Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 27: Đừng tin

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Chuyện vốn là ân oán giữa xưa chúng , liên quan đến Lục hầu. Ta chỉ bàn với nàng.”

Bên đường ven sông, Đỗ Linh Tĩnh , bất giác liếc Thiệu Bá Cử.

Thiệu Bá Cử xoay , đưa mắt mặt nước. Lúc trời vẫn còn ban sáng, ánh nắng nhạt như tấm lụa mỏng trải sông, dòng nước lững lờ trôi bèo, khiến đôi mắt cũng như thấm thêm vài phần u sầu.

Đỗ Linh Tĩnh chậm rãi : “Ta sự việc nháo lớn. Bất luận là Hỗ Đình Lan, những khác, thì gì? Chẳng qua chỉ khiến thiên hạ thấy chúng tương tàn, nhân cơ hội mà dìm tất cả xuống nước mà thôi.”

Hắn chỉ rõ là chuyện gì.

Nàng đưa mắt , thấy Thiệu Bá Cử từ sóng nước lóng lánh thu hồi ánh , sang nàng.

“Ta Tĩnh Nương cũng đang tìm . Phu quân nàng, Lục hầu, ắt hẳn cũng như thế. Nếu nàng thể liên lạc với đó…”

Nói tới đây, ngừng .

Đỗ Linh Tĩnh lập tức hiểu, nhắc tới chính là Hỗ gia đại ca, Hỗ Đình Lan.

Nàng nhớ Hỗ Đình Quân từng : Thiệu thị gia nghiệp to lớn, nhưng dung con cháu tam phòng tứ phòng. Tổ tông ân oán kéo dài đến đời Thiệu Bá Cử.

Cha chỉ là con vợ lẽ, đồn mẫu vì tranh sủng mà c.h.ế.t đích mẫu, từ đó trưởng phòng đàn áp, chẳng dám ngẩng đầu trong tộc. Không ai giúp đỡ, ngày tháng vô cùng khổ sở. Thiệu Bá Cử đến tộc học cũng thể , cha đành bỏ tiền riêng mời , để thể ngoài cửa sổ giảng vài câu.

Đông giá rét, những đứa trẻ khác tụ tập quanh lò sách, chỉ thể ngoài cửa tuyết, tay run rẩy chép bài học, chờ xem qua.

Càng như , càng gắng sức, một mực học thành tài.

Về , nhờ Đậu các lão phò tá, bởi cô mẫu từng hầu hạ Ân vương là đương kim Hoàng thượng bây giờ, thấy thực sự hiếu học, nên đưa đến thư viện ở kinh thành.

Thiệu thị trong tộc càng khinh thường, cha càng chèn ép. Đến kinh thành, ngay cả áo mới cũng .

Năm , Hỗ Đình Lan cho mượn xiêm y, còn nhờ Hỗ Đình Quân may vá thêm hai bộ áo ấm, để vượt qua mùa đông.

Thiệu Bá Cử nghèo đến mức chẳng gì báo đáp. Năm , Hỗ thị trở về Thương Châu, đường thổ phỉ bắt cóc, mỗi ngày g.i.ế.c một để uy h**p quan phủ.

Đỗ Linh Tĩnh nhớ Hỗ Đình Quân kể , giọng vẫn run rẩy vì kinh sợ. chính đó, Thiệu Bá Cử bằng cách nào trộn ổ phỉ. Khi đẫm m.á.u xuất hiện, nàng suýt nhận . Chỉ Hỗ Đình Lan lên tiếng hỏi: “Bá Cử?”

Đôi mắt khi sáng rực, bất chấp thương tích, c.h.é.m đứt dây trói, cõng Hỗ Đình Quân thể vững, tay kéo c.h.ặ.t Hỗ Đình Lan, lao xuống núi.

Đêm đó : “Ta rốt cuộc cũng trả một chút ân tình cho hai .”

Từ đó, hai bên kết mệnh giao. Khi Hỗ Đình Quân xuất giá, Thiệu Bá Cử còn thêm sính lễ cho nàng nhiều hơn cả trưởng, khiến Hỗ Đình Lan phật ý, song ôi kéo cùng uống rượu đến say mèm…

Những hồi ức như ánh nắng sớm rọi mặt nước: đẽ, nhưng chỉ cần sóng nổi, liền tan vỡ thành muôn mảnh.

