Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 36: Lại đây
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ta tới chậm mất .”
Đỗ Linh Tĩnh quanh, thấy ai nấy tuy đều mỉm , nhưng nào cũng mang thương tích, nhẹ thì trầy xước, nặng thì khó giữ vững hình. Đặc biệt Hỗ Đình Lan, vết thương nặng nhất, đỡ mới nổi.
Nàng lập tức thẳng:
“Việc nên chậm trễ. Ta mang theo nhân thủ tới, giờ chúng mau ch.óng rời khỏi nơi !”
Nàng kể dọc đường thuê nhiều cùng núi, giờ trong rừng kẻ tìm kiếm đông vô kể, “ chính vì đông, Thiệu Bá Cử bọn họ hạ sát thủ cũng thể g.i.ế.c sạch.”
Chỉ mấy câu ngắn ngủi thôi khiến ánh mắt những giam cầm lâu ngày sáng rực lên, trong lòng dấy lên hi vọng.
lúc Nguyễn Cung bước bẩm báo:
“Phu nhân, tình hình bên ngoài . Sương mù trong núi đang bốc lên dày đặc.”
Đỗ Linh Tĩnh cau mày. Trong núi sương mù dày thế , khi khỏi đây dễ lạc đường, kể việc liên lạc với những nhóm khác càng thêm rắc rối.
Hỗ Đình Lan cùng mấy vị cũng chậm rãi :
“Nếu sớm hơn một canh giờ thì còn dễ. nay sơn cốc phức tạp, chúng ẩn náu ở đây bao lâu đều nhờ sương mù che chở. Lần , ngược sương mù thành chướng ngại. Thời cơ thích hợp.”
Mọi đều phụ họa: “Đã chờ lâu như , thêm một ngày cũng chẳng .”
Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh đầy bất an, nhưng cũng hiểu họ lý. Nàng cân nhắc hồi lâu, cuối cùng đành gật đầu đồng ý.
Nàng bảo Nguyễn Cung chia tản , để tránh kẻ khác theo dõi. Bản nàng cũng xuống núi ngay, mà ở cùng chờ đến hừng đông.
Trời dần tối, sương mù càng dày, tiếng thú dữ vọng từng hồi trong núi.
Đỗ Linh Tĩnh từng qua đêm trong rừng, chỉ từng qua sách miêu tả tiếng thú. Nay tận tai , trong lòng khỏi run nhẹ.
bên cạnh là quen xưa, nàng cũng bớt phần sợ hãi. Đình Quân còn đưa cho nàng một ngụm nước suối ấm.
Đỗ Linh Tĩnh nâng bầu nước, các vị cũng nàng. Liêu chăm chú quan sát đưa tay ước lượng:
“Lần gặp còn ở kinh thành, vóc dáng khi cao, giờ thì lớn thế .”
Hồng đại nhân thì trầm ngâm, đo chiều cao mà ngay:
“Những bản sách do Tĩnh Nương xuất bản, đều thấy. học vấn thì càng thêm cẩn thận.”
Nghe thế, Đỗ Linh Tĩnh giật , tưởng rằng để sót điều gì trong bản khắc in, vội vàng dậy xin .
Liêu liếc Hồng đại nhân, nhẹ:
“Ngươi dọa hài t.ử chi? sót là khó tránh. Trong thiên hạ, mấy ai chuyên tâm, cẩn trọng như Tĩnh Nương?”
Hồng đại nhân im lặng. Khuôn mặt xưa nay nghiêm khắc, mà thoáng hiện nét ôn hòa.
“Mấy năm nay những bản sách ngươi khắc in, ngay cả ngẫu nhiên ngangtrường tư thục ở làng quê cũng thấy học trò mua . Đặt trong thời của , chuyện là từng .”
Danh tiếng của Miên Lâu hôm nay, phần nhiều nhờ chư vị trong sĩ lâm nâng đỡ. Đỗ Linh Tĩnh nào dám vì thế mà nâng giá sách, dựng cao cửa ải.
