Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 40: Như thế nào?

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Thận Như , Thu Lâm cùng Ngải Diệp vội vàng thấm nước mát cho Đỗ Linh Tĩnh hạ nhiệt.

Ban đầu còn tưởng chỉ là cảm mạo thông thường, uống chút t.h.u.ố.c trị cảm, đến xế chiều lẽ sẽ bớt. Khi Sùng An phát giác nàng điểm khác thường, đến hỏi, Đỗ Linh Tĩnh còn cố gắng gượng việc gì.

đến lúc hoàng hôn, nàng thiêu nóng hừng hực, đầu óc choáng váng, mơ hồ hôn mê, ngay cả chuyện cũng còn khí lực. Xương Bồ hoảng hốt, chạy như bay thỉnh đại phu.

Đến đây, nàng rốt cuộc cũng thể gạt Sùng An nữa.

Sùng An phu nhân sắc mặt trắng bệch, tim gan run rẩy, lo sợ : “Phu nhân chẳng sốt từ sáng sớm ? Sao cùng hầu gia một tiếng?”

Nếu hầu gia , phu nhân phát bệnh từ khi lên đường, còn cố giấu giếm…

Đỗ Linh Tĩnh khẽ lắc đầu, cố gắng : “Hầu gia mang trọng sự, lên đường vốn chẳng dễ dàng. Chớ nên báo vội, nếu đến ngày mai còn lui sốt, khi hẵng báo cũng muộn.”

Lời thốt , thanh âm nàng khàn đặc, yếu ớt đến mức gần như thành tiếng.

Sùng An sắc mặt khó coi, nhưng thấy phu nhân mở miệng gian nan, cũng chỉ thể vội vã gật đầu cho qua.

trong lòng nghĩ khác: đến tận chiều nay mới phát hiện phu nhân dị trạng, vốn là chậm trễ. Nếu còn chờ đến mai, e rằng nếu phu nhân sốt cao lui, thì bản cũng chẳng còn mặt mũi ở hầu phủ nữa.

Thấy phu nhân còn sức lo nghĩ, liền bước ngoài, lập tức phái đuổi theo hầu gia để bẩm báo.

*

Lúc , Lục Thận Như một vòng đến T.ử Kinh Quan, tra xét Thiên hộ sở thủ ngự nơi đây.

Dù trong quân kỷ luật nghiêm minh, hình phạt cũng trọng, nhưng mỗi năm vẫn luôn kẻ tham lam, dám cắt xén quân lương và áo bông.

Hắn hạ lệnh đó, nếu còn tra tướng lãnh dám rõ mà vẫn phạm, tất sẽ lấy gương, g.i.ế.c gà dọa khỉ, tuyệt dung tha.

Chỉ là khi vòng qua T.ử Kinh Quan, hôm qua Thiên hộ nơi đây mới bổ sung đủ lương thảo thiếu hụt.

Lục Thận Như , chỉ khẽ “À” một tiếng, trong giọng mang vài phần tiếc nuối.

Đám thị vệ theo hầu đều âm thầm thở phào, chỉ sợ vị Thiên hộ còn chẳng chính thoát khỏi một kiếp. Nếu chậm thêm một ngày, e rằng ngay cả năm nay thể an ăn Tết cũng khó mà .

Không đột tra gì, Lục hầu cũng lưu , thậm chí cần báo cho tướng lãnh Thiên hộ sở, chỉ lặng yên một tiếng động mà rời .

Từ T.ử Kinh Quan, một đường thẳng tới đông bắc, xa xa thể trông thấy kinh thành.

Lục Thận Như đường thuận lợi, thỉnh thoảng tin tức dâng đến.

Hắn hỏi thăm sự tình Vinh Xương Bá phủ. Dư phụ tá lưu kinh thành tâu rằng: bá phu nhân đều y theo hầu gia phân phó mà , hai vị tiểu gia hiện tại đích bá phu nhân đưa đến Đại Lý Tự giam giữ.

