Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 43: Chỉ cần

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Đa tạ… phu quân.”

Lục Thận Như vốn định xoay , nàng rót thêm chén nước, còn kịp rời , thì câu nhẹ như gió thoảng, tựa hồ men theo ngọn gió mà lướt bên tai .

Thanh âm quá đỗi khẽ khàng.

Hắn đầu , chẳng rõ là trong phòng oi bức, bởi nàng bệnh tình khỏi hẳn, mà má nàng phiếm lên sắc hồng nhạt.

Hắn thoáng ngẫm, chẳng lẽ sốt đến mơ màng nên mới kêu sai ?

Hắn mím môi, buông chung xuống, đưa tay tới dò trán nàng.

Thấy động tác , Đỗ Linh Tĩnh lập tức hiểu ý tứ, liền né tránh, khẽ : “Ta sốt.”

Bốn chữ leng keng rơi tai , khiến câu “phu quân” khi nãy càng trở nên nóng bỏng, như còn vương ấm bên tai.

“Vậy nàng gọi một .”

Hắn thẳng nàng, đôi mắt sâu như vực nước.

Đêm tối vắng lặng, ngoài cửa sổ, nơi rặng núi trập trùng chẳng lấy một tiếng động, chỉ còn thở phập phồng của nàng, hòa cùng nhịp tim đập dồn dập nơi n.g.ự.c .

Hắn khẽ thấp giọng: “Lại kêu một .”

Lông mày ép c.h.ặ.t, trong mắt đen ngòm như vực sâu hút lấy hồn phách nàng.

Đỗ Linh Tĩnh thở gấp gáp, khẽ c.ắ.n môi, mỉm: “Kia, hầu gia đợi đến khi sốt cao hẵng .”

Nàng chịu, tức đến nghiến răng.

Quả thực là chuyên gia giày vò .

Ngay đó, đưa tay nắm lấy cánh tay nàng, nhẹ kéo, tay luồn qua tai, men theo đường cổ mảnh mai, ép nàng ngẩng đầu đối diện .

Thanh âm trầm thấp, nhưng ẩn chứa sự khẩn thiết khó tả: “Chỉ cần… kêu thêm một nữa thôi.”

Nàng ép gần đến mức khóe môi như chạm lên môi . Câu trầm nặng, mà dường như hàm chứa sự cầu khẩn.

Trong lòng nàng giật thót.

Lời Đình Quân khuyên quả nhiên sai, hóa hai tức giận đều là bởi nguyên do ?

Bởi nàng chịu tin , chịu thật lòng gần gũi, càng chịu gọi như vị phu quân chân chính?

Chuyện với quan trọng đến thế, khiến giận hai , càng trầm trọng hơn .

Đỗ Linh Tĩnh cảm thấy thật buồn , thấy quá đỗi kỳ quái, đời để tâm đến việc nhỏ nhoi ?

lực đạo nắm tay nàng ngày một c.h.ặ.t, rõ ràng chẳng cho nàng trốn thoát.

Nàng đành khẽ c.ắ.n môi, đó khẽ bật : “Phu quân.”

Hàng mi nhẹ run, ánh mắt nàng long lanh như nước, mang theo nét dịu dàng.

Sự ôn nhu tựa như x**n th**, rót thẳng lòng , khiến l.ồ.ng n.g.ự.c bấy lâu nặng nề bỗng như tưới mát.

Trong thoáng chốc, Lục Thận Như nhớ tới đêm nàng gả về.

Đêm , mưa lất phất rơi dứt, tân phòng náo nhiệt, hỉ bà tranh lời cát tường. Hắn chỉ khẽ đáp “Nói thưởng”, đưa tay vén khăn voan đỏ. Ai ngờ đối diện là khuôn mặt nàng vương lệ, ánh mắt đạm bạc, buồn liếc lấy một cái.

Mà nay, nàng gọi là “phu quân”.

Nam nhân cúi đầu, chiếm lấy vị ngọt bên khóe môi nàng. môi kịp chạm, nàng đưa tay ngăn n.g.ự.c .

