Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 41: Một hai phải đi

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đặt chân sương phòng, Lục Thận Như một tráp trâm hoa đầy ắp, ánh mắt rơi xuống cây trâm đinh hương đang cầm nơi tay.

Một chuỗi thật dài, tựa như nhánh hoa nở rộ tháng tư, xếp thành vòng xuyến, khéo hợp với bộ xiêm y sắc đinh hương tím nhạt nàng đang mặc hôm nay. Nếu cài tóc, tất nhiên càng thêm vặn.

nàng chắc chắn sẽ .

Lục Thận Như hạ mi, đem trâm hoa đặt tráp.

Chỉ là buông hoa xuống, ngoài gian truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm rãi.

Nàng trở .

Bước chân đến cửa sương phòng, khựng .

Nam nhân lên tiếng, chỉ nghiêng mắt qua khe cửa sổ, thấy bóng tím nhạt thấp thoáng.

“Hầu gia dùng cơm ?”

Giọng nàng từ ngoài cửa vọng .

Trong phòng yên tĩnh như , chỉ Sùng Bình hầu bên cạnh cửa, liếc hầu gia.

Nam nhân bên án thư, tay đặt tráp trâm hoa, môi mím c.h.ặ.t, đáp.

Hắn , phu nhân vẫn còn ngoài chờ câu trả lời.

Hai cách một cánh cửa, chẳng trông thấy , nhưng thở trong ngoài khiến bức bối.

Sùng Bình bất đắc dĩ, đành hầu gia mở miệng: “Phu nhân, hầu gia dùng cơm .”

Lời đáp truyền , Đỗ Linh Tĩnh khẽ gật đầu. nàng chịu , về phía khung cửa sổ giấy che, dịu giọng hỏi tiếp:

“Hầu gia một đường tuấn mã trở về, tất mệt nhọc. Có uống chút ?”

Nàng hỏi, tiếng so với càng ôn nhu hơn.

Sùng Bình vô thức hầu gia. Lục Thận Như cũng thoáng khựng giọng điệu dịu dàng .

Song chỉ thấp giọng dặn: “Không để nàng sương phòng.”

Sùng Bình: “......”

Chẳng những cho nàng pha , chẳng cho nàng mài mực, giờ đến cả gần gũi cũng cấm?

Sùng Bình đành lựa lời: “Phu nhân cần bận tâm, thuộc hạ hầu gia pha .”

Y chỉ thể thế, tuyệt thể đem nguyên lời hầu gia lặp . nếu phu nhân cứ , lẽ nào dám đuổi nàng ?

Trong lòng bối rối, y liếc trộm bóng ngoài sân.

Lục Thận Như cũng về phía màu tím nhạt ngoài cửa sổ .

Hắn chờ nàng lên tiếng thêm một , chỉ cần hỏi , tất sẽ đáp một câu.

nàng chỉ khẽ “” một tiếng, chậm rãi bỏ .

Nam nhân “cạch” một tiếng, đóng nắp tráp hoa .

Sùng Bình: “......”

Không gọi nàng , cũng chẳng lời nào, nhưng để nàng rời thế ... mới thật là lạ.

Đỗ Linh Tĩnh thấy quả nhiên đang giận, đến cả mặt cũng chẳng để nàng trông thấy.

Thu Lâm bưng gừng nóng dâng lên, nàng uống một ngụm, ấm cay, lòng vẫn nghĩ đến câu Đình Quân , bất giác ngẩn .

Ngay lúc , Sùng An vội vã đến.

Hắn hành lễ, hỏi nàng: “Phu nhân, thể khởi hành ?”

Đỗ Linh Tĩnh sửng sốt: “Hôm nay ?”

Hầu gia mới xuống ngựa, qua nửa canh giờ. Dẫu thể mạnh mẽ đến , chẳng lẽ thể nghỉ lấy nửa ngày?

Nghĩ còn bận rộn, nàng liền đáp: “Ngày mai sáng sớm liền .”

Sùng An chỉ gật đầu, lĩnh mệnh lui.

Đỗ Linh Tĩnh sức khỏe khá hơn, nhưng vẫn còn mệt, thấy vẫn chỉ đóng cửa trong phòng, mãi , nàng liền chợp mắt nghỉ ngơi.

Ai ngờ mới tỉnh dậy, Sùng An đến.

Thị vệ trẻ tuổi vẻ mặt chút cổ quái, tiến lên hành lễ lặp câu hỏi: “Phu nhân, thể khởi hành ?”

