Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 23: Nói lỡ
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dùng xong bữa tối, Lục Thận Như một chuyến đến ngoại thư phòng.
Đỗ Linh Tĩnh thấy Thu Lâm cau mày, hai tiểu nha trong phủ bận rộn thu dọn, nàng cũng chẳng nên gì.
Thu Lâm thấp giọng : “Hầu gia chỉ chuẩn áo cưới cho cô nương, mà xiêm y bốn mùa cũng chỉnh tề đặt ngăn tủ hoa lê mộc. Tay nghề may vá trong hầu phủ thật sự lợi hại, cần đo ni cũng thể y phục vặn, khiến chúng giống như thành vô dụng…”
Trong hầu phủ phồn hoa, lão thợ cả mắt nghề lão luyện, chỉ thôi gần như chuẩn xác. Đỗ Linh Tĩnh cũng lấy lạ, chỉ ngờ bọn họ nhanh ch.óng như , hôn sự định bao lâu, y phục chuẩn đủ cả, chỉ chờ nàng gả .
Vì là thánh chỉ tứ hôn, đó ai ngờ nàng sẽ gả cho vị hầu gia . Ngay cả chính cũng là thánh ý, khó lòng trái lệnh.
Thế nhưng trong lòng Đỗ Linh Tĩnh vẫn luôn dấy lên một loại cảm giác quái lạ, nên lời.
Nàng nhất thời chẳng thể tỏ tường, cũng cùng Thu Lâm bàn thêm, chỉ cảm thấy từ đêm qua đến nay, cả ngày đầu óc rối loạn, hỗn độn chẳng yên. Nàng vốn ưa cảm giác , bèn gọi Thu Lâm .
“Giúp lấy một quyển sách còn xong đây.”
Đọc sách để lắng lòng, giữ tâm tĩnh tại.
Thu Lâm liền cao hứng, bởi cô nương mỗi cầm sách đều giống như trở về dáng vẻ quen thuộc thường ngày. mang sách cùng chiếc đèn cũ , điểm lửa vài mà vẫn .
“Vẫn là thắp sáng ?”
Đỗ Linh Tĩnh đưa tay cầm lấy, thử châm lửa một . Ngọn đèn như nể mặt nàng, bùng lên một đốm lửa nhỏ, song còn kịp sáng rực thì vụt tắt.
Nàng thử thắp, nhưng dù thế nào cũng chẳng sáng lên nữa.
lúc , hai tiểu nha của hầu phủ lui , trong phòng bỗng chốc tĩnh lặng.
Thu Lâm thấy thần sắc cô nương chùng xuống, bèn đưa mắt tìm quanh, cầm lấy một ngọn đèn do hầu phủ chuẩn , ngắm qua một lượt, liền khẽ :
“Cô nương xem, đèn chính là tay nghề của vị lão sư phụ ở Tây An đó!”
Đây là loại đèn cho Tưởng Trúc Tu dành cả một ngày để theo vị sư phụ Tây An học tập cách .
đèn do cho .
Đỗ Linh Tĩnh lặng thinh, cuối cùng thử châm lửa một nữa, song ngọn đèn cũ vẫn tắt ngấm, sáng.
Người , đèn tắt.
Như chính nàng , mới chỉ ba năm khi rời , nàng gả cho kẻ khác.
Đầu mũi chua xót, Đỗ Linh Tĩnh khẽ nhắm mắt .
Trong phòng, ánh đèn dầu lập loè u tối, Thu Lâm đành lòng cô nương như thế, vội vàng lên tiếng:
“Cô nương quên ? Trong nhà còn mấy ngọn đèn Lục gia* (biểu của Tưởng Trúc Tu) đưa tới. Khi Tam gia còn tại thế, cũng tự tay ít. Hay là để nô tỳ bảo Xương Bồ một chuyến, mang hết về đây cho cô nương!”
Nghe lời , Đỗ Linh Tĩnh khẽ mở mắt.
Song nàng ngần ngừ một thoáng.
