Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 35: Sẽ đến
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
… Hầu gia giúp đỡ, Đỗ Linh Tĩnh vô cùng cảm kích.
… Không dám lấy việc riêng của mà phiền nhiễu hầu gia.
… Nếu đường chẳng may gặp hiểm cảnh, thể trở về, thì khế đất hai đường Đông – Tây ở Đỗ phủ Thành Khánh phường, xin giao cả cho hầu gia.
Đọc qua một lượt, Lục Thận Như bỗng nhiên nở nụ khó hiểu.
Thì , trong mắt nàng, chỉ là một ngoài từng tay giúp đỡ.
Dù bái thiên địa, cùng nàng đồng giường chung gối, da thịt kề cận, vẫn chỉ là ngoài.
Một ngoài, đến lúc cần, nàng liền phân rõ ranh giới.
Gió lạnh bậc cửa cung thổi xuống, kịp đọng thành giọt sương, hóa thành băng giá chân.
Khó trách nàng chịu gọi là phu quân, thậm chí cho gia nhân Đỗ phủ đổi miệng gọi là cô gia.
Nam nhân trầm mặc.
Sùng An thấy hầu gia tuy như ôn hòa, nhưng nơi khóe mắt, chân mày ẩn giấu một nỗi khổ khó tả.
Hắn dám lên tiếng, cho đến khi thấy hầu gia khàn giọng vì vết thương cũ tái phát, mới trầm thấp hỏi:
“Bên cạnh phu nhân thị vệ nào cùng ?”
Hầu gia hỏi, Sùng An còn kịp đáp, hầu gia như sực nhớ điều gì:
“Chẳng lẽ… phu nhân ngay cả thị vệ hầu phủ cũng mang theo?”
Sùng An nhất thời khó xử, ấp úng mãi mới nên lời:
“Vâng… phu nhân cho bốn vị thị vệ hầu gia phái đều ở .”
Lời rơi xuống, liền thấy nam nhân bật một tiếng:
“Hay lắm.”
Sùng An , cứ ngỡ hầu gia sẽ nổi giận. Không ngờ chỉ khép mắt , khẽ, thêm gì.
Gió rít qua tường cung, rèm áo rộng phấp phới, hồi lâu mới cất giọng trầm trầm, như đè nặng cả bầu trời.
“Ta xin Hoàng thượng cho nghỉ ngơi. Cũng bảo ngươi tạm thời cần trở về.”
Chưa dứt lời, đôi mắt bỗng mở bừng, ánh sáng nghiêm nghị lóe lên:
“Kiểm kê nhân mã, tự đến Trấn Bảo Định.”
*
Giao giới trong núi giữa Bảo Định và Chân Định.
Đoàn Đỗ Linh Tĩnh từ kinh thành xuống phía nam, “chiêu binh mãi mã”, đến vùng núi thì trong ngoài hỗn tạp, đủ hạng tụ tập. Quan phủ cũng phái binh lính khắp nơi lục soát, núi rừng đầy rẫy tiếng .
những mất tích vẫn thấy tung tích. Có họ vẫn còn ẩn náu, cũng lời đồn c.h.ế.t trong núi sâu, kẻ bảo họ tìm thấy và bí mật giấu . Người bắt thể là Thiệu thị, cũng thể là Cẩm Y Vệ, thậm chí là Vĩnh Định Hầu Lục Thận Như.
Riêng Đỗ Linh Tĩnh tin chắc bọn họ vẫn còn ẩn náu trong núi. Nàng để Tưởng Phong Xuyên dẫn đường, tự đến chỗ từng ẩn .
Nơi giờ lục tung, chẳng còn gì sót . Nếu lúc Sùng Bình còn tìm thấy sợi dây kết mà Hỗ Đình Quân để , thì nay cũng chẳng còn dấu vết nào.
May mắn là thấy dấu vết giằng co bắt ép, chứng tỏ rơi tay Thiệu Bá Cử và Thiệu Ngũ Hưng. Đỗ Linh Tĩnh , nếu bọn họ thực sự Thiệu bắt, cơ hội cứu vô cùng mong manh.
