Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 24: Đầu đào
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ ba đại hôn, Đỗ Linh Tĩnh trở về nhà đẻ.
Trước cửa ngõ nhỏ Đỗ phủ ở Thành Khánh phường chen chúc nhiều đến hít chút “ khí vui mừng”.
Chỉ đáng tiếc, thúc phụ Đỗ Trí Kỳ từ khi chất nữ thành đến nay, chẳng những thở phào nhẹ nhõm, mà ngày nào cũng lo lắng xử sự thế nào.
Chất nữ gả Vĩnh Định hầu phủ, vốn là chuyện đại hỉ, khác đều hâm mộ thôi. Thế nhưng chính ông cùng chất nữ nháo chuyện phân gia ngay khi nàng xuất giá; còn Thiệu thị vốn thiết nay cũng chẳng đoái hoài gì, nhạc mẫu trong nhà thì thấy bóng dáng, còn cữu thì suýt nữa b·ị đ·ánh đến mất mạng, bây giờ chỉ miễn cưỡng giữ một thoi thóp, cả nhà chìm trong mây mù u ám, Vạn lão phu nhân càng trốn tránh chịu gặp mặt……
Điều khiến ông khốn đốn nhất chính là, vốn định nhân cơ hội hôn sự của chất nữ mà cầu chút chức vụ béo bở, mắt thì , chẳng mưu cái gì cả.
Chuyện của bản còn lo xong, đương nhiên là chẳng quản nổi cảnh ngoài cửa náo nhiệt.
Về phần Đỗ Nhuận Thanh, nay vốn thể lo liệu đôi chút, thì nay đổ bệnh, Cố gia cũng chẳng rảnh bận tâm, nàng đành theo nhị phu nhân, tức mẫu nàng sớm dời sang điền trang ngoài thành, tránh ngày tỷ tỷ về nhà đẻ, căn bản mặt trong phủ.
Đỗ Tế Thương tuy rằng vẫn , nhưng y chỉ là bàng chi của Đỗ gia Thành Khánh phường, thể tùy tiện nhúng tay chuyện ?
Cuối cùng vẫn là Lục Thận Như, đích đưa tân nương về nhà đẻ. Tới cửa, thấy thi chúc mừng, chỉ nhàn nhạt phân phó một tiếng với Sùng An.
Sùng An lập tức cho khiêng hai sọt lớn đầy đồng tiền, vui vẻ rộn ràng mà phát thưởng cho kẻ chúc mừng cửa Đỗ gia.
Mọi tức khắc đồng thanh hô vang “Hầu gia đại hỉ!”. Đỗ Linh Tĩnh thấy mặt nam nhân ý từng tan , còn lão gác cổng Văn bá thì đích mở cửa nghênh đón.
“Hầu gia, mời .”
Nam nhân quả thật vui mừng, Đỗ Linh Tĩnh ôn hòa cất giọng cùng Văn bá :
“Văn bá gọi là cô gia mới đúng.”
Văn bá sững , ngẩng đầu về phía Đỗ Linh Tĩnh. Đỗ Linh Tĩnh cũng thoáng ngẩn , chỉ thấy Văn bá khách khí sửa lời:
“Cô gia, mời .”
Đỗ Linh Tĩnh thấy gương mặt nam nhân bên cạnh càng thêm rạng rỡ, lúc mới theo bước qua cổng.
Đỗ Trí Kỳ cùng Đỗ Tế Thương chờ sẵn. Đỗ Linh Tĩnh ngẩng mắt qua, khẽ hỏi:
“Trạm Minh về ?”
Bên cạnh thúc cháu hai , còn một thiếu niên chừng mười hai, mười ba tuổi.
Thiếu niên mặc áo vải thư sinh, sạch sẽ, dáng gầy gò mà cao ráo, nơi đó như cây trúc non mùa xuân trổ mầm xanh.