“Hoàng thượng lệnh Đại Lý Tự điều tra, mắt xử trí thế nào.”

Nếu khoan dung, cũng chỉ thể g.i.ế.c thì đền mạng. Nếu nghiêm trị, tuy bá phủ đến mức gia tru diệt, nhưng liên lụy khó tránh, bản Vinh Xương Bá cũng khó thoát tội trị gia bất nghiêm.

Lục Thận Như mấy ngày nay ở kinh, dư phụ tá bẩm: “Đậu các lão cùng đám Thiệu gia sự tình của Thiệu Bá Cử bại lộ, liền nhân cơ hội đem việc bá phủ huyên náo, dồn ép Hoàng thượng nghiêm trị. Bất quá, chiến sự Liêu Đông đang cần bá gia trấn thủ bên đó, nên nhiều khả năng Hoàng thượng sẽ trì hoãn, đợi chiến sự yên ắng mới xử lý. Ý chỉ vẻ là như .”

Lục Thận Như gật đầu. Hắn đưa tin cho Vinh Xương Bá: trưởng t.ử c.h.ế.t trận, hai ấu t.ử phạm trọng tội, may mắn gối còn con thứ xuất thứ thất, cũng xem như dũng mãnh thiện chiến. Sau ông sẽ trọng dụng vị , chỉ cần giữ bá phủ, tất sẽ dốc sức nâng đỡ con thứ lập tước.

Song Vinh Xương Bá tuổi cao, Lục Thận Như mấy ngày gần đây cũng cân nhắc: “Sau việc , điều bá gia hồi Tây An tọa trấn, để con thứ tiếp tục ở Ninh Hạ rèn luyện.”

Dư phụ tá : “Hầu gia, vị Dương nhị gia tuổi trẻ, sợ khó gánh vác một .”

“Ta tự .” Lục Thận Như đáp, “Điều thêm thế t.ử của Trung Khánh Bá từ Thiểm Tây Hành Đô Tư đến Ninh Hạ, cùng trấn giữ.”

Thấy tuy rời kinh nhưng việc đấy, an bài chu , các phụ tá đều thở phào.

“Hầu gia an trí như là hợp lẽ. Bằng , nếu biên quan sơ xuất, triều đình tất lấy cớ công kích.”

Nam nhân nhàn nhạt : “Đã thấy nhiều, còn trách gì. Ngày mai sớm vẫn thượng triều.”

Lời dứt, một phụ tá bỗng nhớ: “Hầu gia lẽ rõ, sáng nay Hoàng thượng thấy nhiều quan viên bệnh, ngay cả Đậu các lão cũng thể nhập triều. Nói gần đây cảm mạo lan rộng, dứt khoát ban cho nghỉ triều năm ngày.”

Hoàng thượng vốn long thể yếu, sợ nhất lây bệnh, nên gặp tình huống thế tất sẽ cho nghỉ triều mấy ngày.

Lục Thận Như kinh ngạc: “Ngay cả Đậu các lão cũng bệnh ?”

Một phụ tá khác : “Đậu các lão quanh năm lo sợ nơm nớp như băng mỏng, đổ bệnh cũng chẳng lạ.”

Trong sảnh ít đều mỉm .

Tiên đế thuở cuối đời đề bạt các lão thần, lúc Đậu các lão ngoài năm mươi, vốn hợp tuổi nhập các. Không ngờ tiên đế một tay đưa Đỗ Trí Lễ mới ba mươi sáu tuổi .

Hoằng Khải năm mười lăm, Đỗ các lão ba mươi sáu tuổi nhập các. Đến ba năm , Đậu các lão năm mươi sáu tuổi mới bổ sung, nay quá lục tuần.

Ông vốn chủ trương ủng hộ Ung Vương, đối nghịch với Tuệ Vương cùng Lục thị, nhiều năm đấu đá kịch liệt, khó chơi vô cùng.