Nàng khiêm nhường đáp , song trong lòng cũng thầm nghĩ: ngay cả Hồng đại nhân cũng lúc mềm mỏng. kịp yên lòng, ông nghiêm mặt trở :
“ học vấn là việc cả đời. Nam nữ đều như . Phụ ngươi còn, ngươi càng cần cù gấp bội.”
“……”
Đỗ Linh Tĩnh vội vàng khom :
“Tĩnh Nương xin ghi nhớ.”
Không khí trong động vì câu chuyện nghiêm nghị mà lặng . May , tôn t.ử của Phùng lão , Phùng Tường rụt rè bước lên, khẽ :
“Không ngờ Tĩnh Nương tỷ còn nhớ rõ .”
Phùng Tường nhỏ hơn Đỗ Linh Tĩnh bốn tuổi, mắt còn đến tuổi đội mũ, nhưng đỗ Cử nhân.
Chỉ là khi trúng Cử, vẫn kinh thi Hội ngay, mãi đến năm nay mới theo đoàn kinh, ngờ vướng biến cố , cùng một đường thu thập chứng cứ tội trạng của Thiệu thị, cuối cùng vây khốn nơi núi rừng.
Đỗ Linh Tĩnh nhớ ngày vốn thẹn thùng, nhưng ngờ chỉ mới cùng nàng đôi câu, gương mặt ửng đỏ.
Thanh niên mười chín tuổi, dáng vóc thẳng tắp như cây bạch dương, nay cao hơn nàng nhiều, song đôi má phiếm hồng khiến thoáng chốc giống như năm xưa, vẫn là thiếu niên ngượng nghịu .
Đỗ Linh Tĩnh mỉm :
“Ta hơn ngươi mấy tuổi, nhớ thì cũng thường thôi. hiền khi còn nhỏ, nhớ rõ như ?”
Nàng chỉ thuận miệng hỏi, nào ngờ khựng , mặt đỏ bừng, chỉ liếc nàng một cái vội thu ánh mắt, nhỏ giọng đáp:
“Tĩnh Nương tỷ tỷ mấy năm nay xuất bản sách, đều mua về , cho nên nhớ.”
Thì là .
Đỗ Linh Tĩnh hỏi qua mấy đầu sách, phát hiện quả thật đều sưu tập đủ, lòng khỏi đoán, Phùng Tường hẳn chỉ mua vài ba bộ bản in .
Nàng cũng gặng hỏi thêm, mà đưa mắt về góc động, nơi một thiếu nữ gầy gò đang thu ôm gối, gương mặt hốc hác, thẫn thờ xuất thần.
Đó chẳng là cô nương liều đưa tin, mới khiến tội ác của Thiệu thị phơi bày ?
Đỗ Linh Tĩnh kịp mở lời thì Đình Quân bước , khẽ trưởng nàng , Hỗ Đình Lan chuyện bàn.
Nàng qua, đem tất cả những gì kể một lượt:
“Giờ trong núi lẫn lộn đủ loại thế lực, chúng thực sự thể tin cậy chẳng còn bao nhiêu.”
Hỗ Đình Lan xong cũng chẳng lấy ngạc nhiên. khi Thiệu Tuân mượn cớ chuyện Vinh Xương Bá phủ để uy h**p, tính toán trao đổi cùng Vĩnh Định Hầu Lục Thận Như, y vẫn khỏi chau mày.
“Vậy ngươi cùng hầu gia xích mích?” y hỏi thẳng.
Đỗ Linh Tĩnh lắc đầu:
“Không hẳn là thế. Chỉ là chuyện nào chuyện nấy, thể phân rõ.”
Nghe , Hỗ Đình Lan khẽ thở . Thánh chỉ ban hôn vốn là gượng ép, nếu nàng gả tranh chấp cùng phu quân thì ngày e càng khó sống yên.