Quan sát kỹ, nàng phát hiện nơi đây vẫn còn rơi vãi một ít vật dụng, rõ ràng họ rời trong vội vã.
Nếu đúng như , chắc chắn bọn họ lưu ám hiệu cho Tưởng Phong Xuyên.
Tưởng Phong Xuyên gật đầu: “Ít nhất Huệ thúc sẽ để ký hiệu, thể nào bỏ mặc chúng .”
Đỗ Linh Tĩnh cũng nghĩ Hỗ thị thể lưu dấu. Nàng lập tức phân phó tìm kỹ.
chỗ lục soát quá nhiều , tìm dấu vết dễ. Tới khi trời tây dần ngả tối, chỉ vài thứ giống thật mà hóa giả.
Trời càng về chiều, núi càng mù sương, rắn rết hổ báo rình rập, thể tùy tiện mạo hiểm.
Tưởng Phong Xuyên khuyên: “Tẩu t.ử, đêm xuống , trong núi nguy hiểm, vẫn nên xuống núi .”
Đỗ Linh Tĩnh cân nhắc nặng nhẹ, liền gật đầu.
khi bọn họ xuống núi, bỗng thấy hai tìm kiếm khác lợn rừng xông húc ngã, còn lăn từ sườn núi xuống, m.á.u me bê bết. Đồng bọn hoảng hốt đỡ họ lên, vội vã đưa về trấn chân núi tìm y.
Đỗ Linh Tĩnh thoáng qua, trong lòng khẽ nhíu mày, liền sang dặn dò Xương Bồ vài câu.
Trong trấn.
Sùng Bình mu bàn tay cũng nhánh cây cứa rách, để một đường m.á.u loang.
Y sơ sài quấn tạm hai vòng, lập tức đến xem hai tên thị vệ khiêng từ núi xuống.
So với những đội tìm kiếm khác thương vong t.h.ả.m trọng, ám vệ trướng hầu gia những ngày qua vẫn bình an vô sự. Không ngờ hôm nay phận của hai quá xui xẻo: phòng trăm ngàn , cũng ngờ lợn rừng đột ngột từ phía lao , húc thẳng , khiến họ ngã nhào từ sườn núi xuống. May mà còn giữ mạng, chỉ là bầm dập khắp , chỗ nào cũng rớm m.á.u.
Sùng Bình hỏi: “Có mang đủ d.ư.ợ.c ?”
Thuộc hạ vội đáp là đủ. lời còn dứt, hộ vệ chạy tới báo tin: đưa đến hai bao lớn t.h.u.ố.c trị thương, là loại cầm m.á.u, chữa ngoại thương cực .
Sùng Bình thầm đoán, chắc hẳn là nhóm khác trong đội tìm kiếm, ví dụ đám học trò thư viện tiện tay hỗ trợ .
Y tự cửa, tính mở miệng cảm tạ, nhưng thấy đưa t.h.u.ố.c mất.
Bên ngoài trời tối, con đường trong trấn chỉ còn vài ngọn đèn lác đác hắt sáng từ hai dãy nhà bên vệ đường.
Y thoáng qua, đưa t.h.u.ố.c thoáng giống như gã sai vặt Xương Bồ bên cạnh phu nhân.
Trong lòng ngạc nhiên, y lập tức hướng xa xa . Quả nhiên, con ngựa kéo xe ở ngã ba, trong khoang, khẽ vén rèm cửa. Khi bắt gặp ánh mắt , gật đầu một cái.
Khoảnh khắc , xe ngựa rẽ sang hướng khác, bóng liền biến mất màn xe.
Sùng Bình ngỡ ngàng, tưởng rằng bản hoa mắt.
Sao thể là… phu nhân?
Không thể tin ! y vẫn vội vàng phái đuổi theo. Tiếc rằng chậm mất một nhịp, xe ngựa xa, hề dừng , mà cũng chẳng ý gặp mặt .