Hầu gia cũng là ông rèn giũa bao phen, tuổi còn trẻ mà thành thục thâm trầm.

Tôn , vị phụ tá tuổi tác lớn nhất cảm thán: “Đáng tiếc thủ phụ nay là Đậu các lão. Nếu năm đó vẫn là Đỗ các lão, hẳn mấy.”

Nghe , đều trầm mặc, khỏi nghĩ tới.

Sau khi hầu gia thành hôn, Đỗ các lão, phụ của phu nhân, cũng sẽ trở thành nhạc phụ của hầu gia.

Nếu Đỗ các lão còn tại thế, cục diện hôm nay hẳn khác.

Lục Thận Như xuất thần hồi lâu, mới nhàn nhạt : “Chuyện cũ thể truy.”

Rồi hỏi thêm đôi việc, giải tán chư phụ tá.

*

Đã nhiều ngày thượng triều, nghĩ đến nương t.ử nơi Bảo Định, nhớ tới tin tức bệnh khí lan tràn phương Bắc, càng thêm lo lắng.

dâng , uống cạn một chén, liền kêu Sùng Bình: “Hồi Bảo Định.”

Không ngờ hầu gia , tin báo của Sùng An kịp tới. Người đưa tin đến hầu phủ trống , chỉ thể thầm than: hầu gia cùng phu nhân quả nhiên tâm ý tương thông, như linh cảm mà trở về một bước.

Trên đường hồi trình, ghé quán ven đường nghỉ tạm, liền thấy một bà lão ôm tráp hoa trâm bán…

Đáng tiếc ngang qua phần lớn đều là nam nhân, chỉ hai vị ni cô, mái tóc đen sớm cạo sạch, càng thể mang hoa trâm .

Bà lão tuổi cao, e cũng bởi gia cảnh bần hàn nên mới bày hàng bán. Thấy một đóa cũng chẳng bán , khỏi thất vọng, khẽ thở dài:

“Các vị khách quan, lão bà t.ử già yếu chẳng xa , nhưng hoa trâm tuyệt chẳng kém, các ngài dù cài , cũng thể mua về tặng cho nương t.ử trong nhà, coi như một niềm vui?”

Bà hết sức khuyên mời, song một bọn nam nhân đều rộ. Có kẻ bảo còn cưới nương t.ử, kẻ bảo đường xa chẳng tiện mang về, kẻ hoa trâm quá tươi trẻ, nương t.ử nhà tuổi xế chiều, hợp mà cài.

Lục Thận Như chợt liếc tráp hoa .

Không hoa rực rỡ chọn , trong tráp chỉ còn những đóa phấn bạch non mềm, kiểu như mấy loại đào hoa, hạnh hoa, lê hoa, rực rỡ diễm lệ, nhưng dạt dào xuân ý, nhu nhã thanh tân.

Hắn bất giác nhớ đến hôm nàng chịu hạ nhận , hồng tụ thêm hương, mặc làn váy hồng nhạt, ngoài khoác áo bạc chỉ trắng, thoạt như cánh bướm nhỏ ẩn trong hoa đào, hoa lê.

Hắn mở miệng: “Một tráp , lấy hết.”

Bà lão “A” khẽ một tiếng, ngẩng đầu rõ vị quý nhân trẻ tuổi, mày kiếm mắt sáng, quanh tỏa khí thế hiển quý, liền đoán phu nhân nhà hẳn cũng đang độ tuổi cài hoa.

Sùng Bình lập tức lấy một thỏi bạc, cần bà thối , bà lão mừng rỡ vô cùng, liên tục : “Phu nhân nhà ngài nếu ngài từng khắc từng khắc đều nhớ thương nàng, tất là vui mừng đến chừng nào.”

Thật là thế ư?

Lục Thận Như cũng chẳng dám chắc. lời thuận tai, ai chẳng ?

Ngay đó, sang, bảo Sùng Bình đưa thêm một thỏi bạc.

Trong quán , đều sững sờ kinh ngạc.