Những ngọn đèn vốn chẳng dễ mang theo, vạn nhất hư hại dọc đường thì ?
Nàng đang lặng lẽ suy nghĩ, chợt rèm cửa lay động, bước .
Trong ánh đèn lờ mờ, dáng nam nhân vốn cao lớn tuấn dật, nay càng thêm hiên ngang bức .
Hắn về phía các nàng, mở miệng :
“Nghe loại đèn cách chế tác đặc biệt, nếu đem theo đường mà xóc nảy quá nhiều, e là còn giữ hiệu quả sáng êm, chập chờn như vốn .”
Hắn :
“Theo ý , vẫn là cần cố ý mang đến thì hơn.”
Đỗ Linh Tĩnh vốn cũng lo đèn xóc nảy mà hư hại, nên trong lòng phần luyến tiếc.
Thế nhưng lời do chính , khiến nàng ngẩng mắt qua.
Ngay cả vật mà xưa để , cũng cho nàng giữ bên ?
Đỗ Linh Tĩnh cúi đầu, mắt rơi chiếc đèn , thế nào cũng chẳng thể thắp sáng.
Ngọn đèn chẳng hiểu vì cớ gì, ngay hôn lễ bỗng nhiên hỏng, thắp thế nào cũng chẳng sáng nổi.
Trong lòng nàng dâng lên một nỗi chua xót, cẩn trọng nâng trong tay, như với Thu Lâm, tựa hồ như đang tự với .
Nàng thấp giọng :
“Lấy thêm mấy cái mang tới. Dẫu hỏng soi sáng cũng chẳng , chỉ cần còn thể thắp lửa là .”
Nàng dứt lời, Thu Lâm liền vội vàng đáp ứng, định xuống an bài cho Xương Bồ trở về Thanh Châu.
Chân còn kịp bước , thì tiếng nam nhân cất lên.
Lục Thận Như về phía án thư, nơi nàng đang nâng chiếc đèn tay, cúi đầu ngẩn ngơ.
Cả gian phòng rộng lớn, nàng dường như chẳng thấy gì, trong mắt chỉ còn ngọn đèn tắt ngấm .
Hắn khỏi mở miệng:
“Đôi mắt nàng vốn dễ mỏi, nếu ngọn đèn chẳng thể chiếu sáng, thì khác gì đèn thường ? Có khi còn hỏng mắt nàng mất.”
Đỗ Linh Tĩnh khẽ sững, Lục Thận như chỉ lặng lẽ nàng.
Ngay đó, nàng bỗng bật một câu:
“Đèn do gia phu tự tay chế, dù thế nào cũng chẳng thể hỏng mắt .”
Lời thốt , tựa hồ khiến ngọn đèn dầu trong phòng đều chùng xuống, ánh sáng trở nên nặng nề u ám.
Lục Thận Như chăm chú khuôn mặt nàng đang căng thẳng, đôi tay nàng ôm lấy chiếc đèn càng siết c.h.ặ.t.
Gia phu… Rõ ràng bọn họ thành vợ chồng .
Nam nhân chỉ lặng im đó, một lời.
Thu Lâm thì hoảng hốt, trong lòng run rẩy, bất giác nắm c.h.ặ.t t.a.y cô nương.
Ngay cả chính Đỗ Linh Tĩnh cũng ngẩn , hiểu vì bản đột nhiên buột miệng câu .
Nàng lỡ lời.
Mà lời , há còn thể thu hồi?
Trong phòng, ngọn đèn dầu lay động leo lét trong tịch mịch.
Thời gian tựa hồ cũng ánh đèn kéo dài thành bóng dáng mờ mịt, mỗi một khắc đều chậm chạp vô cùng.
Mồ hôi mịn rịn thấm trán Thu Lâm, nàng lo sợ nếu hầu gia nổi giận, thì bất kể thế nào cũng liều che chở cho cô nương.
