Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 42: Phu quân
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“…… Không nên lúc nào cũng để hầu gia tiêu phí.”
Tại quán nghỉ chân, Đỗ Linh Tĩnh phân phó Nguyễn Cung thanh toán tiền nước, lời khỏi miệng, khóe mắt liền lặng lẽ liếc sang vị hầu gia .
Cả gian quán bỗng chốc lặng ngắt, ngay cả tiếng bàn tính hạt châu trong tay chưởng quầy cũng dừng , Nguyễn Cung nhất thời bước nổi cửa tính tiền, hết thảy phảng phất như đông cứng .
Đỗ Linh Tĩnh nhẹ nhàng chớp mắt, thầm ngó sang nọ.
Nam nhân nàng một câu , trong n.g.ự.c khỏi bực tức dâng trào, hít sâu một mới đè nén . đầu , lập tức bắt gặp ánh mắt liếc trộm .
“Phu nhân là cố ý như thế ?”
Hắn đột nhiên mở miệng, Đỗ Linh Tĩnh trong lòng khẽ chấn động.
Một bên ám than quả nhiên phản ứng linh mẫn, bên nghĩ thầm, vị rốt cuộc cũng chịu mở miệng chuyện.
Song mặt nàng vẫn đổi sắc.
Giọng điệu bình thản, như thường ngày: “Hầu gia đang gì? Ta hiểu.”
Lời dứt, nàng còn thản nhiên một cái, tựa hồ chẳng gì khuất tất.
Lục Thận Như thoáng chốc phân biệt nổi, nàng thật giả, ánh mắt khỏi dừng dung nhan nàng.
Khuôn mặt trắng nõn, hàng mi cong dài khẽ chớp, sống mũi thanh tú, môi mỏng khẽ nhấp. Vẻ mặt nàng đoan chính, hề lộ ý tứ nào khác.
rõ ràng nàng lén một thoáng.
Lục Thận Như ngờ chính cũng ngày đoán thấu tâm tư nàng, mày nhíu càng c.h.ặ.t.
Cũng may lúc , Sùng Bình cùng Nguyễn Cung nhanh ch.óng thanh toán xong tiền .
Sổ tính xong, Đỗ Linh Tĩnh cũng chẳng còn cớ để “khách khí” thêm nữa.
Nam nhân tuy vẫn xác định rõ nàng dụng ý gì, nhưng cơn khí trong n.g.ự.c cũng dần hạ xuống, chỉ hừ nhẹ một tiếng, dậy.
Đỗ Linh Tĩnh theo , tiếng hừ mà trong lòng thấp thỏm, thấy sắc mặt lạnh lùng, ngay đến bước chân cũng mang theo cơn gió lạnh bất bình.
Thật là quái lạ. Chẳng lẽ thật sự vì một chữ “khách khí” mà nổi giận?
Tất nhiên đối với tất cả , mà là đối với nàng……
Đợi đến khi bóng ngựa của chạy xa, Đỗ Linh Tĩnh mới thong thả lên xe.
Đoạn đường kế, đổi về cho Nguyễn Cung cầm cương, nhưng Sùng Bình thì lưu để tùy hầu bên cạnh nàng.
Xe ngựa lăn bánh, Đỗ Linh Tĩnh trong buồng xe, suy nghĩ theo từng nhịp xóc nảy mà rối loạn.
Nàng nhớ từ khi gả đến hầu phủ:
Ban đầu, nhất quyết đem Quy Lâm Lâu cho nàng để mở tàng thư, một tiếng hô trăm kẻ ứng, thanh thế vang động cả kinh thành.
Sau đó, khi nàng chịu cùng lễ Chu Công, lưng rời , chỉ thỉnh thoảng sai đưa đồ mới đến, để Tổng quản đích mời nàng dự tiệc nơi thạch đình.
Lần cũng , ban đầu nàng vốn xung đột với lợi ích của , chỉ để một phong thư rời . Không ngờ tự đến Bảo Định, nổi giận chẳng thèm cùng nàng một lời. Thế nhưng, tướng mạo oai nghiêm đường hoàng như thế, nàng chỉ cần bưng rót nước thì nguôi giận, tha thứ cho nàng.
Vậy mà , chỉ vì nàng với chuyện sinh bệnh, liền tức giận đến nỗi càng thêm nặng, cơn giận dồn nén như con ếch trong ao nước mùa hạ, càng lúc càng phình lên vỡ tung...
Đường đường Vĩnh Định hầu, trong mắt ngoài quyền cao thế trọng, uy phong hiển hách; thế mà trong chuyện , buồn đến .