Hắn nhướng mắt , còn nàng khẽ run hàng mi, thì thầm: “Ta còn bệnh, sợ lây bệnh cho .”

Lời dứt, liền khẽ : “Chỉ ngần bệnh thôi ?”

Bệnh còn phân nhiều ít nữa ?

Đỗ Linh Tĩnh dám xem thường dịch phong hàn như thế.

Nàng nghiêm túc đưa tay đẩy, dốc sức chống cự, cho gần thêm nửa tấc.

Nàng vốn tưởng dùng đủ lực, nào ngờ chỉ một cái trở tay, bắt trọn lấy, đem cả hai tay nàng giam trong lòng bàn tay.

Đỗ Linh Tĩnh còn kịp hít một , khóe môi chiếm đoạt.

Nụ hôn như hôn, mà giống hôn, tựa hồ tìm thấy vị ngọt, cẩn thận thưởng thức, từng chút từng chút mà truy tìm từ nơi khóe môi hướng sâu bên trong.

Bàn tay thô ráp đặt nơi gáy, ép nàng càng thêm gần, nàng chỉ cần nhúc nhích động khóe môi, liền dùng ngón tay khẽ khảy vành tai nàng.

Nơi vành tai tê dại, khiến nàng khỏi hé miệng. Hắn liền nhân cơ hội tiến , thở giao hòa, càng lúc càng dồn dập. Hắn bắt đầu mạnh mẽ công phá, bá đạo chiếm lĩnh.

Hai mắt khép c.h.ặ.t, lực đạo nửa phần giảm.

Đỗ Linh Tĩnh bỗng nhiên hiểu rõ: Phàm là nàng nhường một bước, liền chiếm trọn con đường; nàng mở nửa cánh cửa, liền đoạt lấy cả tòa lầu; đối với mềm lòng một chút, liền chỉ thể mặc tùy ý đòi lấy.

Hắn chịu buông, thấy nàng gần như yên, liền nâng eo nàng ép c.h.ặ.t, cho rời .

Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh nổi giận, nhân lúc đề phòng, liền c.ắ.n mạnh một cái lên môi .

Hắn thoáng ngẩn , lập tức mở mắt.

Trong con ngươi lóe lên ánh sáng, khiến nàng cũng giật thót trong lòng. Chỉ trong nháy mắt, đem nàng áp đảo giường nệm.

Không qua bao lâu, mới chịu rời khỏi môi nàng, để mặc nàng th* d*c.

Hiển nhiên nàng bệnh còn khỏi, cũng tiến thêm một bước, khó khăn buông tha cho nàng một chốc.

Ngón tay vén mấy sợi tóc mai rũ xuống, khẽ khảy bên thái dương nàng, giọng trầm thấp: “Tuyền Tuyền...”

Đỗ Linh Tĩnh thở hỗn loạn, mặt , chẳng buồn để ý tới .

lúc , bên ngoài vang lên tiếng Sùng Bình: “Vừa đại phu trong khách đ**m phối cho phu nhân một phương t.h.u.ố.c tạm thời.”

“Nói là phu nhân đêm nay uống , ngày mai lên đường sẽ đỡ hơn nhiều.”

Hắn liền dậy, gọi Sùng Bình tiến . Nhắc đến chuyện t.h.u.ố.c thang, hỏi rõ cách bào chế, Sùng Bình cẩn thận đáp từng câu, xong mới gật đầu phân phó:

“Thưởng thật hậu.”

Sùng Bình vội lui xuống, thì tự tay rót nước, đem t.h.u.ố.c viên đưa tới.

Chỉ là một viên t.h.u.ố.c, nhưng Đỗ Linh Tĩnh thầm nghĩ: “thưởng thật hậu”, rốt cuộc là thưởng cách nào?

Nàng cảm thấy thật buồn , dường như thích nhất câu “thưởng thật hậu” .

