Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 38: Cao nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo tiểu đạo từ núi xuống đến thị trấn chân núi, quãng đường thực cũng xa mấy.
Đỗ Linh Tĩnh theo vị hầu gia . Hắn xuống núi, chân tựa hồ sinh gió, nàng bước theo nhưng theo kịp.
Suốt dọc đường, tất nhiên với nàng một câu. Ngẫu nhiên ánh mắt dừng nàng, cũng chỉ nhạt nhòa thoáng qua, thậm chí kịp để nàng khẩu từ xa, thu .
Đỗ Linh Tĩnh thật sự . Xuống tới thị trấn, thấy quan phủ, Cẩm Y Vệ, còn cả gia nhân từ kinh thành đến, đều quây quanh , chờ lệnh phân phó.
Nàng càng tiện quấy rầy, chỉ xa xa . lúc , Đình Quân tiễn đại phu khám cho Hỗ Đình Lan qua.
Nàng vội hỏi thương thế Hỗ đại ca . Đại phu đáp: “Toàn thương cũ chồng thêm thương mới, còn kinh phối hợp điều tra, e khó an dưỡng.”
Hỗ Đình Quân cũng thở dài. Thấy gió cửa viện thổi mạnh, nàng kéo tay Đỗ Linh Tĩnh bên trong.
“Mới đại phu còn , đại ca thương thế tuy khép miệng, nhưng mấy ngày nay trong nhóm mấy phong hàn nhập thể, đại ca thể thế càng dễ nhiễm bệnh. Đã là trọng thương, thêm phong hàn, còn lên đường… Chưa kể, tuy Thiệu Bá Cử bắt, nhưng đại ca hao tổn tinh thần ít. Thân thể chịu nổi?”
Nhắc tới Hỗ Đình Lan, đôi mắt Hỗ Đình Quân đỏ hoe. Nói đến Thiệu Bá Cử, chỉ thở than.
Loại sự tình , Đỗ Linh Tĩnh cũng chẳng an ủi thế nào, chỉ khẽ nắm tay nàng :
“Mặc kệ , thể mạng thoát khỏi đao sát của Thiệu thị là vạn hạnh. Đừng nghĩ nhiều nữa.”
Hỗ Đình Quân tất nhiên hiểu. Nàng ngày đêm nhớ con thơ, từng nhiều nghĩ đến, nếu nàng và phu quân Quách Đình đều sống sót, hài t.ử hẵng còn nhỏ dại thì sẽ đây?
Khóe mắt nàng ươn ướt. giờ phút bình yên , nàng khỏi Đỗ Linh Tĩnh mà :
“Đa tạ Tĩnh Nương. Nếu ngươi, chúng e khó thoát.”
Đỗ Linh Tĩnh lắc đầu: “Ngươi với còn ơn nghĩa gì?”
Hỗ Đình Quân , nắm tay nàng, chợt thấy tay nàng lạnh lẽo, khỏi dặn dò:
“Ngươi cũng giữ gìn sức khỏe. Đầu đông lạnh giá, khí trời bất định, nếu dính phong hàn nhẹ thì khổ, nặng thì mất mạng như chơi.”
Đỗ Linh Tĩnh tất nhiên hiểu, rằng ngày mai sẽ khoác thêm xiêm y.
Chỉ là, thấy bạn ngập ngừng , giọng nhẹ mấy phần:
“Nói cho cùng, chúng cảm tạ nhiều nhất, kỳ thật là hầu gia.”
Nếu Lục Thận Như xử trí công bằng, bọn họ dù thoát nanh vuốt Thiệu Bá Cử, cũng khó thoát khỏi lòng bàn tay .
Đỗ Linh Tĩnh vốn chẳng ngờ tự đến. Càng ngờ nghĩ sẵn cách xử lý từ .
Điều nàng ngờ nhất chính là, thật sự giữ lời, giúp nàng cứu , dù liên lụy đến Vinh Xương Bá phủ, cũng đổi ý.
Nàng thoáng lặng im. Hỗ Đình Quân khẽ nhéo tay nàng, hỏi:
“Mới , ngươi và hầu gia gì với ?”