Đỗ Linh Tĩnh khỏi nhớ tới đây, nàng từng buột miệng lời tương tự mặt . Khi bọn họ còn thành . Thế thì lúc … sẽ thế nào?
Nàng thật sự rõ.
Ngay trong lúc , nam nhân bỗng mở miệng.
Giọng khàn khàn, tựa như kẻ mang thương tích sâu nặng, giờ phút càng thêm trầm đục, đè nén đến mức khản đặc.
“Hàm ý của là, Tưởng Giải Nguyên chế đèn vốn chẳng giống thường nhân. Trước mắt chỉ là tạm thời sáng, thể mời thợ thủ công Tây An đến tu sửa. Nương t.ử thấy như chăng?”
Thu Lâm kinh ngạc đến trừng lớn đôi mắt.
Đỗ Linh Tĩnh cũng khựng , kinh ngạc đầu về phía vị hầu gia .
Nam nhân chỉ lặng lẽ quan sát nàng.
Ánh mắt nàng chỉ thoáng chạm đôi con ngươi sâu thẳm , liền vội vàng dời , rơi xuống đôi ủng đen bên tà áo gấm của .
Hắn chậm rãi bước lên, đến bên cạnh nàng, đầu ngón tay khẽ chạm bàn tay đang nâng đèn của nàng, từ bên đồng thời đỡ cả nàng lẫn chiếc đèn.
“Ta tuyệt ý .” Hắn , “Nếu như từng lỡ lời nhắc đến chuyện cũ năm xưa giữa nương t.ử và Tưởng Giải Nguyên, khiến nương t.ử trong lòng cứ mãi canh cánh, đó là sai, hướng nương t.ử lời xin .”
Khi nãy, câu “ lo” là do Đỗ Linh Tĩnh thốt , nhưng lời xin đến từ vị hầu gia .
Chớ Đỗ Linh Tĩnh, ngay cả Thu Lâm ở một bên cũng thầm giật , khỏi chấn động kinh hãi.
Đỗ Linh Tĩnh ngây , nhất thời chẳng nên đáp thế nào. Nam nhân liền gọi một tiếng:
“Thu Lâm, lui xuống .”
Tình thế quả thật chút rối rắm, Thu Lâm vốn nỡ , đầu về phía cô nương nhà .
Nàng thấy cô nương chẳng mở miệng, cũng tỏ vẻ phản đối, giống như ngầm chấp thuận.
Thu Lâm đưa mắt vị hầu gia , sang cô nương nhà , qua mấy lượt, cuối cùng đành lặng lẽ lui xuống.
Nàng , trong phòng chỉ còn ngọn đèn dầu hắt ánh sáng mờ ảo, chiếu lên bàn, giữa hai khi sáng khi tối, chập chờn giao thoa.
Độ ấm lòng bàn tay , so với Tam Lang năm xưa, thật giống như hai cực băng hỏa.
Trước , Đỗ Linh Tĩnh thường ôm bình nước nóng, sưởi ấm đôi tay xong đưa cho Tam Lang. Tam Lang luôn gạt , tay lạnh là lẽ thường, chẳng cần nàng sưởi, bảo nàng tự lo cho bản .
Mà giờ phút , chỉ một cái nắm tay của khiến nàng run rẩy, nhưng đồng thời, ấm từ tay lan sang, xua cái lạnh thấu xương trong tay nàng.
Nàng chợt nhớ tới chính lỡ miệng thốt hai chữ “Gia phu”.
Tam Lang , mới là.
Nàng khẽ mím môi, cất lời:
“Là lỡ miệng.”
Ánh lửa hắt bóng, soi rõ hàng mi dài của nàng khẽ run, trong mắt mờ mịt như sương dày phủ kín.
giống thần sắc lãnh đạm khi thốt hai chữ “Gia phu” nãy, giờ đây trong đôi mắt mỏi mệt lộ vài phần áy náy.
Lục Thận Như khẽ v**t v* đầu ngón tay nàng, giọng trầm tĩnh:
“Không . Chỉ cần đừng sai lấy, chúng tìm thợ đến sửa, chứ?”