Đỗ Linh Tĩnh nghĩ ngợi, khẽ vén màn xe ngoài cửa sổ.
Bóng khuất từ lâu, chỉ để Sùng Bình cùng nàng chậm. tựa hồ còn truyền tin, dặn rẽ sang một con đường khác.
Thu Lâm trong xe lén quan sát chủ t.ử.
Thấy gương mặt nàng tuy còn chút bệnh sắc, song giữa mày thư thái, trong mắt tựa suối xuân long lanh, ngay giữa ngày đông giá lạnh mà vẫn ánh lên nét ấm áp.
Nàng đang mỉm , khóe môi cong lên một đường mảnh, như nhớ tới chuyện gì, khẽ lắc đầu.
Thu Lâm ngây . Đã lâu lắm , nàng từng thấy cô nương mang thần sắc như thế, giống như hồi lão gia còn tại thế, cô nương rong chơi giữa biển sách, vô ưu vô lự.
Bị niềm vui thầm kín của nàng lan sang, Thu Lâm cũng khẽ dịu mặt: “Cô nương đừng mở cửa sổ mãi, bệnh còn lành hẳn.”
Nói chỉnh chăn, đắp thêm cho nàng.
Xe ngựa quả nhiên theo lối rẽ mà , chừng một khắc , ngang qua một trấn nhỏ.
Trấn lớn, nhưng hai bên đường chợ bày la liệt.
Nguyễn Cung ngoài xe hỏi: “Phu nhân, nơi đây b*n n**c suối núi, ngài xuống xem thử ?”
Nghe nước suối, Đỗ Linh Tĩnh liền xuống. Sùng Bình tự đỡ nàng bước xuống, trong mắt ngoài, cứ ngỡ y là gia phó tùy của nàng.
Nam nhân cũng dừng ngựa tại chỗ, hắc bào, chắp tay lưng mà dạo quanh phía .
Đỗ Linh Tĩnh nhất thời để ý tới , rẽ sang một bên sạp hàng. Nghe phụ cận trong núi suối nóng, đông giá cũng chẳng hàn, dân trong thôn thường gánh xuống bán. Những chỗ suối cũ đều nhà giàu mua đất che kín, chỉ còn vài nguồn ôn tuyền mới lộ , trong lành ngọt mát, ai chiếm giữ.
Nàng thử nhấp một ngụm, thấy quả thật thanh ngọt, mấy lão nhân tóc bạc gánh nước vất vả, liền mua thêm vài chum.
Chưa kịp mở miệng, bỗng phía vang lên thanh âm trầm thấp:
“Nương t.ử, cũng tự trả tiền ?”
Đỗ Linh Tĩnh giật , sát ngay lưng , thở gần như chạm eo lưng.
Ngữ điệu còn mang theo ý vị bất thường, nàng thầm than bắt đầu gây khó dễ.
Không đầu , nàng đáp: “Đó là đương nhiên. Ta còn chút của hồi môn, dám phiền hầu gia.”
Nam nhân , khẽ hừ một tiếng ngay gáy nàng, lập tức sai Sùng An:
“Trời giá lạnh, chớ để mấy kẻ bán hàng rong chịu rét. Ngươi , cả con phố nước suối, đều mua hết.”
Lời dứt, Sùng An vội vã theo.
Cả con phố náo nhiệt hẳn lên, đám hàng rong vui mừng khôn xiết, ai nấy đều dập đầu cảm tạ.
Đỗ Linh Tĩnh lúc mới đầu, với dáng vẻ khoan dung, thong dong cùng :
“Nước suối quả là trong lành ngọt mát. Nay bán cho , các vị cũng sớm về nghỉ ngơi thôi.”
Sắc trời dần muộn, buôn bán cũng mong về nhà, chỉ chốc lát chất hết chum nước suối lên xe hầu phủ.
Đỗ Linh Tĩnh dẫu bỏ tiền, cũng từ ai mà mua cho .
Nam nhân cúi đầu nàng, chậm rãi mở miệng: “Nương t.ử nếu quả thật tự tiêu tiền mua tuyền, mua bao nhiêu? Đem bạc đưa cho là .”
Lời , rõ ràng là xem nàng, còn cùng từng món từng việc, phân định tính toán rõ ràng.
Ánh mắt rơi xuống, đôi mắt nàng. Dưới làn mi dày cong, tựa hồ như hai con bướm đen mảnh mai rũ xuống, chớp động chớp động, che hết thảy suy tư.
Hắn vốn xem nàng sẽ đáp thế nào, ngờ nàng bỗng ngẩng lên, thẳng thắn đối diện cùng .
