Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 30: Vì nàng
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau nửa đêm, gió ngừng mưa tạnh, trong phòng lặng yên.
Đỗ Linh Tĩnh miệng khô lưỡi ráo mà tỉnh , thoáng chốc rõ đang ở . Thân thể trướng căng, nàng định dậy, nam nhân bên cạnh mở mắt.
Hắn vốn lớn lên trong quân doanh, giấc ngủ cực nông. Từ khi thành , chỉ cần nàng nửa đêm tỉnh giấc, trở , liền theo đó dậy.
Hôm nay cũng thế. Nàng vốn định đ.á.n.h thức , thấy lên.
“Thế nào, tỉnh ?”
Hắn mở miệng, Đỗ Linh Tĩnh lập tức nhớ tới chuyện đêm qua.
Nàng vốn cho rằng việc , nhiều lắm chỉ là chừng một khắc đồng hồ, bản chuẩn sẵn sàng, c.ắ.n răng chịu đựng.
Ai ngờ đêm qua, vẫn luôn tự chế ngự. Có mấy ngay cả chính dường như cũng chịu nổi, mồ hôi như hạt châu từ trán từng giọt rơi xuống mái tóc nàng, trượt đến cổ, đến xương quai xanh n.g.ự.c.
sức nhẫn nhịn, cánh tay ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng rời, nàng lau những giọt mồ hôi nóng bỏng n.g.ự.c . Rồi ngừng luật động, lúc bỗng bế nàng lên, để nàng tựa khung giường chạm khắc chống phía lưng, thâm nhập càng sâu; lúc ôm nàng đặt lên , lực đạo do khống chế, cho đến tận đêm khuya...
Cảnh tượng hỗn loạn loé lên trong đầu, vành tai nàng tựa hồ như ai khẽ c.ắ.n, nóng bừng.
Nàng dậy uống nước, nhưng cử động nhận chỉ còn mỗi áo lót mỏng manh.
Nam nhân vươn tay, cầm trung y phủ thêm lên vai nàng.
“Có khát ? Ta rót cho.”
Chưa kịp để nàng từ chối, c** tr*n bước xuống giường, châm ngọn đèn dầu, nhanh nhẹn rót chén nóng bưng đến.
Đỗ Linh Tĩnh dám , chỉ kéo c.h.ặ.t trung y, cúi đầu tiếp lấy, chậm rãi nhấp một ngụm.
Trong phòng lặng lẽ, cuối thu hết ve kêu, mưa gió cũng tan, chỉ còn ánh đèn nhỏ lay động, cùng tiếng hô hấp của hai rõ rệt trong đêm.
Hắn tựa hồ chẳng gì là mỏi mệt, cũng vội vã, chỉ bên mép giường, lặng lẽ nàng uống nước.
Đỗ Linh Tĩnh theo khóe mắt khẽ liếc . Bị đối phương bắt gặp, đôi mắt vốn sắc bén chợt nhu hoà, thấp giọng bật :
“Nương t.ử gì ?”
Đêm qua, nàng vốn chẳng nhắc đến, cứ hỏi.
Nàng chỉ thể khẽ đáp:
“Hầu gia chẳng nên triều ?”
Thanh âm nàng mang chút trong trẻo, song vì đêm qua mà khàn.
Lục Thận Như thoáng dừng, nàng mấy , mỉm :
“Một lũ lão thần phiền nhiễu, đáng để phu quân của nàng mỗi ngày đến gặp.”
Bàn tay Đỗ Linh Tĩnh cầm chén khẽ run.
— Phu quân.
Một cách xưng hô xa lạ, nhưng nhẹ nhàng như thế.
Nàng đáp, chỉ cúi đầu uống tiếp.
Ánh đèn mờ nhạt màn lụa rơi nghiêng gương mặt nàng, càng thêm m.ô.n.g lung.
Lục Thận Như lặng lẽ ngắm thê t.ử.