Thiệu Bá Cử ngừng một thoáng, tiếp:

“Nếu nàng thể liên lạc với đó , xin mang lời.”

Hắn hạ giọng: “Giữa , vốn nên đến nước . Chỉ cần chịu gặp , chúng thể thẳng thắn giãi bày, cùng nghĩ cách dàn xếp. So với để kẻ khác lợi dụng mối quan hệ giữa xưa, chẳng hơn ? Về phần những kẻ khác, sẽ động đến. Y chẳng thể tin thêm một ?”

Đỗ Linh Tĩnh thấy lời mang theo mấy phần d.a.o động, nhưng thấy hít sâu một lấy bình tĩnh.

Nàng đáp, Thiệu Bá Cử gọi:

“Tĩnh Nương cũng mong sớm giải quyết mà. Nếu nàng gặp y, nhất định truyền lời.”

Hắn tin tưởng nàng thể gặp Hỗ gia cùng những mất tích khác.

Đỗ Linh Tĩnh suy nghĩ giây lát, gật đầu: “Được.”

“Trừ việc , Thiệu đại ca còn gì với ?”

Thiệu Bá Cử chỉ dặn nàng nhắn lời, ngoài đều úp mở, hề nhắc đến nguyên do khiến tình thế rối loạn như thế .

Đỗ Linh Tĩnh nhớ thử cùng , chỉ gợi một câu về đồ vật Hỗ thị để ở Tích Thủy Đàm, bọn họ vội vàng tìm kiếm.

Cho nên, Thiệu ắt hẳn nhược điểm trong tay Hỗ thị . Bọn họ nóng lòng đoạt chứng cớ, nhưng Hỗ thị mang theo bên ẩn đó. Thiệu thị tìm , càng sợ chứng cớ truyền , nên nay mới nhờ nàng truyền lời, lấy tình nghĩa xưa để thuyết phục!

rốt cuộc chứng cớ là gì, vẫn giữ kín .

Nàng thử hỏi, quả nhiên tránh , chỉ mỉm nhắc sang chuyện khác:

“Đến vội vàng, kịp chuẩn hỉ lễ cho Tĩnh Nương.”

Đỗ Linh Tĩnh thản nhiên, nhưng ánh mắt thoáng xe ngựa cùng hầu của Vĩnh Định hầu phủ, đổi giọng.

“Ta thật ngờ Tĩnh Nương gả Vĩnh Định hầu phủ. Chỉ là, Lục hầu… tuyệt tầm thường.”

Ngữ khí thong thả, lời lẽ mang theo hàm ý phức tạp:

“Cùng tuổi với chúng , nắm bộ Vĩnh Định quân. Hắn kết bè kết phái khắp nơi, quyền thế ngút trời, tâm cơ thâm sâu khó lường. Dù là đối địch, bạn, bên gối, cũng cần cân nhắc nhiều hơn.”

Đỗ Linh Tĩnh khẽ nhíu mày, chậm rãi tiếp:

“Những gì Lục Thận Như , e rằng khác khó mà cho . Tĩnh Nương… đừng dễ tin.”

Lời dứt, Thiệu Bá Cử thêm, thấy Sùng An điều thêm một toán thị vệ đến, liền chỉ với Đỗ Linh Tĩnh một câu:

“Lục hầu đối với nàng quả thật coi trọng, thủ vệ nghiêm ngặt đến .”

Nói xong, xoay rời .

Đỗ Linh Tĩnh vẫn bên bờ hồ, mà Thiệu Ngũ Hưng nhanh ch.óng bước tới bên ca ca , thấp giọng hỏi:

“Ca, bọn họ ngoan cố như thế, để nàng nhắn lời liệu ích gì? Có thể khiến bọn họ giao chứng cứ cùng chăng?”

dứt, Thiệu Bá Cử liền trừng mắt:

“Không đuổi tận gi·ết tuyệt! Nhất là Hỗ thị , tuyệt đối động đến!”

Thiệu Ngũ Hưng lập tức thu thần sắc, cúi đầu lệnh. Nhớ lời ca ca mặt Đỗ Linh Tĩnh, gã khẽ hỏi:

“…… Lục hầu phu nhân sẽ tin ?”