Chính là tiểu thiếu gia của Đỗ gia, con trai của Đỗ Trí Kỳ Đỗ Trạm Minh.
Trước nay vẫn ở thư viện Bảo Định sách. Đỗ Trí Kỳ vốn để kịp trở về ngày đại hôn, tiễn tỷ tỷ lên kiệu hoa, nào ngờ cuối cùng kịp, đến tận hôm nay mới gặp mặt.
Đỗ Trạm Minh vội vàng bước lên, hành lễ với tỷ tỷ và vị hầu gia tỷ phu .
Thanh danh của Vĩnh Định hầu, chẳng ai trong thiên hạ là . Trong giới sĩ lâm, ai ai cũng bàn đến vị Lục hầu quyền cao chấn động triều đình , khen chê đều . Trạm Minh mỗi ngày ở trong thư viện đều nhắc tới, kẻ ca ngợi, kẻ phê bình, thế mà hôm nay hầu gia trở thành tỷ phu của .
chuyện khiến ngượng ngùng chính là, một chuỗi rối ren đó, đường trở về đều bàn tán đủ.
Trước mắt thiếu niên phần luống cuống, dám ngẩng mặt vị hầu gia . Lục Thận Như sai Sùng An bưng một chiếc tráp đến, tự tay trao tay Trạm Minh.
“Mấy xấp lụa gấm của Trình Quân Phùng, Trạm Minh quen dùng .”
Một lời khiến ngay cả Đỗ Trí Kỳ cũng ngẩng đầu .
Trình Quân Phùng chính là bậc đại gia chế tác vật liệu may mặc nhất đương triều, một tấm vải gấm của ông giá trị ngàn vàng, khó mà cầu . Thế mà vị Lục hầu tùy tay ban cho vài tấm, tặng cả cho một thiếu niên còn khảo đỗ tú tài như Trạm Minh.
Đỗ Trạm Minh thoáng sững sờ, Đỗ Tế Thương kịp thời nhắc nhở chớ quên lời cảm tạ.
Đỗ Linh Tĩnh cũng liếc những xấp vải quý giá , khóe mắt khẽ lướt qua gương mặt vị hầu gia bên cạnh.
Hắn thế mà thật sự ban cho Trạm Minh lễ mắt.
Trạm Minh cúi tạ ơn, Lục Thận Như hỏi vài câu về chuyện học hành. Xuất là võ tướng, nhưng với đạo học mà Trạm Minh theo đuổi, cũng chẳng xa lạ.
“Vừa Trạm Minh nhắc đến câu ‘Thánh nhân giả, nhân sở tích nhi trí dã’. Nếu kinh đô và vùng lân cận thư viện ít giảng về điều , thì xem ở Bảo Định của ngươi chính là theo chủ trương học phái Tuân Tử.”
Hắn mỉm mà . Thiếu niên thấy thần sắc hòa nhã, ngữ khí mang theo ý , bèn vội đáp:
“ thế! Tiên sinh chúng từng theo đại bá phụ của khi tân chính, cho rằng ‘Pháp giả, trị chi đoan dã’, cũng thường ‘Lễ dĩ đạo ý chí, pháp dĩ khuôn hành chi’. Trạm Minh lấy tâm đắc!”
*Pháp luật là nền tảng, điểm xuất phát để cai trị. Lễ dùng để dẫn dắt, điều hòa chí hướng, tâm ý con ;
Cậu xong, nam nhân khẽ , Đỗ Tế Thương cũng mỉm , ánh mắt đầy yêu thương về phía ấu .
Đỗ Linh Tĩnh càng khỏi dịu dàng, trong mắt thoáng hiện nét nhu hòa, nhẹ giọng hỏi:
“Ngươi theo học với vị nào ở Bảo Định?”
Lời còn dứt, Đỗ Trí Kỳ vội vàng quát nhi t.ử:
“Ngươi mới mấy năm đèn sách, dám tự cho hiểu thấu thánh hiền? Ở đây khoe khoang! Còn mau xuống cho !”
