Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 4: Làm chủ
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“... Thiệu thị cùng Đỗ gia liên hôn, việc trong kinh lời đồn, mà Nhị lão gia giấu chúng , chỉ chờ đến mười ngày , nhân dịp tết Trung thu mà trong cung thông báo tứ hôn.”
Nguyễn Cung dứt lời, hai bàn tay Thu Lâm siết c.h.ặ.t.
“Nhị lão gia thật hồ đồ! Cô nương ở Thanh Châu xử lý việc quê nhà, năm nào chẳng sức hỗ trợ Nhị lão gia, đưa qua ít bạc tiền. Thời điểm cần tiền cũng chẳng hề hỏi qua cô nương một tiếng, để cho Thiệu thị đến cửa, ông tự ý đem hôn sự của cô nương định đoạt!…”
Thu Lâm phẫn nộ đến mức run cả giọng, ánh sáng đèn lay động soi nghiêng, hòa lẫn trong bóng trăng loãng.
Đỗ Linh Tĩnh ngẩng đầu tầng mây đêm, hiếm hoi hé lộ ánh trăng, chiếu lên núi non Yến Sơn trùng điệp, cảnh trí mà Thanh Châu , chỉ riêng kinh thành mới sở hữu.
Nàng theo phụ ở kinh thành tám năm, thể lớn lên nơi đây.
Ban đầu hồi Thanh Châu để chịu tang cho tổ phụ, trong lòng nàng vẫn nhớ mãi chốn phồn hoa , mong một ngày sớm trở .
dần dà, nàng từ thư từ liên lạc với bạn cũ, cùng những lời cha kể, chuyện kinh thành đổi , quen kẻ cũ lượt đổi.
Phụ nàng lúc nhậm chức từng chấp hành tân chính, nhưng khi ông rời kinh, cải cách liền gác , chẳng bao lâu tan biến dấu. Những từng quen với cha trong kinh cũng lượt , những kẻ còn sót chẳng còn như xưa.
Kinh thành, tựa hồ chẳng còn là nơi nàng từng quen thuộc.
Sau khi phụ mãn tang, ông hồi kinh phục chức.
Nàng suy nghĩ lâu, mới với cha: “Cha năm đó chấp hành tân chính, nay chìm lặng lẽ. Xem tân hoàng cũng chẳng coi trọng, thậm chí tán đồng. Nếu , cha hồi kinh chỉ sợ khó như thời tiên đế mà vạch nên hoài bão lớn. Theo nữ nhi thấy, tổ phụ năm đó từ quan về quê sách nghiên cứu, chắc là lựa chọn thỏa đáng nhất.”
Phụ xong chẳng những buồn, trái vang:
“Con quả nhiên thẳng chẳng hề kiêng kỵ. Con ngắt lời vi phụ, là sợ thất bại sinh buồn bực chăng?”
Ở mặt cha, nàng từng che giấu: “Chẳng lẽ cha cũng nghĩ ?”
Nàng chẳng hề bi quan, chỉ đúng sự thật. Cha cũng mỉm gật đầu:
“Con sai. Quả thực, kim thượng đối với tân chính của năm đó quá công nhận. kẻ sách quan, nào chỉ vì quân vương thưởng thức? Ta cho rằng thiên đạo vận hành vốn quy luật, chẳng vì nhà Nghiêu mà tồn, cũng chẳng vì nhà Kiệt mà mất . Học hành quan, chính là để thực hiện bốn câu của Tống .”
Bốn câu là:
Vì thiên địa lập tâm, vì nhân dân lập mệnh, vì hướng thánh kế tuyệt học, vì muôn đời khai thái bình.*
Bốn câu là một chí hướng của Nho gia, thường nhắc đến trong văn hoá Trung Hoa, xuất phát từ tư tưởng của Trương Tái (triết gia đời Tống). Đây là lời khẳng định chí khí và trách nhiệm của kẻ sĩ: học hành, quan chỉ để cầu vinh phì gia, mà là để gánh vác đạo lý của trời đất, chăm lo cho nhân dân, kế thừa đạo học và kiến tạo thái bình lâu dài cho xã tắc.
Lúc Đỗ Linh Tĩnh chỉ im lặng.
Cha chẳng sai, sách quả thật là vì bốn câu . nếu quân vương thưởng thức, thì bước lên con đường ?
Cha vỗ vai nàng: “Dẫu trọng dụng, cũng ; dẫu thi hành bất thành, cũng cố đẩy. Cho dù mười phần hết chín như con lo lắng, vẫn còn một phần mười hy vọng đó ?”
