dám hôn sự “danh chính, ngôn thuận”?
Nàng chỉ thể nhẹ giọng: “Hầu gia nghĩ nhiều .”
Hắn đáp, chỉ mím môi, đưa mắt lòng bàn tay nàng.
Trong tay nàng, vẫn là mảnh trúc diệp nhặt.
Hắn chẳng nhắc tới trúc diệp, chỉ bảo: “Đã tới Quảng Tế Tự tế bái Tưởng Giải Nguyên, cũng nên một món di vật kỷ niệm mới .”
Tam Lang an táng ở Thanh Châu, trong kinh thành vốn mộ phần, cũng chẳng lưu di vật.
Trúc diệp nhỏ nhoi, nào đáng gọi là di vật.
Chỉ là ngày đó từ Thanh Châu vội vã kinh, nàng từng nghĩ sẽ ở , càng chẳng ngờ gả cho , nên trong chẳng thứ gì của Tam Lang, ngoại trừ ngọn đèn .
Như cũng nghĩ tới đó, hỏi: “Nàng thấy, chiếc đèn thích hợp ?”
Đỗ Linh Tĩnh nghĩ ngợi một chút: “Nếu cái đèn thể sửa thì cũng coi như xong, còn thì tìm cái khác cũng .”
Ngọn đèn , từng theo nàng lâu......
Nam nhân gật đầu, chợt gọi Sùng An tới.
“Chiếc đèn của phu nhân sửa xong ?”
Sùng An thoáng giật .
Kỳ thực từ lâu mời thợ từ Tây An đến, chỉ cần nửa tháng là xong, nhưng hầu gia từng dặn cần gấp. Đã gần tháng Chạp, bên phía Tây An phái thợ sửa đến đây, ước chừng mặt ở kinh thành .
Cây đèn , chỉ cần vài ngày là sửa xong ngay thôi.
giờ hỏi bất ngờ, Sùng An chỉ dám chớp mắt về phía hầu gia thấp giọng bẩm: “Nhất thời tìm thợ hợp tay nghề, chỉ e sang năm.”
Hắn xong, Lục Thận Như liền sang thê t.ử.
Bỏ ? Lấy ngọn đèn hỏng di vật, dâng tế ở Quảng Tế Tự.
đèn còn sáng.
Đỗ Linh Tĩnh cũng , tuy chẳng rõ vì hỏng, song để bên cũng là vô dụng.
Nàng cúi mắt, khẽ đáp: “Thôi thì khỏi cần sửa , lấy ngọn đèn .”
Lời rơi xuống, ánh mắt nam nhân lập tức nhu hòa, dịu xuống.
Sùng An lĩnh mệnh lui . Lục Thận Như bèn đưa tay, nắm lấy tay nàng, dắt .
Hắn khó lúc nhàn hạ, chi bằng dạo hoa viên một chuyến: “Xem sắc trời, tựa hồ sắp tuyết rơi. Không bằng buổi tối chúng bày yến tại Tụ Thạch Đình, thưởng tuyết uống rượu?”
Năm nay mùa đông khô ráo, đến hôm nay trong kinh mới ẩn hiện trận tuyết đầu mùa.
Trận tuyết rơi đầu tiên trong năm ở kinh thành, chọn nơi cao nhất trong phủ, đình Tụ Thạch, để bày yến thưởng cảnh.
Đỗ Linh Tĩnh , bất giác thấy buồn . Bao kẻ văn nhân mặc khách ngâm thơ vịnh tuyết , e rằng cũng chẳng bằng am tường phong hoa tuyết nguyệt, hiểu thú vui thanh tao đến .
Lục Thận Như thấy nàng khẽ nở nụ , bèn lặng lẽ đặt phiến trúc diệp trong tay lên bệ cửa sổ ngoài phòng.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, trúc diệp liền bay , cuốn gió.
Hàng mi dài rũ xuống, trong mắt nàng như chứa hoa tuyết, an tĩnh mà trong sáng, tinh quang lấp lánh.
Lục Thận Như đưa tay, đem tay nàng nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay .
Nàng hỏi : “Hầu gia sợ bày yến tại Tụ Thạch Đình nhưng rốt cuộc chẳng đợi trận tuyết đầu mùa của kinh thành ?”
Như còn là chờ đợi công cốc ư?
Nam nhân khẽ : “Chẳng lẽ nương t.ử thật cho rằng, chờ đợi, chính là tuyết đầu mùa của kinh thành?”