May mà bệnh khí che chở, đêm tiếp tục gì, chỉ là lúc ngủ, lớp chăn gấm âm thầm nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.

Sáng hôm lên đường, cùng nàng chung một cỗ xe ngựa.

Có d.ư.ợ.c của đại phu đêm qua, bệnh tình Đỗ Linh Tĩnh quả nhiên khá hơn nhiều. Thế nhưng một mực bắt nàng dựa nghỉ ngơi:

“Dựa mà ngủ .”

Đỗ Linh Tĩnh mặt nóng bừng. Thu Lâm và Ngải Diệp đều ở trong xe, nàng thể?

Cũng may đường về kinh xa, nhưng xe ngựa mới đến Tích Khánh phường, Vĩnh Định hầu phủ, cấp tốc tìm đến.

Liên tiếp mấy ngày giữa Bảo Định và kinh thành, tuy xử lý vô việc gấp, nhưng lúc vẫn còn cầu kiến.

Hắn thậm chí kịp đưa nàng về chính viện, ngay cả Sùng Bình cũng rảnh phân .

Đến tận lúc sắc trời ngả tối, mới coi như thoáng rảnh một khắc.

Đỗ Linh Tĩnh đang định gọi Triệu chưởng quầy tới, hỏi tình hình thu thư ở Quy Lâm Lâu.

Người của Phất đảng tìm thấy, Quy Lâm Lâu thể thong thả mà tinh tế lựa chọn sách phẩm mang về.

Triệu chưởng quầy còn đến, thì Sùng An phụng mệnh mà tới.

Trong tay Sùng An bưng theo một chiếc l.ồ.ng, bên trong nhốt một con vẹt mỏ đỏ lông xanh.

“Phu nhân, phu nhân!” tới hành lang, con vẹt cất tiếng kêu vang.

Đỗ Linh Tĩnh bước đến, Sùng An : đây là hạ nhân hầu gia đưa tới đồ tiêu khiển cho phu nhân, “Hầu gia bảo để phu nhân giải buồn, còn hầu gia thì thêm chút thời gian mới xong việc.”

Đỗ Linh Tĩnh bận ngớt, cũng cầu lúc nào cũng ở bên cạnh. Huống chi, từ nhỏ tới giờ, nàng vốn quen gần gũi trẻ nhỏ thú vật, chỉ cách một bước mà .

Sùng An trấn an: “Phu nhân yên tâm, con chim dạy, ngoan hiền.”

Lúc nàng mới dám đến gần hơn một chút.

Xương Bồ cùng Ngải Diệp cũng chạy xem. Xương Bồ thấy liền reo lên:

“Đây là loài vẹt cổ hồng! Tiểu nhân từng thấy đ.á.n.h cược ở Thiên Hưng phường, kẻ lấy chính loài chim tiền đặt, giá trị cực cao đó!”

Lời còn dứt, ánh mắt Nguyễn Cung như g.i.ế.c , “Tiểu t.ử, ngươi còn dám bén mảng đến Thiên Hưng phường!”

Xương Bồ vội vàng nép lưng Đỗ Linh Tĩnh, dám tiếp lời.

Rồi vội đ.á.n.h trống lảng:“Tiểu nhân sai , chỉ là xem bọn họ đang bàn tán cái gì thôi.”

“Bàn tán gì?” Đỗ Linh Tĩnh hỏi.

Lúc Xương Bồ dám đáp.

thì chuyện giữa hầu gia và phu nhân lúc nào cũng ngoài đem suy đoán. Thậm chí kẻ còn hỏi, từ khi thành hôn, phu nhân Lục hầu từng dự bất kỳ yến tiệc nào do các phủ công hầu, bá tước mời. Có vì nàng xuất văn thần, phận lúng túng, khó mà dung hòa cùng các gia tộc huân quý .

Hắn chỉ đều là mấy chuyện vặt trong đông gia tây viện, vội vàng lái sang đề tài khác, bảo rằng con vẹt mỏ đỏ lông xanh giỏi nhất là bắt chước lời .

