Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 22: Đêm qua

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Rèm trướng chẳng từ khi nào buông xuống, ánh sáng long phượng hỉ chúc rực rỡ che khuất hơn phân nửa, mờ ảo phản chiếu khắp phòng, khiến vật đều trở nên nhạt nhoà.

Chỉ thở nóng bỏng, cùng sức nặng bàn tay đặt nơi thắt lưng là phóng đại đến tận cùng. Từ lòng bàn tay rắn chắc , một dòng nhiệt lạ lẫm men theo eo bụng lan thẳng đến sống lưng Đỗ Linh Tĩnh.

Thân thể nàng cứng đờ, tự chủ mà run rẩy.

Nam nhân rõ ràng nhận , bàn tay ở thắt lưng ch*m r** v**t v*, tựa hồ trấn an nàng. sự mềm nhẹ khiến nàng an , ngược khiến bụng căng thẳng hơn, từng hồi siết c.h.ặ.t.

Nàng sớm nghĩ, đêm nay khó lòng tránh thoát, chỉ thể c.ắ.n răng mà chịu.

Cố gắng hít sâu, nàng ép khống chế sự run rẩy.

Dường như cảm nhận nàng chút buông lỏng, cúi đầu, môi khẽ cọ qua thái dương nàng.

ngay đó, vòng tay siết c.h.ặ.t, mạnh mẽ đè ép xuống. Ngoài cửa mưa gió rền vang, như thể phá cửa mà , khí thế bức bách thể ngăn cản.

Trong khoảnh khắc , đầu óc Đỗ Linh Tĩnh trống rỗng, run lẩy bẩy, như rơi xuống hàn băng, m.á.u huyết đông cứng, lạnh thấu tâm can.

Nam nhân khựng , thấp giọng gọi:

“Tuyền Tuyền?”

Tên gọi bao lâu từng ai nhắc đến, mà giờ vang lên từ miệng kẻ xa lạ mặt.

Đỗ Linh Tĩnh vẫn run rẩy, cách nào kìm nén .

Trong hỗn loạn, nàng mơ hồ hiểu , đây là bản năng kháng cự từ tận sâu trong thể.

Kháng cự cuộc hôn nhân mù mờ .

Kháng cự việc gả cho ngoài Tam Lang.

Kháng cự cả vị hầu gia quyền thế, một mực cưỡng ép nàng.

đến nước , tên dây, cung phát , nàng còn thể gì?

Trong n.g.ự.c nàng dấy lên tuyệt vọng, chỉ c.ắ.n răng chịu đựng, mong giữ chút thể diện cuối cùng.

Song, nam nhân bỗng dừng .

Trong màn trướng tối tăm, khẽ thở dài.

Kế đó, buông lỏng , kéo lấy chăn gấm dày, trùm kín nàng từ chân đến cổ.

Chăn gấm ôm trọn lấy thể run rẩy, ấm áp, kín kẽ, phảng phất lưu thở của nắng mai.

Đỗ Linh Tĩnh vô thức vùi mặt , hít lấy hương vị quen thuộc , trong lòng thoáng an . Sự rùng cũng dần tan biến.

cảnh tượng rốt cuộc vẫn để sự quẫn bách.

Nàng cúi đầu, thì thầm khẽ:

“Xin .”

Có lẽ quấy nhiễu hứng thú của . Song chuyện vợ chồng, sớm muộn gì cũng tiếp tục.

Nàng siết c.h.ặ.t bàn tay, cố gắng khiến bình tĩnh.

bất ngờ ôm cả nàng lẫn chăn gấm, bế bổng lên, đặt xuống nơi cuối giường.

Phòng trong càng thêm tối tăm, Đỗ Linh Tĩnh bất giác ngẩng mắt . Trên sống mũi cao thẳng lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt dần khôi phục vẻ trầm tĩnh.

Giọng khàn khàn, vốn mang chút áp bách, nay càng thấp trầm đến cực điểm:

“Hôm nay dừng tại đây.”

Đỗ Linh Tĩnh kịp minh bạch ý tứ, chỉ thấy vươn tay gạt sợi tóc vướng nơi khóe môi nàng, đầu ngón tay lướt nhẹ qua gò má, :

“Ta tự xử lý một chút.”

Nàng còn đang ngẩn , xoay xuống giường, biến mất tầng tầng màn che.

Hắn... thật sự rời .

Đỗ Linh Tĩnh bọc trong chăn gấm, ngẩn ngơ giường, đầu óc hỗn loạn mơ hồ.

Ngoài song, mưa thu lất phất như tơ, tạo thành những giọt nước rơi lộp bộp lá chuối tây, tí tách văng xuống chẳng nơi nào, tiếng mưa rền rĩ quấn lấy, kéo dài vô tận.

