Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 20: Đại hôn (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kinh thành.
Đoàn cổ nhạc vang lên tưng bừng, lụa đỏ trải khắp phố phường.
Đội ngũ đón dâu từ Vĩnh Định hầu phủ mênh m.ô.n.g cuồn cuộn xuất phát từ Tích Khánh phường phía tây thành, khởi hành liền cả thành đông náo động.
Người ngựa cờ phướn, kiệu hoa rực rỡ, theo đường phía bắc vòng quanh quá nửa hoàng thành mới tiến về hướng Đỗ phủ, dọc đường gần như khiến nửa kinh thành đều đổ dồn ánh mắt theo.
Lục hầu bao năm qua, cứ thêm mỗi tuổi là thêm bao ngóng trông, đoán già đoán non xem bao giờ thì nghênh thú hầu phu nhân nhập môn, nhưng năm nào cũng thấy.
Năm nay, gần như chẳng hề điềm báo , hầu phu nhân liền xuất hiện.
Thánh chỉ ban xuống ngày mười sáu tháng tám, tới mồng sáu tháng chín, hầu gia nghênh thú tân phu nhân nhập phủ.
Hôn sự huy hoàng, náo nhiệt từng , khắp thành đều tranh chạy đến xem. Lại thêm hầu gia tay rộng rãi, ai tiến lên chúc một câu cát tường đều ban thưởng, càng đóm đông chen chúc rộn ràng.
Chỉ là mặc cho ngoài nhộn nhịp đến , bên phía Đỗ phủ Tây viện chìm trong một tầng yên lặng khó gọi tên.
Mây xám tầng tầng nặng trĩu, như thể sắp đổ mưa bất cứ lúc nào.
Quý phi nương nương đích phái cung cô tới, tân nương chải chuốt trang điểm.
Mái tóc đen vấn cao, cài mũ phượng tơ vàng, bên tóc mai điểm san hô chu thoa, tai đeo đôi hoa tai đông châu lấp lánh, cổ ngọc trắng nõn nà là dải ngọc dương chi nạm vàng do Hoàng hậu ban tặng. Dung nhan rực rỡ thoát tục, cả như tiên t.ử chín tầng mây hạ phàm. Đến nỗi mấy vị cung cô vốn quen gặp mỹ nhân trong cung, giờ cũng khỏi ngây , nhiều ngoảnh .
tân nương chỉ lặng lẽ ngó ngoài cửa sổ.
Một cung cô trang điểm nhịn hỏi:
“Nương t.ử gì ?”
Nàng thoáng ngẩn , mới thấp giọng đáp:
“Trời bên ngoài e là sắp mưa.”
Trang điểm cô cô :
“Ra cửa gặp nước chính là quý nhân. Ngay cả thần tiên cũng thể cho mưa rơi xuống kinh thành để thanh tẩy bụi đường, e sợ dơ hỉ phục của nương t.ử.”
Nói thấy tân nương thu hồi ánh mắt, thần sắc vẫn tĩnh lặng như nước, mặt chẳng hề lộ chút thẹn thùng ý mừng, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng:
“Phải .”
Nàng đáp lời khiến các vị cô cô liếc một thoáng, đều ngầm thở dài.
Đêm qua, khi ở sương phòng Tây viện chuẩn đồ cưới cho hôm nay, ngờ đầu liền gặp hầu gia.
Mọi hoảng hốt, vội vàng cô cô tiến lên nhắc nhở:
“Hầu gia tới đây? Trước ngày đại hôn, hầu gia cùng tân nương t.ử thể gặp mặt.”
Hầu gia thản nhiên đáp: “Bổn hầu chỉ hỏi, nàng mấy ngày nay thế nào?”
Gia nhân đáp:“Cô nương sắp kết hôn, việc lớn dồn dập, ăn uống ít một chút.”
Nghe , hầu gia rũ mắt, khẽ :
“Ngày mai sẽ càng thêm bận rộn, hãy khuyên nàng ăn nhiều hơn .”
Mọi đồng thanh tuân lệnh, đang thúc giục hầu gia sớm về, ngờ hỏi thêm một câu:
“Nàng... ?”
Lòng của tân nương, ai nấy đều , nhưng bảo rằng thì... “Thật sự từng.”
Nghe thế, ánh mắt hầu gia chợt sáng lên.