Trước mắt còn đến mức thể vãn hồi, y liền tiếp:
“Vậy hầu gia rốt cuộc ý gì, ngươi cũng ?”
Đỗ Linh Tĩnh lắc đầu:
“Ta rõ. … cũng tới.”
Hỗ Đình Lan kinh ngạc, lông mày dựng lên.
Tĩnh Nương vốn tách biệt khỏi hầu phủ, mạnh ai nấy , mà hầu gia đích tới núi … rốt cuộc vị Lục hầu mang ý tứ gì?
*
Dưới chân núi.
Chỗ nhà dân mà Đỗ Linh Tĩnh dẫn tá túc khi , giờ là một nam nhân khoanh tay lặng giữa gió đêm. Trời tối đen, nơi đầu ngõ vẫn chẳng thấy ai trở về.
Sùng Bình tiến lên thưa:
“Hầu gia, phu nhân mang theo nhiều như mà vẫn trở về, xem hẳn gặp chuyện, khả năng là tìm những phất đảng mất tích.”
Nam nhân gật đầu, ánh mắt lướt qua sân viện nơi nàng từng ở, trong phòng tối đen ánh đèn.
Xem , quả là .
Hắn đoán chắc nàng tìm thấy dấu hiệu mà phất đảng lưu , thậm chí nhanh ch.óng tìm . Núi non trùng điệp, bao nhiêu kẻ tìm , mà chỉ một nàng thể .
Lục Thận Như thở một , ánh mắt thoáng dịu , song lập tức nhớ tới lá thư nàng gửi, nhớ tới t.h.u.ố.c nàng đưa đến, nhớ tới khi ở trong núi thấy mà chịu gần, chỉ khách khí bảo “xin cứ tự tiện”... Ánh mắt nam nhân chợt lạnh xuống.
Hắn mím môi, lời nào. Gió lùa qua con ngõ, vạt áo bào gió cuốn phất phơ. Hắn khoanh tay yên hồi lâu, mới gọi Sùng Bình:
“Thiệu thị ép đến đường cùng. Ngày mai, cần đề phòng bọn chúng liều c.h.ế.t phản công.”
Sùng Bình rùng :
“Thuộc hạ tuân lệnh.”
*
Trong rừng, sơn động.
Đêm đó, chỉ chợp mắt chừng hai canh giờ, đều chẳng ai ngủ nổi.
Mang theo chứng cứ phạm tội của Thiệu thị ẩn náu trong núi lâu, hôm nay cuối cùng cũng cơ hội thoát .
Trước , bọn họ từng nhờ truyền tin cho bằng hữu thiết trốn tránh. Như vị Chương mở tiệm sách ngoài kinh thành, Đỗ Linh Tĩnh định tìm để hỏi xem ai thu giữ hoặc phát hành Tống bản, nay cũng đóng cửa biệt tích.
Phùng Tường , vị Chương cũng từng hỗ trợ thu thập chứng cứ tội trạng của Thiệu thị, sợ lộ nên sớm ẩn . Chỉ cần việc suôn sẻ, tự nhiên ông sẽ xuất hiện.
Ai nấy đều cách biệt bằng hữu quá lâu.
Trời còn sáng, Đỗ Linh Tĩnh cùng Hỗ Đình Lan, Tưởng Phong Xuyên và các vị bàn bạc cuối. Khi sự tính toán đấy, ngoài hang trời hửng sáng, đoàn lượt rời sơn động, khẽ khàng tiến .
Trong núi vốn nhiều toán tìm lẩn khuất, ít tiếng động huyên náo truyền đến.
Đoàn lặng lẽ ẩn trong sương sớm và rừng rậm, chừng nửa canh giờ, cuối cùng cũng thoát khỏi lối mòn.
Nguyễn Cung theo lệnh Đỗ Linh Tĩnh, chỉ để quan viên, học trò thư viện cùng đám nàng mời từ tam giáo cửu lưu chờ sẵn một bãi đất bằng ở sườn núi. Như mới tránh lộ chỗ ẩn , đề phòng kẻ khả nghi trộn.