Cha nàng luôn là như , dám đương đầu với nguy hiểm, chẳng sợ thiên hạ chê .
Nàng chỉ thể cha thu xếp hành lý. Cha bảo nàng ở quê nhà, tiếp tục xử lý việc hương thôn: “Con tính tình điềm tĩnh, đến kinh thành cũng .” Nói đoạn, ông một lên đường hồi kinh.
Nàng ngờ, phụ , kịp đến kinh thành gặp họa giữa đường…
Từ , nàng chẳng còn nhớ đến chốn đô thành nữa.
Nơi tranh quyền đoạt lợi , ngoài kẻ vốn thích phồn hoa, chỉ còn những như phụ nàng, dám bước đầm rồng hang hổ. Người thường, ai đến đó chứ?
Trên đường trở kinh, nàng mang theo tám bộ Tống thư, vốn chỉ định dừng chân ngoài cổng thành. Nào ngờ tin, mười ngày chính sẽ một “Đại hỉ sự”.
Chẳng hiểu , nàng luôn cảm thấy một bàn tay vô hình kéo , ép nàng bước kinh thành …
“Cô nương? Cô nương vẫn thất thần? Nhị lão gia định đem cô nương gả kế thất cho .” Thu Lâm vội vã kêu lên.
Nguyễn Cung : “Chuyện mắt vẫn chắc chắn. nếu Nhị lão gia sớm đem danh nạp Tông Nhân Phủ, e rằng khó lòng xoay chuyển.”
Cả hai đều về phía nàng.
Đỗ Linh Tĩnh chậm rãi buông mi mắt, từ tốn ngẩng lên.
“Vậy thì… kinh thôi.”
Từ phía chính đông Triều Dương Môn thành, kinh đô trận mưa đêm qua dường như bừng tỉnh, kẻ thưa thớt.
Đoàn xe của Đỗ Linh Tĩnh qua khỏi cổng thành liền nhập nội, mới từ đường cái Triều Dương Môn rẽ sang phố Sùng Văn Môn, bắt gặp một đám vây quanh một vị quan viên mặc triều phục màu đỏ.
Người giữa đám đông nổi bật như hạc giữa bầy gà, ước chừng mới hạ triều. Chúng dân nô nức tiến lên hành lễ vấn an, khẽ hỏi thăm về việc triều chính hôm nay.
Thanh âm nam nhân trầm thấp, lời lẽ tiếng ồn chen lấn, rõ.
Đỗ Linh Tĩnh chỉ liếc qua từ cửa sổ xe, liền phân phó xa phu mau mau vòng qua, tránh né vị quý nhân nọ, men theo con đường chợ đèn l.ồ.ng rẽ sang một con ngõ nhỏ yên tĩnh.
Bánh xe chuyển, ven đường kẻ nghi hoặc buông lời: “Vị hầu gia vì sáng nay hạ triều về phía đông thành? Thật hiếm lạ.”
Người còn kịp rõ là vị hầu gia nào, xe ngựa cũng lăn bánh xa.
Trên đường phố càng lúc càng náo động, vị nam nhân mặc triều phục thêu kỳ lân đỏ chỉ thuận miệng giải thích đôi câu, tách khỏi đám đông, xoay lên ngựa.
Ánh mắt đảo qua đầu hẻm, nơi màn xe ngựa đang tung bay trong gió, nhẹ nhàng dừng một thoáng, khẽ lướt qua như như .
*
Đỗ phủ tại phường Thành Khánh.
Đỗ Trí Kỳ từ thư phòng bước , trong tay cầm tấm danh xong tối qua. Đêm qua, vì soạn cho xong một bức danh để đưa Tông Nhân Phủ, ông trăn trở cân nhắc hồi lâu.
Dùng cơm sáng xong, ông liền cầm danh chuẩn cửa. Đỗ Nhuận Thanh cũng đến, cùng lão đến cổng.
Chẳng ngờ gã sai vặt còn kịp chạy gọi cửa, thấy lão thủ vệ trông coi cổng run run rẩy rẩy bước nhanh , đích mở cổng lớn.
Người giữ cổng từ khi lão thái gia còn tại triều ở trong phủ Đỗ thủ vệ, tận mắt chứng kiến Đại lão gia Đỗ Trí Lễ từ một tiểu quan vô danh, chỉ mấy năm ngắn ngủi thăng lên hàng các lão. Sau khi Đại lão gia hồi hương chịu tang, Đỗ phủ ở phường Thành Khánh cũng tiêu điều nhiều năm. Mãi đến năm ngoái, khi Nhị phu nhân thương nhập kinh dưỡng bệnh, trong phủ mới ở thường trú.