Cô cô điểm trang chỉ đành khuyên:
“Hầu gia chớ nhọc lòng chuyện , an tâm tân lang quân là .”
Hắn đáp “Được”, nhịn đưa mắt về gian phòng của tân nương.
Các cô cô vội vàng bước lên ngăn cản:
“Hầu gia nếu mong thiên trường địa cửu, ngàn vạn thể trộm một cái!”
Mọi đều vội vàng che chắn, cũng dám nữa, chỉ một câu “Bổn hầu ”, thêm “Đa tạ các vị cô cô”, mới chịu rời ...
Hôm qua hầu gia , đều thấy tận mắt. So tân phu nhân mang đầy tâm trạng, ai nấy cũng đều rõ.
Trong lòng nàng còn nhớ bóng hình xưa, để mắt tới tân lang.
Hầu gia, chỉ e phen đành nuốt khổ bụng.
Song Quý phi nương nương khuyên cũng vô ích, huống hồ là bọn họ, ai dám nhiều lời.
Giờ ngoài sân, mưa còn rơi xuống, từ chính viện sát vách truyền đến tiếng Đỗ nhị lão gia gấp gáp tra hỏi.
Đỗ Trí Kỳ hỏi hỏi mấy , đến nỗi Đỗ Linh Tĩnh cũng rõ.
lúc mấy vị cô cô trang điểm cho nàng xong xuôi lui ngoài, nàng khẽ hỏi Thu Lâm:
“Thúc phụ bên chuyện gì? Là nhị ?”
Đỗ Nhuận Thanh khi việc đổi gả thành, lập tức ngã bệnh, nhốt trong phòng, suốt ngày chỉ lấy nước mắt rửa mặt.
đại hôn mồng sáu áp xuống, Đỗ Trí Kỳ cũng còn sức quản nàng .
Về phần Vạn lão phu nhân, từ khi Cố đại lão gia Cố Dương Tự suýt Cẩm Y Vệ đ.á.n.h c.h.ế.t, nay chỉ còn thoi thóp một tàn, bà bèn khẩn cầu thái y giữ mạng. thương thế quá nặng, giữ nổi , vẫn .
Trong mắt Vạn lão phu nhân lúc chỉ còn nhi t.ử, ngày ngày canh giữ bên giường, chuyện Bà từng bàn bạc để ngoại tôn nữ Đỗ Nhuận Thanh gả, giờ phút đến một lời hỏi han cũng buồn nhắc tới.
Thu Lâm lắc đầu:
“Không , chỉ là việc nhỏ trong nhà.”
Đỗ gia tiểu gia, con vợ cả của Đỗ Trí Kỳ là Đỗ Trạm Minh, bấy lâu vẫn ở Bảo Định thư viện sách, thường ngày cũng ít trở về nhà.
Bất quá, trong phủ đại hỉ, bất luận là đại tỷ nhị tỷ xuất giá, đều cần , vị trong nhà, dắt tay đưa gả.*
*Trong lễ cưới truyền thống của xưa, vai trò “trưởng bối nam” bên nhà gái quan trọng: Nếu cha cô dâu còn sống thì cha sẽ là trực tiếp dắt tay con gái tận cửa để trao cho nhà trai, coi như chính thức “gả con”. Nếu cha mất, thì vị trí sẽ do ông nội, chú bác ruột, một nam trưởng bối trong họ đảm nhận, gọi là “chủ hôn” hoặc “ đại diện”. Trong một trường hợp đặc biệt ( còn nam trưởng bối), thể để hoặc bà đảm nhiệm, nhưng theo tập tục thì vẫn coi trọng việc nam trưởng bối mặt gia tộc trao gả. Hành động “dắt tay” “nắm tay” cô dâu trao cho nhà trai chính là nghi thức trao gửi nữ nhi, mang ý nghĩa: từ nay cô gái còn thuộc về nhà đẻ, mà chính thức là của nhà chồng.
*Trong trường hợp , Đỗ Linh Tĩnh mất hết trong nhà, Đỗ Trí Kỳ vì lo tiếp đón khách khứa và nhà trai (thêm chuyện thế gả nên khó lòng mặt trao cháu gái), nhờ con trai trưởng của trở về thành phong tục .
Mấy ngày . Đỗ Trí Kỳ sớm phái Bảo Định thư viện, kêu con trở về.
“Nào ngờ bên gặp chuyện gì, đến tận hôm nay, giờ lành sắp điểm, vẫn thấy . Nhị lão gia trong lòng nóng nảy, đang phát nộ ngoài .”