Nàng vốn là nữ t.ử thư hương, ngày thường vẫn tĩnh toạ trong thư các, sách tu thư…
Khuôn mặt nàng trắng nõn, đến cả đôi vành tai cũng trong trẻo như tuyết, ánh đèn càng sáng ngời. Hàng mi nhỏ dài khẽ rũ, đôi mắt hợp cùng quầng sáng soi rọi trong chung xanh, càng thêm gợn sóng mênh mang. Chỉ là một nửa hàng mi mịn che khuất, ánh sáng kéo dài thành bóng trăng non, dừng nơi sống mũi thanh tú.
Nam nhân bất giác giữa làn nước thanh thuần, mưa nhẹ, trăng non , trong lòng chợt mềm nhũn. Hắn đưa tay vén nhẹ lọn tóc bên tai nàng. Nàng , chỉ khẽ mím môi.
Hắn vô thức cúi đầu, hôn lên khoé môi nàng.
Trong thoáng chốc, nhớ tới đêm qua, khi khẽ gọi “Tuyền Tuyền”, nàng đáp bằng giọng thấp khàn, đôi tay ôm lấy eo .
định ôm nàng n.g.ự.c, nàng vội buông chén , hai tay chống n.g.ự.c .
Hô hấp nàng rối loạn, ánh mắt nước biếc nổi gợn sóng cảnh giác, bàn tay cố sức chống đỡ.
“......”
Nam nhân bất đắc dĩ, thở nhẹ.
“Được .”
Hắn chỉ khẽ chạm trán ch.óp mũi nàng, buông .
Đêm mưa tạnh, cả hầu phủ đều trong lành.
Đám tớ bận rộn quét sân, dọn lá, chỉnh sửa hoa mộc, thì thầm: “Chỉ sợ sắp tiểu thế t.ử .”
Sùng An từ sáng sớm mấy bàn tán. Vĩnh Định hầu phủ bao năm nay chỉ hầu gia một một , nay phu nhân nhập môn, tối qua hầu gia “kêu nước”, rốt cuộc sẽ là đại tiểu thư tới , tiểu thế t.ử tiên?
Có hai thị vệ còn nhỏ với . Sùng An chen :
“Ta thấy chắc chắn là thế t.ử. Trong quân phần nhiều đều sinh con trai, hẳn liên quan đến việc luyện võ. Hầu gia tuy nay trực tiếp thống lĩnh binh, nhưng pháp từng suy giảm.”
Hắn xong còn chắc nịch:
“Ta đoán, nhiều nhất một năm, thế t.ử sẽ tới.”
Ai ngờ dứt lời, nha hồi môn Ngải Diệp của phu nhân ngang, thấy, liền hừ một tiếng:
“Phu nhân chắc vội, sớm thế chẳng khinh suất lắm ?”
Sùng An ngẩn chớp mắt. Phu nhân tuy tuổi còn trẻ, nhưng hầu gia cũng hai mươi lăm.
Hắn dám nhiều lời mặt nha hồi môn, chỉ tiểu sai vặt Xương Bồ chạy tới, :
“An thị vệ đ.á.n.h cuộc ? Xem thử tiểu thế t.ử trong vòng một năm sẽ đến, quá một năm?”
Sùng An suýt nữa gật đầu, chợt nhớ:
“Ta vốn xuất Vĩnh Định quân, lệnh hầu gia, thể tham gia đ.á.n.h bạc.”
Xương Bồ vẻ tiếc nuối, còn Sùng An thì thầm nghĩ: suýt nữa mắc bẫy tiểu t.ử . Lần còn gạt mất một khoản “tiền chạy chân” vô nghĩa, nay quyết để tái phạm.
Chính viện
Đỗ Linh Tĩnh nuốt một viên t.h.u.ố.c, ăn thêm hai khối nhỏ liễu hoa đường, mới đỡ bớt vị đắng trong miệng.