Thiệu Bá Cử chỉ lắc đầu:

“Không . trong lòng nàng vốn chỉ hướng về tiền nhân. Việc tứ hôn với Lục Thận Như, vốn mang mấy phần cổ quái, nàng khó lòng tâm tin . Chỉ cần gieo lòng nàng một hạt giống hoài nghi, chúng ắt còn cơ hội.”

Hắn đến đây, ngẩng đầu liền thấy vị Lục hầu từ cửa Hoàng thành cưỡi ngựa tiến đến.

Nam nhân cao, ánh mắt xa xa giao chỉ trong thoáng chốc. Anh mi khẽ nhướng, Thiệu Bá Cử hừ nhẹ một tiếng, sang Thiệu Ngũ Hưng:

“Những gì với Tĩnh Nương, câu câu chữ chữ đều là lời thật, ?”

……

Khi ngang qua , Thiệu Bá Cử khách khí mỉm . Lục Thận Như mím môi.

Hắn hạ triều, liền kẻ ngăn xe nương t.ử, quả nhiên nàng cũng chịu Thiệu Bá Cử đôi ba câu vô nghĩa.

Sùng An cho giải tán những kẻ hiếu kỳ bên đường. Nàng trở xe, chỉ một nơi bờ hồ, váy áo lay động theo gió.

Nam nhân bước tới, cởi áo choàng, trong lòng vốn đoán lời Thiệu Bá Cử sẽ lời gì. Hôm qua nàng còn nghi ngờ vì liễu hoa đường, hôm nay hẳn càng dễ giải thích.

Hắn tới phía nàng, khoác áo choàng lên vai nàng.

“Trời rét gió lạnh, còn đây?”

Lời vang lên, Đỗ Linh Tĩnh thoáng lộ vẻ buồn bã, ngoảnh đầu một cái.

Trên vẫn còn bộ triều phục đỏ thẫm thêu kỳ lân, đầu đội ô sa, eo thắt ngọc đái, chân ủng đen. Thân phận tôn quý đến cực điểm.

Đứng thẳng nơi phố phường, khiến cả con đường như sắc thái của che phủ.

Hắn nàng, chỉ nắm c.h.ặ.t áo choàng, bọc kín cả nàng trong.

“Gió lạnh thế , cảm hàn ? Về nhà thôi.”

Trong mắt hiện lên vài phần bất mãn.

Vậy tức là, đoán Thiệu Bá Cử hề lời về ?

Đỗ Linh Tĩnh theo trở về, bước chân còn ngập ngừng tại chỗ.

Nam nhân thấy thế, bất giác khẽ .

Nàng hôm qua còn gật đầu đáp ứng sẽ nghi ngờ

Hắn từng , lời nàng chắc tin; mà nay ngay cả lời hứa chính miệng nàng thốt , cũng chẳng thể giữ trọn.

Nam nhân thoáng dừng, nàng rốt cuộc thế nào. Không ngờ nàng nhẹ giọng mở lời:

“Hầu gia rảnh rỗi ? Thiếp việc cùng hầu gia .”

Nàng duỗi tay, mời theo bước đường.

Lục Thận Như thoáng sững , song thấy nàng ngẩng mắt , liền đành cùng nàng dọc theo con phố qua kẻ . Vừa , nàng khẽ kể từng câu từng chữ, hết thảy những lời Thiệu Bá Cử .

Nam nhân phần kinh ngạc, bởi nàng chẳng hề giấu giếm, cho đến khi xong mới ngừng , ngẩng :

“Tất nhiên Thiệu Bá Cử cũng từng điều gì về hầu gia.”

Nàng bộ sự thực. Trong chốc lát, Lục Thận Như bất ngờ, suýt hỏi xem kẻ bôi nhọ thanh danh thế nào. lời đến môi thấy dư thừa, nên sửa giọng:

“Hắn chỉ khiến vợ chồng chúng sinh hiềm khích.”

Câu khiến Đỗ Linh Tĩnh vài phần ủy khuất.

Song nàng đáp.

Quả thật, vị hầu gia bên cạnh nàng khó mà thấu, tâm cơ sâu dày. trong chuyện m·ất t·ích, thì mắt mà , đáng tin hơn Thiệu Bá Cử.