Lời dứt, chăm chú nét mặt nàng. Lần , thấy nàng ngẩn ngơ một thoáng, chậm rãi gật đầu:
“Cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-23-noi-lo.html.]
Lục Thận Như sai Sùng An mang đèn , nàng chỉ lặng lẽ dõi mắt theo đến bên ngoài, cũng thêm một lời.
Hắn khẽ hít sâu một , chậm rãi thở , chỉ lặng lẽ nàng.
Thì nàng vốn mềm yếu, chịu thuận theo chứ chịu đối cứng.
Trái , nếu chẳng may nàng lỡ lời, khiến bận lòng, trong đáy mắt nàng tràn đầy áy náy.
Thế cũng .
Buổi tối, Đỗ Linh Tĩnh chỉ thể tạm dùng đèn trong hầu phủ, chuyên tâm sách cổ nửa canh giờ.
Vị hầu gia cũng chẳng rời , Sùng An mang đến cho một xấp sách, ở bên bàn đối diện, lặng lẽ bầu bạn cùng nàng suốt nửa canh giờ.
Chỉ là qua nửa canh giờ, đôi mắt Đỗ Linh Tĩnh thoáng nóng lên, liền dậy bước đến, cúi giúp nàng thổi tắt đèn.
Quả thực giờ cũng khuya, tiểu nha bưng nước nóng cho hai rửa mặt.
Đêm nay ma ma đến điểm hương, nhưng khi xuống mép giường, Đỗ Linh Tĩnh khỏi nhớ chuyện tối qua.
Khi , từng : “Đợi nàng chuẩn xong cũng muộn.”
Cái gọi là chuẩn , rốt cuộc mất bao lâu?
Đang miên man nghĩ ngợi, xuống bên cạnh, đưa tay tháo đai lưng cho nàng.
Đám nha lập tức lui hết ngoài, sống lưng Đỗ Linh Tĩnh khẽ căng thẳng.
Hắn hạ giọng, trầm thấp:
“Chỉ là nghỉ ngơi thôi.”
Nàng theo bản năng đẩy , nhưng nhớ đến mấy lời lỡ miệng ban nãy, vị hầu gia trái vẫn kiên nhẫn, còn cúi đầu xin nàng. Vì thế, cánh tay chống đẩy cũng chẳng thể nào duỗi .
Nửa khép hàng mi, để mặc khẽ khàng tháo từng lớp xiêm y bên ngoài, cho đến khi chạm đến yếm n.g.ự.c thì dừng .
Trên mép giường chỉ còn một ngọn tiểu đăng, ánh sáng dịu dàng hắt lên, chiếu rọi nửa bên sườn mặt nàng.
Hàng mi dài khẽ rủ, in xuống bóng mảnh như tơ, nghiêng nghiêng vắt qua sống mũi thanh tú. Giờ khắc , nàng hiếm khi lộ dáng vẻ “ngoan ngoãn” như thế.
Lục Thận Như khẽ lướt qua áo lót bên cạnh, vòng tay ôm lấy eo nàng, kéo nàng trong trướng, lập tức ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c .
Lưng ngọc tr*n tr** kề sát l.ồ.ng n.g.ự.c nóng bỏng của , da thịt chạm , nàng kìm run rẩy.
Hắn cũng thoáng khựng .
Hắn để nàng dần dần thích ứng với , nhưng vốn nghĩ nàng sẽ giãy giụa tránh cách gần gũi như .
Thế nhưng, nàng .
Ngược , chính đè nén tiếng thở khàn khàn, chỉ nhẹ giọng :
“Ngủ , mai còn cung.”
Đỗ Linh Tĩnh tỉnh khi trời còn sáng rõ, từ tịnh phòng bên cạnh truyền tiếng nước tí tách róc rách.
Chẳng bao lâu, nam nhân từ trong bước , một bộ cẩm y sạch sẽ. Trên trán còn rơi xuống vài giọt nước từ lọn tóc ướt, nửa tr*n tr**, dáng vẻ cao ngất tới.