Mọi lúc chỉ cần thêm nửa khắc là thể hội hợp với bên ngoài. Ai nấy bước nhanh hơn, lòng dặn lòng: tuyệt đối lạc đường, càng thể tạo động tĩnh dẫn đến kẻ khác kéo tới.
Nào ngờ, mới mấy trăm thước, mặt bỗng chặn .
Trong rừng sớm, khi mặt trời lên, sương còn lãng đãng, tiếng chim biến mất, chỉ còn tiếng lá khô rơi lộp bộp.
Có kẻ dẫm lên lá, từ trong rừng chậm rãi bước .
Ánh mắt lướt qua từng , mấy ngày hao tâm tổn trí khiến đôi mắt sâu tối mịt, nay nắng sớm nở một nụ nhạt.
“Chư vị, cuối cùng cũng gặp.”
Chính là Thiệu Bá Cử.
Bên cạnh là Thiệu Ngũ Hưng, tay lăm lăm đao nhọn. Người của Thiệu thị sớm mai phục tứ phía, chỉ chực xông .
Mọi của phất đảng trầm mặc. Ẩn bao lâu, chỉ cần thêm nửa khắc là thể thoát, mà giờ chặn .
Mọi siết c.h.ặ.t t.a.y, Thiệu Bá Cử khóe môi nhếch . ánh mắt chẳng dừng ở ai, mà rơi thẳng mật nhất:
Hắn gọi bằng danh tự, chỉ dùng cách xưng hô như khi còn niên thiếu.
“Lan, vốn coi ngươi như thủ túc, đến bước ?”
Hỗ Đình Lan chỉ khẽ hừ, nhưng nụ kéo động miệng vết thương nơi bả vai do mũi tên của Thiệu Ngũ Hưng gây , khiến y nhăn mặt, sắc mặt tái .
Thiệu Bá Cử thoáng giật :
“Ngươi thương?”
Ánh mắt liếc sang . Thiếu niên mũi ưng trầm giọng, cúi đầu toan giải thích, nhưng Hỗ Đình Lan lạnh lùng mở miệng:
“Bị các ngươi đuổi g.i.ế.c mấy tháng trời, dính thương tích chẳng chuyện lạ.”
Y gằn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-36-lai-day.html.]
“Có thể mang thương mà sống, là may. Còn những quan viên hai ngươi g.i.ế.c hại, họ đến một tia cơ hội sống cũng , chẳng ?”
Ánh mắt y dừng , thẳng tắp rời khỏi gương mặt từng cùng sinh t.ử năm nào.
Cho dù giờ phút chính là kẻ vây khốn , Thiệu Bá Cử cũng tránh thoáng xao động, ánh mắt khẽ d.a.o động một phần.
Hắn thừa nhận: lời Hỗ Đình Lan sai. Bọn họ vì để che giấu việc thế quan viên, tất nhiên thể để nguyên chủ còn sống sót lộ .
“Chẳng qua, còn thể đây?”
Thiệu Bá Cử chậm rãi kể: ban đầu, phát hiện hai vị quan viên triều đình đường nhậm chức chẳng may rơi xuống thuyền c.h.ế.t đuối. Mà hai đó đúng lúc đang giữ chức vụ mà một việc khó giải quyết, cách nào lo liệu.
Sự việc c.h.ế.t đuối ai . Hắn suy tính một ngày, liền để Thiệu Ngũ Hưng bí mật sắp đặt hai kẻ dung mạo tương tự đóng giả, thế chức vụ .
Ban đầu, cho rằng việc sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ. chỉ cần kéo dài hơn một tháng để xử lý xong chuyện khó, đó rút về cũng .
Không ngờ nửa năm trôi qua, chẳng ai phát hiện.