Lão thủ vệ tuổi cao, Đỗ Trí Kỳ trở về gõ cửa nửa ngày cũng chẳng thấy. Đỗ Trí Kỳ còn kịp trách, Đỗ Nhuận Thanh giải thích lão tai điếc mắt mờ, chỉ chờ đại hỉ sự qua , nếu rảnh tay thì sẽ đuổi lão về điền trang nông thôn.
Thế nhưng hôm nay lạ lùng, cha con bọn họ còn bước đến, lão thủ vệ vội vã mở cổng.
Mà lão chẳng bẩm báo Nhị lão gia, trái chống cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở , run rẩy bước nhanh ngoài.
Thanh âm già nua hiếm khi vội vã của lão vang lên: “Cô nương? Là cô nương trở đó ư?”
Tiếng gọi “cô nương” khiến Đỗ Nhuận Thanh sững sờ, chính nàng vẫn đang ở trong cổng mà.
Ngay đó, một giọng trong trẻo như suối ngọc vang lên ngoài cửa, tiến tới dìu lấy lão thủ vệ.
“Văn bá, là , trở về.”
Cánh cổng phủ kẽo kẹt mở rộng, bước ngay cửa. Nàng khoác chiếc áo choàng sắc trúc ánh trăng, gió thổi lướt qua, dải lụa tung bay tựa bướm lượn. Nàng dìu lấy cánh tay Văn bá, lão Văn run rẩy cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.
“Cô nương… rốt cuộc trở kinh thành !”
Một tiếng gọi khiến khóe mắt Đỗ Linh Tĩnh cay xót.
Ngày nàng rời kinh, Văn bá vẫn còn thể nàng nâng rương hành lý lên xe ngựa, còn dặn dò rằng chờ mãn tang sẽ theo phụ trở về: “Cô nương nhiều năm từng rời kinh, , liệu quen chăng?”
Chớp mắt chín năm qua, Văn bá nay già nua, lưng còng thẳng, còn phụ … sớm rời xa cõi thế.
Nàng khẽ lau nơi khóe mắt, dìu lấy Văn bá đang xúc động thôi, cùng ông bước cổng lớn. Vừa nhấc mắt , nàng liền trông thấy đang trong sân.
Đôi mày nàng thanh dài, ánh mắt trong trẻo như nước. Nàng ngẩng lên họ, cất giọng:
“Thúc phụ, nhị . Nhiều năm gặp, vẫn đều an khang chứ?”
Cha con Đỗ Trí Kỳ, Đỗ Nhuận Thanh sững tại chỗ.
Đỗ Trí Kỳ chẳng dám thẳng chất nữ, chỉ khoanh tay né tránh ánh mắt. Trái , Đỗ Nhuận Thanh len lén quan sát vị trưởng tỷ xa cách lâu.
Trưởng tỷ dáng cao gầy, áo choàng sắc trúc ánh trăng buông xuống, lộ lớp áo ngoài màu thanh lam nhạt cùng chiếc váy trắng tựa nguyệt quang. Nàng phiến đá xanh mưa rửa sạch, phảng phất như bước từ chốn vân thủy, thanh khiết vướng bụi trần, chỉ nơi ống tay áo phảng phất bay mùi hương sách vở nhàn nhạt.
Đỗ Nhuận Thanh lặng lẽ ngắm, đến khi Đỗ Linh Tĩnh tiến lên hành lễ với Đỗ Trí Kỳ, nàng mới vội vàng đáp lễ trưởng tỷ.
Nguyễn Cung cùng Thu Lâm cũng đưa theo lễ vật ngày thường chuẩn . Không ai nhắc đến việc khác, Đỗ Nhuận Thanh vội sai dâng , tự dẫn Đỗ Linh Tĩnh về phía đại sảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-4-lam-chu.html.]
Trong phủ, từng ngọn cây ngọn cỏ, ai quen thuộc hơn Đỗ Linh Tĩnh. Nàng chẳng cần ai dẫn đường, chỉ chăm chú nhiều năm gặp. Năm xưa còn là tiểu cô nương vóc dáng đủ, nay thành dáng dấp thiếu nữ thướt tha, gương mặt vuông dài, thấp thoáng nét sáng sủa thông tuệ của Cố gia.