Nếu Thiệu Bá Cử thật đáng tin, Hỗ thị đến nỗi ẩn như .

Trong tay bọn họ tất nhiên đang nắm giữ bí mật cùng chứng cớ mà Thiệu thị giấu, mới khiến đôi bên thành phản kẻ bội.

Thiệu giữ tín nghĩa, trái , tuy Lục hầu cũng thể toan tính riêng, nhưng mượn sức để nhanh ch.óng tìm là quan trọng nhất, thời gian kéo dài quá lâu .

Nàng ngước Lục Thận Như: “Hầu gia nghĩ thế nào?”

Hai cứ thế bước dọc bên đường.

Nam nhân trầm ngâm chốc lát:

“Thiệu Bá Cử rõ chúng thành phu thê, còn dám đến tìm nàng, ắt hẳn mưu toan. cho rằng, cùng đường.”

Điều đúng với suy nghĩ của Đỗ Linh Tĩnh, nàng gật đầu.

Lục Thận Như : “ nếu cho rằng nàng thể liên hệ với Hỗ Đình Lan, chuyển lời, thì đó chính là vì những m·ất t·ích chỉ thể tin nàng. Như , nàng cùng bọn họ hẳn mối liên hệ đặc thù.”

Hắn thẳng trọng điểm.

Đỗ Linh Tĩnh vốn định hôm nay về Thành Khánh phường, tìm b.út ký, thư từ năm xưa của phụ . lời Thiệu Bá Cử, nàng thấy cần chứng thực thêm.

“Này đều là những minh hữu cũ của phụ . Trong triều từng ghi danh tính.”

Lục Thận Như khẽ thốt: “Phất đảng?”

Đỗ Linh Tĩnh cũng chậm rãi lặp .

*Tuân T.ử câu: “Từ từ quân.” Cái gọi là phất thần, chính là kẻ dám kháng lệnh quân vương, trộm quyền của quân, điều phản nghịch, để cứu nguy cho quốc gia, trừ nhục cho xã tắc, công phạt đủ khiến nước mạnh dân yên.

Tóm , là vì nước mà vì quân.

Phụ nàng vẫn luôn tâm hướng Tuân phái, cho rằng đạo thần t.ử là vì nước vì dân. Lời quân vương chắc chuẩn, chẳng cần nhất nhất tuân theo.

chính kiến trong triều khác nào coi rẻ hoàng quyền, cách phản nghịch chỉ một đường tơ.

May là tiên đế cuối đời cho rằng quốc thế suy bại cũng bởi cớ , ngược đề bạt phụ nội các, thực hành tân chính.

Khi , những kẻ đồng lòng cùng phụ đều dậy, cùng chư vị các lão phụ tá, mở rộng tân chính.

Họ vốn lấy chính trực, nghiêng lệch, ban đầu còn mạnh mẽ hăng hái. Trong triều liền kẻ gọi họ là phất thần. Danh xưng mang vài phần châm chọc, coi họ là mối uy h**p đối với quân vương. tiên đế bận tâm.

Chỉ tiếc, chẳng bao lâu tiên đế băng hà, tân quân kế vị còn trọng dụng tân chính. Lại vì tổ phụ nàng mất, phụ về quê thủ hiếu, khiến tân chính đình trệ. Sau khi trở kinh, phụ đột nhiên , tân chính cũng như đê vỡ, tan tác .

Tân chính sụp đổ, phất thần năm cũng tiêu tán.

Những từng phò trợ phụ , tất nhiên đắc tội ít trong triều. Sau khi phụ mất, còn ai đủ sức quy tụ, chỉ vài năm, bọn họ lượt biếm truất, từ quan, bôi nhọ đày , chẳng thể trở về cố hương.

Tuy phụ rời , bọn họ vẫn thường thư từ cùng Tam Lang. Tam Lang thể suy yếu, chỉ gắng gượng duy trì liên lạc. Cho đến khi Tam Lang cũng khuất, cuối cùng chỉ còn Hỗ Đình Lan còn ở vùng kinh kỳ, cố níu giữ chút ý chí cứu quốc năm nào.

Đến nay hơn mười năm, phụ mất sáu năm, ai còn che chở. Những sớm ẩn cư, chỉ dạy học để sống qua ngày.

Ắt hẳn trong tay họ ngoài ý giữ bí mật thể để lộ của Thiệu thị.