Đỗ Trạm Minh phụ quở trách, vội vàng cúi đầu, dám thêm nửa câu, ngoan ngoãn xuống.
Trong sảnh vốn đang hiếm hoi một tia hòa khí, lập tức đông cứng .
Câu hỏi của Đỗ Linh Tĩnh tự nhiên cũng chẳng còn ai đáp , nàng mới dịu dàng trong mắt liền thu trở về.
Nam nhân thấy thế, nhẹ nhàng đặt chén xuống bàn.
Trong phòng khí hiểu liền nặng nề thêm mấy phần.
Trạm Minh cúi đầu, dám thốt một lời. Đỗ Tế Thương bất đắc dĩ liếc Đỗ Trí Kỳ, vị thúc phụ , mà Đỗ Trí Kỳ cũng tự ý thức điều gì.
Rõ ràng ông mới là trưởng bối trong nhà, nhưng mặt vị hầu gia, cũng là cô gia , thì chỗ mở miệng.
Da mặt ông thoáng run rẩy, lúng túng khó xử, cuối cùng nghĩ nghĩ , dứt khoát bật dậy:
“Ta còn chút việc vặt trong , các ngươi cứ chơi.”
Nói xong liền hấp tấp rời .
Trạm Minh ngẩn ngơ, chẳng , may mà Lục Thận như lên tiếng gọi:
“Tỷ tỷ mới hỏi ngươi, rốt cuộc là nào?”
Đỗ Linh Tĩnh khẽ , Trạm Minh lập tức đáp:
“Là Liêu Hủ, Liêu . Tiên sinh vốn cũng từng quan trong triều, nhưng về từ quan, đến thư viện của chúng dạy học.”
Liêu Hủ.
Đỗ Linh Tĩnh còn nhớ rõ .
Năm y đỗ tiến sĩ, đúng lúc phụ nàng chủ khảo khoa thi mùa xuân. Những tiến sĩ năm đó đều là môn sinh của thiên t.ử, nhưng Liêu Hủ đặc biệt tôn kính phụ nàng như thầy, phụ cũng từng mời y đến nhà vài .
Khi đó Đỗ Linh Tĩnh tuổi hãy còn nhỏ, chỉ nhớ rõ mỗi Liêu Hủ đến, đều ngang qua cửa chùa Long Phúc, mang theo một gói kẹo liễu hoa đường.
Liễu Hoa Đường là loại điểm tâm nổi tiếng đất Lỗ, lấy danh hiệu của phủ Khổng gia mà mở hiệu, buôn bán vô cùng náo nhiệt, nàng dù thích cũng chẳng dễ mua .
Thế nhưng Liêu nào cũng mua , bước cửa liền vẫy nàng , nhét tay áo nàng.
Mỗi điểm tâm đưa tới, đều còn nóng hổi.
“Tiểu Tĩnh Nương, mau ăn khi còn nóng !”
Sau đó, phụ vì việc tân chính mà công kích, Liêu cũng giáng chức điều đến Lưỡng Quảng mấy năm. Không ngờ hiện nay đến Bảo Định dạy học.
Đỗ Linh Tĩnh khỏi hỏi:
“Liêu vẫn bình an chứ?”
Nàng còn nhớ rõ dáng y thuở trẻ tròn trịa, phụ từng thích nhất là đàm đạo về mỹ thực, mười mấy năm gặp, hiện giờ còn như xưa .
Trạm Minh đáp là vẫn , nhưng chần chừ :
“Chỉ là nửa tháng nay thấy tung tích .”
Đỗ Linh Tĩnh khẽ nhíu mày, Đỗ Tế Thương liền hỏi:
“Tiên sinh vì biệt tích?”
Trạm Minh đáp rằng ban đầu chỉ xin nghỉ mấy ngày với Sơn trưởng thư viện, “Ai ngờ từ đó đến nay vẫn .”