Nghe nhắc tới, Đỗ Linh Tĩnh chợt hổ:
“Hắn… chịu chuyện với .”
Hỗ Đình Quân chớp mắt, ngạc nhiên.
Trong phòng yên ắng, chỉ tiếng lửa than trong lò lách tách vang lên, tựa như khẽ nhắc nhở một sự lặng im nặng nề khó phá vỡ.
Đỗ Linh Tĩnh cả đời từng gặp qua nào cố tình để ý đến như , chịu cùng một lời.
Nàng nửa rũ hàng mi, khẽ thở dài, trong lòng phiền muộn bất đắc dĩ.
Hỗ Đình Quân gầy ít mấy tháng lưu lạc, gương mặt vốn tròn trịa giờ càng nổi bật đôi mắt to sáng, hàng mi lá liễu rung động như ẩn giấu ánh sáng linh động.
Đôi mắt sáng ngời mà sang bên cạnh đang buồn bã, vô tình khiến Đỗ Linh Tĩnh trông càng thêm ngơ ngác đáng thương.
Hỗ Đình Quân mỉm :
“Tĩnh Nương , chịu chuyện với ngươi, là bởi vì đang giận.”
Đỗ Linh Tĩnh xong cũng hiểu đôi phần, khe khẽ thốt:
“Thật sự giận đến mức ?”
Giận đến nỗi ngay cả một câu cũng .
Hỗ Đình Quân bèn nghiêm túc giúp nàng phân tích, lời chút đùa cợt:
“Ngươi nghĩ mà xem, đó là ngươi cầu , cũng đáp ứng. Sau xảy chuyện ở Vinh Xương Bá phủ, ngươi liền cảm thấy giữa ngươi với hầu gia chẳng cùng một đường, nên dứt khoát rời . Kết quả thì ? Người hề ý trở tay hại chúng .”
“Ngoài , hầu gia vốn mang tâm đả thương , thậm chí còn nguyện ý tổn hại lợi ích bản để giúp chúng , đúng hơn, là giúp ngươi. Thế mà ngươi hoài nghi . Ngươi xem, thể nào tức giận ?”
Nàng ngừng một lát, nhạt:
“Chuyện chỉ là giận thôi , e rằng còn cả thương tâm nữa.”
Thương tâm?
Trong đầu Đỗ Linh Tĩnh thoáng hiện lên ánh mắt trầm lắng của ...
Hỗ Đình Quân thấy , nhẹ giọng tiếp:
“Cũng thể trách ngươi. Dù hai mới thành hôn hai tháng, là do thánh chỉ buộc kết đôi. Nếu trong hai tháng mà thể tâm tin tưởng một , thì chuyện nào dễ như ?”
Huống chi là Vĩnh Định hầu.
Huống chi, trong lòng Tĩnh Nương, chỉ sợ Tưởng Giải Nguyên vẫn thật sự biến mất.
Hỗ Đình Quân nàng, bỗng hỏi khẽ:
“Ngươi với Tưởng Giải Nguyên... hầu gia đều cả , đúng ?”
Đỗ Linh Tĩnh gật đầu, khẽ đáp:
“Ừ, cũng thẳng với .”
Hỗ Đình Quân thì giật kinh hãi.
Tân nương trong lòng còn vấn vương bóng cũ, là điều kiêng kị lớn; mà Tĩnh Nương chẳng những giấu, còn dám thẳng thắn với hầu gia!
Nghĩ đến cũng đúng, Tĩnh Nương vốn là tính tình trong sáng thẳng thắn, lúc nào cũng lấy tâm ý chân thật mà đối đãi khác.
Chỉ là, nàng đối diện hạng thường nhân như Thiệu Bá Cử, mà là Vĩnh Định hầu – một quyền thần thực sự trong triều.
Hỗ Đình Quân kìm mà hỏi:
“Vậy... hầu gia khi thành hôn, đối xử với ngươi thế nào?”
Đỗ Linh Tĩnh đáp ngay, cần nghĩ ngợi:
“Rất .”