Chính còn định, há thể thêm biến khác?
Nha Doanh Bích tới hỏi nàng dùng cơm ở .
“Phu nhân, hầu gia ngoài, dặn phu nhân tự ăn nhiều thêm chút.”
Đỗ Linh Tĩnh quả thật cũng đói, gật đầu, sai bày cơm ở đại sảnh.
Nàng rõ , sáng nay còn cố ý giả bệnh thượng triều.
Nàng bất giác nhớ tới thuở phụ còn quan trong kinh, từ đến nay đều cẩn trọng dè dặt. Về tiên đế triệu nhập lên đài, càng thức khuya dậy sớm.
Dù than thở oán giận, mùa đông trời sáng lết xuống giường chầu triều, nhưng từng vắng họp. Dù bệnh nhẹ cũng gắng gượng chống đỡ, từ canh tư cửa cung chờ lệnh.
Mà vị hầu gia giống .
Hắn là , còn chê các lão thần triều đình là “một đám lão nhân thích vẻ”.
Đỗ Linh Tĩnh thấy lạ buồn . Nếu phụ còn tại thế, sẽ trách cứ mấy lời của thế nào.
lúc , , nàng thật sự chẳng .
*
Thành Khánh phường, Đỗ phủ
Lục Thận Như đến cửa Đỗ phủ.
Đỗ Trí Kỳ nhiều ngày đóng cửa ẩn mặt, cũng chịu ánh mắt dị nghị, chẳng bằng nhốt trong nhà. như , việc chạy chọt cầu quan chức càng tin tức.
Nào ngờ gã sai vặt vội vàng chạy báo: “Nhị lão gia, hầu gia đến!”
Đỗ Trí Kỳ giật , vội vàng bước cửa. Thấy Lục hầu đang cùng Văn bá chuyện, như hỏi thăm chuyện quê nhà, hai là mật, còn quên sửa lời Văn bá:
“Văn bá, hầu gia, là cô gia.”
Lão gác cổng híp mắt, liên tục .
Đỗ Trí Kỳ nhanh bước đến, bắt gặp ánh mắt Lục hầu sang. Ông nào dám nhận phận trưởng bối, vội vàng cúi chào hỏi.
Nam nhân lúc mới thản nhiên mở miệng: “À, Đỗ đại nhân cũng ở đây.”
Đỗ Trí Kỳ đương nhiên là ở nhà.
Đỗ phủ ở Thành Khánh phường, vốn là dinh thự của chất nữ, vì giữ lấy Miên Lâu cho đổ nát mà phân tách, nên chỗ ở rốt cuộc cũng quy về tay . Đây chính là chỗ ở của ông tại kinh, tất nhiên thường xuyên mặt.
Đỗ Trí Kỳ nào dám so đo câu chữ, hầu gia đến đây vì chuyện gì, chỉ đành khách khí mời phủ.
Không ngờ hầu gia chẳng hề giữ lễ khách, gật đầu một cái liền sải bước thẳng trong.
Đỗ Trí Kỳ chỉ thể theo , đến sảnh lớn, vội gọi dâng .
Lúc Đỗ Tế Thương cùng Đỗ Trạm Minh đều mặt, ông chỉ đành tự tiếp đón vị hầu gia , thuận thế dò hỏi:
“Hầu gia hôm nay thế nào rảnh rỗi ghé đến?”
Nam nhân vội đáp, nhấp một ngụm . Ngược , vị phụ tá theo bên cạnh mở lời :
“Hầu gia , cách vách Đỗ Phủ căn nhà ba gian đang rao bán. Hôm nay nhàn rỗi, nên qua đây xem thử vị trí hợp . Sau , để còn tiện cho hầu phủ thường xuyên lui tới Đỗ gia, cũng coi như hồi môn của phu nhân mở rộng thêm chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-30-vi-nang.html.]
Đỗ Trí Kỳ thoáng ngẩn .