Nam nhân chỉ cúi mắt tráp hoa tràn đầy, muôn sắc hoa trâm.

Chỉ cần nàng đừng đem từng chuyện nhỏ đều ghi khắc trong lòng, từng việc từng việc tách bạch, khách khí đến mức chẳng giống phu thê trong nhân gian, thì với , là mỹ mãn.

Hắn , phân phó hạ nhân: “Báo với phòng may thêu trong phủ, dựa theo đúng những sắc hoa , may cho phu nhân mỗi màu vài bộ xiêm y.”

Vào đông vẫn mang theo sắc xuân bên .

Đã gả cho , cũng chớ mãi khoác lên những bộ y phục xưa cũ trầm nặng hoặc quá mức thuần tịnh.

*

Đỗ Linh Tĩnh phát sốt liền hai ngày, cuối cùng cũng dần dần hạ nhiệt.

Nàng hỏi Sùng An: “Có truyền tin cho hầu gia ? Ta sắp khỏe .”

Sùng An còn ậm ừ kịp trả lời, thì Hỗ nhị nương t.ử Hỗ Đình Quân đến thăm.

Lúc , Đỗ Linh Tĩnh Hồng đại nhân cùng Liêu cũng lâm bệnh, vốn đến thăm, nhưng bệnh tình nàng khi còn nặng, chẳng thể . Nay mới khá lên, Đình Quân liền khuyên nhủ: “Ngươi hãy nghỉ thêm hai ngày, chớ vội. Để ngươi , còn tiện mang t.h.u.ố.c tặng các , trò chuyện cùng họ mấy câu.”

Lúc trở về, Đỗ Linh Tĩnh cũng gấp gáp hỏi đến Sùng An nữa, chỉ sang hỏi Đình Quân: “Các thế nào ?”

Hỗ Đình Quân đáp: “Liêu bệnh phần nặng, Hồng đại nhân thì sắp khỏi. May mắn hai ở chung một chỗ, khi đến, trong phòng còn vài vị bằng hữu, cùng uống , trò chuyện cũng vui vẻ.”

“Xem quả nhiên tâm tình thảnh thơi hơn ?” Đỗ Linh Tĩnh khẽ .

Đình Quân gật đầu: “Lẽ nào . Cục diện của Thiệu Bá Cử định, đại gia đều chuyển nguy thành an, chính là lúc thảnh thơi yên tâm. Bất quá, trong khi trò chuyện, các nhắc đến một vị nhân vật năm xưa mất tích lâu.”

Nàng dừng một chút, thẳng Đỗ Linh Tĩnh: “Là Sở mục .”

Sở mục vốn là phụ tá của phụ nàng thuở . Khi phụ về quê giữ đạo hiếu, các phụ tá phần nhiều đều tản , chỉ riêng một Sở mục vẫn trung thành theo. Sau đó phụ trở kinh thành phục chức, chẳng ngờ gặp lũ lớn bất ngờ, dẫn theo hầu cùng cận thần, tính cả nhi t.ử của Văn bá cùng cha của Nguyễn Cung, và cả Sở , tất cả đều táng trong nước dữ.

Ngày , nàng tin chạy đến, chỉ thấy t.h.i t.h.ể phụ vớt lên... Còn xác Sở , rốt cuộc chẳng tìm .

Sở vợ con, khi nàng còn từng ở phụ cận tìm kiếm suốt một thời gian, song vẫn bặt vô âm tín.

Nàng kinh ngạc hỏi: “Các thế nào nhắc đến Sở ?”

Sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, lúc ban đầu còn từng nghĩ thể truy vấn từ ông về chuyện lũ dữ. nhiều năm chẳng tin tức, đành buông tay, chẳng còn giữ lấy một tia hi vọng.

Đình Quân tiếp: “Chỉ bởi vì từng ở Bắc Trực Lệ thấy một trông giống Sở .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-40-nhu-the-nao.html.]