Đừng Đỗ Trí Kỳ bực bội, ngay cả Thu Lâm cũng chau mày:
“Cô nương, hôn sự như mà đến đưa gả cũng , thật là quá đáng mà!”
Đỗ Linh Tĩnh chẳng thấy gì to tát.
Khi còn ở Thanh Châu, khi nàng tròn đạo hiếu với phụ mẫu xong, luôn thúc bá cô thẩm trong tộc hỏi han, sẵn sàng chuẩn ngày lành tháng cho nàng cùng Tam Lang thành , đương nhiên sẽ an bài cho nàng một đội đưa gả thật long trọng.
Họ còn bảo:
“Chúng để Tưởng Giải Nguyên tận mắt trông thấy, Đỗ gia chúng đông thế mạnh. Về nếu dám khi dễ cô nương, đừng mong mà qua chuyện.”
Khi , Đỗ Linh Tĩnh mặt mày đỏ bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-20-dai-hon-1.html.]
Chỉ tiếc Tam Lang bệnh tình mãi chẳng khá lên, nàng nhiều định hôn kỳ, lấy việc thành mà xung hỉ, nhưng chịu. Cứ thế kéo dài, cuối cùng vẫn là buông tay mà .
Tâm nguyện của thúc bá tổ chức một đội đưa gả hùng hậu cho nàng ngày thành , cuối cùng cũng thành vô ích.
Nay, nàng gả . nàng gả chẳng Tam Lang, thế nên việc đưa gả xem chừng cũng là điều hợp lẽ.
Đỗ Linh Tĩnh bảo Thu Lâm:
“Như cũng , ngươi cần vì thế mà phiền lòng.”
Ai ngờ lời còn dứt, Nguyễn Cung vội vã chạy , hầu phủ tìm cho nàng một vị trưởng để dắt tay tân nương đưa gả.
“Là Thương đại gia, từ Tế Nam trở !”
Vừa xong, thấy tiến trong viện.
Ngoài mưa thu lất phất, hình trung bình, cận kề tuổi tam thập nhi lập (ba mươi tuổi), bước nhanh .
Từ cửa sổ, y thấy nàng, chợt gọi:
“Tĩnh Nương!”
“Thương đại ca?”
Người chính là Đỗ Tế Thương, cùng tộc với nàng.
Trên y vẫn còn lạnh phong trần, Đỗ Linh Tĩnh gọi dâng , lắng y :
“Ta vẫn luôn ở Tế Nam cùng sư phụ. Mãi đến khi hầu phủ cho báo tin Hoàng thượng hạ chỉ gả cho Lục hầu gia, mới vội vã chạy về.”
“Sư phụ?” Đỗ Linh Tĩnh , khẽ: “Đại ca, kỳ thi mùa thu năm nay trúng tuyển ?”
Nàng chỉ một câu liền đoán , Đỗ Tế Thương mỉm :
“ , tháng tám , thi đỗ, xếp hạng thứ tám.”
Dẫu lòng nàng còn đang nặng trĩu, nhưng giờ phút cũng khỏi vui :
“Đại ca trúng cử, thật là hỉ sự. Muội xin chúc mừng!”
Trong Đỗ tộc, trừ chi chính của họ, các bàng chi hiếm ai đỗ đạt, ngay cả cử nhân cũng ít. Ngay cả Đỗ Trí Kỳ, cũng chỉ là đồng tiến sĩ.
Bởi , việc Đỗ Tế Thương đỗ cử nhân thật là chuyện .
y chỉ lắc đầu:
“Không đáng kể. Khi sinh thời, đại bá phụ nhiều chỉ dạy . Trong sĩ lâm, bao kẻ ngưỡng mộ tài học và nhân cách của , còn hâm mộ là cháu trai. Chỉ tiếc ngu dốt, mãi chẳng đỗ nổi. Nay đại bá phụ khuất hơn sáu năm, mới khó nhọc trúng cử, kể vẫn là muộn màng.”
Đỗ Linh Tĩnh đáp:
“Đại ca thi đỗ cao danh, mùa xuân sang năm thi Hội, thể chiếm bảng vàng, bước điện các.”
Đỗ Tế Thương mỉm , quả thật chuẩn ứng thí. lúc , y mặt, khuôn dung trang điểm chỉnh tề, khoác hỉ phục rực rỡ, trong lòng dâng lên nghìn mối cảm hoài.
