Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 39: Để ý

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Thận Như cởi áo gấm ngoài, tiện tay treo lên giá áo. Khóe mắt thoáng thấy thê t.ử ở mép giường, tóc đen xõa xuống vai, dáng ngoan ngoãn an tĩnh ánh đèn mờ.

Ánh đèn hạ thấp từ cửa sổ hắt , soi sáng mái tóc dài đen nhánh cùng làn da trắng mịn của nàng. Chỉ mặc một lớp y phục đơn sơ bên mép giường, dáng vẻ ngoan ngoãn khiến khó mà diễn tả thành lời.

Thế nhưng vẫn mím môi một lời, rửa mặt qua loa, thong thả uống vài ngụm , thậm chí còn bước ngoài dặn dò thêm đôi ba câu việc vặt.

Nàng vẫn yên, lặng lẽ chờ đợi.

Rốt cuộc, cũng , bước từng bước đến gần.

Hắn chẳng buồn với nàng lấy một câu. Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh thấp thỏm yên, nhưng vẫn ngoan ngoãn đó chờ gần.

Cuối cùng, khi thấy việc xong, thu dọn đấy bước tới chỗ nàng.

Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh thấp thỏm, cho nàng dọn hành lý trong cùng sân, tối nay cũng chẳng hề xua đuổi. Lẽ nào đây là dấu hiệu nguôi giận?

Nàng nguyên chỗ cũ, chờ tới.

Cuối cùng, Lục Thận Như mở miệng, giọng nhạt mà nặng:

“Nương t.ử định ngủ ngoài phòng ?”

Đỗ Linh Tĩnh lập tức căng , chịu chuyện, nhưng giọng điệu vẫn còn vương giận.

Nàng khẽ gật đầu: “Nếu hầu gia ban đêm khát nước, chỉ cần gọi . Đừng ngại đ.á.n.h thức .”

Nam nhân thẳng, nhận nàng khách sáo, mà thật sự định như .

Hình ảnh nàng đó, áo trung y đơn sơ, hương mực còn thoang thoảng quanh tà tay áo, khiến bất giác nhớ thuở , mùa hạ nơi thư lâu, khi thương chỉ thể một góc, xa xa thấy nàng qua, tựa như cánh bướm mảnh mai lạc giữa sách hương. Khi còn chẳng dám cử động, sợ nàng bay mất.

Mà nay, nàng hầu hạ ?

Ánh mắt ngưng nàng thật lâu. vẫn đáp.

Đèn dầu chập chờn, bóng sáng lay động. Nàng chẳng thể đoán nguôi giận .

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng đành hỏi thẳng:

“Hầu gia còn giận ?”

Trong phòng im ắng.

Hắn nàng, đáp gọn: “Nương t.ử nghĩ thế nào?”

Đỗ Linh Tĩnh cúi đầu, thành tâm:

“Ta thực nên sinh nghi hầu gia. Lấy hổ thẹn.”

Ánh đèn rọi xuống gương mặt nàng, lời xin khiến lòng thoáng rung động. vẫn còn chút khách khí xa cách.

Nàng ngước mắt , dịu giọng: “Xin hầu gia đừng chấp nhặt với nữa. Về ngủ ở bên ngoài, ban đêm chăm sóc hầu gia.”

Hắn chau mày. Hắn cần nàng hầu hạ theo lối khách sáo đó? Hắn chân tâm của nàng, chứ kiểu giữ lễ như ngoài.

Nàng thấy nhíu mày, lòng càng khẩn trương.

Biện pháp Đình Quân dạy, nàng đều thử cả vẫn chẳng đổi sắc. Chỉ sợ nàng càng quấy rầy, thêm phiền.

Đỗ Linh Tĩnh khẽ c.ắ.n môi, cúi đầu né tránh, định lui gian ngoài.

lúc , giọng trầm thấp vang lên:

“Nàng đang nghĩ gì?”