“A...” Đỗ Linh Tĩnh sững sờ, “Thật là ông ?”

“Không rõ,” Đình Quân lắc đầu, “Liêu hai bằng hữu , bèn tìm, nhưng vẫn chẳng thấy tung tích.”

Đỗ Linh Tĩnh khẽ thở dài: “Trên đời , tương tự cũng chẳng ít, ai cũng như chúng , thể may mắn sống sót.”

Nói , nàng trầm mặc.

Nếu Sở quả thật còn sống, nàng thực hỏi, vì ngày phụ vòng qua ngọn núi , ngay lúc gặp lũ lớn...

Ánh chiều tà từ xa chiếu rọi, dát lên nhân một tầng ấm áp.

Nằm dưỡng bệnh hai ba ngày, cuối cùng Đỗ Linh Tĩnh thể xuống giường, cùng Đình Quân dạo mấy bước ngoài cửa.

Nào ngờ đến cửa, nơi xa bờ ruộng, thấy phi ngựa mà đến.

Tiếng vó dồn dập, tựa như dẫm thẳng tim, khiến Đỗ Linh Tĩnh khỏi ngẩng đầu.

Trong khoảnh khắc , ánh mắt nam nhân cũng dừng nơi cửa, chạm ngay nàng.

Hắn thúc ngựa càng nhanh, trực tiếp hướng về phía nàng.

Hắn thấy rõ, nàng là y phục do ma ma phòng thêu của hầu phủ dốc lòng may: váy mã diện sắc hồng cánh sen, áo ngoài đạm đinh hương, khoác thêm áo choàng lông thỏ trắng thêu hoa tím.

Mà lạ , trong tráp trâm hoa , hai đóa đinh hương tinh xảo, đang khẽ rung động.

Nam nhân tung xuống ngựa. Nàng ngờ đột ngột trở về, mắt long lanh ánh sáng, chẳng vì nắng chiếu do tâm tình dậy sóng, mà tựa hồ sáng lấp lánh.

“Hầu gia?”

Đỗ Linh Tĩnh mở to mắt, trong đáy mắt ánh sáng khẽ d.a.o động, tim nàng tự chủ mà khẽ đập loạn nhịp.

Lục Thận dường như chỉ dõi theo thê t.ử của , nàng đây là vui mừng nhiều hơn là kinh ngạc?

Nàng từng khi nào bằng ánh mắt như thế ?

Nam nhân lập tức xoay xuống ngựa, bước nhanh về phía nàng. Chỉ là ánh mắt cũng thoáng liếc sang đang bên cạnh nàng.

Hắn thể bước lướt qua nương t.ử , tiến lên hành lễ với bên cạnh nàng.

“Hỗ Nhị nương t.ử cũng ở đây, xin đừng đa lễ.”

Đình Quân vốn chẳng ngờ vị hầu gia về, đến liền đem ánh mắt tiên dừng một , đó mới khách khí mà cùng nàng chào hỏi.

Lục hầu là nhân vật thế nào, uy danh hiển hách, nàng tự nhiên rõ ràng. Nếu chẳng bởi vì , vị hầu gia nào chịu cùng một câu khách sáo?

Nàng vội vã lễ: “Chỉ là đến bồi Tĩnh Nương chuyện.”

Nam nhân liền nhắc đến việc lúc phu quân của Hỗ Đình Quân là Quách Đình kinh cầu quan, liền : “Nhị nương t.ử nếu tiến kinh, hãy thường xuyên đến phủ , bồi nội t.ử đàm chuyện.”

“Nội t.ử.”

Hỗ Đình Quân khẽ đáp, trong lòng lặng lẽ liếc bạn một cái.

Đỗ Linh Tĩnh cũng là đầu tiên gọi như thế. Nàng ngẩng mặt về phía nam nhân, nhớ đều xưng “phu quân”, giờ “nội t.ử”.

Hắn đối với nàng quả thực khác biệt nếu so cùng khác.