Là nàng...
Nàng khẽ sững , sắc mặt chợt vương chút ửng đỏ, vội tránh ánh mắt thâm sâu của .
“Ồ, thì hầu gia chờ đợi, chính là tuyết rơi đúng năm mùa, trời yên biển lặng, quốc thái dân an. Quả nhiên xứng danh hầu gia.”
Lời dứt, nam nhân bật khẽ.
“Phu nhân mới là một lòng nhớ thương giang sơn xã tắc. Dẫu công lao, chẳng nhọc khổ lao, cũng là tâm lao.”
Lời dứt, nàng hé môi, khóe môi khẽ cong, dường như ngờ đội mũ cao cho , đúng là nhạo nàng chỉ cho khéo, tốn chút tâm sức nhàn rỗi, coi như thể công lao vất vả to lớn .
Nam nhân càng cúi đầu, nụ sâu thêm.
So với bọn lão thần trong triều ngày ngày cùng minh tranh ám đấu, nàng vẫn còn non nớt vô ngần.
Song nét hoảng hốt khi nhắc đến xưa sớm tan biến khỏi dung nhan nàng. Nàng buồn chấp , chỉ xoay bước sang một bên.
Hắn cũng ngăn trở.
nàng cất bước, một mảnh hoa tuyết trắng trong, óng ánh, theo gió nhẹ phiêu đãng rơi xuống, đậu ngay nơi ch.óp mũi nàng.
Nàng khẽ ngẩng đầu cánh tuyết rơi, là tuyết đầu mùa ở kinh thành, đầu về phía .
“Thật sự tuyết rơi ?”
Nam nhân mặt mày rạng rỡ, nụ chan hòa.
“Kia, Tụ Thạch Đình bày yến, nương t.ử còn nghi ngờ gì chăng?”
Hắn hỏi, thấy nàng khẽ mím môi, ngẩng mắt , giọng khẽ thì thầm: “Hầu gia quả nhiên là cầu tất ứng.”
Một lời khiến Lục Thận Như thoáng sững sờ. Hắn nàng thật sâu.
Nếu đúng là như thế, thì, đúng là ý trời đang rủ lòng thương …
Buổi tối ở Vĩnh Định hầu phủ, tuyết trắng phau đầu mùa phủ dày khắp đình đài lầu các, cảnh sắc tuyết hợp lòng . Lục hầu đích đưa phu nhân cùng dự tiệc.
Trận tuyết đầu mùa rơi liền hai ngày, khắp kinh thành tuyết bay bay, thành lâu cửa son đều đổi sang diện mạo khác. Xa xa , hoàng thành uy nghiêm rộng lớn cũng nhu hòa thêm vài phần, tựa hồ khoác lên một kiện nhung y màu tuyết trắng.
Qua hai ngày, tuyết ngừng, liền đến ngày giỗ ba năm của khuất.
Trong chùa Hồng La, Tưởng Phong Xuyên một tố y, cùng Tưởng Thái phi nương nương điện tế bái lìa trần.
khi rời viện khách, nhận một tin do tiểu sa di truyền tới.
Tiểu sa di : hôm nay Quảng Tế Tự cũng lễ tế bái Tưởng Giải Nguyên, “Là do Lục hầu phu nhân đến, bởi thế Quảng Tế Tự hôm nay buổi trưa đóng cửa.”
—Lục hầu phu nhân.
Tưởng Phong Xuyên tất nhiên quen cách xưng hô , song cũng gì. Nàng quên hôm nay là ngày giỗ Tam ca, như coi như tệ.
Hắn gọi Huệ thúc đến, nàng một quyển Tống thư, “Ta trả xong tiền, ngày mai sách sẽ đưa tới. Huệ thúc nhớ lấy cả hai chum nước suối mà trụ trì từng tặng đem tới cho nàng. Nàng chẳng thích dùng nước suối pha ?”
Lần giở trò, chỉ tặng sách cùng nước suối. Huệ thúc thấy nghiêm chỉnh hơn , còn bộ dáng quấn quýt cô nương, bèn liên tục gật đầu, khen :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-45-te-bai.html.]
“Lục gia thể cùng phu nhân lui tới bình thường, Tam gia trời linh thiêng ắt cũng an lòng vui mừng.”
Tưởng Phong Xuyên khẽ hừ hai tiếng.