Đỗ Linh Tĩnh thoáng nghi hoặc, ngỡ vẫn tỉnh hẳn, còn kịp đáp, Thu Lâm xen : “An thị vệ ngủ mơ ? Một canh giờ chẳng đến hỏi qua ? Phu nhân cũng ngày mai .”

Ngải Diệp cũng phụ họa, nhưng sắc mặt Sùng An càng thêm kỳ quặc, chỉ chờ nàng trả lời.

Trong sương phòng, vị hầu gia vẫn bước , ngoài viện chỉ gió lùa qua, lá rụng bay tán loạn.

Đỗ Linh Tĩnh chợt nghĩ, chăng nàng hôm nay cùng khởi hành?

Nếu , cớ thẳng, chỉ sai Sùng An đến hỏi vòng vo?

Nàng khỏi hỏi : “Vậy nếu vẫn là ngày mai mới thì ?”

Đỗ Linh Tĩnh hỏi, Sùng An sắc mặt càng thêm khổ, mặt mày nhăn nhúm, thấp giọng thưa:

“Thuộc hạ… một canh giờ sẽ đến hỏi phu nhân.”

“Sau một canh giờ?” Đỗ Linh Tĩnh chớp mắt, hạ mi mắt xuống: “Hầu gia phân phó ngươi, nếu chịu khởi hành hôm nay, thì cứ mỗi canh giờ đến hỏi một ?”

Sùng An mặt mày co rúm như khổ qua, liên tục gật đầu, sợ hầu gia để lộ với phu nhân, khỏi đảo mắt quanh.

Cũng may trong viện chẳng ai.

gió thu lạnh quét ngang từng trận từng trận, tựa hồ đều từ cánh cửa sương phòng đóng c.h.ặ.t thổi , nặng nề hoành hành khắp sân.

Đỗ Linh Tĩnh nên gì cho .

Hắn rõ ràng nàng hôm nay cùng khởi hành nhưng chẳng chịu mở miệng. Một mực đưa nàng ngay, Nàng để mai khởi hành, liền thuận, cứ sai cách một canh giờ đến hỏi.

Thế nào cũng đợi nàng chính miệng “hôm nay ”, mới cam lòng.

Đỗ Linh Tĩnh: “……”

Nếu nàng , sẽ tức giận nữa ?

Lúc , Thu Lâm rốt cuộc nhịn , lẩm bẩm: “Vậy nếu phu nhân mặc kệ, thế nào cũng ngày mai mới thì ?”

Sùng An hoảng hốt, suýt quỳ rạp xuống, vội cầu khẩn: “Thu Lâm tỷ, xin đừng như ……”

Thu Lâm che miệng, cố nhịn .

Đỗ Linh Tĩnh bất giác tưởng tượng, nếu cứ mỗi canh giờ sai tới hỏi, mà nàng vẫn chịu đáp ứng, đến mai tất sẽ chồng chất từng lớp từng lớp tức giận… Vậy chẳng sẽ phát nộ đến nổ tung?

Trong đầu nàng mơ hồ hiện cảnh ao nhỏ Miên Lâu, con ếch tức giận phình bụng…

Trên đời ai tính tình quái đản đến ?

Nàng bật , ngại dáng vẻ khổ sở của Sùng An, đành lấy tay che miệng.

“Phu nhân?” Sùng An vẫn đang chờ câu trả lời.

“Ngươi thưa với hầu gia.” Đỗ Linh Tĩnh cất giọng.

Sùng An căng thẳng nàng, chỉ sợ nàng chịu , đến mồ hôi tay cũng túa .

Ai ngờ nàng dịu dàng : “Ta thu xếp hành lý, sẽ tùy hầu gia khởi hành.”

Lời dứt, Sùng An lập tức thở phào, mừng rỡ như tha mạng, suýt nữa quỳ xuống hành lễ tạ ân, ba chân bốn cẳng chạy sương phòng bẩm báo.

Đỗ Linh Tĩnh khẽ ngẩng về phía cánh cửa sương phòng.

Cửa sổ vẫn đóng c.h.ặ.t, song trong viện gió như bớt dữ, chỉ còn từng trận lặng lẽ phất qua.

Nửa canh giờ , sự thu thập sẵn sàng, chuẩn khởi hành.

Khi , nàng mới thấy nam nhân từ trong sương phòng bước . Hắn mặc bộ áo gấm ám văn đen tuyền, dài hơn thường nhật, dây lưng thắt gọn, giày bó chỉnh tề.

Hắn đến giữa sân, chợt dừng bước, ánh mắt thoáng liếc về phía nàng, nhưng chỉ rơi xuống nơi vạt áo, thu ngay.