“Hồi hầu gia, kỳ thật cũng thật sự định mua, chỉ là tiện đường qua mà thôi.”
Một câu “ mua”, khiến cho bộ việc bao trọn con phố , hóa chỉ là vô ích.
Nam nhân thoáng chốc chính thê t.ử của “chơi” một vố, trong n.g.ự.c khí nghẹn mà bật .
Đám hàng rong dứt khoát mua hết cả phố nước suối, nay thấy bật , tưởng quý nhân đổi ý, sợ hãi hỏi nhỏ: “Quý nhân... chẳng lẽ ngài lấy nữa?”
“Như thế nào ?” Nam nhân đầu, ánh mắt lướt qua bọn họ, giọng điệu trầm : “Dù cũng là nước suối ấm, tất nhiên là .”
Ngay lập tức, tiếng xô chậu va chạm vang lên lách cách, những chum nước chất dần lên xe, rào rào như tiếng nước chảy qua khe đá, ào ào bất tận.
Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh cũng theo âm thanh mà động đậy, chỉ là nàng im lặng , chớp mắt sang nam nhân.
Chẳng ngờ kêu Thu Lâm: “Đem thêm một kiện áo choàng tới, khoác cho phu nhân.”
Thu Lâm vội vã chạy , bao lâu đem áo choàng đưa tới.
Nam nhân đích khoác áo choàng cho nàng, trong ngoài chồng hai lớp. Đỗ Linh Tĩnh hiểu định gì, thấy bất chợt bế nàng đặt lên yên ngựa cao.
Yên ngựa vững chắc, nhưng bất ngờ nâng lên khiến nàng nhất thời hoảng hốt.
Hắn xoay , phía , một tay ôm nàng, một tay giật cương. Ngựa hí dài, lao vun v.út về phía .
Lần , giao cho Sùng Bình, mà chính đích mang nàng .
Áo choàng dày bao bọc, gió lạnh ngoài đồng cũng chẳng thấm, so với trong xe ngột ngạt, càng khoáng đạt phóng túng.
Đỗ Linh Tĩnh tựa lòng , trong đầu thoáng nghĩ, chẳng lẽ hết giận?
ngay lúc , cúi thấp giọng bên tai: “Nguyễn Cung bọn họ đều ở đây, Tuyền Tuyền chắc là tiền trả ?”
Đỗ Linh Tĩnh: “……”
Có trần đời kẻ so so nhất mà nàng gặp chính là đúng ? Mà hết đến khác chẳng chịu cùng nàng “tính toán phân minh”.
Nàng , đầu vẫn còn cài trâm, thể đem trâm cầm, nhưng thoáng nghĩ , từ đầu đến chân nàng hiện giờ, y phục, giày thêu, trâm ngọc túi thơm, thậm chí đến cả đồ lót cũng đều là do hầu phủ chuẩn .
Đỗ Linh Tĩnh sững sờ, lời đến bên môi, cuối cùng cũng .
Mà , tựa hồ đoán nàng nghĩ gì, chỉ thấp giọng , phả ngay bên tai nàng.
Khoảng nửa canh giờ , trời chạng vạng, dừng tại một khách đ**m coi như tệ.
Hai bước , liền thấy nơi cửa một bà bà bày hàng thêu túi gấm. Nhiều món bán xong, chỉ còn hai cái bỏ , vốn chẳng định bày bán nữa.
Bà bà ngẩng đầu, thấy mặt là một vị nam t.ử dáng cao thẳng, khí thế hiên ngang, lập tức ánh mắt sáng lên.
Nam nhân cũng khẽ gật đầu, bà bà càng thêm cung kính, hành lễ, thấy phía một nữ t.ử chậm rãi bước tới.
Áo lụa nguyệt sắc, dung nhan thanh lệ, khí chất thoát tục.
Bà bà lập tức : “Đây tất nhiên là phu nhân quý nhân . Khó trách một mua trọn cả hộp trâm hoa, để tặng nương t.ử.”
Đỗ Linh Tĩnh thoáng ngẩn . “Trâm hoa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-42-phu-quan.html.]
Nàng từng thấy thứ , liền xoay đầu , với bà bà: “Bà bà chắc nhầm , hộp trâm hoa đó hẳn là tặng cho khác.”
Lời khiến bà bà cả kinh, ngước , thấy đầu nàng chỉ cài hai chiếc trâm châu, quả nhiên hề trâm hoa, nhất thời sắc mặt biến đổi.
Nói lỡ miệng ?
Bà hoảng hốt ngẩng nam nhân.