Chỉ cần nàng còn nhớ Tam ca, chứ chẳng vì tân phu quân mà quên cũ, thì tự nhiên cũng nguyện lòng đối đãi ôn hòa.
Chỉ là nghĩ đến Quảng Tế Tự vì nàng mà đóng cửa nửa ngày, trong lòng khỏi nảy nghi vấn, bèn hỏi tiểu sa di:
“Lục hầu phu nhân, thật sự là trụ trì Quảng Tế Tự chiếu cố? Vì thế mới bế môn nghênh khách?”
Tiểu sa di đáp: hẳn là như thế, “Nghe Lục hầu gia cũng cùng.”
Lời rơi xuống, Tưởng Phong Xuyên ngẩn .
“Ta lầm chứ? Tên cũng ?”
Tiểu sa di xác nhận sai. Huệ thúc thấy thần sắc Tưởng Phong Xuyên khác lạ, vội đuổi tiểu sa di .
Huệ thúc khuyên: “Hầu gia để ý đến chuyện giữa phu nhân và Tam gia khi , là chuyện .”
Tưởng Phong Xuyên hừ lạnh: “Hắn thực sự thể rộng lượng đến thế? Chỉ sợ chẳng qua là lấy lui tiến, nắm chắc nhân tâm thôi.”
Huệ thúc nên gì cho . May Phác ma ma phái đến thỉnh, Tưởng lục gia cũng thêm nữa, chỉ mím môi, bước điện tế bái.
*
Vĩnh Định hầu phủ.
Mọi định xuất môn, hướng Quảng Tế Tự , thì Sùng An liền tới, thấp giọng bẩm bên cạnh hầu gia:
“Phu nhân thế t.ử Vệ Quốc công gặp ngài một mặt.”
Đỗ Linh Tĩnh cũng thấy lời , chỉ thấy nam nhân khẽ giơ tay:
“Không gặp.”
Sùng An : “Thế t.ử phu nhân đó tới một , khi hầu gia ở phủ.”
Đỗ Linh Tĩnh cũng hiểu, nhưng vị Thế t.ử phu nhân tìm nàng; Sùng An tính là để cho đến một ngày khác.
Nàng khỏi sang nam nhân bên cạnh: “Có lẽ Thế t.ử phu nhân thật sự chuyện khẩn thiết. Ta tự Quảng Tế Tự cũng , hầu gia cần bồi .”
Lục Thận Như vẫn kiên quyết: “Không cùng ?”
Hắn nhắc tới: vị thế t.ử phu nhân Vệ Quốc công , chính là Đại tiểu thư nhà Vinh Xương Bá phủ, họ Dương. “Nàng đến, chẳng qua là đến mặt Thánh Thượng cầu tình, xin tha cho hai gã phạm trọng tội , lưu cho bọn họ một mạng.”
Trước mắt, Thiệu Bá Cử tội c.h.ế.t khó thoát, Thiệu thị cũng liên lụy. Đậu các lão cùng phe Ung Vương đều nhân cơ hội mà bám riết buông, c.ắ.n c.h.ặ.t chuyện Vinh Xương Bá phủ tha, buộc Hoàng thượng xử nặng hai gã công t.ử họ Dương.
“Bọn họ c.ắ.n gắt gao đến thế, cho dù cầu tình mặt Thánh Thượng thì ích gì? Huống chi, g.i.ế.c thì đền mạng, vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa.” Hắn tiếp: “Hiện giờ thể giữ bộ Vinh Xương Bá phủ là tồi. Dương Đại tiểu thư quá nhiều, thật sự tiện gặp nàng .”
Đỗ Linh Tĩnh xong, liền minh bạch.
Hắn chọn giữ lấy cục, mà mặc kệ hai vị tiểu gia nhà Dương thị. Chuyện , nàng khó mà xen lời.
Thấy chủ ý, nàng cũng thêm.
Hai cùng rời phủ, Quảng Tế Tự.
Trong Quảng Tế Tự, vì Tưởng Trúc Tu mà tăng nhân trong chùa lập riêng một tiểu đạo tràng. Đỗ Linh Tĩnh dâng hương bái lễ ở chính điện.
Nàng về phía ngọn đèn , vốn thế nào cũng chẳng thể sáng , trong thoáng chốc chợt sinh cảm giác, Tam Lang dường như cách nàng càng ngày càng xa vợi.