“Nếu phu nhân chịu dạy, gì nó cũng sẽ học cả.”

Sùng An cũng phụ họa: “Hầu gia ý là để con vẹt tập theo phu nhân.”

“Học ?”

Đỗ Linh Tĩnh khẽ lắc đầu. Nàng vốn dĩ ít lời, cũng chẳng gì thú vị để khác bắt chước. Trái , nàng bất giác nhớ tới một .

“Nếu , chẳng bằng dạy nó vài câu khác thì hơn.”

Lục Thận Như bận rộn xong việc, đổi xiêm y, tiện thể hỏi Sùng An một câu:

“Con vẹt phu nhân thích ?”

Sùng An vội gật đầu, đáp: “Phu nhân thấy lập tức dạy nó chuyện.”

Nam nhân khẽ : “Vậy dạy nó cái gì?”

Không ngờ hỏi, Sùng An nghẹn , dám rõ: “Hầu gia về sẽ tự .”

Lục Thận Như nhướng mày, đến tận buổi tối, rốt cuộc sự mới thu xếp thỏa, liền vội vã về chính viện.

Vừa trong viện, qua khung cửa sổ thấp thoáng ánh đèn, thấy bóng bên cửa sổ, cúi đầu sách.

Câu gọi “Phu quân” ở khách đ**m ngày , đến giờ vẫn khiến lòng bất giác rung động. Bước chân thoáng nhanh hơn, vén mành .

Nàng ngẩng đầu , hàng mi dài ánh đèn kéo xuống bóng kiều mảnh, trong mắt khẽ lưu động sáng ngời.

Nàng gọi “Phu quân”, cũng chẳng xưng “Hầu gia”, chỉ dịu dàng một câu:

“Đã trở về ?”

Trong tay nàng còn cầm quyển sách. Lòng lập tức dậy sóng.

Không kiềm chế , tiến đến bên cạnh: “Chiều nay chỉ một buồn lắm ? Con vẹt nàng dạy nó học theo lời nàng ?”

Nàng chớp mắt, trong con ngươi khẽ lóe ý , ngón tay khẽ chỉ về phía Đa Bảo Các: “Có dạy, nó ở .”

Hắn chợt nhớ tới dáng vẻ kỳ quặc của Sùng An khi hồi đáp, liền bước tới, đưa tay chọc nhẹ chiếc l.ồ.ng, đầu thê t.ử lệnh:

“Phu nhân dạy qua , mày thử hai câu xem.”

Anh vũ nghiêng đầu, liền cất tiếng lanh lảnh:

“Hầu gia!”

Ngay đó, nó kêu liên tiếp:

“Thưởng thật hậu! Thưởng thật hậu!”

Lục Thận Như thoáng sững .

Quay đầu nàng, thấy nàng che miệng, cố nhịn bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-43-chi-can.html.]

Ngoài phòng, bọn hầu tiếng con vẹt cũng nén đến vai run.

Nam nhân khẽ lắc đầu, chăm chú nàng:

“Đây là nàng dạy? Học từ ai, hử?”

Anh vũ vẫn dừng, tiếp tục hót: “Thưởng thật hậu! Thưởng thật hậu!”

Đỗ Linh Tĩnh nhịn nổi, mặt đỏ bừng, bật rạng rỡ.

Chưa dứt tiếng , bước nhanh tới, cúi mắt nàng, đột ngột hỏi sang chuyện khác:

“Thân khỏe lên ?”

Nàng theo bản năng gật đầu, khẽ khựng .

Tiếng trầm thấp mà ôn nhu: “Vậy thì .”

...

Kinh thành mưa, song ngoài cửa sổ, lá chuối tây vẫn lay động, gió đêm thôit , tựa mang theo ẩm triền miên.

Trong phòng thắp hương, nhưng trướng ngập mùi hương dìu dặt, phảng phất quyện lẫn mồ hôi nóng ẩm.

Dưới lớp chăn gấm, mồ hôi mỏng theo từng đường cong nơi cổ nàng chảy xuống, thấm ướt mái tóc dài, từng giọt nhỏ xuống.