“Nhị cao lớn hơn nhiều, dáng dấp nảy nở, khí độ cũng thêm phần xuất chúng.”
Một câu khen khiến Đỗ Nhuận Thanh trong lòng bối rối, nhất thời chẳng đáp lời thế nào, Đỗ Linh Tĩnh tiếp lời:
“Nhị cần dẫn đường. Ta vài việc, hết thương nghị cùng thúc phụ trong thư phòng.”
Nói , nàng yên lặng về phía Đỗ Trí Kỳ.
Nếu cha con hai ban nãy còn ôm vài phần may mắn, thì lúc tất cả đều tan biến còn.
Đỗ Nhuận Thanh căng mặt, sang phụ . Đỗ Trí Kỳ sắc diện khó coi, song vẫn mở miệng:
“Vậy thì… thư phòng.”
Thư phòng rộng lớn mở cửa sổ, hương sách thoang thoảng theo gió bay ngoài, trong phòng chỉ còn vẻ yên tĩnh tẻ nhạt.
Đỗ Linh Tĩnh vòng vo, liền mở miệng thẳng thắn:
“Nghe thúc phụ chất nữ trù tính một mối hôn sự quý hiển, chất nữ xin ghi tạc lòng. Chỉ là Thám hoa lang đương thời như mặt trời giữa trưa, bậc thiên kim nào mà chẳng cầu phối ngẫu? Vì cớ gì đột nhiên kết cùng Đỗ gia?”
Đỗ Trí Kỳ thấy chất nữ quả nhiên thuận, lòng càng thêm nặng nề phiền muộn.
“Trong kinh tuy nhiều quý nữ, nhưng chỗ Thiệu thị vốn là mối tục huyền, tính gia thế tương hợp với Đỗ gia, hơn nữa tuổi tác của ngươi cùng tương đương, chẳng lẽ một mối lương duyên?”
Thiệu Bá Cử năm nay hai mươi bốn, lớn hơn nàng một tuổi. Nếu chỉ xét tuổi tác, quả thật thích hợp. bậc quan to hiển quý, tục huyền lấy vợ kém mười tuổi, hai mươi tuổi cũng là thường tình, nào chuyện gấp gáp ?
Đỗ Linh Tĩnh thúc phụ quanh co, liền hiểu rõ ông tới bước , chẳng còn nghĩ lừa gạt nữa.
Nàng mỉm lắc đầu: “Chất nữ cho đó là lương duyên. Ta sớm cùng Khiêm Quân bày hôn sự, nhân duyên định, thể cùng khác xứng đôi? Ngược , nhị hơn tháng nữa liền cập kê, vì thúc phụ để nhị cùng Thiệu thị đính hôn?”
Một lời khiến Đỗ Trí Kỳ giận dữ, khó kìm nén.
Ông vốn chẳng ngỏ ý với Thiệu thị, nhưng Thiệu thị chỉ duy độc dòng trưởng nữ của các lão. Phàm là chuyện Nhuận Thanh thể , ông còn trông chờ vị chất nữ vô dụng ?
Sắc mặt ông mỗi lúc một khó coi, tiếp tục dây dưa cùng chất nữ.
“Phụ ngươi rốt cuộc từng ở hàng các lão, Thiệu gia định ngươi, tự nhiên tính toán của họ.”
Ông , mong chất nữ điều, chớ truy vấn thêm.
Nào ngờ chất nữ hỏi tới: “Chẳng lẽ thúc phụ nghĩ đến, Thiệu thị mượn danh phụ mà tới, rốt cuộc là dụng ý gì?”
“Dụng ý gì?” Đỗ Trí Kỳ càng thêm bực bội, “Ngươi cũng từng theo cha ngươi sách nhiều năm, đến việc mà cũng chẳng hiểu ?”
Ông : “Thiệu Bá Cử là biểu của Ung Vương. Ung Vương tuổi tác lớn nhất, nếu nhập chủ Đông cung, tất sự ủng hộ của triều thần, nhất là văn thần. Hiện giờ tuy Đậu các lão trợ lực, nhưng vẫn mong thế lực càng thêm hùng mạnh. Hắn cưới ngươi, tức là đem Đỗ gia quy về bên cạnh Ung Vương.”
Một xong, ông trừng mắt chất nữ: “Việc mà ngươi cũng hiểu, chẳng bằng thuận theo sự an bàn của . Ta nào hại ngươi!”