Hắn thấy nàng tỉnh, liền cầm lấy xiêm y, tựa như giúp nàng mặc . , Đỗ Linh Tĩnh lập tức đưa tay nhận lấy, tự mặc.
Hai tiện trì hoãn, dùng xong bữa sớm liền cùng cung.
Hoàng thượng triệu kiến tại Ngự Thư Phòng, chỉ là khi bọn họ đến, việc khác, trong điện chỉ còn Lục Hoài Như.
Đều cùng sinh , nàng lớn hơn Lục Thận Như năm tuổi. Giờ ngưỡng tuổi coi như ở mức trung niên, song dung nhan vẫn đoan chính quý phái. Đỗ Linh Tĩnh thấy Quý phi ghế gỗ nam dát vàng, gương mặt vẫn còn trẻ trung, toát khí thế bất khả xâm phạm, khiến nàng vô thức cảm thấy yên.
Nàng vốn rõ tính tình Quý phi, chỉ vị cùng hầu gia vài phần giống .
Trong trí nhớ, khi còn ở kinh thành, nàng từng qua vài lời đồn đãi về vị Quý phi …
Nghe đồn, trưởng nữ đích xuất của Vĩnh Định hầu phủ Lục Hoài Như từng mời một vị cao tăng đắc đạo đến xem mệnh. Vị rằng nàng mang mệnh cách khác thường, chính là mệnh mẫu nghi thiên hạ.
Khi đó, Đỗ Linh Tĩnh còn nhỏ tuổi, mà vị đại tiểu thư hầu phủ đúng năm sơ gả.
Ngay cả phụ của nàng cũng từng , bởi vì mệnh cách , nên trong các hoàng t.ử, tiên hoàng đều ngầm cưới Lục Hoài Như vương phi.
Tiên hoàng rốt cuộc kịp ban hôn, song Lục thị nhanh tự định cho nữ nhi một mối hôn sự.
Người gả hoàng t.ử trữ quân, chỉ là một vị tướng quân trẻ tuổi vô danh trướng Lục gia mà thôi.
ai ngờ, đến năm Hoằng Khải thứ mười bốn, khi Lục thị chịu đại họa, Lục Hoài Như nhập Ân vương phủ, trở thành trắc thất phi nghênh thú.
Về , Ân vương nổi bật trong chư hoàng t.ử, kế thừa đại thống. Khi , chỉ là một trắc thất của Vương gia, Lục Hoài Như khi sinh hạ Tuệ Vương liền một bước phong Quý phi.
Đến khi Thái t.ử đột ngột bệnh mất, nguyên phối hoàng hậu cũng bệnh nặng, lời đoán mệnh năm đó của cao ăng về Lục Quý phi một nữa đưa bàn luận. Trong dân gian càng truyền tụng, cho rằng Lục Quý phi vốn mang mệnh cách mẫu nghi thiên hạ, ngày Tuệ Vương nối ngôi là mệnh định sẵn.
Đỗ Linh Tĩnh vị Quý phi nương nương đối với cái thế nào, nhưng nàng thầm nghĩ, chuyện liên quan đến bản e rằng khó mà giấu nổi Quý phi.
Vị hầu gia hai mươi lăm tuổi mới chịu thành , nay cưới nàng thê t.ử, Quý phi nương nương khó là thật sự bằng lòng .
Thế nhưng, Đỗ Linh Tĩnh thấy Quý phi ban thưởng xuống cho nàng một loạt lễ vật, ánh mắt khẽ xoay quanh hai bọn họ khá lâu, mới dịu giọng hỏi nàng:
“Hôn sự vốn gấp gáp, Tĩnh Nương ở hầu phủ quen ? Nếu Duy Thạch chỗ nào chu , ngươi cứ việc với , sẽ răn dạy .”
Lời Quý phi hỏi thật cẩn trọng, khiến Đỗ Linh Tĩnh thoáng sững .