Nàng thở dồn dập, thở quấn quýt giao hòa. Thân hình vốn mảnh mai vì mấy ngày bệnh càng thêm gầy yếu. Nam nhân mang theo bao nỗi tưởng nhớ, vươn tay ôm lấy nàng, giúp nàng chống đỡ, để nàng thể chịu đựng nhiều hơn.

Dần dần, dù hương khí mê luyến vương vấn, nàng vẫn thể gắng gượng chịu đựng.

Nam nhân siết c.h.ặ.t cánh tay nàng, bàn tay thô ráp mang theo vết chai cứng rắn ôm trọn vòng eo mảnh dẻ.

Ngoài cửa sổ, lá chuối tây lay động trong gió, từng trận ào ào vang lên, tựa như phụ họa cho từng đợt dồn dập.

Lá chuối gió quất mà rung bần bật, cho đến khi nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, mũi chân co rút . Dù tiết trời tháng Chạp rét buốt, trong rèm lụa vẫn cuồn cuộn dâng lên một trận mưa bão nóng bỏng.

Nương t.ử mềm mại tựa như chiếc khăn lụa thơm tho, trong chăn gấm thấm ướt .

Nam nhân thêm một trận nữa mới chịu dừng , đó ôm lấy nàng, bước thẳng về phía tịnh phòng.

Chính viện hầu phủ nhóm địa long sưởi ấm, chính phòng cũng đỏ lửa, đến cả thư phòng ở phía tây mà sắp đặt riêng cho nàng, cũng rực hồng than.

Toàn bộ sân viện đều ấm áp dễ chịu. Hắn đặt nàng chiếc chậu nước rộng lớn, th*n th* tr*ng n*n, thon dài của nàng ửng hồng làn nước, khiến càng ôm lấy càng thêm mê loạn. Trong thoáng chốc, nhớ tới tiếng gọi dịu dàng của nàng khi , “Phu quân.”

Trong một khắc, ghì c.h.ặ.t nàng, ép nàng .

Nàng mở to đôi mắt, nhưng cũng hề trốn tránh.

Làn nước trong đầm xao động dập dềnh, khiến nàng giữa sóng nước một nữa rơi hoan lạc, nàng mất sức lực…

...

Sáng hôm , triều đình nghỉ, vốn định cùng nàng dùng cơm.

Nào ngờ ma ma đến thỉnh an phu nhân, ngoài mang vẻ mặt nghiêm nghị, tìm .

“Hầu gia, lão nô chuyện cần .”

Hắn thở dài, mời bà chỗ khác, đầu liếc phòng trong, mới đáp: “Ma ma cứ .”

Sắc mặt ma ma nghiêm khắc: “Hầu gia là thế nào? Phu nhân , chẳng lẽ hầu gia rõ?”

Lục Thận vốn nghĩ bệnh tình của nàng khá hơn, mà sáng nay phát sốt, ngay cả xuống giường cũng nổi, bởi mặt ma ma chẳng lấy một lời.

“Hầu gia là đại tướng sa trường, phu nhân vốn chỉ quen an tọa sách trong Thư Lâu. Nàng thể mảnh mai, bệnh trạng mới khỏi, mới nếm sự phòng bao lâu? Sao hầu gia thể cả đêm lăn lộn như ?”

Bà ngưng giọng, tiếp lời:

“Hầu gia nếu thật sự nén , chi bằng nạp thêm hai thị , cũng miễn cho phu nhân lăn lộn đến mức chẳng thể an dưỡng.”

Lời dứt, nam nhân thoáng luống cuống.

“Ma ma !”

Hắn vội vàng mở miệng, giọng trầm xuống mang theo chút gấp gáp:

“Ta chỉ cần một nàng thôi.”

Ma ma ngẩng mắt :

“Đã , hầu gia càng yêu quý phu nhân, thương tiếc nàng nhiều hơn một chút. Hầu gia thể ?”