Lời của Đỗ Trí Kỳ khiến bên ngoài, Nguyễn Cung cùng Thu Lâm đều chấn động ngẩn . Thu Lâm siết c.h.ặ.t t.a.y, Nguyễn Cung thì chuẩn sẵn sàng xông thư phòng.
Trong thư phòng, gương mặt Đỗ Linh Tĩnh vẫn phẳng lặng như hồ nước, chẳng chút gợn sóng.
Nàng tiên nâng ấm rót , châm cho Đỗ Trí Kỳ một chén thêm nước, tự rót cho nửa chén. Đem chén lên môi, nàng khẽ nhấp một ngụm.
Đặt chén xuống, nàng thong thả mở lời. câu thốt , khiến bàn tay đang nâng chén của Đỗ Trí Kỳ run lên bần bật…
“Thúc phụ nếu minh bạch Thiệu thị mượn Đỗ gia để thêm đôi cánh cho Ung Vương, nhưng từng nghĩ tới, phụ qua đời sáu năm, còn ủng hộ ông nay còn bao nhiêu? Đỗ gia đối với Ung Vương, nhiều lắm chỉ là một chút sức đẩy yếu ớt, luận công phò tá, sánh bằng Đậu các lão và đám ? Thế nhưng một khi hai nhà kết , thì Đỗ thị chẳng khác nào đem cả gia, thậm chí vận mệnh tộc, đều đặt cược hết lên Ung Vương.”
Nói đến đây, nàng ngừng , ánh mắt dừng nơi thúc phụ một thoáng.
“Nếu một ngày Ung Vương thể nhập chủ Đông cung, mà vị trí Thái t.ử chính là con của Quý phi, Tuệ Vương, thì thúc phụ thế nào? Còn Đỗ gia sẽ ?”
Đương kim Thánh thượng vốn thể khoẻ, khi kế vị chẳng bao lâu liền lập Thái t.ử. Người lập chính là đích trưởng t.ử của Hoàng hậu, cả triều văn võ ủng hộ. tiếc , Thái t.ử chỉ mới ân phong năm năm, đột ngột lâm bệnh mà mất.
Sau khi Thái t.ử qua đời, Hoàng thượng còn ba vị hoàng t.ử: Nhị hoàng t.ử Ung Vương do Thiệu Hiền phi sinh, Tam hoàng t.ử Thừa Vương do Lương tần sinh, và Tứ hoàng t.ử Tuệ Vương, con trai nhỏ của Quý phi.
Theo lẽ thường, Nhị hoàng t.ử tuổi lớn nhất, là lựa chọn thích hợp nhất để kế vị. Thiệu Hiền phi sớm mất, Hoàng thượng thiên sủng Lục Quý phi, vốn xuất từ Vĩnh Định hầu phủ.
Hơn nữa, Hoàng hậu vì tang sự Thái t.ử mà chịu đả kích nặng nề, giường bệnh nhiều năm. Không ai dám chắc, một khi Hoàng hậu băng hà, Hoàng thượng sẽ chẳng lập Quý phi kế vị.
Nếu Quý phi trở thành Hoàng hậu, thì Tuệ Vương cũng chẳng còn là Tứ hoàng t.ử tầm thường, mà trở thành đích t.ử duy nhất gối đế vương. Khi , Đông cung Thái t.ử sẽ chẳng còn ai tranh đoạt, dĩ nhiên chỉ thể là Tuệ Vương.
Hiện nay, văn thần phần lớn ủng hộ Ung Vương, đầu là Đậu các lão; còn giới võ tướng nghiêng về phía Tuệ Vương, tập trung quanh Vĩnh Định hầu phủ. Long thể Hoàng thượng mỗi ngày một suy, hai phe vốn dĩ âm thầm giằng co, nay dần lộ ngoài.
Đỗ gia vốn xa cách trung tâm quyền thế, chỉ cần xen tranh đoạt, thì ngày bất kể là Ung Vương thượng vị Tuệ Vương đăng cơ, cũng chẳng khác biệt. Ngược , tân đế mượn sức triều thần, Đỗ gia thậm chí còn thể hi vọng.
Đỗ Linh Tĩnh lặng lẽ thúc phụ.
Vì Đỗ Trí Kỳ hề băn khoản ở khoản ?
Từ khi đại ca ông qua đời, phe phái ủng hộ tân chính lung lay, ông, vị , cũng như bộ máy tân chính , vứt bỏ nơi ngoại thành hẻo lánh.
Khi đại ca còn sống, từng dốc sức nâng đỡ ông tiến chức; đến khi đại ca mất, ông càng lạnh nhạt, chẳng thể ngẩng đầu.