Hai chữ thốt , do dự, khiến Hỗ Đình Quân ngẫm , cảm thấy e rằng so với Tưởng Giải Nguyên khi xưa cũng chẳng kém.
Tưởng Giải Nguyên ôn nhu, nhã nhặn, một mực thâm tình; còn Vĩnh Định hầu thì sát phạt quyết đoán, oai chấn thiên hạ, tính tình khác hẳn một trời một vực. Thế nhưng, đãi Tĩnh Nương, hề thua kém.
Đáng tiếc, bóng dáng xưa vẫn còn in đậm trong lòng nàng.
Chỉ là thánh chỉ ban hôn, nhân duyên đường lui. Bóng dáng tiền nhân lưu luyến cũng chẳng thể giữ, ngược mắt mới là chỗ nên trân trọng.
Hỗ Đình Quân hiểu rõ tính tình bạn , những lời đạo lý e rằng cũng bằng thừa, bèn dứt khoát khuyên thẳng:
“Nếu thì dễ hiểu . Hầu gia vì giận, vì thương tâm nên mới chịu cùng ngươi chuyện. Ngươi thành tâm xin mới .”
“Xin ?” Đỗ Linh Tĩnh thoáng ngẩn , khẽ hỏi:
“ thèm để ý đến , thì xin ?”
Đây mới là chỗ khó.
Lời xin , chạm đúng lòng mới tác dụng.
Hỗ Đình Quân bèn hạ giọng, ghé sát :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-38-cao-nhan.html.]
“Vậy... ngày thường, khi chỉ hai , các ngươi thế nào?”
Đỗ Linh Tĩnh ngẩn ngơ, nghĩ một lát đáp:
“Hầu gia chăm sóc. Ban đêm nếu khát nước tỉnh dậy, sẽ dậy , rót cho một ly ấm.”
Đó là điều đầu tiên hiện trong đầu nàng.
Trước ở quê Thanh Châu, ban đêm nếu khát, nàng vẫn tự khoác áo dậy lấy nước, chẳng nỡ đ.á.n.h thức Thu Lâm Ngải Diệp. từ khi thành , nàng từng tự dậy lấy nước một nào nữa.
Nghe nàng kể , Hỗ Đình Quân sửng sốt, ngây một lúc.
Vị hầu gia quyền thế ngập trời , ngoài nịnh bợ thiếu, mà tự hầu hạ Tĩnh Nương thế ư?
Nàng tưởng tượng nổi, chỉ thấy bạn quả thực phúc phần, khiến hâm mộ.
“Vậy thì dễ !” Hỗ Đình Quân , rành rẽ:
“Ngươi chẳng cần cầu kỳ gì hết. Ngày thường hầu gia chăm sóc ngươi thế nào, hôm nay ngươi chỉ cần đổi một chút, tự để tâm đến . Chẳng hạn chủ động rót , giúp chỉnh áo một , thế là đủ. Chắc chắn sẽ còn giận nữa.”
Đỗ Linh Tĩnh chau mày nghĩ ngợi:
“Chỉ thế thôi ?”
Hắn giúp nàng việc lớn như , chỉ một chén một lời dịu nhẹ đủ xóa bỏ ?
Nàng nhớ , vì chuyện tìm mà chỉ khai mở Quy Lâm lâu cho nàng, còn đích đến tận Bảo Định.
Mà nàng, chẳng gì thể cho ...
Hỗ Đình Quân thấy nàng còn do dự, bèn cắt ngang:
“Đừng nghĩ nhiều. Cứ . Ngươi nhớ kỹ, ngày thường hầu gia chăm sóc ngươi thế nào, hôm nay ngươi cứ y như với . Ta dám chắc ngày mai hầu gia sẽ chẳng còn giận dỗi gì nữa!”
Lời quả quyết, đầy chắc chắn.
Đỗ Linh Tĩnh bỗng thấy buồn .
Hầu gia thực sự đơn giản như thế thôi ?
chính nàng cũng chẳng cách nào khác.
“Được ,” nàng gật đầu, khe khẽ , “ nhớ kỹ .”