Lục Thận Như , thần sắc trầm lặng. Chợt mở miệng:
“Có cùng thời điểm biến mất của nhà Hỗ thị ?”
Huynh Hỗ Đình Lan và Hỗ Đình Quân, vốn thiên ti vạn lũ liên hệ* cùng Thiệu Bá Cử. (liên hệ thâm sâu chồng chéo phức tạp)
Đỗ Linh Tĩnh thế, thần sắc thoáng ngưng trọng.
Trạm Minh lắc đầu, đáp:
“Không cùng mất tích. Liêu và đại ca Hỗ gia xác thực quen , hai vẫn thường xuyên thư từ qua .”
Nói đến đây, ánh mắt thoáng liếc qua Đỗ Tế Thương cùng Lục Thận Như, cuối cùng dừng mặt Đỗ Linh Tĩnh.
“Đại tỷ chớ trách. Sở dĩ Trạm Minh về trễ mấy ngày, chính là bởi vì trong thư viện cũng mất một vị khác cùng hai học sinh. Sơn trưởng hoài nghi liên quan đến Hỗ thị, nên phân phó chúng chia khắp nơi tìm kiếm.”
Đỗ Trí Kỳ lúc phái gọi hồi phủ, khi đang bên ngoài tìm , cho nên về mới chậm trễ như .
Đỗ Linh Tĩnh liền hỏi:
“Vậy tìm ?”
Trạm Minh lắc đầu:
“Trước mắt vẫn tung tích.”
Đỗ Linh Tĩnh cũng vẫn luôn phái âm thầm tìm kiếm tung tích Hỗ thị, nhưng ròng rã đến nay, đều nửa điểm tin tức, tính bọn họ mất tích hơn hai tháng.
Nàng bất giác xoay mặt, lặng lẽ sang nam nhân bên cạnh.
Khi xưa, nàng từng rải rác thông tin chuyện Thiệu thị mưu hại Hỗ gia, một đêm liền gió nổi mây vần, sóng gió khắp nơi. Mà công lao dựng nên phong ba , chính là do vị hầu gia .
Nếu đời thấy Thiệu Bá Cử đắc ý xuân phong, e rằng chẳng ai hơn .
Ánh mắt nàng dừng , nam nhân liền như hiểu rõ ẩn ý trong lòng nàng.
Hắn khẽ lắc đầu:
“Bên cũng tin tức.”
Bao nhiêu nhân mạng, tựa hồ như bốc giữa cõi đời, một mảnh tung tích cũng chẳng còn.
Đỗ Linh Tĩnh mím môi, trầm mặc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-24-dau-dao.html.]
Đỗ Tế Thương hỏi Trạm Minh:
“Người trong thư viện các ngươi đều tìm cả ?”
Trạm Minh gật đầu:
“Người triều đình cũng từng phái thủ hạ khắp vùng Bảo Định dò xét. Lúc đầu nhân thủ nhiều, nhưng tìm mãi , liền dần dần rút về bớt. Bấy giờ Sơn trưởng mới phân công chúng toả khắp nơi tìm kiếm. Lại còn ít tin, tự nguyện tới giúp đỡ.”
Cậu đến đây, chợt nhớ điều gì, liền vội sang Đỗ Linh Tĩnh :
“Tưởng Lục ca cũng mặt! Sơn trưởng thấy Lục ca quen , còn đặc biệt phân cùng Lục ca ở chung một chỗ.”
Tưởng Lục Lang tức Tưởng Phong Xuyên.
Là của Tam Lang.
Chỉ là đồng phụ đồng mẫu với Tam Lang, mà vốn là một đứa bé bỏ rơi trong tộc. Cha Tam Lang động lòng trắc ẩn, bèn đem bé nhận về nuôi dưỡng, coi như con ruột.
Có một khúc ca cũ rằng: “Vãn vân thu, hoàng hôn quải, một dòng lá phong, hai bờ lau trắng.”