Trong lòng nàng mơ hồ nổi lên một cảm giác khác lạ, bất giác thêm một cái.

trở ?

Nam nhân tựa hồ cũng nhận ánh mắt của nàng, cúi đầu , chỉ liếc thoáng qua, liền nhíu mày: “Làm ?”

Lời đầu đuôi, khiến Đỗ Linh Tĩnh khó hiểu. Vừa còn nét mặt ôn hòa cùng Đình Quân chuyện, thoáng chốc chau mày?

Nàng kịp mở miệng, liền hỏi thẳng: “Thu Lâm, phu nhân bệnh?”

Thu Lâm lúc nào còn dám sơ suất, vội vàng đáp: “Hồi hầu gia, phu nhân quả nhiên phong hàn nhập thể, cảm mạo mấy ngày.”

“Mấy ngày?”

Nam nhân cau mày về phía thê t.ử, hỏi nàng, mà gọi Sùng An: “Phu nhân nhiễm bệnh, vì báo?”

Sùng An nhất thời ngẩn .

Hắn rõ ràng báo , hầu gia chẳng xong mới vội vã trở về ? Vì cớ gì lúc hỏi?

Trong lòng hoang mang, ấp úng chẳng lời.

Không ngờ phu nhân đáp: “Là bảo cần bẩm. Chỉ chút bệnh vặt mà thôi.”

Song Sùng An thấy rõ hầu gia liếc mắt một cái, liền trách tội.

“Phu nhân là bệnh vặt?” Giọng thấp trầm, “Nàng cho rằng bệnh vặt thì thể cần bẩm ?”

Lời dứt, khí thế khiến Sùng An rùng , vội quỳ xuống: “Thuộc hạ dám giấu giếm! Kỳ thật truyền tin !”

Đỗ Linh Tĩnh kinh ngạc sang, chỉ thấy Sùng An c.ắ.n răng đem tình hình thực tế : “Kỳ thật ngay khi hầu gia xuất hành, phu nhân nhiễm bệnh, sốt cao hai ngày, đều giường tĩnh dưỡng.”

Đỗ Linh Tĩnh chỉ thở dài khẽ khàng.

Còn Lục Thận Như rõ ràng xong, ánh mắt dừng thê t.ử. Thì ngày đó nàng bảo cứ , ôn chuyện cùng bạn bè, kỳ thật đều là lấy cớ.

Hắn hỏi: “Nương t.ử là sợ chậm trễ chuyện của ?”

Đỗ Linh Tĩnh thành thật đáp: “Ta thấy hầu gia thật bận rộn. Một chút cảm mạo đáng để hầu gia trì hoãn.”

“À...” Nam nhân trầm giọng, “Có bởi vì giúp nàng một ‘đại ân’, nên nàng càng ngượng ngùng phiền đến ?”

Đỗ Linh Tĩnh ngẩn , hiểu hỏi thế, nhưng cũng thành thật mở miệng.

Lục Thận Như thẳng mắt nàng, lời nàng đều xuất phát từ tâm khảm.

“Xác thật thiếu hầu gia quá nhiều, nếu lấy việc nhỏ nhặt mà quấy rầy, quả thật khó lòng yên .”

“Quấy rầy.”

Nam nhân nhắc hai chữ, trong lòng khẽ động.

Nàng luôn dùng từ như thế. Trước thành , Tưởng Trúc Tu chính là “gia phu” của nàng, còn , thành hôn lâu, vẫn chỉ là “hầu gia”.

Tưởng tam để cho nàng bao nhiêu bản sách, giá trị sánh nửa tòa miên lâu, nàng cũng thản nhiên nhận hết. Còn , giúp nàng chút việc, nàng thời khắc ghi tạc trong lòng, giống như mắc nợ chủ nhân, từng chút tính toán rạch ròi.

“Nương t.ử quấy rầy nhiều như , như trong lời nàng , hai lộ Đông Tây ở Thành Khánh phường quá ít ?”