Quan viên nhậm chức ở nơi xa xôi, tin tức vốn khó thông, chỉ cần tìm dung mạo tương tự mà cải trang, liền thể qua mắt. Nếu như là huyện lệnh nhậm chức ở chốn hẻo lánh, khi ba năm cũng chẳng ai dò xét. Huống hồ còn sự điều phái che chắn.
Thiệu Bá Cử , quả thực lòng tham đáy:
“Thấy kế thể dùng , liền tiếp tục nhắm các quan viên khác, cho thế .”
Lần , kẻ chọn vô tình là của phất đảng vốn đang triều đình xa lánh. Chức vụ cao, nhưng nhiệm kỳ sắp mãn, bèn để thế thế, điều thế nơi khác, còn thật thì âm thầm khống chế.
Vị quan viên phất đảng đó nhậm chức ngoài biên ải hơn mười năm, thể vì lao nhọc mà thành bệnh, tuổi tác cao, chẳng bao lâu sẽ khó qua khỏi. Thiệu Bá Cử bảo Thiệu Ngũ Hưng lặng lẽ theo dõi, chỉ chờ ông tắt thở thì lập tức để thế .
Ai ngờ Thiệu Ngũ Hưng quá nóng vội. Thấy đối phương chậm chạp c.h.ế.t, gã liền tay đoạn tuyệt d.ư.ợ.c liệu.
Nào ngờ việc con gái quan viên phát giác. Trong cơn hoảng loạn, Thiệu Ngũ Hưng bắt cóc nàng , khiến vị quan viên vì tìm con gái mà tức giận phát bệnh, cuối cùng vong mạng.
Thiệu Bá Cử xong, lườm một cái:
“Không ngờ chỉ vì một sơ suất , gây đại họa.”
Người lên tiếng tố cáo ác hành của Thiệu thị, đúng là ái nữ của quan viên phất đảng .
Cô nương họ Hoàng.
Nàng bước từ trong đám , gương mặt trắng bệch, hai mắt đỏ ngầu vì căm hận.
“Hay cho một cái lý do thoái thác! Đường đường Thám Hoa lang mà lừa như thế ?!”
Giọng nàng run rẩy, song lạnh lẽo vô cùng.
Thiệu Ngũ Hưng nổi giận, giơ chân định bước lên:
“Tiện nhân!”
Hỗ Đình Lan lập tức chắn nàng . Thiệu Bá Cử chau mày, đưa tay ngăn .
Đỗ Linh Tĩnh thấy sắc mặt Hoàng cô nương càng lúc càng bi thương, trong lòng cũng chấn động.
“Nói cha là do ngươi cắt t.h.u.ố.c mà c.h.ế.t, cha vì nóng ruột mà lâm chung, còn chỉ là ngươi bắt ...”
Nàng lắc đầu dữ dội, đôi mắt đẫm m.á.u căm hận thẳng Thiệu Ngũ Hưng.
“Tất cả đều ! Cha rõ ràng là ngươi hạ độc mà c.h.ế.t! Còn ... là ngươi cưỡng đoạt!”
Trong rừng, ai nấy đều sững sờ.
Mọi phất đảng vốn cha con nhà Hoàng gặp nạn, song nàng thốt vẫn khỏi bàng hoàng. Chỉ Thiệu Bá Cử nhíu mày, liếc em trai.
“Ngươi thật chuyện đó?”
“Ca, ...”
Chưa cần hết, Thiệu Bá Cử cũng hiểu. Hắn lặng im chốc lát.
Hỗ Đình Lan lạnh hỏi:
“Ngươi còn giả vờ ?”
Lời tuy là hỏi, nhưng rõ ràng mang ý mỉa mai.
Thiệu Bá Cử khẽ thở dài:
“Ta thật sự .”
Đoạn, sang Hoàng cô nương, chậm rãi :
“Ta sẽ để Tiểu Ngũ cưới ngươi chính thất, coi như cho ngươi một công đạo...”