Không cùng nàng đối diện, xoay phân phó tả hữu thị vệ: “Thỉnh phu nhân lên xe.”

Đoạn liền cất bước thẳng ngoài.

Đỗ Linh Tĩnh chỉ thấy đời chẳng ai tính tình kỳ quái hơn .

Muốn lắc đầu. lúc , Hỗ Đình Quân tin chạy tới.

Quái nhân , đối với Đình Quân hết mực khách khí, cửa còn cùng nàng hàn huyên mấy câu, thấy Đỗ Linh Tĩnh mới cáo từ, dẫn ngựa .

Hỗ Đình Quân hiển nhiên chẳng ngờ bọn họ sớm khởi hành thế .

Đỗ Linh Tĩnh đành bất đắc dĩ giải thích: “Hắn một mực đòi ……”

Đình Quân chả hiểu là cái “một mực đòi , chỉ cảm thấy vị tân hôn phu Lục hầu cùng phu nhân thật là thú vị đến cực điểm.

Đỗ Linh Tĩnh mặt mày nhuận sắc, kéo tay bạn , rằng chỉ cần quá ba ngày nữa, cũng đều khởi hành kinh, đến lúc thể tái ngộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-41-mot-hai-phai-di.html.]

“Ngươi cứ yên tâm bồi hầu gia , chừng đợi đến kinh thành, hầu gia liền hết giận.”

Đỗ Linh Tĩnh cho là .

Lần nổi giận, tựa hồ so với còn nặng hơn.

rốt cuộc là vì cớ gì mà tức giận, nàng vẫn thể nào hiểu rõ.

Nàng khẽ thở dài, Đình Quân cong khóe miệng : “Đừng thở dài, ngươi chỉ cần suy nghĩ cho kỹ, tất sẽ hiểu ý tứ của nhân gia.”

Đỗ Linh Tĩnh mở miệng, ngờ phía đến.

“Lục Lang, Huệ thúc.”

Nàng đầu , chẳng từ bao giờ phía xa , mà Lục Thận Như cũng đang dõi mắt trầm ngưng về phía Tưởng thị Lục Lang .

“Sao mới khỏi bệnh một ngày ?” Tưởng Phong Xuyên tiến lên hỏi.

Đỗ Linh Tĩnh ôn tồn đáp: “Hầu gia còn việc trong , tiện ở lâu.”

Ánh mắt thoáng qua nàng, lướt đến giữa mày nam nhân phía .

Hắn hề e ngại, ngược nở nụ : “Vậy thì để hầu gia , cần mang theo xe ngựa, ngược càng mau hơn.”

Lời còn dứt, Huệ thúc vội kéo tay áo : “Lục gia……”

Tưởng Phong Xuyên chẳng để tâm đến sự ngăn trở, chỉ chuyên chú hỏi thẳng về phía Đỗ Linh Tĩnh: “Tẩu t.ử thấy thế nào?”

Một lời hỏi , mặc kệ là Lục Thận Như, Hỗ Đình Quân, Huệ thúc, đều đưa mắt về nàng.

Trước cửa, gió thổi gấp, bờ ruộng mênh mang trống trải, rừng trúc che chắn.

phía , , Đỗ Linh Tĩnh rõ, là đặc biệt tới đón nàng.

Nàng nhẹ giọng , giữa làn gió: “Ta cũng chút việc cần trở về kinh, nên một bước.”

Lời tán trong gió, nàng rốt cuộc tự đưa đáp án.

Nam nhân lưng tuấn mã đưa mắt nàng thêm hai lượt, bên cạnh Tưởng Phong Xuyên cúi đầu, nhạt nhẽo một tiếng: “Nguyên lai, tẩu t.ử quả nhiên .”

Lời hàm ý khác thường.

Hỗ Đình Quân bên cạnh âm thầm thắt c.h.ặ.t lòng, quả nhiên thấy thần sắc bạn thoáng sa sầm.

Huệ thúc bất chợt lên tiếng: “Lục gia sai , phu nhân từ đến nay từng gả chồng. Lục gia nếu cứ xưng hô như , ắt khiến ngoài .”

Ông chỉ là hạ nhân, vốn nên mặt thẳng lời với gia chủ. lúc , dám chỉ thẳng mặt Tưởng Phong Xuyên mà .

Một câu liền cắt đứt thế cục , khiến Tưởng Phong Xuyên thoáng chững .

lúc , từ phía tới.