Lục Thận Như để bà bà khó xử, chỉ thản nhiên cất giọng: “Người khác? Là Thát Đát công chúa, t.ửu lầu ca cơ, thế gia tiểu thư, ni cô trong chùa, là quả phụ thất xuất?”
Hắn vốn cố ý, nhưng một chuỗi lời thốt , khiến bà bà giật nảy, mắt trợn trừng như chuông tròn.
Nhiều… nhiều nữ t.ử đến thế ?
Đỗ Linh Tĩnh cố c.ắ.n môi để khỏi bật , xong, thấy ánh mắt hướng về , thong dong thốt :
“Nếu thật sự một , thì cũng chẳng cần đựng tính khí của nàng nữa.”
Bà bà run rẩy, vội vàng ngậm miệng dám thêm.
Còn Đỗ Linh Tĩnh thì ngây , đôi mắt khẽ mở to ——
Ai chịu đựng ai ?
Hai đối mắt, ý tứ vướng vít giữa trung.
Bà bà nọ cả hai, khẽ : “Quý nhân với nương t.ử, thật khiến hâm mộ, ân ái lắm .”
“Ân ái”—
Đỗ Linh Tĩnh mà như lọt tai.
Lục Thận Như thấy nàng đáp, bèn nghĩ đến mấy ngày gần đây xảy bao chuyện.
“‘Ân ái’ nàythật dám nhận.”
Trong mắt nàng, vẫn chỉ như ngoài mà thôi.
Giọng trầm thấp, mang theo đôi phần buồn khổ, cũng lôi kéo bà lão bán trâm cuộc, chỉ khẽ gật đầu nghiêng tránh qua, nhường đường cho bà .
Bà bà cũng tiện ở , thi lễ với Đỗ Linh Tĩnh một cái, bưng túi thơm còn sang quán bên cạnh rao bán.
Đỗ Linh Tĩnh thấy còn đỡ hơn đôi chút, lúc giống như hờn dỗi, cất bước thẳng, chẳng buồn để ý tới ai.
Nàng lưng , lặng lẽ theo thật lâu.
Thu Lâm, Nguyễn Cung và những khác mất một chốc mới đuổi kịp. Sùng An thì bao trọn cả tầng phòng nhất của khách đ**m.
Dùng cơm xong trở về, nàng dâng lên mệt mỏi.
Thu Lâm chạm tay lên trán: “Phu nhân hình như sốt nhẹ?”
Đỗ Linh Tĩnh chắc do đường xa mệt mỏi, định bảo nghỉ một lát là , Thu Lâm bẩm báo hầu gia.
Nam nhân lập tức sải bước tới, thấy nàng còn bên giường, liền bế hẳn lên đặt xuống, sai mời đại phu.
Hắn lặp đặt tay lên trán nàng, chau mày: “Quả chút nóng.”
May mà khách đ**m sẵn đại phu. Chẩn mạch hỏi han một hồi, xem kỹ sắc diện, ông bảo ngại: “Trong còn dư hàn lui. Bệnh đến như núi đổ, bệnh như kéo tơ, để mấy ngày mới hồi phục.”
Nghe , ai nấy đều thở phào.
Lục Thận Như cũng yên tâm phần nào, dặn nàng: “Ngủ . Nếu thấy khó chịu thì gọi .”
Nói như nhớ điều gì, nét mặt nghiêm : “Nhất định gọi .”
Thần sắc nghiêm túc, khác hẳn bộ dạng lạnh nhạt vì giận dỗi đó; Đỗ Linh Tĩnh kìm ngước thêm mấy .
Ánh nến soi đôi mắt sáng như đuốc, trong phòng chỉ còn bóng nàng in màn trướng.
Chuyện giận nàng mấy bữa nay, chợt như tua ngược hiện lên trong đầu nàng.
Lời dặn của Đình Quân cũng khẽ vang bên tai: “Ngươi hãy nghĩ cho kỹ, vì giận?”
Nàng đáp: “Ta nhớ .”
Hắn tựa hồ vẫn yên lòng, nàng đành lặp : “Nếu khó chịu, sẽ .”
Lúc mới thổi tắt ngọn đèn nơi mép giường, giục nàng sớm nghỉ.
Bản còn mấy phong thư cần hồi đáp, bèn qua nơi bàn cạnh cửa sổ.
Sùng Bình dâng thư đến, mở xem, ánh mắt vẫn dừng nơi thê t.ử đang ngủ trong màn, bỗng mỉm .
Rốt cuộc còn so đo điều gì đây?
Nam nhân dậy, đẩy hé khung cửa. Ngoài đêm nặng như mực, xa xa trong núi chỉ le lói mấy đốm đèn.