Thiệu thị đoạt chứng cứ, nên mới ép họ lẩn trốn khắp nơi.

Đỗ Linh Tĩnh chợt thấy trong lòng buồn bã.

Nếu phụ còn sống, hoặc Tam Lang còn đó, hoặc thúc phụ thể chủ trì, thì những từng theo phụ đến mức khốn cùng thế ?

Hay là, nếu bản nàng thể che chở cho họ, thì chẳng đến nỗi ?

hiện tại, tất cả đều .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-27-dung-tin.html.]

Dòng phố hối hả, áo váy nàng cũng va quệt.

Lục Thận Như nàng, : “Nếu nàng hiểu rõ, chúng nhanh ch.óng tra xét hết thảy những thuộc phất đảng năm xưa. Mặc kệ là để tìm , để rõ chân tướng, đều sẽ dễ hơn.”

Với nhân lực trong tay , tin tức nhiều lên, tìm hẳn khó.

Đỗ Linh Tĩnh gật đầu, nhưng sang :

“Chỉ là việc trì hoãn quá lâu. Thay vì chúng tìm từng , chi bằng để họ tới tìm .”

Lời khiến nam nhân nhướng mày: “Tuyền Tuyền gì?”

Đỗ Linh Tĩnh thẳng:

“Ta rải tin tức mở Thư Lâu ở các nơi trong kinh thành, thu thập sách khắp bắc Trực Lệ, bất luận là cổ bổn tàng thư ấn quan, tất cả đều cần.”

Tin tức lan , nếu phất thần còn tín nhiệm nàng, tìm nàng, chỉ cần để tờ giấy ký hiệu trong sách, Đỗ Linh Tĩnh liền thể theo mà đến!

Bên ngoài, Thiệu thị khắp nơi truy sát, mưu đoạt chứng cứ phạm tội, thậm chí gi·ết diệt khẩu, đe dọa bọn họ nơm nớp lo sợ, chẳng dám hiện . Dù triều đình và sĩ lâm cho tìm kiếm, họ vẫn sẽ dám dễ dàng tin tưởng.

Phương pháp của nàng, chính là con đường an nhất để họ truyền tin tức.

Nghe nàng xong, Lục Thận Như khỏi kinh ngạc.

Từ lúc Thiệu Bá Cử cản đường cho đến bây giờ mới chỉ mấy khắc, nàng nắm then chốt, còn nghĩ cách phá giải tìm .

Nam nhân ngẩng đầu thở dài một tiếng.

“Cách thật là tuyệt diệu.”

Hắn hỏi: “Vậy nàng giúp điều gì?”

Đơn giản thôi.

Nhân thủ của Đỗ Linh Tĩnh quá ít, tin tức thu thư cũng khó nhanh ch.óng tản .

“Xin hầu gia phân cho thêm ít hỗ trợ.”

Chỉ cần bổ sung thêm tay chân, nhanh sẽ tin tức từ phất thần.

Lục Thận Như , : “Vậy cũng xin dâng lên nương t.ử một kế.”

Đỗ Linh Tĩnh ngẩng mắt , tiếp:

“Nhân thủ khó. việc tản tin, kỳ thực một biện pháp nhanh nhất.”

“Hầu gia xin chỉ giáo.”

Nàng quá khách khí, khiến vui, nhưng vẫn gằn giọng điều quan trọng:

“Nương t.ử quên sính lễ tặng ? Nếu mở Thư Lâu thu thư, chi bằng trực tiếp mở lâu .”

Tòa lâu dựng sáu năm, thể sánh với Văn Lan Các trong hoàng cung, ở bộ bắc Trực Lệ, thậm chí nửa phương bắc, ai . vẫn bỏ trống dùng.

Chỉ cần nay hầu phu nhân chính danh khai lâu thu thư, tin tức tất nhiên sẽ nhanh ch.óng truyền khắp đại giang nam bắc.

Thậm chí chẳng cần nhân thủ của Vĩnh Định hầu phủ, cũng sẽ tự nguyện sức bôn tẩu.

Ánh mắt vương nét , dừng nơi mắt nàng.

Đỗ Linh Tĩnh cụp mi.

Thật chuyện nàng từng nghĩ đến.