Nàng lắng mà trong lòng trống rỗng, chẳng rõ qua bao lâu, ánh nến ngoài trướng bỗng “tách” một tiếng bùng lên.

Có bóng qua màn lụa.

Dáng vóc cao thẳng, vai rộng chân dài, eo gọn lưng dày, dẫu cách một tầng lụa mỏng vẫn toát uy vũ.

Hắn tr*n tr**, chỉ mặc hạ khố, trong tay cầm áo ngoài vò thành một đoàn, bọc vật gì, tiện tay ném giỏ. Một thoáng, hương hoa thạch nam lan .

Đỗ Linh Tĩnh chấn động, còn kịp nghĩ, khoác y phục mới, đến bàn, ngửa đầu uống cạn một chén lạnh.

Ly rỗng, cũng vội , chỉ đó, đưa mắt cửa sổ.

Ngoài cửa sổ im lìm, chỉ còn tiếng mưa lá chuối tây, tí tách liên miên.

Hắn lưu lâu, xoay trở về, tiện tay dập lửa lò hương mà nhóm ma ma đốt.

Đến màn, đón lấy ánh mắt nàng, bất ngờ:

“Còn ngủ?”

Đỗ Linh Tĩnh lúc mới ý thức chính vẫn đang ngẩn , tầm mắt vô thức dõi theo bấy lâu.

Hắn vén màn bước lên giường, nàng vội cụp mắt, song chỉ khẽ động, chăn gấm trượt khỏi vai, để lộ một mảnh da thịt trắng mịn.

Làn khí lạnh ùa đến khiến nàng giật , mới nhớ bản mặc y phục.

mặt nàng.

Nàng cuống quýt, kéo chăn che, hoặc tìm xiêm y, nhưng ý nghĩ thoáng lướt qua khựng , chẳng bọn họ gần như phơi bày trọn vẹn? Lúc vội vàng che giấu, tựa hồ càng dư thừa.

Song, y phục vẫn mặc. Nàng đảo mắt tìm, chẳng thấy yếm , chỉ đành với lấy áo ngoài.

Chưa kịp đưa tay, áo ở trong tay .

Nàng thoáng che n.g.ự.c, định giành , nhưng đưa, chỉ khoác áo lên vai nàng. Nàng khó hiểu, chỉ đành thuận theo .

Ai ngờ, xỏ xong tay áo, vạt áo giữ .

Ngón tay khẽ vuốt nơi vạt áo mỏng tang, vòng qua n.g.ự.c nàng, dừng ở chỗ buộc yếm.

Trái tim nàng loạn nhịp đập bang bang.

nghĩ , trong lúc kịch liệt, còn thể dừng, tự kiềm chế mà rời , giờ phút ... sẽ gì?

Trong vô thố, nàng chỉ thể để mặc cho .

Song, hề cúi xuống, ánh mắt cũng rơi nơi da thịt lộ mà bình thản mắt nàng.

Nàng lúng túng né , chậm rãi thắt đai lưng, cùng nắm lấy tay nàng.

“Ngủ ,” trầm giọng, “đợi khi nào nàng chuẩn cũng muộn.”

Ngoài cửa sổ, mưa thu rơi lộp bộp, lá chuối tây xẻ đôi, nửa văng đầm nước mịt mù, nửa còn tí tách nhảy tai Đỗ Linh Tĩnh.

Đêm qua việc đều ngoài dự liệu của nàng, dù là chính nàng, bên gối.

Hắn thật sự như lời , từng cưỡng ép gì thêm. Chỉ ôm nàng trong n.g.ự.c, lặng lẽ cùng tiếng mưa đêm mà chìm giấc ngủ.

Nàng vốn cho rằng, tư thế nàng thể nào ngủ , nhưng cũng chẳng buồn giãy giụa.

Không ngờ, tiếng mưa dồn dập lá chuối tây ru nàng mơ hồ mê loạn, lặng yên .

Khi tỉnh dậy, còn trong phòng.

Thu Lâm động vội vã chạy , sốt ruột hỏi:

“Cô nương thế nào ? Nô tỳ canh giữ cả đêm, thấy bên trong yên ắng chẳng động tĩnh gì, chẳng lẽ... hầu gia từng chạm tới cô nương?”

Việc ... cũng đúng...

Đỗ Linh Tĩnh khẽ ngẩn, trong đầu chợt nhớ tới đêm qua, nhưng những gì xảy vẻ tiện kể cùng Thu Lâm.

Nàng chỉ thấy đầu óc hãy còn mơ hồ, hai mắt trướng nặng, bèn mím môi, đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-22-dem-qua.html.]

Thu Lâm càng thêm hồ đồ. Rốt cuộc đêm qua cô nương cùng hầu gia xảy chuyện gì?