Liêu cùng Hồng đại nhân đều đang bệnh, nên kẻ đến đây chính là Phùng gia tiểu Phùng Tường, cùng với Đỗ Trạm Minh do thư viện Bảo Định phái đến.

Mọi đều là tới tiễn đưa Đỗ Linh Tĩnh. Đỗ Trạm Minh liếc mắt thấy Lục Thận Như, vội vàng bước nhanh lên hành lễ với vị hầu gia tỷ phu.

Nam nhân tiểu thê , sắc mặt lập tức nhu hòa, tiên hỏi han vài câu, cũng thư viện, liền dặn dò: “Ngươi hãy tạm biệt tỷ tỷ .”

Trạm Minh lập tức chạy đến mặt Đỗ Linh Tĩnh.

Đỗ Linh Tĩnh đang với Phùng Tường: “Ta nhất thời rảnh hồi Thanh Châu, ngươi khi nào đến ngoại ô kinh thành nhớ ghé Quy Lâm lâu, chúng cùng luận bàn việc tàng thư.”

Phùng Tường đỏ mặt đáp lời “”. Trạm Minh chạy đến, : “Hầu gia cho phép cũng đến chào từ biệt cùng tỷ tỷ.”

Một lời khiến Đỗ Linh Tĩnh bất giác đưa mắt về phía hầu gia. Lần , rốt cuộc nàng thấy còn né tránh nàng nữa.

Chỉ là thoạt , thần sắc vẫn vài phần rầu rĩ, chẳng tỏ vui mừng, song khi đưa mắt đến Trạm Minh, thoáng lộ một nụ ôn hòa.

“……”

Quả nhiên, vẫn là quen che giấu tính tình quái gở của mặt khác. chỉ trút giận về phía nàng.

Sắc trời muộn, tiện trì hoãn hành trình của hai , cuối cùng cũng dần dần lui , đưa mắt theo bọn họ khởi hành.

Nam nhân cưỡi ngựa , phu nhân yên trong xe ngựa theo .

Người tiễn đưa tản , duy chỉ Tưởng Phong Xuyên vẫn lặng nơi , đến khi bóng dáng xe ngựa dần dần mất hút, vẫn chịu về.

Huệ thúc buồn bã bước đến, còn mở miệng khuyên nhủ, liền thốt lên:

“Huệ thúc thật cách khuyên nàng. Hiện giờ, ngay cả hai tiếng ‘tẩu t.ử’, cũng phép gọi.”

Lời qua tựa chút âm dương quái khí, song giờ phút , như gió lạnh thổi thành băng, từng chữ rơi xuống nặng nề.

Tựa như đều cả, chỉ còn , mang thương thế lành, gió đông quất , miệng vết thương đau nhức ngừng, vẫn cố chấp chẳng chịu gót. Huệ thúc thở dài, kéo tay , chống chọi cơn gió càn quấy nơi đồng hoang.

“Lục gia đừng chấp niệm thôi. Cô nương gả cho , nàng nay là Lục hầu phu nhân. Chỉ cần nàng sống an , Tam gia suối vàng cũng coi như an lòng.”

ca thì ? Đại phu rõ ràng còn thể gắng gượng một hai năm. Ta vốn tính đưa kinh thành dự kỳ thi mùa xuân, cũng kịp mà. Cớ đến khi trở về, ?”

Hắn nghẹn giọng nhắc đến Tam ca, tự nhạt: “Nay nàng tân phu quân, nàng còn nhớ tới ca ca nữa chăng?”

Huệ thúc vẫn lặng một chỗ, chẳng động đậy nửa phần, chỉ liên tục thở dài: “Đều là lão nô sai, nên cho Lục gia chuyện Tam gia lúc lâm chung. Là lão nô nhiều lời……”

Tưởng Phong Xuyên nhạt một tiếng: “Dù ngài , sớm muộn gì cũng sẽ .”

Lời càng về , giọng càng thấp, như chôn cùng gió lạnh:

“Chỉ là, nàng hề , bởi ca cũng để nàng mà thôi.”

*

Xe ngựa một đường hướng về phương bắc.

Đường bằng phẳng, xe nhanh mà vững vàng; nhưng gặp đoạn đường núi gập ghềnh, liền dằn xóc chẳng yên.

Đỗ Linh Tĩnh bệnh mới khỏi, đường núi xóc nảy khiến nàng khó bề chịu đựng.

Vừa mới chút khó chịu, nam nhân liền lập tức quát cho dừng xe.

Đỗ Linh Tĩnh vén rèm , thấy mở miệng cùng nàng , chỉ chăm chú quan sát sắc mặt nàng.