Chỉ là Lục thị xây dựng lâu hao tốn quá lớn, vượt xa ba năm Miên Lâu mà nàng từng dốc sức.

Tuy coi đó là sính lễ, đưa chìa khóa cho nàng, nhưng nàng dám xem đó là tài sản riêng.

Huống hồ, kiến tạo lâu vì mục đích gì, nàng . Tất nhiên để nàng nơi tàng thư.

Nàng : “Thanh thế như quá lớn. Ta hiện tại đủ sức.”

Vừa mới phân gia, thể khởi động thu thư dễ.

Nam nhân bỗng dừng bước, nửa chắn nàng:

“Chẳng lẽ tiền ?”

“……”

Đỗ Linh Tĩnh im lặng.

Hắn “” một tiếng: “Hóa nàng .”

Món đồ quá mức trân trọng. Một khi khai lâu , e rằng cùng càng thêm dây dưa.

Sau , nàng còn cùng một bước tính một bước, càng gắn c.h.ặ.t thì càng

Nàng , chỉ khẽ : “Trước cứ xem hiệu quả tin tức rải rác thế nào, bàn. Hầu gia thấy ?”

Nam nhân đáp.

Đỗ Linh Tĩnh cũng im lặng.

Hai cùng bước , chẳng đến gần Long Phúc tự. Hương ngọt của liễu hoa đường tỏa , Đỗ Linh Tĩnh kìm sang, thấy cửa hàng khai lò, cửa xếp hàng, chờ điểm tâm nóng hổi.

Nàng liếc qua, liền nam nhân bên cạnh lên tiếng:

“Nương t.ử ăn?”

Hắn : “Đáng tiếc thể mua cho nương t.ử, kẻo nghi ngờ là hảo ý.”

“……”

Nàng mới còn nhớ đến chuyện đêm qua…

Đỗ Linh Tĩnh mím môi, sờ bên hông thấy còn mang theo chút bạc, liền định tự bước sang mua.

Không ngờ mới một bước, ngăn .

“Thật ? Không sợ chen lấn?”

Đỗ Linh Tĩnh ngẩng mắt .

Rốt cuộc là để nàng ?

Nam nhân đối diện ánh mắt trong veo như sóng thu của nàng, chỉ lặng lẽ , trong lòng bỗng mềm .

Hắn định mở miệng, thì nàng cũng kịp thời cất tiếng:

“Kêu Sùng An một chuyến.”

“Để Xương Bồ chạy chân.”

Hai đồng thanh, cả hai đều ngẩn , bất giác .

Ánh mắt chạm trong thoáng chốc, khiến tim Đỗ Linh Tĩnh bất giác nhảy loạn, vội vàng thu .

Nam nhân động, chỉ thê t.ử.

Kẻ mê man nhất chính là Sùng An, gãi đầu khó xử:

Vậy rốt cuộc là , Xương Bồ ?

Xương Bồ thì chẳng hề bận tâm, nhảy : “Hầu gia, phu nhân, tiểu nhân .”

Sùng An vốn là vệ của hầu gia, chuyện xếp hàng mua điểm tâm để thì cũng thật khó .

Lục Thận Như Xương Bồ, thấy hì hì đưa tay về phía Sùng An:

“An thị vệ, tiền đưa , mua liễu hoa đường. Ngài cho thêm chút tiền chạy chân, chẳng vẹn cả đôi bên ?”

Sùng An định rút tiền, bỗng thấy đúng.

Cấp phu nhân mua điểm tâm, hầu gia xuất tiền thì đạo, cớ thêm bạc chạy chân cho tên sai vặt ?

“…… Tại trả tiền chạy chân cho ngươi?”

“Ta chạy chân, ngài xuất tiền, chẳng công bằng ?”

“Cái ……”

Nghe thì gì sai, nhưng thế nào thấy chẳng hợp lý.

Những kẻ tùy hầu một bên đều nén .

Đỗ Linh Tĩnh cũng bật , khẽ liếc Xương Bồ: “Đừng náo loạn, mau .”

Xương Bồ lập tức “Tuân lệnh”, xoay sang Sùng An : “Ngài cứ nghĩ từ từ, nợ chờ cũng vội.”

Vừa dứt lời, xung quanh đều bật .

Đỗ Linh Tĩnh rõ vì , khẽ liếc hầu gia một cái.