Đây vốn là phần dinh thự phân chia cho , Lục hầu giờ dòm ngó? Ý tứ là tách biệt hai phòng, mà Tĩnh Nương cùng bọn họ thường xuyên qua ?
Ý nghĩ lóe lên, tim ông liền đập dồn dập. Nếu quả thật như , đường mưu quan chức của chẳng sẽ dễ hơn nhiều?
Ông âm thầm mừng rỡ, sang vị hầu gia đương cháu rể .
Ai ngờ chỉ thấy nam nhân cúi đầu khẽ khuấy lá trong ly, im lặng nhấp một ngụm, dáng thẳng nơi ghế bành, y phục gấm đen phủ , mà uy áp tựa như mây đen tụ chín tầng trời, âm thầm đè xuống khiến khó mà thở nổi.
Đỗ Trí Kỳ thoáng chốc liền hiểu .
Hắn giữ hai phòng hòa hợp, mà chỉ là Tĩnh Nương, lấy tòa nhà cũ ở Thành Khánh phường từ tay .
Trong lòng Đỗ Trí Kỳ lóe lên một thoáng cam lòng.
Chất nữ chẳng qua là một cô gái mồ côi, dựa cái gì từ tay ông , một thúc phụ quan viên triều đình mà đoạt lấy dinh thự ở kinh thành?
cái cam lòng chỉ thoáng chốc tan biến.
Tòa nhà ban đầu vốn do lão phụ ông bỏ tiền mua, đại ca lão mở rộng thành hai dãy, giữ đến tận bây giờ. Nay Lục hầu trúng căn bà gian kế bên, nếu khuếch trương thêm một dãy, thì cả phủ Đỗ ở Thành Khánh phường liền thành một trong những đại trạch bậc nhất nơi .
Một tòa nhà như , ông nào tư cách giữ ? Chỉ thể là vật của Tĩnh Nương.
Đến giờ khắc , ông mới chợt ý thức rõ: chất nữ thật sự gả cho Lục Thận Như vị hầu gia quyền thế lẫm lẫm khiến run sợ .
Da mặt Đỗ Trí Kỳ thoáng giật giật, trong lòng lạnh toát.
Ông vội nhẫn nhịn, phụ họa: “Quả thật đúng là thời cơ để xây thêm. Ta vốn nghĩ của hồi môn của Tĩnh Nương chút ít, nay khéo lấy tòa nhà bổ sung cho nàng.”
Lời thốt , Lục hầu lúc mới nâng chén , chậm rãi gật đầu.
Song vẫn rời , chỉ nhàn nhạt một câu: “Mới là kế hoạch dự mưu, đợi Đỗ đại nhân gặp Tĩnh Nương, cùng nàng bàn bạc .”
Hắn nhắc đến chuyện dự mưu, đây vốn là điều Đỗ Trí Kỳ đau đáu nhất. Hiện nay ông chỉ nghĩ sớm ngày rời kinh, thoát khỏi thị phi, nào còn dám mơ mộng công danh? Lục hầu chỉ rõ, theo ý Tĩnh Nương mà định.
Ngày , ông từng giận mắng chất nữ loạn thị phi, chẳng qua chỉ vì nàng tùy ý gả kẻo uổng. Thế nhưng nay, chuyện dự mưu thương nghị cùng nàng.
Đỗ Trí Kỳ hổ, quả thực chẳng còn lời nào biện giải. Sự đời xoay vần, chẳng chính là gieo gió gặt bão ?
Ông chỉ đành miễn cưỡng đáp: “Đa tạ hầu gia chiếu cố.”
“Chuyện nhỏ.”
Nam nhân khẽ , đó mới dậy, để cho ở lo việc mua căn nhà ba gian kế bên, còn thì cửa.
Vừa đúng lúc Văn bá khỏi đại môn Đỗ phủ, liền thấy một cỗ xe ngựa dừng cửa.