Lời khiến Đỗ Linh Tĩnh ngẩn một thoáng.

Ngay cả Hỗ Đình Quân ở bên cạnh cũng sững .

Lúc Tĩnh Nương từng kể với nàng, Lục hầu gia mặt nàng lấy dinh thự của Đỗ gia ở Thành Khánh phường, còn giúp nàng mở rộng thêm lộ phía Đông.

Nàng Quy Lâm lâu thì cũng thôi , rốt cuộc đây cũng là địa sản của Lục phủ. chuyện dinh thự ở Thành Khánh phường và mở rộng thêm vô cùng quý giá, đến lúc cấp bách, chỉ thể đem bộ sản nghiệp giao hết cho , coi như chút tâm ý thiển bạc báo đáp thịnh tình quan tâm của .

Khi đó nàng cảm thấy sự “quan tâm” của Tĩnh Nương chút kỳ lạ, giờ phút vị hầu gia nhắc tới, quả nhiên đúng như nàng nghĩ.

Đỗ Linh Tĩnh ngơ ngác, hiểu rốt cuộc gì: “Kia, hầu gia gì?”

“Miên lâu, ngươi bỏ chăng?”

Nàng lặng một thoáng, khẽ đáp: “Hầu gia nếu , cứ việc lấy .”

Hỗ Đình Quân xong chỉ nhắm mắt.

Lục Thận Như khẽ bật trầm thấp.

Đến cả miên lâu nàng cũng thể đưa cho , nàng thực sự xem là gì? Một chủ nợ cần dè chừng cẩn trọng ?

Đỗ Linh Tĩnh chẳng hiểu điều gì, trong lòng chút buồn bã, cũng chẳng rõ cớ vì .

Nam nhân vẫn nàng, sang với Đình Quân: “Nhị nương t.ử xem, Tĩnh Nương thật quá khách khí, cùng cũng tính toán rành mạch như thế.”

Hắn còn tưởng khi nàng thấy , trong mắt là mừng rỡ. lúc , hóa chỉ là tự đa tình.

Ánh mắt cuối cùng dừng vạt áo màu đinh hương của nàng, xoay : “Ta y phục, thất lễ thể tiếp.”

Nói xoay bước trong, chẳng hề ngoái đầu.

Có ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng , đợi mãi thấy , đành im lặng thu hồi.

Đình Quân ở bên , thấy bạn cúi đầu trầm mặc, một lúc lâu, khẽ ách giọng: “Xem nổi giận .”

“Kia, Tĩnh Nương cảm thấy, hầu gia vì tức giận?”

Đỗ Linh Tĩnh mơ hồ, đáp: “Là trách bệnh tình với chăng? cũng lỡ việc của .”

Đình Quân thấy nàng vẫn hiểu, dáng vẻ rầu rĩ mà ngốc nghếch, suýt nữa bật .

Trong đầu nàng bỗng nhớ đến Tưởng Giải Nguyên.

Tưởng Giải Nguyên cùng nàng lớn lên, thanh mai trúc mã, tình ý sâu nặng. Lại thêm tính tình ôn nhuận khiêm hòa, việc đều nàng suy nghĩ, cần nàng bận tâm.

hầu gia thì khác.

Hắn nhiều điểm chẳng kém Tưởng Giải Nguyên, thậm chí còn vượt xa, nhưng chỗ bất đồng.

Đình Quân nhẹ giọng khuyên bạn: “Kỳ thật cũng đơn giản thôi, chỉ xem Tĩnh Nương ngươi để tâm .”

Nếu nàng thực chẳng màng đến , hầu gia dẫu oai phong quyền thế, cũng chẳng biện pháp gì với nàng.

dáng nàng khẽ cúi mắt, Đình Quân rõ, nàng để tâm.

“Nếu ngươi để ý,” nàng khẽ, “Vậy thì hãy nghĩ xem, rốt cuộc vì cớ gì mà tức giận.”

 

 

Loading...