Nam nhân bất đắc dĩ day trán, thầm nghĩ: một trầm như Sùng Bình, một thế ?

Hắn mơ hồ cảm nhận bên cạnh ánh mắt, nhưng đảo qua một vòng bắt gặp dị tượng .

Chỉ thấy, cạnh nàng là hầu của , vai nàng còn khoác áo choàng của , ngay mắt .

So với , thoáng như trong mộng.

Không vội.

*

Ban đầu Triệu chưởng quỹ kinh, chính thuyết phục chủ nhân khai mở thêm chi nhánh ở kinh thành. Trước mắt Đỗ Linh Tĩnh thực sự khởi lâu thu thư, Triệu chưởng quỹ mừng rỡ vô cùng.

Tòa lâu tuy là tòa đại lâu nguy nga ngoài thành do hầu gia dựng, nhưng cũng cần vội.

Điều quan trọng là tin tức thu thư lan truyền nhanh ch.óng.

Đỗ Linh Tĩnh âm thầm đếm ngày. Nếu thuận lợi, trong vòng bảy tám ngày, hẳn sẽ hồi âm.

bảy tám ngày trôi qua, nàng cho Thu Lâm và hầu xem kỹ từng quyển sách, vẫn thấy tin tức gì.

Nàng án thư, trầm ngâm.

Nhớ mấy năm ở kinh, tuy ít khi gặp Hỗ Đình Quân, nhưng cả hai thường cùng dạo quanh các hiệu sách gần Quốc T.ử Giám.

Cách của các nàng khác hẳn học sinh nơi đó. Ban đầu nàng nhận , cho đến một ngày, trong một quyển sách, nàng vô tình thấy một tờ giấy.

Là chữ của Đình Quân, kẹp giữa những dòng nàng đang .

Từ đó, nàng cũng bắt chước, ý , kẹp sách.

Sau đó, mỗi khi trở , nàng liền thấy trong sách mấy tờ giấy của Đình Quân, thậm chí còn lời thúc giục: “Mau , bằng sẽ bản mới.”

Mấy năm , hai lén kẹp thật nhiều tờ giấy trong sách; về Đình Quân đều cẩn thận thu , thỉnh thoảng trong thư từ còn để đôi ba lời.

Ngồi án thư, Đỗ Linh Tĩnh tin rằng, khác thể hiểu ý nàng, nhưng Đình Quân nhất định sẽ lập tức hiểu.

Thế nhưng, vì vẫn bặt vô âm tín?

Là tin tức truyền đến chăng?

Lại thêm hai ngày, Đỗ Linh Tĩnh càng thêm nôn nóng.

lúc , Trạm Minh mang tin từ Bảo Định thư viện.

Nguyễn Cung thấp giọng bẩm: “Lục gia ở Bảo Định chẳng rõ tung tích. Có tìm đến nơi từng ở, phát hiện đất… một vệt m·áu.”

Đỗ Linh Tĩnh giật .

Nguyễn Cung vội thêm: “Máu nhiều, Lục gia du học nhiều năm, ắt hẳn chút công phu, chắc chỉ là ẩn .”

Ẩn , tức là cùng phất thần trốn ?

Đỗ Linh Tĩnh im lặng, thì Xương Bồ hấp tấp chạy .

Hắn : “Có tin từ quê nhà Thương Châu của Hỗ thị . Phu phụ Hỗ nương t.ử đều biến mất, chỉ để nữ nhi cho cô mẫu trông nom. hai ngày , kẻ đêm khuya lẻn phủ, c·ướp tiểu cô nương , còn khiến cánh tay bé th·ương.”

Đỗ Linh Tĩnh giật , bật dậy.

Lục Lang… hài t.ử… Thiệu thị nóng nảy đến mức ?

Thế nhưng nàng vẫn nhận tin tức.

Không khí trong phòng lập tức trĩu nặng. Không ai dám cất tiếng, ngay cả gió nhẹ cũng như nín thở ngoài cửa.

Bấy giờ, thị vệ Sùng Bình bỗng xuất hiện.

Y khom hành lễ với Đỗ Linh Tĩnh, thẳng, trầm giọng :

“Phu nhân, hầu gia thỉnh ngài ngoài thành một chuyến.”

 

 

Loading...