Trong lòng nàng khẽ hoảng, tựa hồ nắm lấy cái gì đó, song rốt cuộc thể, giống như ngọn đèn , mãi chẳng thể thắp sáng.
Đỗ Linh Tĩnh lặng hồi lâu di vật, mãi cho đến khi bước gần, đặt tay lên vai nàng.
Nàng mới chậm rãi dậy, sang thì thấy cũng dâng ba nén hương, khom một cái, c*m v** lư hương.
Thấy , nàng cũng chẳng nấn ná thêm, chỉ ngoái đầu ngọn đèn một , cùng xoay lui xuống.
Trụ trì đến vài câu Phật ngữ, tất nhiên đều là lời khuyên khuất siêu thoát, kẻ sống an lòng.
Trụ trì Quảng Tế Tự vốn giao hảo với trụ trì Hồng La Tự, bèn : “Quảng Tế Tự vốn ở trong thành, nếu đại đạo tràng (tức là một lễ đàn/lễ cầu nguyện lớn, kiểu pháp hội) cho Giải Nguyên, chi bằng chọn Hồng La Tự sẽ tiện hơn nhiều.”
Đỗ Linh Tĩnh vốn cũng ý , chỉ là chút e ngại, chẳng pháp sự lớn ở Hồng La Tự quấy nhiễu đến việc Thái phi nương nương tĩnh tu .
Lục Thận Như nửa phần băn khoăn, trực tiếp với trụ trì Quảng Tế Tự:
“Xin nhờ nhị vị trụ trì, Giải Nguyên lập một hồi Thủy Bộ đạo tràng tại Hồng La Tự. Tất cả việc đều xin thực hiện cho chu , cố gắng xong năm mới. Chuyện hương hỏa, tất cả do Lục mỗ lo liệu.”
Một lời mở miệng, liền là một hồi pháp sự long trọng.
Nghe , trụ trì Quảng Tế Tự chắp tay niệm một tiếng “A Di Đà Phật”, ứng thuận.
Đỗ Linh Tĩnh khẽ thấp giọng: “Để hai vị trụ trì cùng chủ trì, chọn Hồng La Tự lập Thủy Bộ pháp sự, liệu quá phô trương ?”
Hắn chỉ mỉm :
“Cúng ba năm của Tưởng Giải Nguyên, há lễ bái tầm thường? Ấy là điều nên .”
Đỗ Linh Tĩnh : “Vậy thì tiền nhang đèn, vẫn nên để lo......”
Chưa dứt lời, thấy nam nhân nhíu mày sang: “Nương t.ử, lời là ý tứ gì?”
“Ta… là , là ……” Nàng ánh mắt bình thản của thẳng, trong nhất thời lắp bắp nửa ngày cũng chẳng lời chỉnh.
Rốt cuộc vẫn là mở miệng : “Ta từng qua văn chương của Tưởng Khiêm Quân. Giải Nguyên của một tỉnh, văn chương khí cốt phi phàm, cấu tứ sắc sảo, liền rộng mở thấu suốt. Ta lấy pháp hội để biểu tỏ kính ý, chẳng lẽ ? Nương t.ử chẳng lẽ ?”
Đỗ Linh Tĩnh ngờ từng văn chương của Tam Lang.
Người luôn những việc ngoài dự liệu nàng, khiến nàng khó lòng tưởng nổi.
nàng còn thể “” nữa ư?
Nàng khẽ đáp: “Không … ……”
Nam nhân gật đầu: “Vậy thì nương t.ử cần nhọc lòng.”
Hai theo trụ trì Quảng Tế Tự, quanh chùa dạo qua một vòng, đôi câu Phật pháp, nhân tiện ghé trai phòng điểm vài món chay, mới rời .
Không ngờ đến lúc sắp xuất tự, Sùng An vội vàng đến bẩm báo:
“Hầu gia, t hế t.ử phu nhân Vệ Quốc công vẫn còn ở ngoài chùa, khẩn thiết xin gặp ngài một .”
Đỗ Linh Tĩnh thấy nhíu mày, còn mở lời.
kiên quyết: “Không gặp. Ngươi cứ thẳng với nàng , việc tận lực, nhiều hơn nữa cũng thể.”
Vốn dĩ là hành vi g.i.ế.c diệt khẩu, tội danh nặng nề. Nay Đậu các lão cùng đám Ung Vương bám riết c.ắ.n c.h.ặ.t, giữ nguyên mạng sống cho hai , trừ phi Hoàng thượng đích khai ân, tha cho cả Thiệu Bá Cử lẫn Thiệu thị, nếu , tuyệt khả năng.