Tên “Phong Xuyên” của cũng là Tam Lang tự tay đặt, chiếu theo bối phận trong tộc.
Từ nhỏ, hai cận như tay chân.
Sau khi Tam Lang qu·a đ·ời, Lục Lang liền trưởng tộc chủ, chính thức quá kế cho cha Tam Lang, trưởng hiếu thuận gối, như con đẻ một nhà.
Thế nhưng trong thành lén lút truyền tin đồn, rằng Lục Lang ý nghênh thú chị dâu quá môn.
Đỗ Tưởng hai nhà vốn đều là thế gia sĩ tộc, thế gia danh môn, thể chuyện “ mất, em kế” như phường tục nhân hèn mọn?
Huống hồ trong lòng Đỗ Linh Tĩnh, từ đầu chí cuối chỉ duy nhất một Tam Lang, tuyệt dung nạp kẻ khác.
Sau khi Tam Lang mất một năm, để tránh lời đồn thị phi, Tưởng gia liền cho Lục Lang ngoài thành du học, từ đó đến nay Đỗ Linh Tĩnh hai năm từng gặp .
Nay Lục Lang cũng ở Bảo Định, nàng khỏi thoáng giật , mang đôi phần ngoài ý .
“Lục Lang hiện ở ?” Nàng hỏi Trạm Minh, “Hắn nhận ngươi chứ?”
Trạm Minh gật đầu:
“Có nhận . Tưởng Lục ca đối với quả thật chiếu cố, cùng phiên bày tỏ cảm tạ, nhưng Lục ca chỉ chúng vốn là một nhà, cần khách khí.”
Đỗ Linh Tĩnh , thầm than trong lòng, quả đúng là phong thái của Lục Lang.
Nàng định hỏi thêm tình hình của , thì chợt tiếng Thương đại ca khẽ ho vài tiếng.
Một tiếng ho khẽ , liền khiến tỷ hai bừng tỉnh, thu lời .
Trạm Minh ngẩng lên , phía Tưởng Tam ca, mà là Vĩnh Định Hầu, tỷ phu của . Cậu vội vàng mím miệng, dám thêm.
Đỗ Linh Tĩnh cũng thoáng ngẩn , đầu về phía nam nhân bên cạnh, vốn cho rằng sẽ lộ vẻ vui. Nào ngờ thần sắc vẫn ôn hoà như cũ, thậm chí còn dịu giọng hỏi nàng:
“Lục Lang vẫn luôn ở ngoài du học ?”
Rồi ôn nhu tiếp:
“Nếu ngày nào kinh, cứ để đến phủ ở tạm vài hôm.”
Đỗ Tế Thương cùng Đỗ Trạm Minh đều lặng im, một lời.
Đỗ Linh Tĩnh tất nhiên sẽ chẳng bao giờ để Tưởng gia đến ở trong hầu phủ. thấy vị hầu gia thể khách khí đến mức , nàng vẫn khỏi lấy ngạc nhiên.
Hôm nàng nỗi lòng trĩu nặng, lỡ lời đụng chạm một câu, mà nổi giận, ngược còn hướng nàng nhận . Hôm nay nhắc đến Lục Lang, Trạm Minh còn Lục Lang bảo hai nhà vốn như nhà, cũng chẳng hề tỏ vẻ khó chịu, trái còn ý mời Lục Lang hầu phủ ở mấy hôm.
Đỗ Linh Tĩnh lặng lẽ thêm một , khẽ :
“Hắn du học nhiều năm, ắt chỗ dung .”
Nói xong, liền khép chuyện về Tưởng Lục Lang, chẳng nhắc thêm nữa.
Mọi sang bàn về việc Hỗ gia cùng Liêu m·ất t·ích.
Đợi đến lúc hồi hầu phủ từ Đỗ phủ ở Thành Khánh phường, Đỗ Linh Tĩnh nhớ đến trong nhà Hỗ Đình Quân còn đứa nhỏ thơ dại. Nàng khó mà thể bỏ mặc đứa nhỏ , trong lòng khỏi thầm sốt ruột.