Lục Thận Như khẽ thở dài:

“Làm .”

Ma ma gật đầu:

“Vậy từ nay về , hầu gia hãy điểm thêm hương cho phu nhân .”

Hắn khẽ cau mày:

“Hương còn thể nhẹ hơn nữa ?”

Trong lòng rõ ràng cảm thấy, quan hệ giữa và nàng nay còn giống như xưa nữa.

Thế nhưng ma ma vẫn giữ thái độ kiên định, nghiêm nghị liếc một cái:

“Thứ hương đó chỉ giúp phu nhân thoải mái, mà còn trợ ích cho việc sớm hoài thai.”

Lời dứt, nam nhân thoáng ngẩn , bất giác đầu về phía nội thất nơi nàng đang ở.

Trợ thai?

“Vậy phiền ma ma sắp xếp.”

*

Đỗ Linh Tĩnh nghỉ ngơi suốt ba ngày mới khôi phục.

Mấy hôm sai gọi Triệu chưởng quầy đến để bàn chuyện, nhưng mãi vẫn gặp . Hôm nay nàng tỉnh dậy, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn nhiều.

Thu Lâm thấy khí sắc nàng khá hơn, liền hỏi:

“Phu nhân mặc bộ xiêm y nào hôm nay?”

Vừa hỏi, nàng bưng đến một tráp trâm hoa.

Đỗ Linh Tĩnh từng thấy qua, nhưng khi mở nắp , liền thấy bên trong đầy ắp những chiếc trâm hoa, sắc màu rực rỡ, hình dáng sinh động như thật.

Trong chớp mắt, nàng liền hiểu lai lịch của những thứ .

Thu Lâm :

“Hầu gia phân phó cho phòng may thêu gấp cho phu nhân mấy bộ xiêm y, đều phối theo từng đóa hoa trong tráp .”

Nàng vốn thích thấy tiểu thư nhà cài hoa. Nghĩ khi lão gia còn tại thế, vì cảm thấy tiểu thư tính tình quá tĩnh lặng, thiếu bàn tay mẫu chăm chút, nên luôn nhớ mua cho nàng vài đóa hoa tươi, cài lên tóc để thêm phần rạng rỡ.

Không ngờ nay lão gia khuất, hầu gia cũng vì nàng mà chuẩn nhiều hoa đến thế.

Thu Lâm vui vẻ, lựa một đóa bạch hải đường phớt phấn, đưa tới:

“Cô nương thử mang cái xem, sáng nay phòng may thêu đưa đến một bộ váy trắng viền phấn hồng, hẳn là hợp lắm.”

Đỗ Linh Tĩnh lời, cảm thấy xiêm y cũng chỉ là để mặc, màu sắc cũng khác biệt gì nhiều.

Chỉ là khi khoác lên bộ váy trắng, b.úi tóc cài thêm đóa hải đường lớn, soi trong gương đồng, nàng chợt ngây .

Trong gương hiện lên một dung nhan kiều diễm như đóa hải đường đang lay động, chính là nàng.

Nàng khỏi ngạc nhiên, chăm chú thêm hai .

Thu Lâm ở bên cạnh khẽ:

“Cô nương thế nào đến mức còn nhận chính nữa ?”

Đỗ Linh Tĩnh thoáng sững sờ, khẽ lắc đầu bật .

Nàng chính bản , thoáng chốc bỗng trở nên chút xa lạ.

*

Ngoại thành kinh đô, phía tây cổng Quảng Ninh.

Tưởng Phong Xuyên cùng trong phất đảng sớm hơn một bước tiến thành.

Hắn cần như Hỗ Đình Lan, theo Đại Lý Tự hiệp trợ thẩm tra án Thiệu Bá Cử. Với , chỉ cần qua tiết tháng Tư, liền sẽ đến kỳ khảo thí mùa xuân. Nếu khi thể tên ghi bảng vàng, thì Tưởng thị Thanh Châu, vốn bao lâu nay từng xuất tiến sĩ tất sẽ rạng rỡ tộc, hân hoan đại khánh.