Người trong xe chính là nhị cô nương Đỗ gia Đỗ Nhuận Thanh.
Nhuận Thanh trở về gấp để giúp mẫu phối d.ư.ợ.c. Xe dừng, nàng ngước mắt ngoài cửa sổ, liền thấy bóng dáng nam nhân . Trong lòng thoáng sững .
Hắn hình cao ngất, áo gấm ôm lấy dáng , ánh mắt chỉ nghiêng sang, dường như chú ý tới xe của nàng . chỉ liếc một cái, , xoay lên ngựa. Trước khi rời, chỉ phân phó một câu:
“Hồi phủ, hỏi phu nhân, tối nay ngoài ăn chút đồ ngon.”
Người hầu lệnh, thúc ngựa xa.
Trong xe, Đỗ Nhuận Thanh rũ mắt xuống.
Nha Nhược Tuyết khéo , trở về liền với nàng : hầu gia đến là để đặt chuyện mua nhà cửa.
Đặt chuyện mua nhà cửa ư?
Đỗ Nhuận Thanh nhanh nhạy hơn phụ , lập tức hiểu rõ.
Là vì tỷ tỷ.
Khai thư lâu cũng là vì tỷ tỷ.
Hết thảy đều vì tỷ tỷ.
Ngay cả lúc từng đường tiện tay rẽ lối cho nàng , lẽ cũng là vì tỷ tỷ.
Vậy thì trận thánh chỉ tứ hôn … há chẳng cũng là vì tỷ tỷ mà đến ?
*
Tích Khánh phường, Lục phủ.
Đỗ Linh Tĩnh nào tâm tư ngoài ăn cơm. Cuộc hẹn với phất đảng ở Hỏa Thần miếu phía bắc thành gần kề, nàng chỉ một lòng nghĩ tới chuyện .
Nàng kịp cửa, nam nhân trở về.
Lúc , thấy nàng đang bản đồ kinh đô và vùng lân cận, đôi mày thanh tú khẽ nhíu, tựa như cân nhắc việc quân quốc trọng yếu.
Hắn tới, trầm giọng: “Ta sai Sùng Bình phân phó , mười dặm quanh Hỏa Thần miếu đều bố trí nhân thủ.”
Nói đoạn, đưa tay kéo nàng dậy. “Thân thể còn mệt ?”
Hơi thở của khàn khàn, giờ phút thấp giọng kề bên tai nàng, hòa lẫn khí tức nóng hổi.
Đỗ Linh Tĩnh chợt ngẩn , lảng tránh: “Ta chỉ nghĩ, liệu xảy chuyện gì bất trắc?” Nàng vội vàng sửa đề tài.
Nàng né tránh, nam nhân khẽ nhướng mày. “Xảy sự cố?” Hắn đáp, “Dù nương t.ử tin , thì nàng cũng nên tin Sùng Bình.”
Lời … chẳng vẫn ghi khắc việc nàng từng nghi ngờ ?
Đỗ Linh Tĩnh âm thầm nghĩ, song dám . Nếu nhắc , chỉ e càng nhớ kỹ, lâu lâu lấy châm chọc một phen.
Nàng lén , liền ánh mắt bắt gặp. “Nàng ?”
Hắn buộc nàng tỏ thái độ.
Đỗ Linh Tĩnh bất đắc dĩ mím môi: “Nếu hầu gia an bài chu đáo, tất nhiên là thỏa.”
Nam nhân thở dài một tiếng “À”, dường như lòng, như còn mang vài phần bất mãn.
Ánh mắt dây dưa rời, như biến thành cánh tay đang ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng, vai nàng, đôi chân thon của nàng, khiến tim nàng đập dồn dập, kìm mà run lên hai nhịp.
Nàng buộc vội vàng tìm lời khác để lảng .
Song trở câu chuyện, phất đảng đang Thiệu thị điên cuồng truy sát, giờ phút Lục Thận Như, nào ai thể cứu ?