Trước , khi Thiệu Bá Cử cưới nàng, chính nàng đem việc khơi . Với nàng, đương nhiên là để tránh né Thiệu thị, nhưng với Đình Quân, việc tất khiến trong triều để mắt, đáng lẽ bọn họ sớm thể hiện .
Nào ngờ bao nhiêu ngày trôi qua, bọn họ vẫn hề xuất hiện.
Ngược , nàng phá hỏng kế hoạch của Thiệu Bá Cử, gả cho vị Vĩnh Định hầu .
Thiệu Bá Cử thất thố, chừng sẽ trầm trọng thêm, chẳng sẽ càng bất lợi cho Hỗ thị?
Đỗ Linh Tĩnh thầm thấy chẳng lành.
Nàng đang ngẫm nghĩ, bên cạnh cất tiếng:
“Tạm thời tin tức, thì chắc là tin dữ.”
Hắn còn nhắc đến phụ tá Dư Cát trong hầu phủ: “Ta sẽ bảo Dư để tâm nhiều hơn đến việc . Chỉ cần tin tức, lập tức báo cho nàng, nàng chớ quá lo lắng.”
Hắn đoán đúng tâm tư nàng, còn nàng dặn dò trong hầu phủ để ý.
Nhân thủ trong tay nàng quá ít, việc thể cũng chỉ quanh quẩn trong thư lâu, nên chỉ thể nhận lấy tấm thịnh tình .
Đêm đến, nàng nghỉ ngơi khi từ ngoại viện trở về.
Hắn càng trì hoãn, cũng sớm chút mà nghỉ ngơi.
Sáng hôm , trời sáng hẳn, dậy thượng triều.
Đỗ Linh Tĩnh tỉnh dậy đó, rửa mặt dùng cơm sơ lược, liền gọi Thu Lâm:
“Hầu phủ mỗi ngày phân công công việc thế nào?”
Ở phủ Vĩnh Định hầu, nhà cửa cao rộng, tớ còn đông hơn chủ t.ử, việc lớn việc nhỏ chất đầy, Lục Thận Như tự nhiên thể một lo hết.
Trước nay từng nạp thê, cũng trong phủ thê , việc nội trợ hầu như đều do Tông tổng quản xử lý.
Thu Lâm nàng hỏi, liền lấy lạ: “Cô nương hỏi cái để gì?”
Hầu phủ lâu nữ chủ nhân, nhưng việc vẫn theo quy củ mà vận hành.
Đỗ Linh Tĩnh khẽ rũ mi mắt, giọng trầm thấp: “Về đổi giọng, gọi là phu nhân .”
Thu Lâm sững sờ.
Đỗ Linh Tĩnh chỉ khẽ : “Bậc công hầu bá tước cưới vợ, chẳng lẽ chỉ cưới về để đồ trang trí trong nhà? Việc nên gánh, tự nhiên gánh.”
Thu Lâm lặng , kịp đáp thì nàng bảo: “Qua chừng một khắc nữa, các quản sự sẽ đến đại sảnh để phân công công việc, bọn tớ cũng đều tới nơi .”
Nghe , Đỗ Linh Tĩnh dậy, một bộ xiêm y chỉnh tề, bước thẳng về phía sảnh chỉnh của quản sự.
Hôm nay trong triều, cũng chỉ là một mớ chuyện cũ rích, phe Ung Vương dâng tấu thúc giục lập trữ. Hoàng thượng đều ngơ, Lục Thận Như cũng chẳng buồn để lòng.
Hắn hạ triều liền trở về phủ.
Theo thói quen, bước chân vốn chỉ hướng về ngoại viện thư phòng, nhưng hôm nay là đầu hồi phủ ngày đại hôn.