Tin nhà truyền đến, bảo chớ lo bôn ba khắp chốn, hãy sớm kinh an cư, tĩnh dưỡng chuẩn cho đại khảo mùa xuân.

Lúc , Tưởng Phong Xuyên bàn cùng Huệ thúc:

“Trước đây từng ở dinh thự Đỗ gia tại Thành Khánh phường, nhưng giờ chẳng thể kêu nàng một tiếng tẩu t.ử nữa, ở trong nhà nàng cũng thích hợp. Chi bằng thuê một tiểu viện gần đó, chẳng tiện lắm ?”

Lời phần đáng thương. Huệ thúc vội đáp:

“Lục gia vẫn nên tìm chỗ khác mà ở thôi. Kinh thành rộng lớn lắm, hà tất quanh quẩn tại Thành Khánh phường? Lại còn ngay mắt phu nhân nữa.”

Ngụ ý rõ: nên dây dưa đến gần nàng.

Tưởng Phong Xuyên thế hừ khẽ một tiếng:

“Đã cho gọi tẩu t.ử, nay chẳng cho ở gần, chẳng lẽ cả nàng cũng ?”

Huệ thúc lộ vẻ khó xử. Hắn tiếp:

“Thế thì dứt khoát tìm sân nhỏ ngay cửa hầu phủ ở Tích Khánh phường, Huệ thúc thấy thế nào?”

Huệ thúc thất sắc:

“Lục gia!”

Ai ngờ thật sự , định vòng qua đó mà tìm.

lúc , gọi giật :

“Lục gia!”

Hắn đầu , thì là Phác ma ma, hầu bên cạnh Tưởng thái phi.

Phác ma ma bước lên:

“Lục gia nhập kinh chờ khoa cử, nương nương sớm tin. Người cần tìm chỗ khác ở, cứ đến Hồng Lư Tự, nương nương sắp xếp, mời trụ trì dành riêng cho Lục gia một gian tịnh thất.”

Tưởng Phong Xuyên lập tức sang Huệ thúc:

“Huệ thúc, là ngươi báo với Thái phi nương nương?”

Huệ thúc mặt thoáng hổ. Ngoại trừ Tưởng thái phi, còn ai trong kinh thành dám quản chuyện trú ngụ của ?

Lão cúi đầu im lặng. Tưởng Phong Xuyên chỉ khẽ nhạt.

Phác ma ma tự đến, cũng tiện thoái thác, đành theo bà Hồng Lư Tự.

Đến chùa, kính lễ trụ trì, men theo con đường thanh tu sâu trong, thẳng đến một đại điện.

Trong điện, Tưởng thái phi đang lặng tượng Phật.

Tượng Phật uy nghi cúi thế nhân. Tưởng Phong Xuyên tiến lên, là khấu bái thần tượng, đó mới hành lễ với Tưởng thái phi.

Chưa đợi bà mở miệng, cất lời :

“Nương nương cớ cũng như bao khác, giúp nàng đề phòng ?”

Một câu khiến Tưởng thái phi than khẽ.

“Ngươi cũng đó là đề phòng ngươi? Nếu hiểu, còn cứ quấy nhiễu nàng? Hãy để nàng an an tĩnh tĩnh mà sống .”

Lời thốt , Tưởng Phong Xuyên khẽ một tiếng.

Hắn chẳng buồn nhắc tới chuyện để Đỗ Linh Tĩnh an sống yên bình thế nào, chỉ là , giọng khàn, trầm thấp cất tiếng:

“Ba năm , vốn dĩ tam ca thể cùng kinh dự thi hội. Đại phu cũng bệnh tình của đến giai đoạn cuối, chí ít còn chống đỡ một hai năm. cuối cùng thể thành.”

Hắn hỏi: “Nương nương , vì đến ?”

Giọng càng thấp xuống: “Nếu tam ca mất như thế nào, liệu còn thể giữ lòng thanh thản ?”

 

 

Loading...