“Hôm nay là ngày vui của . Việc cũ qua cũng , Kỳ nhị thúc hành sự bất nhân, dẫu là thúc, cũng thể chấp nhận. Ta trở về sẽ bẩm rõ trong tộc, tuyệt thể để ông lấp l**m.”
Y ngoài trời thu mưa lất phất, tiếp:
“Thánh chỉ tứ hôn định, chỉ thể hướng về phía . Đại bá phụ ở trời, cả Tam Lang, chắc cũng chẳng mong yên lặng cả một đời. Với tài trí của , Miên Lâu sẽ càng rộng đất mà tung cánh.”
Mưa thu rơi rả rích ngoài hiên, tích tụ thành giọt rơi tí tách.
Đỗ Linh Tĩnh lặng một hồi, mới dịu giọng:
“Đa tạ đại ca.”
Huynh dứt lời, từ bên ngoài truyền tiếng nhạc mừng rộn rã, nhanh vòng đến cửa Đỗ phủ.
Một vị cô cô từ trong cung bước , tay cầm khăn voan đỏ thẫm, vội vàng :
“Cô nương, hầu gia đến, giờ lành ngay mắt, mau phủ khăn voan thôi!”
Ngoại viện.
Đỗ Trí Kỳ để nghênh đón vị hầu gia .
Từ chỗ cháu rể tưởng chừng thành con rể, cuối cùng trở về cháu rể, trong đó nỗi hổ khó mà tả xiết, ai hiểu rõ hơn ông .
Giờ phút , phía Lục hầu, đội ngũ đón dâu rợp trời, kẻ theo đều là con cháu danh môn thế tộc: tông , quý huân, cả tướng lãnh lập công hiển hách. Dẫu Đỗ gia mắt chỉ còn ông thể chủ trì, song những hậu duệ quý tộc , chẳng một ai buồn để mắt đến ông .
Ngay cả hầu gia cũng chỉ mải lo uống .
Vẫn là Đỗ Tế Thương từ Tây viện vội vàng tới, đối với vị tân khoa cử nhân của Đỗ gia bàng chi khách khí.
Ai nấy đều chào hỏi, ngay cả hầu gia cũng cùng y hành lễ.
Đỗ Trí Kỳ chỉ hận thể độn thổ tại chỗ, đành gắng gượng đó, mặt mày nóng bừng.
Lục Thận Như chẳng buồn đoái hoài đến , một lòng hướng về Đỗ Tế Thương hỏi thăm:
“Nương t.ử... nàng an ?”
Đỗ Tế Thương khom đáp:
“Hầu gia yên tâm, chỉ chờ giờ lành.”
Lời dứt, còn qua nửa chén , ngoài cửa vang tiếng xướng.
“Giờ lành đến, nghênh đón tân nương cửa!”
Nam nhân lập tức dậy, ngoài trời, chỉ thấy cơn mưa phùn dần thưa hạt.
Nàng trong bộ áo cưới gấm hoa rực rỡ, dẫm bước nền gạch ướt át, chậm rãi tới.
Khăn voan đỏ thẫm phủ xuống, chuỗi trân châu rủ che lấp cả mũ phượng và dung nhan.
Người ngoài thấy, Lục Thận Như cũng chẳng thể thấy.
Chỉ là một ảnh thướt tha tinh tế, áo cưới thêu chỉ vàng, đính minh châu do đích chọn, khoác nàng, liền khiến tim rung động.
Nàng, chính là nàng. thể là ai khác.
Ánh mắt nam nhân khẽ run rẩy.
Một vị cô cô trong cung đem dây tơ hồng buộc tú cầu trong tay tân nương, giao qua cho Đỗ Tế Thương, từ Đỗ Tế Thương chuyển dâng đến hầu gia.
“Tiểu từ nay phiền hầu gia chiếu cố.”
“Lục mỗ xin ghi tạc.”
Nam nhân đón lấy sợi tơ hồng, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
Qua một dải tú cầu đỏ thẫm , chính là tân nương của .
Ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn rời khỏi khăn voan nàng.
Không là ai trong đám đông bỗng cả gan buông một câu:
“Hầu gia ngắm lâu thế, chẳng lẽ lo lắng nhầm tân nương ?”
Lời , bầu khí trong sảnh liền trở nên vi diệu.