Năm , phụ nàng mất cũng là trong núi.
Hắn tin, phóng ngựa năm ngày năm đêm, đuổi đến chốn sơn gian khi tai biến xảy , trời núi vẫn còn mưa.
Sùng Bình nàng tìm t.h.i t.h.ể phụ , song vẫn nấn ná trong núi, chẳng chịu rời .
Hắn dám tưởng tượng cảnh nàng khi . Một mạch vội vàng lên núi, tới bên ngoài sơn trang nơi nàng tạm trú.
Trời đen đặc, quá nửa đêm, mưa còn lắc rắc. Hắn cũng dám mong sẽ gặp nàng.
Thế mà tới gần, thấy một cầm đèn, lẻ loi giữa triền núi sơn trang.
Tựa hồ nàng còn chẳng cam lòng, hiểu vì phụ núi; nàng dắt đèn , ngước dãy núi mặt.
Nàng mặc một bạch y mỏng, núi non sừng sững, ép cho dáng nàng nhỏ bé như một hạt sỏi.
Vậy mà nàng chịu trong, cũng chẳng ai bầu bạn, mất ngủ, đành ngoài sân .
Nàng nâng đèn, hỏi núi trong đêm.
Lòng Lục Thận Như như siết c.h.ặ.t, buông cương nhảy xuống, vội vàng về phía nàng.
Ban đầu nàng lưng, chỉ ngẩng núi đen. Đến khi đến gần, nàng mới giật xoay .
Đêm tối mịt, chẳng rõ mặt . Nàng thấy đơn độc, ngựa còn buộc đường, tưởng khách qua đường, bèn nhắc khẽ:
“Ngài ngang qua ư?” Nàng chỉ về phía , “Từ đây xuống độ một canh giờ là thể hạ sơn.”
Giọng nàng khản đặc, lọt tai : “ cẩn thận, trong núi dễ lũ bất ngờ.”
Một câu , khiến lòng run lên.
Vừa định gì, bỗng từ trong nhà chạy .
Người thấy ánh đèn nàng, gọi to: “Tuyền Tuyền?”
Là Tưởng Trúc Tu.
Nàng tiếng, sang bảo với “ qua đường”: “Vị hôn phu của tới đón . Ngài mau xuống núi , đừng nấn ná nữa. Ta đây.”
Nước mắt nàng rơi lách tách.
Mỗi giọt đều đ.â.m nhói tim .
Hắn “đừng ”, kéo nàng lòng. nàng càng càng gấp, lau nước mắt chạy về phía Tưởng Trúc Tu.
Ngọn đèn tay nàng mưa giọt đ.á.n.h tắt phụt.
“Tuyền Tuyền!” Tưởng Trúc Tu gọi, giơ đèn lao tới.
Nàng bỗng ném chiếc đèn tắt, bật nức nở, lao lòng Tưởng Trúc Tu: “Tam Lang! Chàng nhất định bình yên! Chúng sống tới bạc đầu!”
…
Trong chốn vắng vẻ, Lục Thận Như thu hồi tầm mắt, bóng màn.
Hắn , nàng thể quên , mà nàng từng cùng thề sống c.h.ế.t ?
Khi đó trong núi, mưa rơi suốt đêm. Còn nay, trời chẳng mảy may rớt một giọt.
Nhân sinh đảo dời, còn chấp gì?
Nàng quen khách khí với , thì cứ để nàng khách khí; nàng tự tính sổ, cũng mặc nàng .
Nàng nay rốt cuộc là thê t.ử của Lục Thận Như, ai cũng chẳng thể đổi .
Nàng xem là phu quân, cũng chẳng .
Dẫu cả đời nàng chỉ coi là ngoài thì thế nào chứ?
Hắn kéo cửa sổ khép , núi xa ngăn ngoài song.
lúc đó, trong trướng động. Nàng dậy.
“Sao ? Khó chịu, ngủ ư?” hỏi.
Nàng vén màn, mép giường: “Ta chút khát.”
Hắn lập tức rót nước ấm đưa tới.
Đưa tay chạm trán nàng: “Vẫn còn nóng.”
Nàng , cúi đầu uống cạn một chén, đón lấy, chợt nàng khẽ : “Đa… tạ…”
Lại là “đa tạ”.
Lục Thận Như âm thầm nén khí, dặn đừng so đo, mím môi định rót thêm.
Không ngờ kịp xoay , nàng cất giọng, nối tiếp lời …
Vẫn là “đa tạ”, giọng nàng khẽ, gọi :
“…Phu quân.”