Nàng sững , nhẹ nhàng đáp: “Cũng chẳng gì. Chỉ nghĩ nếu hầu gia thấy bất tiện, thể gian ngoài ngủ.”

Nói xong, nàng ngượng ngùng nhoẻn , dậy, toan rời .

Không ngờ nàng còn kịp bước , cổ tay nắm c.h.ặ.t, kéo mạnh trở .

Đỗ Linh Tĩnh giật , ngẩng lên thì bắt gặp đôi mày nam nhân ép xuống thấp, ánh mắt thẳng tắp khóa c.h.ặ.t nàng.

“Xin còn xong, bỏ ?”

Trong khoảnh khắc , nàng kịp hiểu hết ý tứ. tiếp theo, giữ c.h.ặ.t cổ tay nàng, kéo một cái, cả nàng liền rơi gọn vòng n.g.ự.c rắn chắc.

Đỗ Linh Tĩnh kinh ngạc ngước , trong khi giọng trầm của vang bên tai:

“Nương t.ử nên thành tâm hơn một chút.”

Nói , trực tiếp ôm nàng đặt lên giường, cúi xuống, đôi môi phủ lên.

Ánh đèn dầu chập chờn, môi c.ắ.n lấy môi nàng, mang theo bao nhiêu u uất dồn nén suốt mấy ngày qua. Nàng đau đến khẽ hừ, lập tức nương tay, chuyển thành v**t v* và hôn sâu.

Nụ hôn nặng dài, chiếm đoạt đến mức nàng thở nổi, n.g.ự.c phập phồng, còn cũng hô hấp dồn dập. Khi môi nàng sưng lên, mới chịu buông , để nàng thở gấp đôi chút.

Đỗ Linh Tĩnh khẽ thì thầm, giọng run run:

“Đừng giận nữa… ?”

Lục Thận Như thoáng sững . Đây lời khác dạy nàng, mà là chính miệng nàng . Nàng thật sự để tâm đến tâm tình của ?

Hắn trả lời, chỉ cúi xuống, ngón tay nhẹ vuốt môi nàng, đổi thành những cái hôn dịu dàng, chậm rãi, ôn nhu đến tận cùng. Từ môi, tới ch.óp mũi, tới khóe mắt, hàng mi run rẩy…

Trong lòng như dòng nước ấm dâng tràn, nhưng kiềm chế mà để nụ hôn trượt dần xuống cổ, vai, xương quai xanh, bờ lưng mảnh khảnh. Tay siết c.h.ặ.t eo nàng, chế ngự tất cả.

Trong căn phòng nhỏ kịp đốt hương, thở nóng hổi của thế cho ấm áp. Tiếng gió lạnh ngoài cửa sổ xua , chỉ còn triều nhiệt dâng tràn.

Ánh nến lay động, rèm trướng rung rinh. Hắn tiến từng bước một, từ ngoài cửa đẩy , chiếm cứ nàng đến tận cùng, khiến nàng kìm bật , nước mắt lăn xuống vì vây c.h.ặ.t trong cảm giác mãnh liệt.

Khi nàng run rẩy hé môi, lệ còn vương nơi khóe mắt, mới nhận bản khắc sâu dấu ấn hiện hữu của nàng. vẫn dừng , một nữa chiếm lấy.

Trong phòng tràn ngập nóng ẩm ướt, mưa ngoài trời cũng rơi rào rào, như phụ họa cho cơn cuồng nhiệt kéo dài.

Mãi đến khi tất cả lắng xuống, thể nàng mềm nhũn, nóng rực, mới ôm lấy nàng rửa sạch.

Đợi trở về, Thu Lâm và Ngải Diệp bộ chăn gối mới tinh.

Đỗ Linh Tĩnh kiệt sức, ở trong ngoài giường đều chẳng còn quan trọng nữa.

Nam nhân nàng chạm chăn đệm liền ngủ gục, cuối cùng chỉ bật khẽ:

“Đã mệt đến mức ?”

“Hổ thẹn bằng...”