Hắn gặp , chỉ cùng nương t.ử song song trở về phủ .
Ngoài chùa, Thế t.ử phu nhân Vệ Quốc công cũng chính là Đại tiểu thư Dương gia của Vinh Xương Bá phủ xong lời của Sùng An, cũng thêm gì.
Nàng chỉ lặng lẽ cỗ xe ngựa hầu phủ, chở hầu gia cùng tân phu nhân của xa dần.
Bồi phòng ma ma nhỏ giọng khuyên: “Phu nhân, chúng cũng nên hồi phủ thôi.”
Nàng hừ một tiếng, nước mắt rơi lã chã: “Trở về gì? Đợi xem hai c.h.é.m đầu ?”
Nàng nghẹn giọng, uất hận tràn ngập:“Phụ và đại ca vì Lục thị Vĩnh Định Quân mà liều mạng bao năm trời, mà Lục hầu chỉ mới rước tân phu nhân cửa, bên ngoại nhà họ Cố của phu nhân còn là đám văn thần, liền coi như chẳng cần đến chúng , một nhà thông gia kiêm bạn cũ... Vậy thì mấy năm nay chúng vì nhà Lục thị ủng lập Thái t.ử, góp sức dựng xây, thì tính là cái gì?”
“Tuệ Vương còn nhập Đông Cung! Vậy mà Lục hầu thể đối xử với chúng ‘thiết diện vô tư’. Là lòng đổi , bởi vì cưới tân phu nhân mới mà đổi? Ta thật xem thử, vị tân phu nhân là loại nhân vật gì, mà thể khiến Lục hầu khuất phục, lời đến thế……”
Bồi phòng ma ma sợ hãi, vội cắt ngang: “Phu nhân, đừng nữa! Những lời há thể vọng ngôn? Lỡ để ngoài thấy, thì hậu quả khó lường!”
Thấy chủ t.ử vẫn còn oán giận, bà liền khéo léo đổi đề tài: “Lão nô tin, Bá phu nhân hôm nay hôn mê một trận. Phu nhân chẳng bằng trở về Bá phủ thăm xem.”
Nghe , Dương Đại tiểu thư cả kinh, vội bảo hầu nhân đầu xe, thẳng hướng Vinh Xương Bá phủ mà .
*
Hồng La Tự.
Tin tức Vĩnh Định hầu phủ vì Tưởng Giải Nguyên mà lập một Thủy Bộ pháp hội, chẳng mấy chốc truyền đến nơi .
Tưởng Thái phi xong, khỏi ngẩn : “Mời cả hai vị trụ trì hợp tác chủ trì, lễ pháp thật quá thịnh .”
việc là Lục thị bỏ tiền lo liệu, bà cũng tiện ngăn trở.
Thái phi tuy thêm, song chuyện vẫn truyền tới tai Tưởng Phong Xuyên đang ở khách viện.
Thanh niên còn dọn b.út mực, lật xem b.út ký năm xưa của trưởng, vốn để chuẩn cho khoa thi mùa xuân.
Một quyển b.út ký dày cộp, văn chương b.út pháp đều tinh diệu. Nếu trưởng còn sống, chỉ cần kinh dự thi, ắt lấy vị trí Giải Nguyên, thậm chí Tam Nguyên cũng thể, thẳng lên Trạng Nguyên cũng chẳng việc khó.
rốt cuộc, ngay cả Thanh Châu cũng thể bước .
Tưởng Phong Xuyên mới lật qua vài trang, tin .
“Hai vị trụ trì cùng hợp tác, mở đại pháp hội Thủy Bộ ư?”
Tiểu sa di hồn nhiên đáp: “Phải. Lần , Giải Nguyên công t.ử tất nhiên thể an tâm hướng về Tây phương cực lạc.”
Tiểu sa di hiểu chuyện, nhưng lời rơi tai Huệ thúc khiến lão bất an, len lén thiếu gia một cái.
Quả nhiên, Tưởng Phong Xuyên khẽ lạnh, trầm giọng thốt:
“Đưa c.h.ế.t thật xa, chính là sống quên ?”
Hắn : “Lục hầu gia cứ gấp gáp như thế ?”
Đừng chuyện là một thánh chỉ tứ hôn, chăng trong đó còn ẩn giấu chút chuyện hiếm ai ?