Sùng Bình nào dám coi thường? Y hiểu rõ hơn ai hết: phu nhân đối với hầu gia quan trọng thế nào.
Y lập tức sai âm thầm dò hỏi. Trong đầu suy nghĩ , mơ hồ đoán đôi chút.
Người dò tin còn kịp trở , Sùng Bình hết về sân viện, kiểm tra thương thế của hai thị vệ. Thuốc ban đầu họ mang theo cũng ít, nhưng t.h.u.ố.c phu nhân đưa đến hợp đúng chứng thương của họ.
Có hỏi hy nên dùng t.h.u.ố.c đó . Sùng Bình lặng im đáp, chỉ ngẫm nghĩ hồi lâu.
Ngay lúc , một thị vệ khác chạy vội tới báo tin:
“Hầu gia tới!”
Trong đầu Sùng Bình chợt lóe cảnh thấy phu nhân trong màn đêm, tim khỏi kinh động. Lại hầu gia cũng đến, thì càng cảm thấy việc phu nhân và hầu gia chia thành hai ngả cũng là điều dễ hiểu, chẳng gì ngoài dự liệu.
Việc tiện mở miệng hỏi, y chỉ thể nhanh ch.óng tiến đến mặt hầu gia.
Vừa kịp tới nơi, liền thấy Sùng An hướng mắt hiệu. Dưới ánh kiên định của hầu gia, y lập tức bẩm báo tình hình.
Người tuy tìm , nhưng Sùng Bình thể khẳng định: họ chắc chắn còn trong núi.
Chẳng qua lúc Dư phụ tá truyền tin đây, nhắc tới chuyện của Vinh Xương Bá phủ, rằng Thiệu Tuân cùng bá phủ đều cho rằng rơi tay hầu gia. Nếu thật sự là , Sùng Bình cũng thuận thế tung vài tin tức mơ hồ, khiến những kẻ tâm tưởng rằng của phất đảng quả nhiên trong tay hầu gia.
Sùng Bình đem tình hình thực tế báo , Lục Thận Như gật đầu.
Vinh Xương Bá phủ cùng Thiệu Tuân, tám chín phần tin rằng đơn độc tiến nơi , chuẩn tiếp nhận của phất đảng cùng chứng cứ trong tay. Tạm thời định hai bên , cũng khó.
Lục Thận Như chợt nghĩ đến một khác.
Nàng ?
Nàng dường như hề nghi ngờ gạt nàng, chỉ là tự một đường tiêu tiền thuê , tự đ.á.n.h xe mà đến. Việc bất quá cũng là để cùng phân rõ ranh giới mà thôi.
Nam nhân cụp mắt, mi mắt nặng trĩu.
Nếu như nàng tin lời của Tưởng Lục, nghĩ rằng bày kế lừa nàng, lấy của nàng đổi với Thiệu thị, để bảo Vinh Xương Bá phủ… Vậy thì …
Hắn nghĩ tiếp. Hít một thật sâu, chậm rãi thở , gọi Sùng Bình.
“Phân phó lưu ý hành tung của phu nhân. Phàm là thấy, đặc biệt là ở trong núi, bất luận thế nào cũng mang nàng về.”
Núi sâu là hầu phủ, há thể để nàng một ở đó?
Ai ngờ lời còn dứt, Sùng Bình thưa: “Hầu gia, nửa canh giờ , thuộc hạ thấy phu nhân.”
Lục Thận Như ngạc nhiên.
Hắn vốn cho rằng nàng tới đây, sẽ cùng hầu phủ thị vệ bất kỳ tiếp xúc nào.
“Nàng gì?”
Sùng Bình lắc đầu, “Phu nhân gì với thuộc hạ, chỉ từ xa gật đầu một cái, rời .”
Xa xa… chỉ gật đầu…
Nam nhân thoáng im lặng, mở lời. Rồi thấy Sùng Bình đưa đến hai bao t.h.u.ố.c trị thương, là phu nhân phái Xương Bồ đem tới.
“Phu nhân hẳn là thấy thị vệ hầu phủ thương, nên cố ý cho Xương Bồ mang d.ư.ợ.c đến.”