Nàng vẫn gắng gượng đáp một câu, đoạn “Không bằng hầu gia thể cường kiện” còn kịp thì bật thành tiếng.

Nghe giọng nàng khàn khàn, đưa tay vuốt lên yết hầu mảnh khảnh, dịu dàng xoa nhẹ:

“Cho nên ăn cơm cho .”

Đỗ Linh Tĩnh khẽ mở mắt. Ăn cơm là vì lý do ư?

Nàng chỉ yếu ớt ngẩng mi mắt . Hắn còn giận nữa, đúng ?

Ánh mắt nàng dừng nơi vầng trán còn vương mồ hôi, giọt nước từ tóc nhỏ xuống n.g.ự.c để trần, ánh đèn dầu hắt lên hình cường tráng, những vết sẹo cũ hiện lên mơ hồ. Giữa chân mày , uy nghiêm cũng giãn .

Quả nhiên, còn tức giận.

“Nương t.ử đang lén ?”

“...”

Cái gì gọi là lén ? Nàng chỉ chắc chắn nguôi giận . nàng quá mệt, còn sức để phân bua, chỉ nhắm mắt .

Nam nhân vốn định cùng nàng thêm đôi lời, nhưng thoáng chốc thấy nàng chìm giấc ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-39-de-y.html.]

Hắn khẽ kéo chăn gấm đắp kín nàng, bàn tay siết nhẹ vai, ngón tay v**t v* hai cái dừng .

Lục Thận Như chẳng còn vướng bận.

Ánh mắt lướt qua màn lụa, nghĩ đến việc hôm nay nàng cao nhân chỉ điểm, thể cùng hồng tụ thêm hương. Ngày khác hẳn nên cảm tạ một phen.

Về chuyện , cũng chẳng còn chấp nhặt. Nếu nàng từ nay còn khách khí mà giữ cách, thì lật sang trang mới cũng chuyện gì khó.

*

Sáng hôm còn nhiều việc xử lý. Lục Thận Như đích đến chỗ giam giữ Thiệu Bá Cử xem xét.

Kẻ từng rạng rỡ phong quang, Thám Hoa lang, nay tiều tụy đến mất hết thần sắc, tự t.ử tội khó thoát.

Lục Thận Như ý tra hỏi, song đối phương coi như thấy. Với phận đặc thù, tiện dùng hình, hỏi nhiều cũng vô ích. Việc sớm tấu về kinh, hẳn nay trong triều đều cả.

Vinh Xương Bá phu nhân cũng theo lời , đích mang hai đứa nghiệt t.ử đến tạ tội. Như , Vinh Xương Bá phủ trăm năm xem như còn giữ căn cơ, chỉ điều uy danh ngoài biên ải của Vinh Xương Bá sẽ ít nhiều tổn hại.

Mặc kệ là Thiệu thị phía , đều là lưỡng bại câu thương, coi như tạm cân bằng. Thiệu Tuân và phe Đậu các lão tất sẽ cam lòng.

Quả nhiên, hôm qua tin tấu đưa đến: ở Sơn Tây, mấy chỗ Thiên Hộ Sở cắt xén lương mễ do triều đình cấp xuống, khiến quân Thiên Hộ thiếu áo rét, lính đào ngũ ngừng.

Biên quan Tây Bắc phần lớn trong tay các công hầu bá phủ giao hảo với Vĩnh Định hầu, nếu tấu chương lọt ngoài, hậu quả khó lường. May mà kịp ngăn xuống, đồng thời lập tức hạ lệnh kiểm kê kho lẫm và áo bông, kẻ nào dám tham ô thì g.i.ế.c một để răn trăm.

Đỗ Linh Tĩnh tỉnh dậy khi trời xế.

Đầu óc nặng trĩu, như bùn nước đổ , đau nhức khó chịu.

lúc , Lục Thận Như vội vàng trở về, thấy nàng ngẩn ngơ bên giường, liền bước đến:

“Sao ? Tối qua thật sự mệt quá ư?”