Đang định hỏi , liền cô nương phân phó:

“Đôi mắt ê ẩm, ngươi lấy khăn lạnh đến chườm.”

Lời còn dứt, hầu gia từ ngoài bước .

“Mắt đau ư? Đau lắm ?”

Hắn cất tiếng hỏi, Thu Lâm lập tức cảnh giác, ngước “tân lang” tiến đến.

Đỗ Linh Tĩnh cũng thấy, bất giác ngoảnh , nhưng chạm ánh mắt , nàng lập tức tránh .

Nàng , bước nhanh tới mặt.

Thu Lâm theo bản năng chắn cô nương, song hầu gia cũng chẳng gì quá phận, chỉ nghiêng chăm chú mắt nàng.

Hắn gần thêm một chút, nàng còn thần sắc lãnh đạm như , mà chỉ khẽ nghiêng mặt né ánh của đối phương.

Hầu gia đôi mắt của cô nương sưng đỏ, “nhưng quanh mắt vết hằn, thái dương nhức mỏi.”

Dứt lời, kéo ghế xuống mặt nàng, vươn tay định ấn huyệt thư giãn.

Động tác khiến Thu Lâm khỏi lo lắng, cô nương chịu ?

Quả nhiên, Đỗ Linh Tĩnh khẽ nghiêng , cất giọng:

“Không cần phiền hầu gia .”

Ngữ khí khách khí đến mức lạ thường. Thu Lâm ngầm cau mày, định mở miệng cô nương từ chối.

hầu gia chỉ nhạt, bàn tay vẫn đặt lên, khẽ ấn huyệt quanh mắt nàng:

“Chốc lát sẽ dễ chịu thôi.”

Thu Lâm ngẩn ngơ, định xen , nhưng cô nương thêm, chỉ nhắm mắt, để mặc .

Hàng mi dài run, sắc diện nhàn nhạt buồn bã, trong đó lộ vẻ m.ô.n.g lung, cùng chút an phận mặc cho mệnh.

Thu Lâm đến, chỉ thấy tim vang một tiếng ong ong, đầu óc trống rỗng.

Nàng càng thêm nghi hoặc, trận mưa dài đêm qua, hầu gia cùng cô nương rốt cuộc xảy chuyện gì?

Song cô nương , hầu gia càng sẽ .

Trong phòng an tĩnh, ngoài cửa sổ chỉ còn gió thu khẽ lay hoa lá.

Đỗ Linh Tĩnh lặng lẽ nhắm mắt, dáng vẻ an tĩnh khiến nam nhân vô thức ngắm lâu hơn vài , trong mắt ẩn chứa trầm tư khó đoán.

Một bữa sáng vốn bình thường, mà bày biện đến rực rỡ muôn màu; nha dâng thức ăn rằng đều do đầu bếp nữ khéo tay ở kinh thành chuyên chế tác món ăn Giang Bắc nên.

Đỗ Linh Tĩnh khẽ liếc hầu gia bên cạnh. Nam nhân lập tức bắt ánh mắt nàng, khẽ :

“Hôm nay ăn ngon một chút, chứ?”

Nàng thoáng lúng túng, chỉ yên lặng gật đầu, cúi đầu ăn cơm.

Dùng xong bữa, bọn họ cùng đến từ đường ở hậu viện.

Vừa bước đến cửa, nàng liền nhận bên cạnh điều đổi, khí tức của đột nhiên thu liễm, thần sắc nghiêm chính. Hắn để hầu cho mà tự tay chậm rãi đẩy cửa gỗ nặng nề bước .

Vĩnh định hầu phủ, một nhà liệt.

Từ đường rộng lớn, bài vị chen kín, hàng cao hàng thấp bày đầy đủ.

Từ lúc bên trong từ đường, Lục Thận Như liền trầm mặc, một lời.

Đỗ Linh Tĩnh nối theo , từng tấm bài vị nghiêm trang, thậm chí còn ít bài vị đồng hàng bối phận với .

Đó là trận năm ?

Năm Hoằng Khải thứ mười bốn, tiên đế tại vị, Lục thị suất lĩnh Vĩnh Định quân chặn Thát Đát ở nam hạ. Song vì triều đình văn võ tranh chấp, bỏ lỡ viện binh, hơn nửa tướng lĩnh Lục thị c.h.ế.t trận, gần như còn ai trở về...

Kể từ , công huân Lục gia triều ghi nhớ.

Nàng cũng theo thu thở, cung kính dâng hương linh vị các linh.

Khi dậy, rẽ sang một bên, dừng một linh vị cùng hàng bối phận với , khẽ cúi đầu gì đó.

Nàng rõ, chỉ thấy vỗ nhẹ lớp bụi mỏng phủ mặt bài vị, mới lưng, cùng nàng rời khỏi từ đường.