Khóe mắt nàng liếc về phía vị hầu gia, chỉ thấy cúi đầu, mắt mũi, mũi tim, trầm mặc đó, chẳng rõ trong lòng nghĩ gì.
Đỗ Linh Tĩnh đành khẽ lắc đầu, khách sáo đáp:
“Đa tạ nương nương quan tâm, thần đều quen.”
Quý phi tựa hồ vẫn tin hẳn, khẽ hỏi :
“Thật sự là như ?”
Ánh mắt nàng liếc về phía thêm mấy , mới nhẹ giọng :
“Tốt nhất là thế.”
Lục Thận như chỉ cúi mắt uống , thần sắc thản nhiên.
Không bao lâu, ngoài cửa tiểu thái giám xướng thanh: “Hoàng thượng giá đáo—”
Đây là đầu tiên Đỗ Linh Tĩnh diện kiến bậc đế vương.
Người mặc thường phục giản đơn, nơi cổ tay vắt hai xâu Phật châu, khẽ động là ánh gỗ trầm va , phát tiếng giòn thanh tĩnh.
Thân hình Hoàng thượng thiên về gầy gò, tuy long ỷ cao cao, song gương mặt hốc hác, mắt sâu, dung mạo mang vẻ sung túc khoẻ mạnh thường thấy ở Trung Nguyên, ngược hiện vài phần mệt mỏi, phảng phất lộ chút bệnh trạng.
Đỗ Linh Tĩnh thoáng chấn động, mơ hồ hiểu vì văn võ bá quan triều nóng lòng lập Thái t.ử.
Hoàng thượng thể an, mà Đông Cung bỏ trống, tất nhiên chẳng điềm lành.
Thế nhưng lúc cất lời, giọng điệu thong thả mà ôn hòa.
Hoàng thượng nhàn nhạt hỏi hai vài câu, nhắc tới phụ Đỗ Linh Tĩnh là Đỗ Trí Lễ, bất giác khẽ thở dài: “… tàn nhẫn vô tình.”
Người thêm nhiều, mà Đỗ Linh Tĩnh cũng dám nhiều lời.
Năm còn Tiên đế, rốt cuộc cũng là cha nàng đưa cải cách mới trong triều, nhưng ở triều đình thời tiên đế gây nên bao nhiêu phản đối. Đến khi đổi ngôi, sang tân triều, càng sinh hiềm khích.
Trước mắt vị tân quân dường như quá tán thành chính sách năm xưa của phụ nàng, lẽ trong đó còn mang theo nguyên nhân riêng biệt khác.
Năm đó tiên hoàng vốn lập một vị hoàng t.ử khác Thái t.ử, mà phụ nàng là tiên hoàng đề cử, gửi gắm cho tân quân như một vị “cô nhi chi thần”.
Về , vị tân quân chính là đương kim Hoàng thượng. Cái gọi là “gửi gắm cô nhi chi thần”, ở mắt há chẳng trở thành cảnh ngộ hổ khó nên lời?
Thế nhưng Hoàng thượng tỏ vẻ hết sức hài lòng với cuộc hôn sự , còn mỉm :
“Trẫm cũng nhờ đó mà dính chút khí vui mừng.”
“Không khí vui mừng”... Trong mắt bậc đế vương, cái gọi là thành chẳng qua chỉ là một mối liên hôn để cân bằng thế cuộc triều đình. Ấy mới gọi là vui mừng, còn ngoài , đều chẳng đáng để nhắc đến.
Đỗ Linh Tĩnh chỉ cúi đầu, thận trọng từng lời từng cử chỉ.
Chỉ Lục Hoài Như cùng Lục Thận Như, tỷ bọn họ, còn thể cùng Hoàng thượng hàn huyên.
Đến khi khỏi cung, Hoàng thượng còn ban xuống ít vật thưởng.
Cánh cửa cung từng đạo từng đạo mở , cũng như lúc bọn họ bước , cổng son cao sừng sững, tầng tầng lớp lớp chặn lối, phảng phất chốn mây xanh cao vợi.