Nghe nhắc đến chuyện tối qua, Đỗ Linh Tĩnh đỏ mặt, chỉ lặng lẽ cúi đầu.

Hắn hỏi thêm, chỉ gọi Thu Lâm và Ngải Diệp hầu hạ nàng.

Ngoài cửa, Sùng An bẩm: “Hầu gia, nhân mã kiểm kê xong, thể khởi hành. Hai vị Tri phủ cũng tới tiễn.”

Lúc nàng mới nhận trễ, chỉ tạm ghé qua, trong kinh còn nhiều việc chờ , nay lên đường.

Nghe nhắc tri phủ tới tiễn đưa, tiện từ chối, chỉ dặn dò:

“Đêm qua gió lớn, hôm nay còn lạnh hơn, cho phu nhân mặc thêm áo.”

Thu Lâm vội vàng tuân lệnh.

Đỗ Linh Tĩnh thoáng mỉm . Quả nhiên hết giận, đúng như lời Đình Quân , chỉ là nàng ngờ nhanh đến thế.

Thế nhưng trong mắt ngoài, Lục hầu dường như bao giờ dễ dãi như

Nàng cúi đầu suy nghĩ, nhưng cơn đau đầu đột ngột ập đến, càng lúc càng nặng, rã rời.

Ngải Diệp xiêm y, kinh ngạc: “Phu nhân, lạnh ngắt thế ?”

Thu Lâm đưa tay chạm trán nàng, giật hốt hoảng: “Phu nhân đang sốt!”

Đỗ Linh Tĩnh vốn quen ở Thư Lâu sách, ít khi ngoài, huống hồ trải một đêm trong núi, nay hẳn trúng phong hàn.

Thu Lâm lo lắng: “Có lẽ cảm .”

Hai nha nào dám qua loa, lập tức định báo hầu gia.

Đỗ Linh Tĩnh vội ngăn : “Đừng với hầu gia… Ta chỉ phong hàn nhẹ, vài ba ngày sẽ khỏi, nên chậm hành trình của .”

Đỗ Linh Tĩnh tự thiếu nợ quá nhiều. Hôm qua chẳng gì, sớm tha thứ cho . Nàng tự nhủ sẽ còn dám nghi ngờ , càng thể lỡ hành trình của , khiến vướng bận thêm.

Vì thế, nàng với hai nha :

“Không cần các ngươi thưa, sẽ tự với hầu gia. Ta thêm mấy ngày, để cùng bạn cũ ôn chuyện.”

Thu Lâm cùng Ngải Diệp cũng yên tâm, nghĩ nàng lưu an dưỡng bệnh vài ngày cũng .

Chẳng bao lâu , Lục Thận Như tiễn xong hai vị Tri phủ liền trở về.

Đỗ Linh Tĩnh , thấy thần sắc vẫn như thường, hề giống kẻ nhiễm phong hàn, lòng thầm nhẹ nhõm, may mắn đêm qua truyền bệnh khí sang .

Trong phòng ấm áp, than hỏa đỏ hồng, một chậu đun, khói nóng còn bốc lên, đồ vật bày biện thu dọn hết.

Hắn kịp mở lời, nàng lên tiếng:

“Hầu gia định ngay ? Bằng hữu đều tề tụ nơi đây, còn kịp với họ mấy câu. Khó khăn lắm mới dịp, hầu gia cho hai ba ngày, chăng?”

Nàng cố giữ thở bình , quả nhiên sơ hở, chỉ nghĩ nàng vì tình bằng hữu.

Hắn đáp: “Vốn cũng định lập tức hồi kinh, chỉ tính vòng qua mấy Thiên hộ sở phụ cận, tra xét việc áo bông và lương thực... Thật cũng ngại. Vậy thì để ngày mai khởi hành.”

Đỗ Linh Tĩnh thoáng kinh ngạc.

Hắn mà sẵn lòng bỏ dở việc định, chỉ để lưu thêm một ngày vì nàng?