Lời còn dứt, Hoàng cô nương bật lạnh lẽo.
“Cha các ngươi hại c.h.ế.t, chiếm đoạt . Giờ cho một cái danh phận mà bảo là công đạo? Cha con kiếp ác gì mà dây dưa với hạng ghê tởm như các ngươi?!”
Nàng càng càng phẫn uất, hình gầy gò toát sức mạnh kinh hãi, giọng rung động cả rừng sớm.
“Thiệu Ngũ Hưng giam giữ hơn một năm, hắnta bao nhiêu chuyện ác! Cha duy nhất hãm hại.
Chẳng lẽ ngươi cũng , Thiệu Bá Cử?!”
Thiệu Bá Cử sững tại chỗ.
Trước , Thiệu Ngũ Hưng luôn với rằng, mấy vị quan viên vốn dĩ là tự c.h.ế.t, bọn họ chẳng qua chỉ xử lý qua loa, điều nơi khác, cho thế tạm vài tháng, lo liệu mấy việc trọng yếu mà thôi, thần quỷ .
nay Hoàng cô nương trực tiếp chất vấn:
“Ngươi dám ngươi thật sự ?”
Thiệu Bá Cử trầm mặc.
Thiệu Ngũ Hưng cho hết, nhưng cũng từng nghi ngờ. Rốt cuộc, việc mạo danh trót lọt đến thế? chỉ cần sự trôi chảy, còn hỏi kỹ gì?
Đại nghiệp mắt mới là trọng yếum thoát ly Thiệu thị tông tộc, gây dựng thế lực riêng trong triều, vững chân ở kinh thành. So với những việc , mắt nhắm mắt mở cũng .
Hắn nhất thời lời nào.
Thiệu Ngũ Hưng thì tức đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận thể một đao g**t ch*t Hoàng cô nương ngay, nhưng ca ca ở đây, gã dám động thủ.
Hỗ Đình Lan thẳng bạn cũ thuở nào, nay là Thám Hoa lang quyền quý thánh thượng.
“Ngươi đích hạ thủ, nhưng bởi ngươi mà c.h.ế.t. Buông thả mặc kệ, cũng thoát khỏi tội nặng. Nực , cùng loại như ngươi bao nhiêu năm.”
Lời y dứt, sắc mặt Thiệu Bá Cử thoáng run rẩy, phản bác, cũng hạ lệnh tha cho .
Thiệu Ngũ Hưng dứt khoát lạnh giọng:
“Đại ca, chuyện thì thể đổi. Những quá nhiều, tuyệt đối thể để sống sót!”
Nếu , thì diệt khẩu sạch sẽ, đó mới là thượng sách.
Đỗ Linh Tĩnh , bàn tay khẽ siết c.h.ặ.t. Nàng đưa mắt Hỗ Đình Quân, sang Hỗ Đình Lan, đảo qua mấy vị .
Mọi đều lặng yên, mà ánh mắt họ ngầm hiểu .
Trong đám đông, chỉ hai gương mặt ở đây, chính là Tưởng Phong Xuyên và Phùng Tường.
Đỗ Linh Tĩnh xoay tầm mắt xuyên qua tầng tầng bóng cây, tới sườn núi phía xa, thấy hai cũng đang từ xa gật đầu hiệu.
Trước khi xuống núi, bọn họ dự liệu vạn nhất đường chặn, thì tự cứu . Vì thế, theo lời Hỗ Đình Lan, họ chia binh hai ngả: Tưởng Phong Xuyên và Phùng Tường dẫn theo một bộ phận nhân thủ ẩn ở ngoài. Nếu thật sự nguy cấp, dù thể cứu viện diện, họ cũng thể tạo hỗn loạn, để những khác nhân cơ hội thoát .
Thiệu Ngũ Hưng kiềm sát ý.
Thiệu Bá Cử do dự đến cực điểm, cuối cùng chỉ hỏi Hỗ Đình Lan:
“Giữa chúng , thật sự chỉ thể ngươi c.h.ế.t sống ?”