Trong cung, là phi tần mỹ lệ chen vai; ngoài cung, là nhà cao cửa rộng, hậu duệ quý tộc, quyền thần thế gia.
Giây phút , hơn một tháng kinh, Đỗ Linh Tĩnh mới thật sự ý thức : bất luận nàng bao nhiêu cam lòng rơi vòng xoáy nơi đây, thì giờ khắc , nàng hai chân bước đó, còn đường lui.
Nàng ngẩng tòa thành lâu cao vời vợi, hít sâu một , chậm rãi thở dài.
Nàng lâu lắm đặt chân kinh thành, cũng lâu lắm chăm chú ngóng việc trong kinh. Không là bức tường thành trói buộc nàng, là chính nàng nguyện ý tự vây trong đó. Những chuyện bên ngoài, nàng chẳng là bao.
Giống như lời Tưởng thái phi từng : thế gian chỉ phụ từ nữ hiếu, thanh mai trúc mã, thư sơn học hải, cổ kim văn chương. Nàng cần một đời càng cao rộng, mới uổng phí chuyến đến nhân gian.
Hoặc như lời Thương đại ca, bước ngoài tường thành, trời cao biển rộng.
Cái “cao rộng” mà họ , rốt cuộc là thế nào, nàng từng tỏ tường. nếu còn mong cầu chút tự do, chút chủ động nắm lấy vận mệnh của chính , nàng thể cứ nhắm mắt ngơ.
Có lẽ nên về phía , từng bước mà xem, xem thử thật sự tìm cái gọi là “cao rộng” chăng.
Trong thành, đám đông đan xen như mắc cửi. Hai ngày qua bao nhiêu tâm tư hỗn loạn, giờ đây dần theo cảnh sắc lướt qua ngoài cửa sổ mà từng chút, từng chút một, lắng xuống.
Buổi chiều, Đỗ Linh Tĩnh trở về trong phủ, liền bảo Thu Lâm đem bộ đồ vật mang từ Thanh Châu đến lấy , sắp xếp đấy. Lại phân phó Nguyễn Cung về Thanh Châu một chuyến, đem những thứ nàng sẽ cần như b.út mực, thư tịch, cùng vật dụng tùy mang hết đến đây. Đồng thời còn gửi tin nhắn, bảo chưởng quầy của Đỗ thị khắc bản xã cũng lên kinh một chuyến.
Thời điểm , nàng nhất thời thể về, nhưng việc ở Miên Lâu cũng thể bỏ mặc.
Nàng nhớ đến ngược bắc, nguyên chỉ vì thu về hai quyển Tống bản cổ thư thất lạc. Không ngờ kế tiếp liên tục xuất hiện sách cổ rò rỉ ngoài, khiến nàng một đường mà , thẳng đến ngoài cửa kinh thành.
Nếu hơn tháng qua, từ việc thu thư, đến việc ép tục huyền với Thiệu Bá Cử, đến chuyện bất ngờ gả hầu phủ, đủ loại sự tình đều vô cùng quái lạ, thì đầu mối của tất cả những chuyện quái lạ , đều bắt đầu từ việc nàng liên tục thu tám quyển Tống bản cổ thư trong chuyến bắc thượng .
Nàng gọi Nguyễn Cung:
“Ta nhớ phụ khi còn ở kinh thành, từng giao hảo với một vị cử nhân họ Chương.”
Người ở ngoài thành một tiệm sách nhỏ, vốn là nơi bậc thư sinh thanh bần yêu thích nán .
Về khi nàng trở Thanh Châu, phụ cũng qua đời, mối liên hệ với vị dần đứt đoạn. Chỉ thỉnh thoảng, khi nàng sai kinh việc, mới nhớ nhắn họ ghé thăm nhà ông, tặng chút lễ thăm hỏi.
Giờ phút nhớ , Đỗ Linh Tĩnh liền gọi Nguyễn Cung dặn dò.