Đoạn, bảo phu xe Nguyễn Cung xuống, đầu gọi bên cạnh:

“Sùng Bình, ngươi đến đ.á.n.h xe cho phu nhân.”

Đỗ Linh Tĩnh ngạc nhiên.

Sùng Bình vốn là thị vệ trưởng của hầu phủ, chớ trong ngoài phủ, cả trăm thị vệ đều y điều khiển, ngay đến những vị tướng lãnh các nơi lúc tiến kinh, trông thấy Sùng Bình cũng khách khí lễ độ, thậm chí so gặp chính quan của còn cung kính hơn mấy phần.

Đỗ Linh Tĩnh nào đến mức để Sùng Bình phận như thế nàng đ.á.n.h xe?

Nàng khỏi mở lời: “Nguyễn Cung cũng thể, cần phiền trưởng thị vệ.”

Ai ngờ một câu dứt, nam nhân lập tức cúi mắt , ánh mắt thâm trầm ép tới.

Chỉ là một câu , mà khí mới còn thong dong phút chốc liền ngưng trệ.

Sùng An nhanh như chớp lẩn mất, liền đổi thành ca ca kẹp giữa hầu gia cùng phu nhân, đương nhiên chẳng gánh chút trách nhiệm nào.

Sùng Bình vẫn là lanh lợi hơn nhiều, kịp để phu nhân mở lời, bước lên , ôm quyền :

“Phía đường núi hiểm trở, Nguyễn quản sự chỉ sợ khó lòng ứng phó. Thuộc hạ phu nhân lái xe, chính là vinh hạnh của thuộc hạ.”

Dứt lời, y liền Nguyễn Cung xuống, vững vàng càng xe.

Đỗ Linh Tĩnh hiểu rõ, đây bất quá chỉ là Sùng Bình giảng hòa. Nàng qua đoạn đường , nào hiểm trở đến . Rõ ràng là tái phát cái tính khí “một mực khăng khăng”, nhất quyết bắt Sùng Bình nàng đ.á.n.h xe.

Chỉ thấy Sùng Bình yên xe, mà sắc mặt thì vẫn chịu dịu xuống.

Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh vài phần bực , nhưng bật , nhất thời cũng quên cảm giác xóc nảy khó nhịn .

Quả nhiên Sùng Bình tay nghề hơn hẳn Nguyễn Cung, đoạn đường núi xuống hết sức êm thuận. Đến khi xe xuống tới triền núi, phía một quán nghỉ chân, đoàn liền dừng .

Vào trong quán, Thu Lâm nơi dùng nước suối pha , liền tới báo cho phu nhân.

Đỗ Linh Tĩnh cũng thấy hứng thú, chờ tiểu nhị dâng , nàng tự tay rót một chén đưa cho Sùng Bình, nhờ Ngải Diệp mang đến.

Nào ngờ Sùng Bình vội vã né tránh: “Phu nhân quá khách khí. Vi phu nhân đ.á.n.h xe, vốn là bổn phận của thuộc hạ.”

Dẫu là “bổn phận”, thì một chén cũng hề chi ?

Thế nhưng liên tục từ chối, chẳng dám nhận.

Sùng An thì lẩn biến chẳng thấy bóng dáng, cả quán thoáng chốc yên lặng, chỉ tiếng lá lăn tăn trong nước nóng. Đỗ Linh Tĩnh khẽ đưa mắt về phía hầu gia, thấy vẫn điềm tĩnh thong dong, nhấp như .

Nàng thầm thở dài.

Toàn bộ hầu phủ, tựa hồ đều đồng thanh một hướng: cần gì, liền lập tức mà dâng lên.

Trong tai chợt nhớ tới lời Sùng Bình nãy, y nàng “quá khách khí”. Rồi nghĩ đến sáng sớm ở Bảo Định, lúc rời , hầu gia còn với Đình Quân rằng nàng đối với “thật là khách khách khí khí”. Từ về , liền chẳng để mắt đến nàng nữa.

Trong quán, hương bốc lên dìu dặt, nước suối thấm qua từng lá xanh, hương vị lan tỏa, quanh quẩn đầu ngón tay.

Đỗ Linh Tĩnh khẽ cầm chén , im lặng trầm ngâm.

Chẳng bao lâu, một chén nhỏ cạn, đoàn tiếp tục lên đường.

Song Đỗ Linh Tĩnh bỗng liếc mắt, khẽ gọi Nguyễn Cung:

“Ngươi , đem tiền tính sổ. Nước suối là uống, nên để hầu gia tiêu phí.”

 

 

Loading...