Nàng chỉ là bệnh vặt mà thôi, quan trọng…

Nàng vội lắc đầu: “Không cần. Ta trò chuyện với bằng hữu, bầu bạn cùng Hỗ đại ca, Đình Quân và chư vị , sẽ cùng nhập kinh.”

Bởi vì đều mang thương tích, quan phủ cũng để họ nghỉ ngơi ít ngày mới đưa lên đường.

Đỗ Linh Tĩnh tính toán thời gian, đến lúc đó cơn bệnh vặt của nàng hẳn cũng khỏi, khéo thể cùng lên kinh.

Còn , ở gần Thiên Hộ Sở tra xét cũng , hoặc sớm trở về kinh xử lý bao việc quan trọng, đều sẽ chậm trễ.

Nghe , Lục Thận Như chau mày nàng: “Thật cùng ? Bảo Định dạo gần đây phong hàn lan rộng, nàng vốn ít ngoài, e nàng cũng nhiễm bệnh.”

Đỗ Linh Tĩnh thoáng chấn động. Hắn hề nàng nhiễm phong hàn, mà vẫn đoán như thế…

Trong lòng nàng dấy lên từng cơn sóng.

Từ thành , đối đãi vô cùng ôn nhu; hết đến khác trợ giúp nàng; từ tặng nàng Quy Lâm lâu, đến tự lấy nhà cũ cho nàng; lặng lẽ nhớ nàng ưa ăn kẹo hoa, đến nay lo nàng chỉ ngoài ít lâu mà thể vướng bệnh khí…

Chẳng lẽ là thật động tâm với nàng chỉ vì một thoáng thấy nàng ở Chẩm Nguyệt Lâu?

Hay chỉ vì thánh chỉ tứ hôn, nàng gả cho , trở thành hầu phu nhân?

Nghĩ mãi cũng chẳng rõ, đầu óc vốn nặng nề càng thêm mơ hồ.

Nàng ngẩng mắt, bắt gặp ánh của , sâu thẳm như nghiên mực, đen đặc nhu hòa, phảng phất rơi một giọt xuống lòng nàng, gợn sóng lan xa.

Tim nàng bất giác rộn ràng, dám thêm.

Phất Đảng chúng nhân thoả, nàng thể để mà lưu thêm ngày nào.

Đỗ Linh Tĩnh gắng gượng tinh thần, : “Hầu gia đừng lo, sẽ tự giữ gìn. Chỉ ở dăm ba ngày cùng bằng hữu hàn huyên, xong sẽ lên đường về kinh.”

Lục Thận Như thấy nàng quyết ý, nghĩ vốn dĩ cũng định lưu phần lớn nhân thủ hộ tống kinh, huống chi Hỗ nhị nương t.ử tính tình lương thiện, đáng tin cậy.

Hắn thở nhẹ: “Được . nhớ kỹ, nếu thấy khó chịu, lập tức cho báo với , ?”

Đỗ Linh Tĩnh rũ mắt khẽ gật đầu.

Lục Thận Như vốn định nhân chuyến đột tra các Thiên hộ sở về việc cắt xén lương thảo, nên tiện chậm trễ thêm. Hắn lưu Sùng An chăm sóc phu nhân, mang theo nhân mã, phóng thẳng hướng Bắc.

Trước khi , thấy nàng tiễn đến tận cửa, ngăn nàng , chỉ dặn: “Nhớ rõ lời .”

Nàng gật đầu thuận theo, lúc mới yên lòng rời .

Ngựa phi nhanh, tiếng vó xa dần, chẳng mấy chốc tan gió núi. khi nàng trở về phòng xuống, vẫn như cảm thấy bóng dáng ở bên .

Ý nghĩ về chồng chéo hỗn loạn trong đầu, tim nàng cứ phập phồng yên. Mãi lâu mới bình tĩnh , nàng khẽ thở dài.

Chỉ là khi lên, mắt bỗng tối sầm, nàng loạng choạng lảo đảo mấy bước.

 

 

Loading...