Nàng chẳng tin , thì còn thể tin ai? Huống chi, cùng chung lợi ích, đả kích Thiệu thị cùng một đảng Ung Vương, cũng cam tâm vui vẻ.
Hai ngày chớp mắt qua nhanh.
Đến buổi sáng ngày hẹn, cửa thành mở, Đỗ Linh Tĩnh lập tức lên đường tới Hỏa Thần miếu phía bắc.
Trong miếu khói hương nghi ngút, sáng sớm đất còn phủ sương, mang rổ dâng hương dứt.
Đám của nàng vẫn lặng lẽ mai phục quanh miếu, chờ từ tờ mờ sáng đến khi mặt trời lên cao, vẫn thấy tung tích ai khác lạ.
Sùng Bình báo, bảy dặm ngoài một kẻ hành tung khả nghi, nhưng cảnh giác quá mức, ló mặt liền biến mất. Nếu tính thời khắc, hôm nay tất nhiên y sẽ xuất hiện.
Đỗ Linh Tĩnh trấn định, tiếp tục chờ.
Lục Thận Như buổi triều cũng tới nơi, thấy nàng tĩnh tọa, bèn cùng nàng đồng hành chờ đợi.
Thời gian dần trôi, khách dâng hương tấp nập khi giờ Ngọ đến, thưa dần khi mặt trời về tây.
Trong lòng Đỗ Linh Tĩnhcảm thấy chẳng lành.
Ngay lúc , Sùng Bình vội bước tới: “Hầu gia, phu nhân, để tờ giấy trong ống thẻ.”
Mảnh giấy nhỏ, chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
Sau núi, rừng trúc.
Đỗ Linh Tĩnh qua liền run lên: “Bút tích …”
“Làm ?” Lục Thận Như hỏi, “Có cần để khác nàng qua đó?”
“Không cần.” Đỗ Linh Tĩnh lập tức lắc đầu, dậy : “Ta là ai, tự .”
Nàng nắm c.h.ặ.t tờ giấy, cất bước nhanh về phía núi.
Rừng trúc, chính là rừng trúc.
Lục Thận Như mắt thoáng trầm ngâm, bước theo sát.
Khoảng nửa khắc công phu, nàng tới mép rừng.
Chạng vạng buông xuống, chim rừng bay về tổ, phía tây núi lõm một , tà dương trải ánh vàng rực rỡ khắp trời.
Quang mang xuyên qua từng tầng trúc xanh, Đỗ Linh Tĩnh dẫm lên lá rơi, tiếng trúc trong gió xào xạc, chỉ hai ba bước như vây kín trong biển trúc.
Nàng thoáng choáng váng.
Đã bao lâu nàng bước một rừng trúc?
Ngoài rừng, Lục Thận Như cau mày, mắt ánh lên tia nghiền ngẫm.
lúc , từ sâu trong trúc vang lên tiếng bước chân.
Đỗ Linh Tĩnh theo âm thanh , xuyên qua từng vệt hoàng quang tà dương, bóng dần hiện .
Một nam t.ử mặc trường bào xanh ngọc, và trúc phảng phất vốn là một. Lá trúc rơi phiêu diêu, vương nhẹ vai .
Ánh mắt Đỗ Linh Tĩnh run lên, chợt sáng rỡ, cất giọng: “Lục Lang? Là ngươi ? Ta ở đây, đây.”
Tiếng gọi truyền , thanh niên mới từ trong rừng bước hẳn .
Khuôn mặt gầy gò, đường nét hao hao giống xưa, nhưng hình cong xuống, bàn tay ôm n.g.ự.c.
Đỗ Linh Tĩnh lòng căng thắt, thều thào mở miệng: “Tẩu t.ử… chỉ sợ thương nặng…”
Lời dứt, hình loạng choạng, chực ngã về phía .