Theo lệ, hôm nay đáng lẽ cung khấu tạ Hoàng thượng vì thánh chỉ tứ hôn.

trong cung truyền tin : buổi sớm lâm triều, dâng sớ xin cắt giảm binh phí, dẫn tới văn võ tranh cãi kịch liệt. Hoàng thượng hòa giải hồi lâu, trở về hậu cung thì choáng váng, thể tiếp kiến.

Khấu tạ nghi lễ chỉ đành dời sang ngày mai.

Lục Thận Như cũng chẳng gấp gáp. Vốn bồi nàng, nhưng tiền viện mấy tướng lĩnh mang lễ chúc mừng đến muộn, thể tiếp.

Hắn , Đỗ Linh Tĩnh mới nhẹ nhõm thở .

Mưa sáng sớm dứt, song ngoài sân còn đọng ẩm thu tàn.

Nàng cửa sổ bên bàn trang, định lật vài tờ thư, nhưng thể chuyên tâm, chỉ lặng lẽ ngắm cây chuối tây to rộng ngoài cửa sổ.

Dẫu là thánh chỉ tứ hôn, cũng thể mù mờ mà gả qua. Về Lục hầu, nàng ít, tận mắt cũng chứng kiến vài phần.

Hắn là quân hầu quyền khuynh triều dã, nắm quyền sinh sát trong tay, điều sai.

Ngay cả Vạn lão phu nhân thế gia đại tộc trong kinh thành kính trọng, cũng chẳng thèm để mắt, chỉ một bàn tay liền ép Cố Dương Tự suýt mất mạng.

Không trách văn thần đều hận tận trời, cáo lộng quyền, nắm binh nơi biên ải, uy h**p gốc rễ triều đình.

Hắn là quyền thần, thậm chí thể là nịnh thần, mà loại , xưa nay chính là hạng nàng chán ghét nhất.

Huống hồ là thành bất đắc dĩ, nàng vốn nghĩ đêm qua tất kết cục .

Ấy hành động nào.

Chuyện chăn gối, gặp thương, nàng khó lòng tin tưởng.

Chỉ là, quả thực dành cho nàng một loại kiên nhẫn khác thường.

hai bọn họ duyên gặp gỡ mấy cơ chứ?

Đỗ Linh Tĩnh nhức đầu, mắt càng thêm xót.

Hơn một tháng , nàng còn ở Thanh Châu, trong rừng trúc cùng Tam Lang rằng sẽ sớm trở về. Vậy mà giờ đây, giữa một mảnh hỗn loạn, thành thê t.ử kẻ khác.

Sự chua xót dâng lên ngùn ngụt. Ngoài cửa sổ chẳng còn rừng trúc nào, chỉ tấm màn cửa sổ khép hờ, và những tán chuối tây rộng lá lặng lẽ phất phơ theo gió.

Lục Thận Như đẩy cửa bước , liền thấy nàng chống tay bên song cửa, xuất thần ngoài.

Nàng hề phát giác.

Hắn im lặng nàng một hồi rót chén .

Nàng vẫn chẳng .

Hắn khẽ nhếch môi, bưng đến dứt khoát xuống ghế phía nàng.

Nàng khoác hồng y hỉ phục, chỉ mặc một chiếc áo ngoài màu thủy lam, thêu ám văn thanh nhã. Tóc đen buông xõa vai, nàng chống cằm ngay cửa sổ tròn khắc hoa, trong mắt lặng lẽ dõi theo tán chuối tây ngoài hiên lay động theo gió.

Tựa hồ như một bức họa, cảnh chín tầng mây.

lúc trong mộng, cũng chẳng hồi ức xa xăm.

Mà là ngay trong đáy mắt .

Lục Thận Như lẳng lặng phía , nhúc nhích, chỉ nàng. Ánh mắt vốn lạnh lùng uy nghiêm, chẳng từ khi nào dần trở nên mềm mại, ấm áp.

Gió khẽ lay song cửa, ánh sáng mờ nhạt rọi , chợt thấy nàng âm thầm nâng tay, khẽ lau một giọt lệ nơi khóe mắt.

Trong lòng nam nhân khựng .

Hắn mở miệng , đôi mắt nàng vốn , chớ nên nữa, cũng đừng để thương tổn thêm. cuối cùng, lời nghẹn nơi yết hầu, chẳng thể thốt .

Hắn chỉ lặng yên mà , quấy nhiễu, để nàng từ từ lấy bình tĩnh. Mãi đến khi thấy nàng dần khôi phục, thở cũng thả lỏng, mới nhẹ nhàng thở một tiếng.

— Gả cho , nàng cần buồn khổ, cũng cần u sầu.

 

 

Loading...