Sùng Bình xong, Sùng An lập tức tiến lên, đem t.h.u.ố.c trình đến mặt hầu gia.
“Hầu gia, phu nhân đưa tới là t.h.u.ố.c trị thương hảo hạng.”
Hắn vốn rằng, phu nhân dẫu tự tìm , vẫn quên hầu gia, bằng chứng là còn gửi t.h.u.ố.c đến đây.
Hầu gia cũng đừng tức giận nữa.
Nam nhân suốt dọc đường , gió lạnh táp , hầu gia mặt mày vẫn như phủ băng.
Sùng An đang ý khuyên giải, lời còn dứt, thì chạm ánh mắt “câm miệng” lạnh lẽo của ca ca.
Sùng An sững , khó hiểu: chẳng lẽ sai ?
Nam nhân chằm chằm những gói t.h.u.ố.c nhất , bỗng bật một tiếng lạnh.
“Hầu phủ chẳng lẽ t.h.u.ố.c? Lại cần phu nhân tự tiêu tiền mua?”
Nàng bất quá là cùng tính toán sòng phẳng mà thôi.
Nói xong hai câu , liền xoay bước thẳng ngoài.
Sùng An lúc mới hiểu thật sự lỡ lời, vội vàng định đuổi theo hầu gia, nhưng Sùng Bình túm c.h.ặ.t kéo .
Sùng Bình chỉ đành tự theo , nhỏ giọng: “Gia, phu nhân nàng……”
Chưa kịp hết câu, nam nhân lạnh lùng cất lời, đầu :
“Hầu phủ , bất luận kẻ nào, dùng đồ phu nhân đưa tới. Dù chỉ một cọng cỏ cũng .”
Nàng cùng , thể thanh toán sòng phẳng nữa.
Hôm , trời còn sáng, Đỗ Linh Tĩnh dậy, dẫn núi.
Trong núi sương mù giăng dày, từng lớp từng lớp mờ ảo. Nàng dặn dò thủ hạ cẩn thận bước chân, ngàn vạn đừng sơ ý giống mấy thị vệ hầu phủ hôm , rơi xuống triền núi mà thương.
Nghĩ đến đây, nàng chợt nhớ tới hai thị vệ . Không giờ thương thế khá hơn … Nàng đưa t.h.u.ố.c trị thương đều là hợp d.ư.ợ.c, hẳn thể giúp bọn họ ch.óng bình phục.
Nàng và Lục Lang chia binh hai lối, mỗi dẫn một nhóm tìm dấu vết, dò xét xem phất đảng còn lưu ký hiệu nào .
Tìm kiếm mãi cho tới gần trưa, Ngải Diệp bỗng reo lên:
“Phu nhân mau tới xem! Nơi dấu cành lá vạch qua!”
Đỗ Linh Tĩnh vội đến gần, quả thấy một nhánh cây phiến lá bóc , lộ gân lá bên trong, chỗ gân bện thành một nút kết nhỏ. Xem kỹ, cách bện hệt như nút kết mà đó Sùng Bình từng tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-35-se-den.html.]
Đây là… Đình Quân để dấu hiệu cho nàng?
Đỗ Linh Tĩnh tim đập dồn dập, lập tức phân phó soi chiếu kỹ kiểu nút kết tản bốn phía mà tìm. Chính nàng cũng chăm chú xung quanh, sợ bỏ sót dấu vết nhỏ nhoi nào.
rừng núi hoang vu, loạn thảo chằng chịt, càng lâu, mắt nàng dần nhức mỏi, nóng rát. Theo bản năng, nàng đưa tay ấn huyệt Tình Minh ở khóe mắt. Ngón tay chạm, nàng bất giác khựng , nhớ tới .
Từ khi thành hôn, thường nàng ấn huyệt quanh mắt, mỗi khi nàng sách lâu, ánh đèn mắt mỏi, cuốn sách trong tay liền rút mất…
Giờ , thư nàng để ?