Hỗ Đình Lan đối phương, khóe môi rướm m.á.u khô, giọng trầm hẳn xuống:
“Thiên đạo thường, chẳng vì Nghiêu mà tồn, chẳng vì Kiệt mà vong. Ngươi cưỡng cầu giữ , bất kể là tình nghĩa quyền thế, đều giữ .”
Lời dứt, Thiệu Ngũ Hưng lập tức rút đao.
“Ca!”
Thiệu Bá Cử hít sâu một , cuối cùng chỉ :
“... Mặc kệ thế nào, giữ nhà Hỗ thị.”
Ngụ ý, những khác, thể để sống.
Mọi chuyện xảy trong chớp mắt. Đỗ Linh Tĩnh cùng các vị đều về phía Tưởng Phong Xuyên bên sườn núi. Đây chính là thời khắc định, cần lập tức gây hỗn loạn, nhân đó mà chạy thoát.
Nào ngờ, còn kịp động thủ, trong rừng bỗng vang lên một tiếng quát:
“Mọi , nhúc nhích!”
Đỗ Linh Tĩnh sững sờ —
Là giọng của Sùng Bình!
Ngay đó, khắp núi rừng vang dậy tiếng bước chân, binh lính ào ạt kéo đến, từng lớp từng lớp vây c.h.ặ.t.
Người của Thiệu thị bao vây phất đảng, giờ ngược bao vây kín mít. Ngay cả Tưởng Phong Xuyên và Phùng Tường cùng nhóm nhân thủ ẩn bên ngoài cũng lưỡi đao kề sát, chẳng thể nhúc nhích.
Từ trong rừng sâu, Sùng Bình bước , thanh đao trong tay mở đường. Sau lưng y, một nam nhân khoác cẩm y đen, dáng cao thẳng, trầm tĩnh mà sắc bén, chậm rãi hiện mắt .
“Lục Thận Như...” Thiệu Bá Cử nhận , ánh mắt tối hẳn.
Lục Thận Như chỉ thoáng liếc , giọng lạnh nhạt:
“Thiệu Thám Hoa g.i.ế.c diệt khẩu, muộn .”
Lời trầm thấp vang lên, khiến núi rừng cũng như chìm xuống.
Dù là phất đảng Thiệu thị, tất cả đều mũi đao của . Chỉ cần hài lòng, cái đầu nơi đây đều thể rơi xuống đất.
Bầu khí nặng nề, yên ắng đến cực điểm, ai dám phát một tiếng động nhỏ.
Đối với Thiệu Bá Cử, sự xuất hiện của Lục hầu lúc đem bất cứ lợi ích nào.
Thiệu Tuân vốn lo lắng chuyện mạo danh quan viên, dựa việc trao đổi với Lục Thận Như để nắm lấy nhược điểm, trói buộc cả đời trong vòng xoáy giữa Thiệu gia và Ung Vương.
Mà Lục Thận Như, Vinh Xương Bá phủ ở trong tay, càng thể dễ dàng buông bỏ.
Đến nước , phần thắng của Thiệu Bá Cử tan biến.
Chỉ là, với trong phất đảng, lựa chọn của vị hầu gia chính là lưỡng thế nan.
Nếu đồng ý trao đổi, bọn họ rơi tay Thiệu Tuân ắt sẽ c.h.ế.t. Nếu công khai sự thật, bọn họ mới thể sống sót.
Hắn sẽ chọn thế nào, ai đoán .
Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía . Đỗ Linh Tĩnh cũng .
Khi ánh mắt nàng chạm đến, cúi đầu, trực tiếp giam c.h.ặ.t ánh của nàng trong mắt .
Tim nàng bất giác run lên một nhịp.
Giữa đôi mày siết c.h.ặ.t, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng thấp mà trầm, chỉ dành cho nàng.
“Lại đây.”