Lần Thiệu gia chủ động đưa cành ô-liu, há ông thể nắm lấy?
Còn về … trong lòng Đỗ Trí Kỳ chỉ khẽ nghiến một chữ: “Đã chọn con đường phò long, bất luận hậu quả thế nào, cũng do , vị đương gia , gánh vác.”
Đỗ Linh Tĩnh bình thản cất tiếng: “Thúc phụ bộ Đỗ gia chọn con đường , nhưng từng bàn bạc cùng những khác trong tộc ?”
Trong tộc Đỗ thị ở Thanh Châu, ngoài Đỗ Trí Kỳ còn vài vị cử nhân, thậm chí sắp tới còn thể xuất hiện tiến sĩ. Thế nhưng Đỗ Trí Kỳ để che giấu chất nữ, há chịu gửi nửa lời thông báo về quê quán Thanh Châu?
Ngoài ông , chẳng ai sự tình.
Giọng Đỗ Linh Tĩnh chậm rãi, mà như lưỡi d.a.o, đ.â.m thẳng yếu huyệt nơi l.ồ.ng n.g.ự.c Đỗ Trí Kỳ.
Ông bừng bừng giận dữ, bật dậy hất vỡ chén trong tay. Chén rơi xuống, vỡ tan thành mảnh vụn. Gương mặt ông đỏ bừng:
“Đỗ gia , rốt cuộc do chủ, ngươi, Đỗ Linh Tĩnh, chủ?!”
Trong phòng lặng ngắt, ngoài viện Nguyễn Cung gần như xông .
Đỗ Linh Tĩnh liếc qua cửa sổ, ánh mắt khẽ ngăn .
Thư phòng im lìm, nhưng nay khác hẳn với khi phụ còn sống.
Trên án thư còn công văn chồng chất mà phụ ngày đêm phàn nàn. Dưới cửa sổ vắng bóng chiếc ghế , nơi ông từng trắng đêm vì tân chính mà chốc lát. Trên kệ sách, những cuốn ông ưa thích chẳng buông tay dời ; bức họa ông yêu thích cũng cuộn , đặt trong góc tường.
Huống chi, khi nàng còn bé, phụ từng tự tay cho nàng một bộ bàn ghế nhỏ tròn trịa để học chữ nhập môn.
Thuở phụ đại thần, vẫn còn nhàn hạ. Mỗi thấy nàng đôi nét giống , ông liền xúc động ôm bổng nàng lên cao: “Tĩnh Nương của quả là tài văn chương!”
nàng lúc đó nào hiểu, chỉ đỏ mặt : “Cha, nữ nhi lớn, thể ôm cao như .”
Phụ bật dứt: “Mới bảy tuổi, gọi là lớn? Dẫu mười bảy tuổi, cũng vẫn là tiểu Tĩnh Nương của cha!”
ông ngờ, đến năm nàng mười bảy tuổi, cha chẳng còn, vĩnh viễn còn nữa…
Ánh mắt Đỗ Linh Tĩnh đảo khắp thư phòng, càng càng chẳng tìm chút dấu vết nào còn lưu của phụ .
Phụ xa.
Nàng bỗng thấy đó là điều . Nàng cha chứng kiến cảnh ông , em ruột duy nhất, và chính nữ nhi , trong thư phòng mà ông từng , tranh cãi đến đỏ mặt tía tai.
Nếu cha thấy, hẳn sẽ đau lòng lắm…
Trong thư phòng lặng ngắt, gió nhẹ từ cửa sổ lùa , thổi tan mùi hương sách nhàn nhạt.
Đỗ Linh Tĩnh ép xuống nỗi chua xót nơi n.g.ự.c, khẽ rũ mắt: “Chất nữ cũng chẳng ý vượt phận.”
Nàng dịu giọng, Đỗ Trí Kỳ cũng thực sự căng, thuận thế xuống.
Đỗ Linh Tĩnh cân nhắc đôi chút, cất lời: “Chất nữ quả thật gả cho ai ngoài Tam Lang. Thiệu thị đột nhiên cầu hôn, hề dấu hiệu, ngay Trung thu định đoạt. Dẫu là để trợ lực cho Ung Vương, cũng quá đỗi hấp tấp.”
“Hấp tấp như , chất nữ cho rằng, trong đó tất ẩn tình mà chúng .”
Lời khiến Đỗ Trí Kỳ lập tức ngẩng mắt nàng.