Nàng sẽ xử trí chuyện Vinh Xương Bá phủ, cũng chẳng dám đoán mò. nàng tin rằng, từ lúc nàng chủ động rời , còn nàng ràng buộc nữa, hẳn là thở phào nhẹ nhõm.
Ý nghĩ thoáng qua, nàng ngẩng mắt, tùy ý đảo ánh về phía sườn núi đối diện.
Bỗng nhiên, tầm mắt nàng chạm thẳng một đôi mắt quen thuộc, cách đó xa, con đường men sườn núi, Lục Thận Như đang , ánh mắt dừng nguyên tại vị trí của nàng.
Trong khoảnh khắc, cả hai đều khựng .
Gió núi phần phật thổi, song thể xóa nhòa cái giao thoa . Không gian quanh họ bỗng dưng lặng phắc.
Đỗ Linh Tĩnh mở to mắt kinh ngạc.
Sao tự tới đây?
Chẳng lẽ vì Thiệu Tuân thúc giục chuyện trao đổi , Vinh Xương Bá phủ cũng gấp gáp, nên đích đến đây?
Lòng nàng bất giác căng thẳng, bàn tay nắm c.h.ặ.t vạt áo.
“Hầu gia…”
Nàng cất giọng khẽ khàng, chẳng khác gì lầu, ở , nàng ở , cũng chỉ khẽ gọi một tiếng .
Khoảng cách xa, giọng khó mà truyền qua, nhưng đôi bên đều hiểu ý từ khẩu hình môi của .
Chỉ là , còn ôn nhu dịu dàng gọi “Lên đây” như hôm đó.
Đôi mày tuấn nhíu c.h.ặ.t, mắt đen bình thản nhưng trĩu nặng, khóa c.h.ặ.t lấy nàng.
“Mau đây.”
Chỉ ba chữ, mà vang vọng trong lòng nàng như tiếng trống. Dù khe núi ngăn cách, dù gió thổi cuồng loạn, nàng vẫn như tận bên tai.
Đỗ Linh Tĩnh càng thêm sửng sốt.
Hắn… đang giận ?
Nàng hiểu ý tức giận trong mắt , chỉ lắc đầu từ xa.
Giữa họ lúc , mục đích còn đồng nhất. Nếu mở lời, chỉ thêm lúng túng khó xử.
Giờ việc quan trọng nhất là sớm tìm phất đảng, bảo , an đưa khỏi núi.
Nàng mấp máy môi, khẽ :
“Ta còn việc, hầu gia cứ tự nhiên.”
Dù gió núi cuốn thanh âm, nhưng từng chữ nơi khóe môi nàng, đều thấy rõ.
Nàng chịu đến.
Không cùng , dù chỉ một câu.
Cũng như nàng chỉ xa xa gật đầu với Sùng Bình, xoay lưng rời .
Sát khí trong mắt Lục Thận Như càng thêm dày đặc, như mây đen dồn ép.
“Vậy thì… sẽ qua đó.”
Hắn gằn từng chữ, giọng trầm trĩu nặng, hệt như tiếng đá sạt giữa khe sâu.
Tim Đỗ Linh Tĩnh bất giác run mạnh, lòng bàn tay lạnh buốt ——
Hắn… định đây thật ?
Nàng mơ hồ cảm thấy, tới, e rằng vì Vinh Xương Bá phủ, mà là vì… chính nàng.
Ý nghĩ lóe lên, bước chân nàng khựng trong thoáng chốc.
lúc , phía Ngải Diệp đang dò đường bỗng hét thất thanh, tiếng lăn trượt từ triền núi vang vọng xuống.
Đỗ Linh Tĩnh chẳng kịp để ý gì khác, lập tức xoay , vội vã gọi chạy đến cứu.
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng nàng biến mất nơi bờ núi.
Nam nhân bên sườn núi cả kinh, buột miệng gọi:
“Tuyền Tuyền!”
nàng thấy .
Gió núi gào thét, thổi rít qua con đường hẹp ven sườn, cuốn c.h.ặ.t lấy tà áo. Đôi môi mím , khẽ run.