Nam nhân về phía nội viện, hỏi Sùng An:
“Phu nhân giờ đang gì? Nếu nàng tu sửa kinh thư quá lâu, Thu Lâm bọn họ nhắc thì các ngươi cũng nhắc.”
Sùng An sửng sốt, thầm nghĩ: phu nhân khi nào thì tu sửa kinh thư? Hầu gia đây là mộng chăng?
Hắn vội đáp: “Phu nhân… đang ở lý phòng quản sự bận rộn phân công.”
Lục Thận Như bước chân khựng : “Ngươi lặp nữa?”
Sùng An sợ lỡ lời, ngập ngừng mới đáp : “Hầu gia, sáng nay phu nhân phòng quản sự, đến giờ vẫn còn ở đó, trở về.”
Nam nhân dừng bước hẳn.
Hắn vốn cho rằng, nàng dù thành hôn nhưng trong lòng chẳng tình nguyện, mấy ngày nay chịu lo cho Miên Lâu thôi cũng là chuyện .
ngờ, nàng xử lý việc trong phủ?!
Lục Thận Như lập tức chuyển hướng, thẳng về phía phòng quản sự.
Qua hoa án của khung cửa sổ, chỉ thoáng thấy đang thượng vị trong sảnh.
Hôm nay nàng mặc một bộ áo ngoài màu thiên thanh thêu ám văn, b.úi tóc vấn gọn, chỉ cài hai đóa trâm hoa châu ngọc.
Lục Thận Như kinh ngạc mà , trong chốc lát còn khó mà tin nổi.
Nàng đường hoàng ở thượng vị, dung nhan nghiêm chỉnh, lắng bọn quản sự cùng đám tớ phía bẩm báo, phân công công việc.
Thoạt , quả nhiên giống như đang xử lý chính sự.
Chỉ là những việc phía tâu lên quá mức vụn vặt: nào là hậu viện hoa thụ cần tu bổ, gian nhà nào ngói mới, hầu phủ sắp sửa tuyển thêm nha , gã sai vặt nhập phủ việc, còn phân cho mỗi may thêm mấy món xiêm y… Từng chuyện lặt vặt đều đem ở đại sảnh.
Là những việc nhỏ nhặt đến mức khiến cũng ong tai.
Nam nhân ngỡ ngàng, nàng thể kiên nhẫn những chuyện vụn vặt ?
Ở Thanh Châu, tại Miên Lâu, nàng từng quản lý những thứ .
Hắn nghĩ , bất giác cẩn thận lên gương mặt nàng.
Sắc mặt nàng vẫn trầm tĩnh như thường, tựa hồ quả thật đang chuyên tâm lắng . khi kỹ ánh mắt nàng, thuận theo ánh …
Ánh mắt nào đặt bọn quản sự, nha , bà t.ử trong sảnh, mà dừng cả đóa thu hải đường nơi viện ngoài.
Lục Thận Như nhịn , khẽ bật .
Sùng An rõ hầu gia cái gì, chỉ thấy nam nhân sải bước, gần như bay trong sảnh.
Đại sảnh.
Tinh thần Đỗ Linh Tĩnh sớm phiêu tán nơi nào.
Sự vụ trong hầu phủ nhiều đến mức vượt ngoài dự liệu, giống như từng hàng chữ nhỏ trong sách đều hóa thành bầy muỗi, vo ve lượn vòng bên tai nàng.
Nàng khẽ đưa mắt ngoài đình viện, đóa thu hải đường, âm thầm tìm chút thanh thản.
Nếu đến, rốt cuộc vẫn cho xong, nàng tự nhủ.
ngay lúc , trong đại sảnh bỗng nhiên tất cả đều đồng loạt lên.
Mọi vội vàng hành lễ:
“Hầu gia.”
Đỗ Linh Tĩnh còn kịp thu hồi tinh thần, nam nhân từ giữa đám bước nhanh tới, ánh mắt mang theo ý , trong thoáng chốc thẳng đên bên nàng.