Đỗ Linh Tĩnh rời Hỗ thị , trở về chỗ ở của một bộ xiêm y sạch sẽ.
Thu Lâm giúp nàng chải b.úi tóc, áo mới, ngẫm nghĩ mà cảm thấy cảm khái. Nếu hầu gia đích mặt, cô nương nhà e rằng hôm nay khó thể vẹn xuống núi, chứ chỉ là dính bẩn gấu váy, ngay cả một sợi tóc cũng chẳng hề rơi rụng.
Nguyễn Cung từng nhắc rằng, điều quan trọng nhất với những kẻ hầu hạ như các nàng, chính là thấy cô nương ngày một hơn.
Ban đầu Thu Lâm còn cho rằng hầu gia thế nào nữa cũng thể so với tam gia năm xưa, huống hồ đây là một mối hôn sự thánh chỉ o ép, cô nương vốn chẳng hề tình nguyện.
hiện giờ xem … chính Thu Lâm cũng đổi giọng: “Phu nhân tối nay cứ ở chỗ hầu gia mà nghỉ . Nô tỳ cùng Ngải Diệp sẽ lo thu dọn hành lý, an bài thỏa cả .”
Nếu thật sự nhận , Đỗ Linh Tĩnh cũng đoán đêm nay e rằng chẳng cần nữa. Nàng gật đầu, đáp khẽ một tiếng, chỉ là khi sang Thu Lâm, trong lòng khỏi dâng lên một thoáng suy nghĩ.
Đến cả Thu Lâm cũng đổi khác thái độ, hẳn là vì hầu gia giúp nàng một ân tình quá lớn.
Trong lòng nàng trăm mối cân nhắc, nhưng suy cho cùng, nàng giỏi những việc thế . Nghĩ tới lời “đề xuất” của Đình Quân, nàng rốt cuộc c.ắ.n răng, hướng về sân nơi hầu gia đang ở.
Đến nơi, chỉ thấy Lục Thận Như đang ở hành lang, cùng bẩm sự từ kinh thành đưa thư tới. Có vài phong thư mở , phân phó thuộc hạ xử lý ngay; còn mấy phong, tự cầm b.út hồi âm.
Người đang bẩm tấu vốn tưởng hầu gia chuyên tâm lắng , thỉnh thoảng còn đáp một hai câu. chẳng ngờ, ánh mắt tựa hồ lướt nhẹ qua gốc mai đang chớm nụ nơi góc hành lang, từ đó, xuyên qua cành khẳng khiu, rơi xuống bóng dáng một váy hồng nhạt thấp thoáng nơi đình viện, chính là nàng phu nhân đang xa xa.
Gió nhẹ lay động vạt váy, như đóa mai đầu đông run rẩy đợi nở, non mềm thanh lệ.
Lục Thận Như thu ánh mắt về, nhạt nhẽo như từng qua.
Đỗ Linh Tĩnh chờ một lúc, thấy chỉ mãi chuyện, chẳng thèm đoái hoài tới , đành khẽ vén rèm, bước thẳng phòng.
Thế nhưng, nơi khóe mắt vẫn thấp thoáng lưu dáng váy , dù yên báo cáo, lòng vẫn khẽ rung.
Trong phòng, nàng bảo Thu Lâm dọn . Thu Lâm còn tưởng phu nhân nhiễm phong hàn, uống nóng cho ấm, nào ngờ nàng dặn chỉ để sẵn đó, thêm một chén nữa.
Thu Lâm xong, kịp lúc hầu gia bước , liền nhanh chân lui xuống.
Chẳng bao lâu, Lục Thận Như cửa. Đỗ Linh Tĩnh lập tức về phía .
Ánh mắt thoáng dừng nàng, song môi khẽ mím, thần sắc nặng nề, chẳng lời nào, chỉ xuống án.
Sùng An trình mấy phong tấu chương và thư từ cung phát xuống, lặng lẽ lui . Hắn tiếp tục im lặng lật xem.
Trong phòng yên tĩnh, Đỗ Linh Tĩnh dậy.