…
Ngải Diệp may mắn rơi hẳn xuống vực, rễ cây to ngăn . Xương Bồ vội chạy tới, hoảng hốt kéo bào lên.
Đỗ Linh Tĩnh lo lắng hỏi thương chỗ nào , Ngải Diệp lắc đầu, sờ bên hông lấy một vật, đưa tới mặt nàng.
Trên bàn tay lấm bẩn, rõ ràng là một chiếc lá cây, gân lá bện thành thằng kết.
Ngải Diệp chỉ tay về phía sườn núi:
“Phu nhân, nô tỳ phát hiện sườn, nút kết chỉ hướng như dẫn xuống rừng rậm bên !”
Đỗ Linh Tĩnh vội cho men theo chỉ dẫn mà xuống, quả nhiên ngoài rừng còn phát hiện thêm hai chỗ nút kết liên tiếp.
Không bao lâu, Tưởng Phong Xuyên cũng tới nơi, thấy nàng liền thưa:
“Tẩu t.ử, Huệ thúc lưu ký hiệu cho , cũng chỉ thẳng hướng .”
Nghe , Đỗ Linh Tĩnh trong lòng trấn định:
“Hẳn chính là nơi đây.”
Nàng lập tức phân phó tản , tránh để tai mắt các thế lực khác chú ý.
rừng rậm cây cối quá dày đặc. Tuy đang mùa thu đông nhưng vẫn lá xanh lá vàng rậm rạp che kín, thêm núi đá gồ ghề, thế núi vô cùng phức tạp.
Tưởng Phong Xuyên dẫn thử hai , đều tìm lối, chỉ sợ sa hiểm cảnh nên đành lui .
Đỗ Linh Tĩnh cũng tự dò quanh ven rừng, song lá rụng phủ kín, cỏ hoang đầy đất, chẳng thấy đường thông nào.
Nàng trầm ngâm, thì Tưởng Phong Xuyên lên tiếng:
“Chỗ dễ thâm nhập, e rằng bày trận.”
Nghe thế, Đỗ Linh Tĩnh cũng gật đầu. Quả nhiên, kỹ thể thấy dấu vết con từng sắp đặt.
Tưởng Phong Xuyên :
“Ta hiểu sơ về đạo thuật, nhưng trận pháp thì khó. Trước tam ca từng nhờ đạo trưởng dạy bói toán, sư phụ tinh thông Ngũ Hành trận, nhưng học tới nơi. Nếu thật là do phất đảng bố trận, chỉ sợ đơn giản.”
Nhóm phất đảng rút lui khỏi triều đình, hoặc mở lớp dạy học, hoặc về quê canh tác, rảnh rỗi nghiên cứu thiên văn thuật, địa thế núi sông, thậm chí cả kỳ môn độn giáp. Không thể xem thường.
Nếu , báo cho bên trong rằng họ tìm tới?
Mọi lúng túng, Nguyễn Cung bèn đề nghị:
“Phu nhân, sắc trời cũng muộn . Trấn đạo quán, ngày mai thể thỉnh đạo trưởng tới chỉ điểm.”
Mọi đều gật đầu, nhất loạt về phía nàng, chờ quyết định.
Ngoài Tưởng lục gia chút đạo pháp mà vẫn bất lực, còn ai cũng cách.
Đỗ Linh Tĩnh lặng lẽ sâu cánh rừng.
“Chờ thêm một đêm nhiều thêm một đêm mộng dữ.”
Nàng cất lời dứt khoát, nhấc chân tiến thẳng trong.
“Ta… thử một .”
Nàng từng bái đạo sĩ thầy, nhưng nhớ rõ hai năm từng tu bổ một quyển sách cổ.
Quyển sách bản Tống, mà là tác phẩm của một vị kỳ nhân niên hiệu Thái Tổ. Những pháp thuật ngũ hành ghi trong đó thất truyền từ lâu, hậu nhân ai hiểu nổi chữ nghĩa bên trong, bèn đem món gia truyền bán cho Miên Lâu.
Khi Đỗ Linh Tĩnh cầm quyển sách, trang giấy sờn rách, nhưng nội dung thì mới lạ, nàng nay từng thấy.
lúc , hai đạo sĩ vân du ngang qua, thấy quyển sách liền bảo: “Nếu cô nương thể tu bổ quyển sách , tất sẽ kết thiện duyên.”
Nàng cầu thiện duyên gì, chỉ thấy tiếc cho một pho sách quý sắp mai một. Với một yêu sách, việc lớn nhất trong đời chẳng là cố hết sức lưu giữ chúng ?
Thế là nàng nhận lời. Hai vị đạo sĩ mừng rỡ, tâm hỗ trợ. Một quyển sách, họ mất nửa năm mới chỉnh lý xong. Khi tu bổ xong, nàng nghĩ công sức chẳng dễ dàng, bèn mang đến cho Triệu chưởng quầy ở hiệu khắc ấn, cho khắc in truyền bá, dẫu chẳng bao nhiêu lợi lộc. Không ngờ bán ít.
Sau đó, hai đạo sĩ tiếp tục phiêu bạt, nàng cũng còn gặp , còn bản sách thì từ lâu còn thấy nữa.
Vậy mà giờ phút , khi nàng nhấc chân bước rừng rậm, dẫm lên tầng tầng lá khô, thì từng chữ, từng hình đồ án của quyển sách năm xưa bỗng như đ.á.n.h thức, dần hiện rõ trong ký ức.
Nguyễn Cung cùng Lục Lang lập tức phân công: một bộ phận ở ngoài canh chừng, một bộ phận theo sát phía nàng, từng bước tiến .
Ban đầu, nàng cũng chắc đây là trận pháp trong sách . càng , cảnh rừng càng hiện rõ ràng trong mắt nàng.
Dù chân chỉ là cành khô lá mục, nhưng khi nàng vạch một bụi gai, dời vài nhánh gãy, thì một lối mờ ảo liền hiện mắt.
Giống hệt như sơ đồ trận pháp ở trang đầu quyển sách .
Nàng cố gắng hồi tưởng những dòng chữ, từng bước chọn hướng rẽ. Người phía cứ thế theo nàng, vòng vèo quẹo trái quẹo , trong lòng đều mờ mịt.
Rồi bất ngờ, nàng nhanh vài bước, sờ một vách đá dựng .
Dọc theo mép đá dò tìm, nàng khẽ :
“Nơi … thể qua.”
Quả nhiên, ngay vách đá một thông đạo thấp hẹp, giống như hang thú, thường nhân ai thể ngờ tới.
Đỗ Linh Tĩnh chần chừ, cúi chui .
Tưởng Phong Xuyên lo lắng kêu: “Để dò đường?”
Vạn nhất trong hang hiểm nguy thì ?
Nàng chỉ lắc đầu: “Không cần, tự .”
Cúi thấp , nàng men theo lối hẹp. Đi chừng hơn mười bước, khi chính nàng cũng hoang mang, thì vách đá mắt bỗng mở , hiện một rừng cây xanh tươi, giữa tiết đông vẫn mơn mởn.
Nàng hít một , vạch cành lá bước ——
Chỉ thấy mặt rộng mở. Một hang động lớn, ánh mặt trời rọi , soi rõ từng bên trong.
“Hỗ đại ca, Liêu , Hồng đại nhân, Phùng tiểu …”
Từng gương mặt quen thuộc hiện , ai nấy sắc diện suy yếu, nhưng đều nở nụ ôn hòa nàng.
Trong khoảnh khắc , nàng tiếng khẽ thốt:
“Ta mà, Tĩnh Nương chính là từng tu sửa khắc bản thư, tất nàng sẽ nhớ .”
Đỗ Linh Tĩnh còn thấy rõ ai , thì một bóng nhào tới, ôm chầm lấy nàng.
“Tĩnh Nương! Ta ngươi nhất định sẽ tới! Tới cứu chúng ngoài!”
Là Đình Quân.
Tri kỷ kim lan của nàng.