Lục Thận Như liếc thấy bóng nàng lên, chậm rãi tiến gần .
lúc đang định hủy một phong thư, khóe mắt bỗng thoáng thấy nàng bưng một chén , nhẹ bước tới.
Nàng chút kiểu cách nịnh bợ, chỉ bình dị như thường, đôi tay trắng trẻo đặt chén xuống mặt , dịu giọng:
“Hầu gia, uống chút .”
Nói xong, nàng rời ngay, mà an tĩnh bên bàn, chờ đáp .
Tà tay áo lướt nhẹ qua mép án thư, tựa hồ khẽ chạm lòng , mềm mại mà run rẩy.
Hắn ngẩng mắt, cố tình lạnh nhạt, khẽ “Ừ” một tiếng coi như đáp, bưng chén nhấp một ngụm.
Nước Bảo Định vốn vẫn nhạt, chẳng rõ vì lúc ngọt đến thế, chỉ một ngụm, hương ngọt lan tỏa khắp miệng, thấm tận lòng.
Lục Thận Như đương nhiên hiểu rõ, cái ngọt lành từ nước , mà là từ bưng cho . Hắn cố khắc chế, chỉ nhấp một ngụm đặt chén xuống, tựa như thản nhiên mà đẩy xa.
Nàng vẫn cạnh bàn, chịu tránh .
Đỗ Linh Tĩnh lãnh đạm như thế, trong lòng chợt thoáng lo, e rằng biện pháp của Đình Quân chẳng hữu hiệu bao nhiêu.
Nam nhân ngước mắt, ánh lướt qua gương mặt nương t.ử. Nàng mơ hồ như rời .
Hắn mím môi, xếp thư từ mở sang một bên, định cầm giấy trắng để hồi âm, thì chợt thấy đôi tay mềm mại còn bưng cho , nay thon dài trắng nõn, khẽ nâng thỏi mực lên.
“Thiếp mài mực cho hầu gia.”
Tiếng nàng dịu nhẹ, bàn tay khéo léo rót nước nghiên, một tay vén tay áo, một tay chậm rãi nghiền mực.
Nàng bộ váy hồng nhạt sạch sẽ, ngoài khoác áo vạt trắng thêu bạc. Dáng nàng vén tay áo, từng vòng từng vòng nghiền mực, khiến sắc đen hòa tan trong làn nước trong vỡ , loang thành từng lớp mềm mịn.
Lục Thận Như chợt dấy lên một cảm giác khó tả.
Từ khi nào, từng nàng đối đãi thế ?
Hắn mím môi, vẫn một câu, chỉ cầm b.út chấm mực nàng mài, xuống hàng chữ hồi âm. Trong lòng thoáng chua xót, nhận thư , đức gì mà nàng tự tay mài mực để gửi ?
Đợi mực đủ, nàng khẽ lui , cạnh nữa. Hắn đưa mắt bóng lưng nàng , nhưng nàng xa. Nàng chọn một quyển sách, an tĩnh xuống bàn cạnh cửa sổ, thong dong mở .
Tựa như ngày thường ở nhà, xử công văn còn nàng sách kề bên. Chỉ khác, là ở bàn lớn, còn nàng lặng lẽ đối diện, bồi như thể chuyện quen thuộc.
Một chén , một nghiên mực, vài câu ôn nhu, chỉ lẳng lặng sách bên cạnh…
Nam nhân khẽ nhắm mắt .
Sắc trời dần tối.
Đại sự thiên hạ, cũng để ngày mai bàn tiếp.
Qua chừng nửa canh giờ, xử lý xong việc, phân phó Sùng Bình vài chuyện cửa, trở về phòng.
Trong phòng, nàng rửa mặt, đặt sẵn thư lên bàn, chỉ mặc trung y giản dị, nơi mép giường, nghiêng đầu .
Nàng một lời, chỉ yên lặng dõi theo .
Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh thấp thỏm bất an.
Cả một đêm nay, vẫn hề cùng nàng mở miệng… chẳng lẽ, biện pháp của Đình Quân thật sự vô dụng ?